Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 326 Khảo nghiệm của Tây Đa Phu (Trung)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2308 chữ · khoảng 8 phút đọc

Mặc dù đã đi vào cửa nhưng Diệp Âm Trúc vẫn có thể cảm nhận được tổng quản Kiệt Sâm thân thể cứng đơ. Trong lòng hắn cười thầm, Tây Nhĩ Duy Áo thúc thúc cho mình huy hiệu Mễ Lan hồng thập tự thật sự là một thứ đồ rất tốt. Ít nhất trong Mễ Lan đế quốc có thể dùng nó để làm giấy thông hành đi bất kỳ chỗ nào.

Vào phủ Nguyên Soái, Diệp Âm Trúc không khỏi nhịn được, âm thầm kinh ngạc. Mễ Lan là đệ nhất đế quốc của Long Khi Nỗ Tư đại lục, mà Tây Đa Phu vừa là một trong hai vị Nguyên Soái của đế quốc, vừa là đế quốc đệ nhất cao thủ. Theo như hắn biết về Tử La Lan gia tộc, phủ đệ của Tây Đa Phu Nguyên Soái hẳn là phải rất hoành tráng mới đúng. Nhưng khi chính thức đi vào trong hắn mới phát hiện ra Phủ Nguyên Soái chẳng những không giống như trong tưởng tượng mà còn có chút tồi tàn.

Đại môn của phủ đệ coi như đủ cao lớn, nhưng khi tiến vào rồi thì bố trí bên trong lại cực kỳ đơn giản. hai bên sân trồng những cây to, không có gì trang trí hết. Cả tòa phủ đệ làm cho người ta có cảm giác ảm đạm. Tất cả nhà cửa xung quanh đều là màu xám, thậm chí còn làm cho Diệp Âm Trúc nhớ tới tình cảnh trong quan ải Lôi Thần chùy.

Hải Dương hiển nhiên nhìn thấy nghi hoặc trong lòng Diệp Âm Trúc, nhẹ giọng nói:

- Nhà ta neo người, bà ta sớm qua đời. Ông nội có mấy người con cũng không có năng lực mạnh mẽ, cha mẹ ta cũng mất sớm, phần lớn thời gian của ông nội cũng ở bên Tây Nhĩ Duy Áo bệ hạ, thậm chí rất ít khi về phủ. Vậy nên mặc dù ông nội cùng Nguyên Soái Mã Nhĩ Đế Ni là lưỡng đại Nguyên Soái nhưng nhà ta không thể so sánh với Tử La Lan gia tộc được.Cũng không phải là đại gia tộc gì cả.

Diệp Âm Trúc quay đầu về phía Hải Dương, thấy rõ trong đôi mắt xinh đẹp có vài phần bi thương nhàn nhạt. Từ nhỏ đã mất đi cha mẹ, ông nội thì không ở bên người, mặt bị hủy mang lại biết bao đau khổ, khó trách nàng lại lạnh lùng như thế. Hắn có cảm giác những thay đổi của Hải Dương bây giờ là bởi vì mình, ánh mắt đối với mình chân thật như thế, tình cảm thương yêu trong lòng tăng lên vài phần, trong lúc vô thức bỗng nắm tay Hải Dương chặt hơn.

Ly Sát đột nhiên quay lai:

- Được rồi, đừng có chàng chàng thiếp thiếp nữa.

không biết tại sao khi thấy Diệp Âm Trúc cầm tay Hải Dương, trong lòng nàng bỗng có cảm giác không thoải mái, cảm giác cay cay mũi này hơn một ngàn năm nay đây là lần đầu tiên nàng cảm thấy.

Qua sân viện đầu tiên, đi thẳng tới chủ viện, ngoại trừ một ít người hầu đi ngang qua, cả tòa phủ đệ đều có chút cảm giác lạnh lẽo. Hải Dương cười, mặt hơi đỏ lên, lặng lẽ muốn rút ra khỏi tay Diệp Âm Trúc. Nhưng Diệp Âm Trúc cũng phản ứng rất nhanh, không cho nàng có cơ hội rút tay.

- Âm Trúc, bị ông nội thấy không hay đâu.

Hải Dương cố gắng hạ thấp giọng nói. Mặt cười nhưng lại đỏ lên, may là có mạng che mặt mới không có vẻ xấu hổ.

Diệp Âm Trúc mỉm cười nói:

- Không phải là muốn đối mặt sao? Ta còn nhớ nàng đã nói. Hải Dương là của Diệp Âm Trúc. Nếu nàng đã là của ta, ta nắm tay nàng thì có chuyện gì. Chẳng lẽ chuyện của chúng ta còn cần phải che giấu ông nội nàng sao?

Hải Dương nhìn Diệp Âm Trúc, nàng đột nhiên có cảm giác xúc động muốn khóc. Mặc dù khuôn mặt Diệp Âm Trúc vẫn ưu nhã như trước, lúc này tuy hắn có thái độ hơi bá đạo nhưng lại khiến cho nàng trong lòng có một loại tâm tình khó có thể nói ra được. Hắn cuối cùng cũng tiếp nhận tình cảm của ta. Đúng vậy, ta là của hắn, còn có gì mà phải giấu diếm đây? Bàn tay Diệp Âm Trúc ấm áp mạnh mẽ không chỉ khiến cho nàng có cảm giác an toàn mà còn mang đến cảm giác ngọt ngào nữa.

- Á Tu Tư thúc thúc.

Ly Sát đối với lễ tiết của loài người luôn chẳng có tí hiểu biết nào cả.Vừa mới đi vào chính viện đã kêu ầm cả lên khiến cho những người hầu đi qua đều nhìn chằm chằm.

Cửa của chính đường mở ra. Á Tu Tư khuôn mặt già nua đi ra. Đi từ trong ra tất nhiên còn có ông nội Hải Dương. Mễ Lan đệ nhất cường giả, Nguyên Soái Tây Đa Phu.

Có lẽ vì ở nhà nên hôm nay trang phục của Tây Đa Phu rất đơn giản. Một kiện trường bào màu xám, mái tóc hoa râm dài xõa xuống vai. Nếu không phải ánh mắt ông thâm thúy, uy nghiêm bắn ra tứ phía thì không ai có thể từ bề ngoài mà nhìn ra ông là đế quốc đệ nhất cao thủ, người có thể hô mưa gọi gió.

Tây Đa Phu lần đầu gặp Ly Sát, hướng phía nàng gật đầu. Ngân Long thành cùng với Mễ Lan đế quốc là quan hệ hợp tác, mặc dù ông là đế quốc Nguyên Soái nhưng cũng không thể thất lễ với Ly Sát, kẻ được Ngân Long thành phái đến. Nhưng động tác gật đầu này của ông mới được một nửa thì dừng lại, ánh mắt bình tĩnh có vài phần ngạc nhiên dừng lại ở sau lưng Ly Sát trên người Diệp Âm Trúc và Hải Dương. Cặp lông mày nhíu lại, phát ra uy nghiêm, áp lực mang lại cực kỳ rõ ràng.

- Hải Dương, các ngươi sao lại cũng tới?

thanh âm của Tây Đa Phu rõ ràng có chút u ám.

Không đợi Diệp Âm Trúc mở miệng, Ly Sát đã trả lời:

- Bởi vì bọn họ cũng muốn tham gia bài vị chiến lần này nên tất nhiên phải đến. Nguyên Soái cho chúng ta vào đi đã, rồi hãy nói được không?

Một tia kinh ngạc hiện lên trong mắt Tây Đa Phu, trong ánh mắt kinh ngạc bao gồm cả vài phần phức tạp, không nói thêm gì, quay người đi thẳng về phía chính đường.

Á Tu Tư đi tới bên cạnh Ly Sát kinh ngạc nói:

- Ly Sát, ngươi nói cho ta biết, Diệp Âm Trúc chính là thành viên còn lại của Ngân Long thành tới tham gia khiêu chiến phải không?

Ly Sát mỉm cười nói:

- Tại sao không được? Á Tu Tư thúc thúc xem thường hắn phải không? Chuyện này do ông nội quyết định. Không có quan hệ tới ta. Nếu thúc thúc có nghi vấn gì thì cứ đi hỏi ông nội là được.

Nghi ngờ quyết định của Ngân Long vương? Á Tu Tư không có gan hỏi, chỉ đành nói:

- Cứ vào đi đã, nói chuyện sau.

Diệp Âm Trúc vẫn như trước, nắm tay Hải Dương đi cùng Ly Sát vào chính đường.

Nguyên Soái Tây Đa Phu ngồi tại chủ vị, ánh mắt toát ra đầy vẻ suy tư. Khi mấy người đi vào chính đường, ông tiện tay phất một cái, đại môn đã đóng lại. Không có cảm giác đấu khí cường đại nhưng trình độ khống chế chính xác làm cho Diệp Âm Trúc không khỏi khen thầm trong bụng.

- Ly Sát tiểu thư, bây giờ ngươi có thể cho ta biết có chuyện gì xảy ra được không?

Tây Đa Phu không hỏi Diệp Âm Trúc nữa mà trực tiếp hỏi Ly Sát.

Ly Sát nói:

- Chuyện này rất đơn giản, ông nội phái ta cùng Diệp Âm Trúc tham gia thất quốc thất long bài vị chiến lần này. Mà Diệp Âm Trúc nghĩ thực lực Hải Dương rất thích hợp tham gia cho nên bọn họ theo ta tới đây. Nguyên Soái Tây Đa Phu ngài quên rồi sao? Diệp Âm Trúc cũng giống như ngài đều là ngoại tịch ngân long của Ngân Long thành. Là một phần tử của Ngân Long thành đương nhiên hắn có quyền được tham gia hành động lần này.

Tây Đa Phu nhìn Ly Sát, mặc dù trong lòng rất giật mình nhưng bên ngoài không có biểu hiện gì hết. Để Diệp Âm Trúc đại biểu Ngân Long thành tham gia lần này chẳng phải là chuyện đùa sao? Chẳng lẽ Ngân Long vương Hoắc Hoa Đức muốn bỏ qua trận đấu này hay sao? Không, không có khả năng! Nếu quả thực như vậy hắn sẽ không phái đích thân cháu gái mình đến. Cuối cùng là xảy ra chuyện gì?

- Xin chào, Tây Đa Phu gia gia.

Diệp Âm Trúc bây giờ mới buông tay Hải Dương ra, cung kính hành lễ với Tây Đa Phu.

Tây Đa Phu gật đầu nói:

- Diệp Âm Trúc, ngươi thật sự có năng lực đại biểu Ngân Long thành tham gia lần này sao?

Là một cường giả, tử cấp lục giai đại chiến sư. Ông nói chuyện luôn luôn thẳng thắn.

Diệp Âm Trúc có chút bất đắc dĩ nói:

- Điều này cũng không phải do cháu quyết định, Hoắc Hoa Đức đại trưởng lão để cho cháu đi, chẳng lẻ cháu có thể cự tuyệt sao? Về phần thực lực, chỉ có đến lúc chính thức bắt đầu trận đấu mới có thể biết cháu có đủ năng lực đại biểu Ngân Long thành hay không. Bây giờ cháu ngồi đây mà khoác lác cũng không có ý nghĩa gì cả.

Tây Đa Phu trầm giọng nói:

- Ngươi đại biểu Ngân Long thành ta còn hiểu được. Nhưng Hải Dương thì là thế nào? Chẳng lẽ ngươi cho rằng nó có thể trở thành một thành viên trong năm trăm chiến sĩ sao? Ngươi có biết trong thất quốc thất long bài vị chiến sẽ gặp phải nguy hiểm thế nào không?

Diệp Âm Trúc cười khổ nói:

- Thẳng thắn mà nói thì cháu không biết. Nhưng cháu tin tưởng, Nếu Hải Dương gia nhập vào năm trăm Mễ Lan chiến sĩ, tác dụng của nàng sẽ lớn hơn bất kỳ một chiến sĩ nào khác.

- Sao? Chẳng lẽ ta không biết thực lực cháu gái mình thế nào sao? Ngươi lần này cũng tham dự nên ta không sợ để ngươi biết. Thất quốc thất long bài vị chiến này chính là dồn tất cả Long Khi Nỗ Tư đại lục, bao gồm bảy nước cùng bảy long thành đại chiến. Mễ Lan chúng ta cầm đầu bốn nước đối đầu với Lam Địch Á Tư cầm đầu ba nước, hơn nữa còn có lực lượng của thất đại long thành. Mỗi lần thất quốc thất long bài vị chiến, kết quả đều là cực kỳ thảm thiết. Dưới sự chứng kiến của Pháp Lam, trận chiến này đối với Mễ Lan và Ngân Long thành vô cùng trọng yếu.

Diệp Âm Trúc sắc mặt bình tĩnh, yên lặng nghe Tây Đa Phu nói. Lúc này, vị Nguyên soái ngữ khí càng thêm trầm trọng. Mỗi một chữ từ miệng ông phun ra cường đại như là tinh thần ma pháp vậy.

- Cháu biết trận chiến này vô cùng quan trọng. Mễ Lan đế quốc và Lam Địch Á Tư đế quốc ở thế đối địch đã nhiều năm vẫn không phát sinh chiến tranh quy mô lớn, chủ yếu vì có Pháp Lam ở giữa ngăn cản. Pháp Lam với cường đại thế lực chấn nhiếp thiên hạ mới có thể bảo trì yên lặng. Nhưng thất quốc thất long bài vị chiến hẳn là chỗ duy nhất lưỡng đại đế quốc có thể dùng làm chiến trường. Cho nên song phương tất nhiên sẽ mang toàn lực ứng phó. Dưới tình huống đó, nguy hiểm là đương nhiên. Dù sao thực lực hai bên chênh lệch là rất nhỏ. Nhưng Tây Đa Phu gia gia, cháu tin tưởng cháu có thể bảo vệ Hải Dương, cũng tin rằng có nàng trong trận chiến chúng cháu có thể dành được thắng lợi cuối cùng.

Thanh âm của Diệp Âm Trúc rất ổn định, mặc dù không có áp lực như Tây Đa Phu nhưng kết hợp với thái độ bình tĩnh, ánh mắt ưu nhã cũng rất có sức thuyết phục.

- Thối lắm!

Tây Đa Phu đột nhiên vỗ bàn đứng dậy. Dưới đấu khí cường đại, cái bàn trong nháy mắt biến thành một đống bụi. Tây Đa Phu đột nhiên tức giận làm Hải Dương hoảng sợ, vô thức dịch ra sau lưng Diệp Âm Trúc.

- Ngươi nói ngươi có thể bảo vệ Hải Dương là có thể bảo vệ được sao? Ngươi nguyện ý đến bài vị chiến tranh để chịu chết, ta không có quyền ngăn trở, đó là quyết định của Ngân Long thành. Nhưng Hải Dương thì không được, nó là cháu gái ta. Ta không bao giờ để cho nó đến chiến trường cửu tử nhất sinh đấy. Hải Dương, về phòng ngươi ngay. Không có mệnh lệnh của ta, không được đi đâu hết.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 10

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự