Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 316 Tử La Lan gia tộc thật có tiền (p1)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2366 chữ · khoảng 8 phút đọc

Nghe hai huynh muội bọn họ nói chuyện, Diệp Âm Trúc trong lòng máy động. Bài vị chiến! Chẳng lẽ Áo Lợi Duy Lạp tham gia lần thất quốc thất long bài vị chiến này sao? Mễ Lan đế quốc xuất ra năm trăm tinh binh, nếu từ góc độ tuổi tác, khả năng thì hắn hoàn toàn phù hợp. Hơn nữa một Lam cấp cường giả như hắn, thực lực cũng gần đạt tới cấp bậc kim tinh Ngân kị tướng, còn chưa nói đến nhân tố gia tốc, đây quả thật là một sự lựa chọn hết sức thích hợp.

Mã Đế Ni nguyên soái quả không hổ là bức thành của đế quốc. Lần thất quốc thất long bài vị chiến này nguy cơ lớn như thế nào hắn làm sao không biết, nhưng lại để cho cháu mình tham gia. Bất quá Áo Lợi Duy Lạp nói cũng không sai, khiêu chiến với sinh tử mới là cách tu luyện tốt nhất của cường giả.

Chỉ cần hắn còn sống trở về thì bất luận là phương diện nào, từ vị trí trong quân đội đế quốc hay là thực lực bản thân đều có những bước tiến vượt bậc. Đây chính là chuẩn bị công tích cho hắn từ từ tiếp nhận vị trí của nguyên soái Mã Đế Ni trong tương lai. Mã Đế Ni chính là đang đánh một canh bạc lớn, vật cá cược chính là tính mạng của cháu mình. Vì Mễ Lan đế quốc, Tử La Lan gia tộc quả nhiên đã nỗ lực rất nhiều. Chả trách lúc đầu Tô Lạp có nói với mình, Mễ Lan đế quốc có mấy gia tộc thế lực cực lớn, nhưng nỗ lực để có được và duy trì thế lực ấy của họ thì không phải ai cũng hiểu.

- Áo Lợi Duy Lạp đại ca, nếu ta đoán không sai, lần chiến đấu của hai tháng sau chúng ta lại có thể sánh vai tác chiến. Thật vinh hạnh khi được làm đồng đội tác chiến với ngươi một lần nữa.

Diệp Âm Trúc mỉm cười bình tĩnh nói.

Huynh muội Áo Lợi Duy Lạp và La Lan đều sững sờ, ngơ ngác nhìn Diệp Âm Trúc. Áo Lợi Duy Lạp nghi hoặc hỏi:

- Âm Trúc, chẳng lẽ ngươi cũng…

Diệp Âm Trúc thấp giọng nói khẽ:

- Thất quốc thất long bài vị chiến đúng không?

Áo Lợi Duy Lạp sắc mặt khẽ biến:

- Đúng thế, nhưng ta lại không thấy tên ngươi trong danh sách. Cho dù ngươi được phong là Tử Tước, nhưng dù sao ngươi cũng là người tới từ A Tạp Địch Á. Hơn nữa, bệ hạ hình như có ý không cho ngươi tham gia lần chiến đấu này. Ngươi biết không, mỗi lần tham gia Thất quốc thất long bài vị chiến, số lượng chiến sĩ sống sót quay về không quá hai phần. Nhưng vì bảo tồn thực lực cho quốc gia, mỗi nước đều phái ra không dưới hai mươi vị ma pháp sư. Ngươi là thiên tài Thần âm hệ. lại là anh hùng từng vì đế quốc ngăn cơn sóng dữ, tại sao ngươi lại tham gia lần chiến đấu này?

Diệp Âm Trúc mỉm cười nói:

- Đến đấu phòng đi, chuyện này ít lâu nữa ngươi sẽ hiểu thôi mà> Kể cả Tây Nhĩ Duy Áo thúc thúc cũng không thể quyết định việc ta có tham gia lần chiến đấu này hay không. Vốn lần bài vị chiến này cũng làm ta có chút lo lắng, nhưng bây giờ có Áo Lợi Duy Lạp đại ca cùng tác chiến, ta tin tưởng chúng ta nhất định giành được thắng lợi cuối cùng.

Áo Lợi Duy Lạp còn đang ngây ngốc chưa biết làm gì thì đã bị Diệp Âm Trúc lôi vào phòng đấu giá, nhưng La Lan đi một bên thì lại thì thào tự nhủ: “Hóa ra kẻ ngu không chỉ có một mình tam ca!”. Đương nhiên, ánh mắt nàng nhìn Diệp Âm Trúc thì đã có thêm vài phần tôn kính.

Trong Phòng đấu giá, khắp nơi đều được chiếu minh ma tinh thạch chiếu sáng, ánh sáng chủ yếu tập trung vào giữa trung tâm đấu trường, ngay trên bục đấu giá. Ba người bọn Diệp Âm Trúc là khách quý tất nhiên được dẫn vào phòng riêng, thông qua một loại hình ảnh tinh thạch đặc thù , bọn họ có thể chứng kiến vật phẩm đấu giá một cách hết sức chân thực, đồng thời có thể ở tại chỗ tiến hành đặt giá. Đối với những sắp đặt giành cho giới khách quý, phòng đấu giá ở Mễ Lan thành này tuyệt đối không thua bất kì nơi nào.

Áo Lợi Duy Lạp cũng là ngươi thông minh, thôi không hỏi Diệp Âm Trúc nữa, rất nhanh khôi phục lại vẻ mặt bình thường. Thất quốc thất long bài vị chiến ngoại trừ A Tạp Địch Á không tham gia, bảy quốc gia còn lại đều cực kì coi trọng. Nếu không phải là những người trực tiếp tham gia thì không thể biết được, thời gian và địa đỉểm chiến đấu đều cực bí mật.

Thái độ Diệp Âm Trúc như vậy lại khiến hắn nhớ tới trận đánh ở Cầm Thành. Diệp Âm Trúc ngạo nghễ đứng trên thành lâu, bằng một khúc “Long Tường Thao” làm cho sát khí của Kiếp lược quân đoàn thú nhân bị đả kích đến mức thấp nhất, nghĩ đến đây trong lòng hắn bừng bừng chiến ý.

Cùng với một Ma pháp sư đặc thù như Diệp Âm Trúc luôn mang lại cho hắn hy vọng lớn lao. Hắn tin vào sự phối hợp tuyệt đối giữa Diệp Âm Trúc – thiên tài ma pháp sư và hắn – một Ngân tinh Long kị tướng trẻ tuổi.

Lúc trước, ở Cầm Thành, Diệp Âm Trúc đã cùng cấp bậc với mình, không biết bây giờ hắn còn mạnh tới đâu nữa đây?

Khi cầm trong tay danh sách năm trăm người tham chiến thấy không có tên Diệp Âm Trúc, Áo Lợi Duy Lạp vừa buồn bực vừa tiếc nuối. Cầm khúc của hắn ngay cả Long tộc cũng có thể sinh ra uy hiếp thì trong lần Thất quốc thất long bài vị chiến này tác dụng tuyệt đối không cần phải nghi ngờ.

Lúc này thông qua khung cửa mở của phòng khách quý có thể quan sát hết mọi việc bên ngoài mãi trường. Đấu trường đã kín chỗ, một cột sáng trắng lóa chiếu xuống bục điều khiển, một nữ tử đang đứng trên đó.

Mái tóc đỏ dài mượt quá thắt lưng, vóc người cao chừng hơn một thước tám, theo Diệp Âm Trúc thấy thì cũng chỉ có Ly Sát hóa thân thành người mới có thể so sánh chiều cao với nàng ta. Nhìn qua thì thấy nàng ta chỉ chừng hai mươi tuổi, da thịt trắng nõn, đôi mắt màu xanh biếc sáng ngời cực kì ấn tượng, cặp môi đầy đặn phối hợp với bộ ngực cao vút rất gợi cảm, khiến cho người khác cảm thấy kích thích không thôi. Quần dài quét đất màu xanh biếc phản chiếu ánh sáng lấp lánh, ngực cao mông nở, phong thái ngạo nhân, thật đáng để cho người ta chiêm ngưỡng và mơ ước.

Thông thường, màu xanh và đỏ mà cùng xuất hiện trên trang phục của một phụ nữ thông thường thì chỉ làm người ta có cảm giác sặc sỡ lố bịch, nhưng sóng tóc đỏ sậm của cô gái này lại phối hợp cực kì ăn ý với bộ y phục màu xanh biếc gây cho người ta cảm giác khó quên.

Nàng ta rất đẹp, vẻ đẹp thành thục cực kì hấp dẫn người ta. Đây là điểm mà cả Hải Dương và Hương Loan đều không thể có được, mặc dù còn kém An Nhã về độ ưu nhã nhưng lại mị hoặc hơn vài phần.

Thấy cô gái này xuất hiện, ánh mắt trầm tư của Áo Lợi Duy Lạp lập tức biến mất, hai mắt sáng ngời, chăm chú quan sát nữ tử trên bục đấu giá.

La Lan trừng mắt liếc tam ca một cái, không vui nói:

- Chỉ biết nhìn nàng ta thôi. Thật không biết cái loại đàn bà như vậy có gì hay, phong tao như vậy mà nam nhân các ngươi cũng có thể thích được.

Áo Lợi Duy Lạp mỉm cười đáp:

- Ngươi là đàn bà nên không hiểu lòng nam nhân. Huống chi Giáng Châu tiểu thư tuỵệt đối không đơn giản như bề ngoài vậy đâu. Nam nhân nào không thích nữ tử khêu gợi? Ca ca của ngươi cũng là nam nhân mà! Âm Trúc, ngươi nói có đúng không?

- hả?

Diệp Âm Trúc bị hỏi đột ngột thì ngẩn người ra, hắn cũng thừa nhận, nữ tử trên đài cực kì thu hút ánh mắt hắn, nhưng để nói làm làm rung động tới tâm huyền hắn thì còn chưa đủ. Thấy La Lan đang chăm chú nhìn mình chờ đợi, hắn chỉ đành trả lời nước đôi:

- Có lẽ vậy.

Áo Lợi Duy Lạp bật cười:

- Ta quên mất, Âm Trúc ngươi đã có Hương Loan tiểu thư khuynh thành mị quốc, khó trách cả mĩ nữ như Giáng Châu tiểu thư cũng không có hứng thú. Tốt lắm, ta đã bớt đi được một đối thủ cạnh tranh tiềm năng rồi.

Diệp Âm Trúc đỏ mặt, cười khổ đáp lời:

- Áo Lợi Duy Lạp đại ca, ngươi cũng giễu cợt ta àh. Ngươi không phải không biết thân phận của Hương Loan học tỷ, ta và nàng liệu có thể đi đến đâu chứ? Không lâu nữa ngươi sẽ hiểu thôi, Hương Loan học tỷ chỉ đang đóng kịch lừa mọi người một phen thôi.

Áo Lợi Duy Lạp thâm ý nhìn Diệp Âm Trúc một cái, nói:

- Không nói nữa. Bắt đầu đấu giá rồi.

Phòng khách quý quả nhiên cách âm cực kì hoàn hảo, chẳng những cách ly tất cả những ồn ào náo nhiệt ở bên ngoài, mà còn có thể nghe được rõ ràng tiếng xướng giá mại bản của Giáng Châu tiểu thư ở trên đài.

- Thật cao hứng, hôm nay lại có thể gặp mọi người ở đây.

Giáng Châu mỉm cười nói, nụ cười tươi tắn không chút giả dối, trong mắt lại phát ra ánh sáng mị hoặc động lòng người. Từ trong phòng nhìn ra, Diệp Âm Trúc có thể thấy rõ ràng, vưu vật này hiển nhiên đã làm kích động tâm tình của không ít khách nhân đến tham gia đấu giá.

Áo Lợi Duy Lạp ghé vào tai Diệp Âm Trúc nói nhỏ:

- Mặc dù Đấu giá hội của chợ nô đãi Mễ Lan thành từ trước đến nay sinh ý cũng không tệ nhưng chưa đến mức bùng nổ như hiện nay. Chỉ mới từ ba năm trước, vị Giáng Châu tiểu thư này đứng ra chủ trì đấu giá thì mới phát triển mạnh mẽ, nhân số cũng tăng lên rất nhiều. Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi, nàng ta đã biến nơi này thành đệ nhất Phòng đấu giá danh vang đại lục. Ta dám chắc hơn tám phần nam nhân trong Mễ Lan thành này đều có mơ ước với Giáng Châu tiểu thư này. Bất quá, ngươi cũng không nên coi thường nữ tử này, mặc dù nàng ta thường xuyên dùng cơm với các quý tộc nhưng tuyệt đối không nghe thấy tin tức gì tiến triển hơn thế. Điều đáng kinh ngạc hơn là mỗi ngày vị Giáng Châu tiểu thư này đều có rất đông nam nhân theo đuổi, thế nhưng chưa một ai dám dùng bạo lực với nàng ta. Cho dù là các quý tộc có bối cảnh cực kì thâm hậu, nhưng nếu họ có biểu hiện bá đạo một chút là lập tức sẽ bị cảnh cáo. Cụ thể hơn ta cũng không biết, nhưng dám chắc chuyện này có thật. Thế nên ta mới nói vị Giáng Châu tiểu thư này tuyệt đối không đơn giản. Mặc dù bình thường nàng ta nhìn ai cũng cực kì thân thiện phóng khoáng, nhưng khi xử lí công việc lại cực kì cao ngạo, nguyên tắc. Bây giờ rất ít khi có thể gặp được nàng ta đứng ra điều khiển đấu trường. Xem ra ba kiện bảo vật đem ra đấu giá hôm nay giá trị không nhỏ ah, nếu không nàng ta tuyệt đối không tự thân xuất mã đâu.

Diệp Âm Trúc mỉm cười nói:

- Nếu mời khách là quý tộc ăn cơm thì chắc không thiếu ngươi đâu nhỉ?

- Ách… đúng vậy.

Áo Lợi Duy Lạp có chút xấu hổ, nhìn muội muội đang cười trộm bên cạnh, nhưng điều hay là hắn vẫn còn dám thừa nhận.

Lúc này chủ trì trên đài, Giáng Châu đang cất tiếng ca ngợi, mỗi khi mở miệng, mỗi động tác giơ tay nhấc chân đều khiến cho người ta cảm thấy mị hoặc vô cùng:

- Hôm nay có một tin tức tốt nói cho mọi người hay. Lần đấu giá cuối cùng hôm nay là ba kiện bảo vật cực kì quý giá, ta vừa xem qua cũng rất kinh ngạc. Phải một lúc lâu ta mới có thể trấn tĩnh lại, ba kiện bảo vật này cực kì hiếm có. Bất luận là với chiến sĩ hay ma pháp sư, cho dù là các gia tộc giàu có xa hoa cũng không có nhiều cực phẩm như vậy. Ta nghĩ mọi người cũng đã rất nóng nảy rồi, vậy chúng ta nên bắt đầu đấu giá đi thôi.

Thanh âm đều đặn trầm bổng như một giai điệu đẹp vang vọng khắp đấu trường, tiếng nói không phải thanh thúy, cũng không mềm mỏng, mà là một loại cảm giác mượt mà rất đặc thù.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 13

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự