Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 323 Tổng hợp thực lực bại Ngân Long (p2)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2498 chữ · khoảng 9 phút đọc

Lúc Ly Sát chuẩn bị đánh thoát ra ngoài, đột nhiên đòn công kích của Diệp Âm Trúc ngừng hẳn, đang trong lúc Ly Sát cho rằng năng lực của Diệp Âm Trúc đã tận, một cỗ áp lực phô thiên cái địa từ trên không áp xuống. Lúc này, Ly Sát cũng bị áp lực cường đại làm cho sợ hãi, chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tất cả lục nguyên tố ngưng cố khí tức do nàng phóng thích trong nháy mắt bị phá tan. Vì liên tục phóng thích, ma pháp cũng bị tước giảm ba mươi phần trăm uy lực.

Ly Sát chấn động, nàng rõ ràng trông thấy thân hình Diệp Âm Trúc tiến đến, trong nháy mắt trên thân huyễn hóa ra bảy tám thân ảnh hướng nàng công đến, mà áp lực vô cùng kinh khủng kia có loại cảm giác giống như từng quen thuộc, nhưng lại không cách nào xác định là từ đâu mà đến.

- Hắn tại sao lại trở nên mạnh như vậy?

Ý niệm của Ly Sát vùa mới đến đây. Đột nhiên,một đạo khí tức vô cùng băng lãnh đã âm thầm đến sát, ma pháp thuẫn nàng bố trí tại trước thân mình đã tan thành mảnh vụn. Một đạo quang hoạt nhũ bạch sắc (màu ngà) xoắn ốc như thiểm điện từ một góc độ hoàn hảo nhất tiến vào, cùng với sự ưu nhã không thể nào dùng ngôn từ để hình dung là sự băng lãnh đã điểm lên yết hầu Ly Sát.

Tất cả quang mang và huyễn ảnh đều đã tiêu thất, tay trái Diệp Âm Trúc như cũ vẫn ôm Khô Mộc Ngâm Long Cầm, mà trong tay phải nắm chặt kiếm đã đặt ngay yết hầu Ly Sát.

- Đây có phải điều ngươi muốn?

Diệp Âm Trúc lạnh lùng hỏi.

Làn da trên cổ Ly Sát bị một kích thích băng lãnh đặc thù làm cho không khỏi một trận run rẩy. Nàng sợ hãi phát hiện, ma pháp hộ thể của mình cùng với lân giáp cứng rắn trước lưỡi kiếm nhũ sắc mỏng manh kia tựa hồ không có bất kì năng lực phòng ngự nào cả. Đặc biệt là ma pháp, căn bản không cách nào tụ tập tạo thành ảnh hưởng đối với thanh kiếm kia, mà sự sắc bén của thanh kiếm kia bất cứ lúc nào cũng có thể lấy đi sanh mệnh của Ngân Long cao ngạo nàng.

- Ngươi…

Ly Sát nói không thành lời, lúc này vừa qua bao lâu thời gian? Nửa năm sao? Tựa hồ còn chưa đến nửa năm thời gian, nhưng tại sao mọi thứ biến hóa khôn lường như vậy? Chẳng lẽ là do hắn trở thành ngoại tịch Ngân Long mà sở hữu được cường đại thực lực sao? Không, điều này không thể, sự tiến bộ của hắn không thể dùng phi dược (nhảy vượt bật) để hình dung. Càng khiến Ly Sát khó thể tiếp nhận đó là, nàng có thể rõ ràng cảm nhận được thực lực cả người Diệp Âm Trúc so với nàng còn kém rất xa, rất xa, ít nhất hắn tuyệt đối chưa đạt tới tử cấp, nhưng chính nàng đã tiến gần tử cấp ngũ giai Ngân Long trưởng thành ah! Tại sao lại như vậy? Chẳng lẽ là vì cây cổ cầm kia? Hay là do thanh kiếm trong tay hắn? Có khi là tất cả những thứ này cộng lại tạo thành sự kinh hãi trên?

Bạch quang chợt lóe, Nặc Khắc Hy Thần Kiếm lại hóa thành Long Hồn Giới. Diệp Âm Trúc không muốn để Ly Sát có cơ hội cảm nhận được khí tức trên Nặc Khắc Hy Thần Kiếm. Hắn cũng tin rằng, Ly Sát Ngân Long vừa mới trưởng thành không thể nhận ra được khí tức của thần thánh cự long.

Từ lúc trận đấu bắt đầu đến kết thúc, thật ra chỉ là vài cái chớp mắt ngắn ngủi mà thôi. Nhưng trong vài cái chớp mắt này, Diệp Âm Trúc đã xuất hết toàn lực. Quả thật, năng lực của hắn không bằng Ly Sát, sở dĩ có thể thu được thắng lợi, chính là do rất nhiều nhân tố quan trọng cùng lúc cộng lại tạo thành sự thay đổi.

Đầu tiên, trở thành ngoại tịch Ngân Long, Diệp Âm Trúc đối với Ly Sát phóng thích lục nguyên tố cường đại ma pháp uy áp tịnh không e ngại, một điểm nhỏ cũng không bị hạn chế. Tiếp đó, Khô Mộc Ngâm Long Cầm sau khi dược hắn cải tạo đã đối với Ly Sát trời sanh sinh ra tác dụng khắc chế nhất định. Hay nói đúng ra là tất cả Long tộc đều sẽ bị khắc chế. Dựa vào cổ cầm chỉ thiếu linh hồn thần khí và dựa vào thất long vương ma pháp nguyên tố trên bảy sợi dây đàn, Diệp Âm Trúc cường hành áp chế Ly Sát không cách nào phát huy được thực lực chiến đấu thật sự. Mà sau cùng lại lợi dụng cơ hội Ly Sát nóng lòng thoát ly khỏi áp lực tức khắc phát động Ngạo Trúc Kiếm Pháp, dựa vào vũ kĩ thần kì của Đông Long đế quốc nhất kích chiến thắng. Mà Nặc Khắc Hy thần kiếm là từ độc giác của thần thánh cự long chế tạo ra, nó không chỉ có sự sắc bén của thần khí, đồng thời cũng có khí tức của thần thánh cự long, đối với ma pháp phòng ngự và vật lí phòng ngự của thân thể Ngân Long hoàn toàn xem thường. Đương nhiên,mấu chốt thủ thắng còn là trong lúc công kích, ma pháp chuyển đổi thành vũ kĩ, Diệp Âm Trúc nháy mắt phát ra áp lực của Tử Tinh Bỉ Mông. Sau khi đã nắm giữ chân chánh Tử Tinh huyết mạch, Diệp Âm Trúc không chỉ là năng lực nhục thể được đề thăng, lực lượng thuộc tính của Tử Tinh Bỉ Mông hắn cũng nhận được rất nhiều, chỉ là vì năng lực còn chưa đủ, cần phải từ từ khai phát mà thôi.

Dưới tình huống nhiều loại năng lực ngưng tụ cùng một chỗ, thần kì chế thắng, Diệp Âm Trúc một kích công thành, không ngờ lại thắng được cửu cấp Ngân Long trước mắt. Đừng nói là Ly Sát, đến bản thân Diệp Âm Trúc cũng đối với công kích hành vân lưu thủy trước đó cũng cực kì hài lòng.

- Ly Sát, ta và ngươi là bằng hữu, hy vọng ngươi không được tiếp tục mang đến cho ta phiền toái. Nếu không, ta đối với ngươi sẽ không khách sáo nữa.

Diệp Âm Trúc vừa nói,vừa xoay người hướng ra ngoài bỏ đi. Tất cả những phẩn nộ trong lòng bộc phát ra, tức thời cảm thấy tốt hơn rất nhiều.

- Ngươi từ khi nào trở nên mạnh như vậy?

Ly Sát có chút khó khăn nói, nàng tịnh không hướng Diệp Âm Trúc tiếp tục công kích, cự đại áp lực chỉ vài giây trước làm cho nàng hiện tại vẫn chưa kịp hoàn hồn lại.

Diệp Âm Trúc không trả lời câu hỏi của Ly Sát.

- Buổi tối hôm nay, ngươi ngủ trường kỉ.

Ly Sát cong cái miệng nhỏ nhắn lên, nói:

- Nhưng ta là nữ hài tử. Ngươi không thể nhường người ta một chút sao?

Diệp Âm Trúc hơi bất ngờ,hắn còn là lần đầu tiên trông thấy được Ly Sát bộc lộ hình dạng như một nữ hài tử, cười khổ nói:

- Ta nhường nhịn ngươi? Nhưng ngươi là Long tộc cường đại, mà ta chỉ là một nhân loại bình thường. Tốt thôi, ngươi đã muốn vậy, thì ngươi cứ ngủ trên giường.

Diệp Âm Trúc vẫn còn có phong độ thân sĩ, nếu là đối đầu Ly Sát có chút ủy khuất lại còn có chút khẩn nài đáng yêu trêu ngươi thế kia, hắn thà nguyện ý đối đầu với một Ngân Long Công Chúa cường bạo còn hơn. Có lẽ đây chính là mùi vị của chiêu lấy nhu chế cương.

- Âm Trúc, thật ra hôm nay ta giúp ngươi thắng lợi trong trận đấu,cũng là vì để cho ngươi tiết kiệm một chút thời gian. Ngươi nên biết rằng cuộc Thất quốc thất long bài vị chiến đối với Ngân Long Thành và Mễ Lan đế quốc chúng ta mà nói, đều cực kì quan trọng. Ngươi đã không cần thiết đi tìm ma thú, vậy chúng ta cũng nên nhanh chóng cùng năm trăm người của Mễ Lan đế quốc hội họp lại mới có thể hoạch đắc thắng lợi sau cùng. Nói cho cùng, chúng ta ai cũng không biết, ngoài sáu tòa Long Thành và những quốc gia bọn chúng hợp tác trong lần bảy nước bảy Long Thành tranh đoạt vị trí này sẽ triển hiện ra dạng thực lực như thế nào?

Nghe Ly Sát có chút ôn nhu giải thích. Diệp Âm Trúc không thể không nhìn nhận từ góc độ của nàng, nàng tịnh không có làm sai, bất đắc dĩ thở dài một hơi, nói:

- Được rồi,dù sao ta tại học viện cũng đã hỗn loạn không yên thân được, vậy sớm một chút đi cùng quân đội Mễ Lan đế quốc hội họp cũng là điều hay. Trước tiên lánh cơn phong ba này đã, hy vọng khi ta trở về, các đồng học trong học viện có thể đủ thời gian quên những sự việc phát sinh gần đây thì tốt.

Ly Sát một tay xoa xoa cổ chỗ bị đặt kiếm lên lúc trước, chậm rãi đi đến bên Diệp Âm Trúc.

- Âm Trúc, ngươi biết không. Ta rất hưng phấn trông thấy ngươi trở nên cường đại. Gia gia tịnh không có nhìn sai, ngươi xác thực có thực lực để giúp nhất tộc Ngân Long chúng ta giành thắng lợi.

Diệp Âm Trúc trong lòng đột nhiên có cảm giác buồn cười.Bởi vì hắn phát hiện, đương lúc đối diện với một Ly Sát ôn nhu, ngược lại cảm thấy đối mặt với một Ly Sát băng lãnh lại tự nhiên hơn.

- Đợi Tô Lạp trở lại, ta và hắn nói một tiếng chúng ta sẽ đi, lần này e rằng lại phải xin nghĩ phép rồi.

Hắn do dự một hồi,quyết định hay là không đi gặp Ni Na và Phất Cách Sâm bọn họ cáo từ, đợi sau khi cùng năm trăm tinh duệ của Mễ Lan đế quốc hội họp, Tây Nhĩ Duy Áo tự nhiên sẽ mang chuyện mình tham gia Thất quốc thất long bài vị chiến nói lại.

Đến bên cửa sổ, nhìn thấy bên ngoài cây cỏ xanh xanh thơm ngát, Diệp Âm Trúc đột nhiên nhớ đến những kĩ niệm của mình lúc còn sống ở Bích Không Hải. Cuộc sống lúc đó thật là đơn thuần biêt bao ah. Mỗi ngày ngoại trừ đạn cầm và tu luyện ra, căn bản không cần vì sự việc khác mà suy nghĩ, còn bây giờ thì sao? Tiến nhập Long Khi Nỗ Tư thế giới rồi, đương nhiên bản thân nhận biết thật nhiều việc, sau khi đã phải gánh vác bao nhiêu là chuyện, còn muốn thoát khỏi hết thảy chuyện này đã sớm không còn có thể. Có bao nhiêu là việc cần đợi chính mình đi làm, rốt cuộc bao lâu nữa mới có thể bình thường lại như trước? Hắn không biết, hiện tại việc có thể làm chỉ là khiến cho chính mình và sự cố gắng của mình để trở nên cường đại hơn. Như vậy mới có thể mang những việc mình muốn làm làm cho thật tốt.

Nhìn bóng của Diệp Âm Trúc từ sau lưng, Ly Sát đột nhiên phát hiện hắn có chút cô độc,

- Âm Trúc,ngươi có thể đạn cầm cho ta nghe không?

Diệp Âm Trúc như trước đưa lưng về phía Ly Sát. Khô Mộc Ngâm Long Cầm trong tay giơ lên.

- Ngươi muốn nghe nó đạn tấu phải không?

- Không, đương nhiên là không, ta…ta muốn nghe ngươi đàn khúc ’Khuynh Thành’ kia.

Diệp Âm Trúc hơi sửng sốt một chút, lúc hắn chậm rãi quay người lại, hắn kinh ngạc phát hiện, khuôn mặt Ly Sát không biết tự khi nào hai má đã trở nên đỏ ửng, mà lúc này đây mục quang của nàng đã có chút trở nên mơ màng.

- Ta vĩnh viễn cũng không quên được lần đó đuổi theo ngươi đến nơi hoang dã. Nơi ánh sáng tự nhiên bao quanh, ngươi đã diễn tấu khúc ‘Khuynh Thành’ kia, còn có những ca từ ngươi xướng lên…

Ly Sát cũng không biết tại sao vào lúc này đây mình lại nói ra những lời như vậy. Nhưng trong đầu đột nhiên xuất hiện bức họa mà khiến cho tim nàng rung động.. Cỏ xanh như lụa, giữa nơi ánh sáng hòa cùng thiên nhiên vây quanh, thân ảnh ưu nhã bạch sắc kia cùng cầm ca động lòng người, đã lưu lại dấu ấn trong tâm trí nơi thâm sâu nhất, cuộc đổ ước thất bại ban đầu kia, cố nhiên là vì Diệp Âm Trúc xuất kỳ chế thắng, nhưng không phải là không có nguyên nhân một khúc ”Khuynh Thành” kia khiến cho nàng tâm tình bất định?

Thu lại Khô Mộc Ngâm Long Cầm, Diệp Âm Trúc không cự tuyệt Ly Sát. Bởi vì hắn đột nhiên cảm thấy, ở trong lòng Ly Sát có một loại bi thương, không phải cô độc, mà là tịch mịch. Liên tưởng đến nàng tại Ngân Long Thành sinh sống ngàn năm nhàm chán vô vị, Diệp Âm Trúc giờ đây trong lòng đã không còn lại nửa phân phẩn nộ.

Cửu Tiêu Hoàn Bội Cầm xuất, âm điệu đơn giản trên dây đàn, song thủ bát chỉ gãy lên đồng bộ, cầm âm thanh thúy mà du dương vang lên. Âm Luật tràn ngập lời cảm thán kia rung động lòng người, trong một thoáng, Ly Sát phảng phất nhớ lại tràng cảnh lần thứ nhất được nghe Diệp Âm Trúc đạn cầm, không ý thức được mở miệng cất lời ca:

”Bắc phương hữu giai nhân.

Tuyệt thế nhi độc lập.

Nhất tiếu khuynh nhân thành.

Tái tiếu khuynh nhân quốc.

Trữ bất tri khuynh thành dữ khuynh quốc?

Giai nhân tái nan đắc.”

Tiếng đàn cùng tiếng ca đồng thời chấm dứt. Diệp Âm Trúc lẳng lặng nhìn Ly Sát, nhưng chỉ im lặng không gây nên một tiếng động nhỏ, mà Ly Sát cũng ngây ngốc như vậy ngồi tại chỗ đó, tựa hồ đang cảm thụ điều gì đó, lại tựa hồ đang tự hỏi điều gì đó.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 14

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự