Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 325 Khảo nghiệm của Tây Đa Phu (Thượng)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2217 chữ · khoảng 8 phút đọc

Đợt này cuối năm mọi người ai cũng bận cả, nhóm Cầm Đế giờ chỉ có một mình ta biên nên tốc độ xuất hàng hơi chậm so với yêu cầu. Mong mọi người thông cảm nhé.

Vài hôm nữa hy vọng sẽ có thêm người để đẩy nhanh tốc độ lên.

Thân!

Thần Âm hệ đã đạt được quán quân Tân sanh đại tái. Diệp Âm Trúc nói cho Yên La mấy nàng phương pháp đơn giản nhất để lấy phần thưởng: Đi cùng Ny Na. Còn có bảo vật nào có thể thoát khỏi pháp nhãn của đế quốc trưởng công chúa đây?

Làm xong hết mấy việc này, Diệp Âm Trúc mới trở về ký túc xá. Ly Sát vẫn chưa quay lại. Tô Lạp đang ở trong bếp chuẩn bị cơm trưa.

- Tô Lạp!

Diệp Âm Trúc đi tới trước cửa bếp, nhìn thấy thân ảnh của hắn, trong lòng thấy rất ấm áp. Gian ký túc xá nho nhỏ này bởi vì có Tô Lạp siêng năng chăm chỉ mới có thể ấm áp giống như ở nhà vậy.

- Âm Trúc, ngươi về rồi à, Ly Sát đâu? Sao không thấy nàng? Ta đã nghe nói chuyện trận đấu của các ngươi tại thí luyện tràng hôm nay. Cuối cùng thì Ly Sát làm như vậy để làm gì?

Tô Lạp vừa xào nấu vừa nói.

- Nàng không muốn ta lãng phí thời gian. Tô Lạp, ta phải đi ra ngoài mấy tháng, chiều đã phải đi rồi.

Thân thể Tô Lạp sững lại một chút, nhưng khôi phục lại bình thường rất nhanh, lặng lẽ chỉ nói một tiếng:

- A!

- Tô Lạp, hôm nay ngươi không đến xem trận đấu của Thần Âm hệ chúng ta. Hai hôm nay Thích Khách hệ các ngươi làm những gì vậy?

Tô Lạp khe khẽ lắc đầu. Diệp Âm Trúc đột nhiên cảm thấy tâm tình của Tô Lạp có chút không ổn, hắn cũng không hỏi nữa. Nhưng tâm trạng của Tô Lạp ảnh hưởng không hề nhỏ với hắn. Cảm giác mất mát trong lòng có vài phần kỳ quái.

Khi ăn trưa thì các cảm giác quái dị cũng chấm dứt. Ly Sát không về, ăn trưa chỉ có 2 người Tô Lạp và Diệp Âm Trúc. Tô Lạp ăn rất ít, so với bình thường còn ít hơn. Ánh mắt của hắn cơ hồ đều dán trên người Diệp Âm Trúc.

- Tô Lạp, hay là ngươi đi cùng ta đi. Ta sẽ bảo vệ ngươi an toàn. Ta đã đáp ứng dẫn Hải Dương đi cùng. Đế quốc Mễ Lan phái đi năm trăm quân, từ trong đó đổi hai người chắc cũng không có vấn đề gì.

Diệp Âm Trúc ăn xong miếng cuối cùng, lên tiếng phá tan không khí cứng nhắc. Trong lòng hắn, địa vị của Tô Lạp không dưới Tử, còn trên Mã Lương, Thường Hạo. Không biết tại sao, trong lòng hắn lại có cảm giác không nỡ rời đi. Nguyên nhân đương nhiên là do tên bạn cùng phòng ngay trước mắt.

Trong mắt Tô Lạp hiện lên một tia sáng kỳ dị:

- Ngươi muốn dẫn ta đi?

Diệp Âm Trúc gật đầu:

- Ta nghĩ, Tây Nhĩ Duy Áo thúc thúc sẽ không cự tuyệt thỉnh cầu của ta.

Điều Diệp Âm Trúc không nghĩ đến là Tô Lạp lắc đầu:

- Không, Âm Trúc ta không thể theo ngươi, xin lỗi.

Tô Lạp cúi đầu, cố nén tâm tình phức tạp đứng lên. Từ trước đến giờ, đây là lần đầu tiên sau khi ăn xong hắn không thu dọn đã về phòng ngủ.

Hắn không chịu đi cùng mình? Do sợ chậm trễ việc học tại Thích Khách hệ sao? Nhưng với thiên phú thích khách của Tô Lạp thì hình như không cần học thêm cái gì mới đúng. Vậy là vì cái gì đây? Cảm giác mất mát trở nên mãnh liệt. Cảm giác này vẫn bám lấy hắn cho đến tận buổi chiều khi Ly Sát quay về.

- Chúng ta đi. Ta đã nói với Á Tu Tư thúc thúc. Buổi chiều đưa đồng bọn tới luyện tập cùng quân đội được phái đi lần này của Mễ Lan.

Ly Sát vừa vào cửa đã nói luôn.

- Ừ! Đi thôi.

Diệp Âm Trúc đi tới ngoài cửa phòng ngủ, hắn cũng không đi vào, bởi vì hắn sợ nhìn thấy Tô Lạp rồi tâm tình mình lại có biến hóa.

- Tô Lạp, ta đi cùng Ly Sát. Trong vòng ba tháng, ta nhất định trở về. Ngươi tự bảo trọng nhé.

Nói xong những lời này, Diệp Âm Trúc mới quay người đi. Đồng thời rời khỏi ký túc xá cùng Ly Sát.

Theo tiếng cửa ra vào đóng lại, cửa phòng ngủ mở ra không một tiếng động. Nhưng mở cửa không phải Tô Lạp mà là một cô gái vóc người thon thả, suối tóc đen dài, mặt rơi đầy lệ.

Ra khỏi ký túc xá, tâm tình Diệp Âm Trúc tốt hơn rất nhiều, đón Hải Dương xong mới cùng Ly Sát đi về hướng Mễ Lan thành.

Ly Sát nhìn Hải Dương nghi hoặc:

- Ngươi muốn dẫn nàng đi? Diệp Âm Trúc, đây không phải là lúc tán gái. Ngươi muốn nàng gặp nguy hiểm sao?

Diệp Âm Trúc cười nói:

- Thì sao? Hoài nghi thực lực của Hải Dương sao? Được rồi, ở Thất quốc thất long bài vị chiến có đúng là không thể triệu hồi ma thú hay không?

Ly Sát nói:

- Đương nhiên, đây là để kiểm tra lực lượng dự bị của các nước chứ không phải kiểm tra tổng lực của từng quốc gia. Ngoại trừ thất long thành ra, những người tham dự của thất quốc đều không thể triệu hồi đồng bọn ma thú của mình. Đương nhiên ngươi là ngoại lệ, ngươi có thể triệu hồi một linh hồn hiến tế.

Diệp Âm Trúc vuốt cằm nói:

- Không thành vấn đề. Hải Dương giống như ta, đều là thần âm sư. Tạo nghệ của nàng về thần âm ma pháp cũng là xuất quần bạt tụy. Có nàng phối hợp, trình độ ma pháp của ta ít nhất cũng tăng lên hơn tam giai (ba cấp)

- Thật như thế sao?

Ly Sát nhìn với ánh mắt nghi hoặc nhưng nàng cũng không nói thêm gì nữa. Từ hôm Diệp Âm Trúc dùng Nặc Khắc Hi kiếm khống chế nàng, Ly Sát tính tình đã trở nên hiền lành hơn từ lúc nào không hay. Nhận thức của nàng về Diệp Âm Trúc cũng có thay đổi thật lớn.

Trong lúc Ly Sát mang theo Diệp Âm Trúc và Hải Dương tiến vào thành Mễ Lan đến trước một tòa phủ đệ thì sắc mặt Hải Dương thay đổi. Diệp Âm Trúc ngớ người vì tấm biển trên tòa phủ đệ trước mắt ghi rõ ràng ba chữ to: Phủ Nguyên Soái. Trong lưỡng đại Nguyên Soái của Mễ Lan đế quốc, nói về quan hệ thì tất nhiên Ly Sát gần gũi hơn với đồng bọn Ngân Long của Mễ Lan đệ nhất cao thủ, Nguyên Soái Tây Đa Phu. Buổi chiều nàng vừa mới đi tìm Ngân Long Á Tu Tư, đồng bọn của Nguyên Soái Tây Đa Phu. Không cần hỏi cũng biết Phủ Nguyên Soái trước mắt là chỗ nào.

Trong lòng Diệp Âm Trúc bỗng nhiên có một cảm giác quái dị. Từ học viện, dụ dỗ cháu gái người ta đi, lại còn chạy đến nhà người ta. Chuyện này phải giải thích thế nào đây?

- Ly Sát, ngươi có chắc là không đi nhầm không? Chúng ta không phải là đi gặp trực tiếp Hoàng thất của Mễ Lan đế quốc sao?

Diệp Âm Trúc cố ôm một tia hy vọng hỏi.

Ly Sát nói:

- Đương nhiên không phải, ta tìm Hoàng thất làm gì? Ta tìm tộc nhân của ta. Mọi chuyện đều do Á Tu Tư thúc thúc an bài. Ta không biết thành viên Hoàng thất nào hết. Ta đưa ngươi đi gặp Á Tu Tư thúc thúc. Cho đến bây giờ, thúc thúc còn chưa biết lần này Long thành phái ta cùng ngươi tham chiến.

Tay chân Diệp Âm Trúc cứng đơ, hắn thấy Hải Dương đang nắm chặt tay mình. Quay đầu nhìn lại, hắn cảm giác rõ ràng tâm tình Hải Dương lúc này không yên định chút nào. Hắn khe khẽ vỗ tay nàng an ủi:

- Đừng lo lắng, ta sẽ thuyết phục được ông nội nàng.

Ly Sát tiến đến gõ cửa. Một lát sau, cửa mở, một gã bộ dạng như quản gia từ bên trong đi ra:

- Lại là ngươi? Tiểu thư, mời vào

Vị quản gia này không biết có phải đã chịu đau khổ với Ly Sát hay không, vừa nhìn thấy nàng đã vội vàng mở cửa, tránh sang một bên. Lúc vừa mới đứng sát vào cửa, vị này mới chú ý đến Hải Dương và Diệp Âm Trúc.

- A, Tiểu thư,tiểu thư đã về. Hắn, hắn là ai vậy?

Vị quản gia nhìn Diệp Âm Trúc thiếu điều lòi con ngươi ra, bởi vì lúc này hắn thấy Diệp Âm Trúc đang kéo tay Hải Dương.

- Kiệt Sâm thúc thúc, đây là đồng học của ta.

Thanh âm của Hải Dương lúc này mềm yếu không có tí sức thuyết phục nào hết.

Ly Sát đã đi vào cửa lại quay lại, tò mò nhìn Hải Dương nói:

- Ngươi biết lão đầu canh cửa kiêu ngạo này à?

Hải Dương có vẻ bất đắc dĩ nói:

- Đây là nhà ta.

Ly Sát nghi hoặc nhìn Diệp Âm Trúc, Diệp Âm Trúc giải thích:

- Còn nhớ lúc trước, khi ngươi muốn dẫn ta đi Ngân Long thành, ta từng nói phải giúp một nữ hài tử trị liệu không? Nữ hài tử kia chính là Hải Dương, cũng là cháu gái Nguyên Soái Tây Đa Phu.

Ly Sát nói:

- Thì ra là như vậy! Hóa ra nàng là cháu gái của lão đầu kia. Thực lực quái lão đầu kia quả thật rất mạnh. Vậy các ngươi còn chờ gì nữa, vào đi!

Đằng nào thì cũng tới cửa rồi, Diệp Âm Trúc cũng chỉ có thể giơ đầu ra đi cùng Hải Dương, trong lòng đang tính xem phải giải thích với Nguyên Soái Tây Đa Phu như thế nào mới được.

- Xin lỗi, ngươi không thể vào.

Quản gia Kiệt Sâm lạnh như băng ngăn cản Diệp Âm Trúc. Tâm tình hắn hôm nay thật không tốt. Buổi sáng vì ngăn trở Ly Sát vào phủ, bị ăn một chưởng suýt vỡ tim, mà quan hệ giữa Ly Sát với Á Tu Tư làm hắn không phát tác được. Bây giờ lại thấy tiểu thư bị một tên thanh niên cầm tay lôi kéo đi về phủ. Chuyện này làm sao có thể cho phép được? Xem bộ dạng tiểu tử này mặt mũi anh tuấn, dám chắc là hạng công tử bột mặt hoa da phấn, đúng, không thể để cho hắn vào cửa.

- Tại sao?

Diệp Âm Trúc nhíu mày. Bây giờ hắn đã hiểu tại sao Ly Sát lại gọi tên quản gia này như vậy.

- Không tại sao cả. Đây là Phủ Nguyên Soái, ngươi tưởng ai cũng có thể vào sao? Mau buông tay tiểu thư ra, nếu không đừng trách ta không khách khí.

Một tầng đấu khí xanh thẫm toát ra từ trên người Kiệt Sâm. Là một quản gia, hắn có thực lực như vậy quả thật không phải chuyện dễ dàng.

- Âm Trúc, đừng động thủ.

Hải Dương không ngăn cản quản gia của mình bởi vì nàng biết rõ, Kiệt Sâm căn bản là không có khả năng xúc phạm tới Diệp Âm Trúc. Mà Cầm Đế đại nhân khi đối đầu với kẻ địch rất ít khi nương tay, vạn nhất mà thất thủ giết chết Kiệt Sâm thì làm sao mà giải thích với ông nội đây.

Diệp Âm Trúc cũng không làm cho Hải Dương lo lắng nhiều. Hắn vẫn rất tỉnh táo, nên hắn từ không gian giới chỉ rút ra một vật. Trong khi vị quản gia Kiệt Sâm còn đang hoảng sợ hắn đường hoàng cầm tay Hải Dương đi vào phủ.

Kiệt Sâm ngây dại cả người, tay phải dùng sức véo đùi mình 1 cái. Mình vừa nhìn thấy gì? Vừa rồi nhìn thấy gì? Không, đây không phải sự thật. Nhưng rõ ràng đấy là biểu tượng cao nhất của Hoàng gia đế quốc, huy hiệu Mễ Lan hồng thập tự. Chẳng lẽ, chẳng lẽ thanh niên anh tuấn này là Phí Tư Thiết Lạp điện hạ, người có khả năng cao nhất thừa kế vương vị Mễ Lan đế quốc sao? Trời ạ! Vừa rồi ta làm cái gì vậy? Sao ta không sớm nghĩ đến, không đủ thân phận làm sao có thể kiêu ngạo lôi kéo Hải Dương tiểu thư trở về được. Kiệt Sâm thống khổ nhắm mắt lại.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 17

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự