Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 327 Khảo nghiệm của Tây Đa Phu (hạ)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2329 chữ · khoảng 8 phút đọc

Chiều tối nay mới có hàng, anh em chịu khó chờ nhé. Hôm nay ta vẫn phải đi làm mà. Hic…

Uy lệnh của ông nội, Hải Dương không dám phản kháng, nàng muốn nói gì đó nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt sắc bén của Tây Đa Phu thì một câu cũng không dám thốt ra. Cúi đầu, nước đọng đầy trong mắt hướng nội đường đi vào.

Diệp Âm Trúc giơ tay lên kéo bàn tay Hải Dương bấy giờ đã biến thành lạnh lẽo

- Đừng đi, nếu ta đồng ý đưa nàng cùng đi, nhất định sẽ đưa nàng đi. Ta nói muốn bảo vệ nàng, sẽ không ai có thể xúc phạm tới nàng.

Trước áp lực mà Tây Đa Phu mang đến, ngữ khí của Diệp Âm Trúc cũng trở nên kiên định, bá đạo hơn nhiều. Nguy hiểm trong thất quốc thất long bài vị chiến không phải hắn không nghĩ tới, nhưng đối với thực lực của mình hắn có tự tin rất lớn. Từ lúc trở về từ Ngân Long thành, đấu giá bán được kim tệ mang đến Cầm Thành là hắn đã có an bài. Lùi vạn bước mà xem, cho dù Mễ Lan đế quốc đối đầu với Lam Địch Á Tư đánh một trận kết quả là đại bại thì Diệp Âm Trúc cũng tuyệt đối có năng lực tự bảo vệ.

Có Sinh mệnh trữ tồn bảo thạch chẳng lẽ để uổng phí. Trước khi trận đấu bắt đầu hắn hoàn toàn có thể để bên trong mấy chục vị Bỉ Mông cự thú. Một khi có nguy hiểm đến tính mạng, không để ý đến nguy cơ bị bại lộ, hoàn toàn có thể ngăn cản bất kỳ công kích nào. Đương nhiên đây là biện pháp ngu xuẩn nhất. Bảo vệ Hải Dương cũng không phải là một chuyện khó khăn, biện pháp đơn giản nhất là khi Hải Dương gặp nguy hiểm lập tức mang nàng vào trong Sinh mệnh trữ tồn bảo thạch. Mà Diệp Âm Trúc cũng bằng vào đồng đẳng bổn mạng khế ước với Tử triệu hồi trong nháy mắt thoát ly khỏi chiến trường. Bằng vào mấy đường lui chắc chắn đấy Diệp Âm Trúc có lý do để tự tin.

- Âm Trúc, ta.. ta!

Hải Dương lo lắng nhìn về phía Diệp Âm Trúc.

Diệp Âm Trúc ôn hòa nói:

- Đã quên rồi sao? Vừa rồi ta đã nói, Hải Dương là của Diệp Âm Trúc. Chuyện này ta sẽ cùng Tây Đa Phu gia gia giải quyết.

Thanh âm của hắn không lớn nhưng với thực lực của Tây Đa Phu tất nhiên không có tiếng nào lọt khỏi tai, khi ông nghe được Diệp Âm Trúc nói Hải Dương là của Diệp Âm Trúc thì trong mắt không khỏi toát ra một tia ngạc nhiên, một tia kinh ngạc. Lửa giận trong mắt tựa hồ bình tĩnh hơn vài phần.

- Tây Đa Phu gia gia, cháu muốn biết với điều kiện nào cháu có thể mang theo Hải Dương đến Pháp Lam tham gia thất quốc thất long bài vị chiến lần này?

Diệp Âm Trúc ngẩng đầu lên, ánh mắt bình tĩnh nhìn thẳng vào Mễ Lan đế quốc đệ nhất cường giả.

Tây Đa Phu lạnh lùng nhìn hắn:

- Ngươi rất có dũng khí, nhưng chỉ dũng khí không đủ. Ta sẽ không để cho Hải Dương mạo hiểm đi cùng ngươi. Chỉ có một biện pháp khiến ngươi có thể mang nó đi. Chiến thắng ta, sẽ chứng minh được ngươi có thực lực bảo vệ nó.

Á Tu Tư đứng một bên hít một hơi khí lạnh:

- Lão tiểu nhị, đừng làm bọn trẻ sợ hãi, ta xem Âm Trúc tiểu tử này cũng không tệ lắm, đều là người mình cả, cần gì làm tổn thương hòa khí đây? Diệp Âm Trúc ngươi cũng đừng cố chấp nữa. Ngươi cùng Hải Dương của chúng ta quan hệ cũng không bình thường. Ngươi có vì nó mà nghĩ không? Chẳng lẽ ngươi muốn nhìn thấy nó gặp nguy cơ sao? Ngươi có thấy được nỗi khổ tâm làm ông nội của Tây Đa Phu không?

Diệp Âm Trúc trong mắt toát ra một tia mềm yếu nhưng ánh mắt lại hướng về phía Nguyên Soái Tây Đa Phu hành lễ:

- Tây Đa Phu gia gia, cháu biết ngài muốn tốt cho Hải Dương. Ngài xem thế nào? Cháu tiếp nhận khảo nghiệm của ngài. Nếu ngài cho rằng thực lực của cháu có thể đưa Hải Dương đến Pháp Lam, cháu sẽ đưa nàng đi. Nếu cháu không thông qua khảo nghiệm của ngài, Hải Dương tất nhiên sẽ ở lại. Hơn nữa có một điều ngài không biết, thực lực của Hải Dương bây giờ đã không còn như ngài đã biết trước kia.

Tây Đa Phu sắc mặt đã hòa hoãn vài phần:

- Người tuổi trẻ, ngươi rất tự tin. Ngươi muốn nói cho ta biết thực lực của Hải Dương có tiến bộ rất lớn phải không? Được rồi, ta cho các ngươi một cơ hội. Ngươi cùng Hải Dương liên thủ. Trong thời hạn một nén hương. Nếu có thể ngăn trở công kích của ta, ta sẽ cho các ngươi di Pháp Lam. Nếu không được, Hải Dương phải ở lại. Về phần ngươi, ta sẽ hướng Ngân Long thành đề nghị đổi người. Ta không mong muốn người trẻ tuổi có tiềm lực như vậy của Mễ Lan đi ra ngoài chịu chết.

Thân hình chợt lóe, Diệp Âm Trúc chỉ cảm thấy có một đạo tử quang hiện lên, Tây Đa Phu đã sớm ra ngoài chính đường.

- Muốn đánh nhau sao? Hay lắm!

Ly Sát hưng phấn hoan hô một tiếng. Long tộc đều thích chiến đấu. Nàng cũng không ngoại lệ. Chỉ có điều, bây giờ nàng cũng không biết mình đang có tâm tình như thế nào. Là đồng bọn linh hồn y phụ với Diệp Âm Trúc nàng tất nhiên không muốn hắn thua. Nhưng hôm nay Diệp Âm Trúc mới thắng nàng, nàng lại rất hy vọng Tây Đa Phu có thể cho Diệp Âm Trúc một chút giáo huấn, thay mình báo thù. Với tâm trạng phức tạp, nàng cùng Á Tu Tư đi ra ngoài sân.

Mặc dù phủ của Tây Đa Phu hơi tồi tàn một chút nhưng sân này cũng đủ lớn. Có lẽ nguyên nhân là Tây Đa Phu muốn ở chỗ này tu luyện vũ kỹ.

Diệp Âm Trúc nắm tay Hải Dương đi ra sân. Tây Đa Phu đã sớm đứng ở giữa sân, tiện tay vung lên, hiện ra một đạo tử quang, cây đại thụ bên cạnh rơi xuống một nhánh cây dài chừng năm thước. Nhánh cây giống như bị một cỗ lực vô hình điều khiển, rơi vào tay Tây Đa Phu. Đây hiển nhiên là vũ khí ông dùng để khảo nghiệm Diệp Âm Trúc và Hải Dương. Là Mễ Lan đế quốc đệ nhất cường giả, không ai thấy rằng ông dùng vũ khí như vậy là coi thường Diệp Âm Trúc. Đạt tới tử cấp, hoàn toàn có thể khiến bất kỳ vật phẩm gì cũng biến thành thần binh lợi khí được.

- Á Tu Tư, thắp hương, khi hương được thắp cũng là lúc ta bắt đầu công kích.

Tây Đa Phu bất động, lãnh đạm nhìn Diệp Âm Trúc.

Diệp Âm Trúc buông tay Hải Dương ra ôn nhu nói:

- Nàng không cần lo lắng gì hết, đánh cho ta một khúc “Thiếu nữ u hồn” đi. Ta sẽ bằng vào nhạc khúc đó nói cho Tây Đa Phu gia gia biết, ta có năng lực bảo vệ nàng.

- Thiếu nữ u hồn?

Hải Dương giật mình nhìn Diệp Âm Trúc.

- Sao lại thế được? “Thiếu nữ u hồn” đối với vong linh sinh vật mới có hiệu quả nhất định. Căn bản không có khả năng ảnh hưởng đến gia gia.

Diệp Âm Trúc vẫn tươi cười nhu hòa như trước, nhưng sâu trong ánh mắt hắn lại toát ra cảm giác vô cùng cứng cỏi:

- Nếu ta cần thêm lực lượng của nàng mới có thể thông qua khảo nghiệm của Tây Đa Phu gia gia, ta dựa vào cái để chứng minh cho gia gia thấy ta có thể bảo vệ nàng đây? Ta nghe nàng đàn “Thiến nữ u hồn”. Đáp ứng ta đi.

Hải Dương nhìn Diệp Âm Trúc thật sâu, liếc mắt một cái, khe khẽ gật đầu, chậm rãi lui về sau, ngồi xuống trước của chính đường, cổ tranh lặng lẽ xuất hiện đặt ngang trên đùi.

Á Tu Tư không biết từ chỗ nào lấy ra một cây hương, tay phải hắn bắn ra một đốm lửa, lặng lẽ rơi vào đầu cây hương. Theo đó, một làn khói xanh bốc lên, hương đã được đốt.

Hương vừa đốt, trong nháy mắt Tây Đa Phu đã động, động chỉ là cánh tay phải của ông. Nhánh cây trong tay ông giống như vật sống, hướng về phía Diệp Âm Trúc, từ đầu nhánh cây có một điểm quang mang màu tím tốc độ mắt thường khó thấy được bắn thẳng đến đầu vai Diệp Âm Trúc.

Dưới chân khẽ động, cả người Diệp Âm Trúc như thuấn di, di chuyển như như tia chớp. Điểm quang mang kia chỉ như là một ánh tử quang hiện lên trong nháy mắt, Diệp Âm Trúc sắc mặt có chút biến đổi bởi vì hắn không hề cảm giác được đấu khí phóng tới mà chỉ là một tia rất nhỏ bắn thẳng tới vai mình. Đấu khí khống chế đến trình độ như thế không hổ là Mễ Lan đế quốc đệ nhất cường giả.

Không có thời gian suy nghĩ, thân hình Diệp Âm Trúc trong nháy mắt lao lên, mũi chân ấn xuống, cả người như tên bắn lao về phía Tây Đa Phu. Bích lục quang mang từ trong tay phát ra biến thành tầng tầng trúc ảnh bắn thẳng về phía Tây Đa Phu. Tấn công là cách phòng thủ tốt nhất. Đối mặt với đấu thủ mạnh như Tây Đa Phu nếu như Diệp Âm Trúc ngay cả tấn công cũng không dám thì hắn thua chắc. Biết rõ điểm này nên Diệp Âm Trúc vừa mới bắt đầu đã ra tay tấn công.

Tiếng cổ tranh khi mới bắt đầu trận đấu thì đã cất lên thánh thót. Đúng là một khúc “Thiếu nữ u hồn” đẹp đến lạnh lùng vang lên. Hải Dương cúi đầu, chỉ nhìn vào cổ tranh trên đùi mình bởi vì nàng không dám nhìn hai người đang chiến đấu giữa sân, cả hai đều là người quan trọng nhất với nàng. Cho dù là ai bị thương nàng cũng không muốn thấy. Nhưng nàng biết mình không thể ngăn cản trận đấu này. Nàng hiểu rõ ông nội, đây không chỉ là vì đi Pháp Lam lần này mà còn là một loại khảo nghiệm khác đối với Diệp Âm Trúc, liên quan đến tương lai hạnh phúc của mình. Muốn trở thành cháu rể của Tây Đa Phu đâu có dễ dàng.

Á Tu Tư đứng bên cạnh sân có chút kinh ngạc nói:

- Tiểu tử này nhìn qua thì trông nho nhã hiền lành, vậy mà mới động thủ thì lại hỏa bạo như thế. Trẻ con dễ dậy, Tây Đa Phu thích nhất là loại trẻ tuổi có dũng khí như thế này. Xem ra Hải Dương của chúng ta không tuyển nhầm người. Hy vọng lão tiểu nhị Tây Đa Phu hạ thủ lưu tình, đừng có dọa khiếp tiểu tử này.

Ly Sát hừ một tiếng nói:

- Á Tu Tư thúc thúc, thúc thúc cho rằng Diệp Âm Trúc nhất định sẽ thua sao? Ta thấy hươu chết về tay ai còn chưa biết?

Á Tu Tư kinh ngạc nói:

- Sao? Ngươi cho là hắn có thể thắng được Tây Đa Phu? Thế chẳng hóa ra là truyện hoang đường sao? Chẳng lẽ ngươi không thấy đấu khí của tiểu tử này chỉ là hoàng sắc? Không, không đúng, không có khả năng là hoàng sắc đấu khí, không thì hắn dưới áp lực của Tây Đa Phu đã sớm mất đi sức phản kháng rồi!

Vốn không để Diệp Âm Trúc vào mắt, lúc này Á Tu Tư mới phát hiện đấu khí của Diệp Âm Trúc hình như không đúng.

Ly Sát thản nhiên nói:

- Phàm là kẻ coi thường Diệp Âm Trúc đều sẽ phải hối hận. Hắn có năng lực khác thường, giống như lợn ăn thịt cọp, người bình thường không thể so sánh được.

Trong sân, Tây Đa Phu vẫn đứng ở vị trí cũ không hề di động, toàn thân phóng ra tử quang mãnh liệt, tử cấp lục giai đấu khí cường hoành không coi bích ti của Diệp Âm Trúc vào đâu cả. Nhánh cây trong tay mỗi lần điểm ra đều mang lại cho Diệp Âm Trúc phiền toái thật lớn. Nhưng thân ảnh của Diệp Âm Trúc nhẹ nhàng linh xảo, vô số trúc ảnh không ngừng bắn từ tay hắn ra tìm kiếm sơ hở của Tây Đa Phu, cả người dịch chuyển như ánh chớp né tránh nhánh cây của Tây Đa Phu. Nhưng mỗi khi bích ti chạm vào màn hào quang màu tím thì lập tức bị cường hoành đấu khí hất văng ra ngoài.

Ám hoàng sắc đấu khí cùng tử sắc quang tráo tương phản rõ rệt. Xích chanh hoàng lục thanh lam tử, tử đứng thứ bảy. Đây vốn là hai chủng loại màu sắc không thể có khả năng đối kháng lẫn nhau nhưng bây giờ lại đang va chạm ác liệt.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 10

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự