Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 312 Thất quốc thất long bài vị chiến (p3)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2294 chữ · khoảng 8 phút đọc

- Thật thế sao? Ta nghĩ không cần thiết. Tại học viện ta còn có nhiều việc phải xử lí. Còn muốn tham gia lần tân sanh đại hội này nữa. yên tâm đi, Ma Thú linh hồn hiến tế ta tự có biện pháp, ngươi không cần phí tâm nữa.

Ly Sát sững sờ nhìn vẻ thong dong của Diệp Âm Trúc, trong lòng thật sự có chút nổi giận. Từ nhỏ tới giờ nàng chưa từng quan tâm đến một ai như hắn, vậy mà đối phương lại không chịu lĩnh tình.

- Tùy ngươi, chết cũng đừng trách.

Lạnh lùng bỏ lại một câu, Ly Sát lập tức tiến vào phòng ngủ của Diệp Âm Trúc, trầm giọng bảo:

- Từ bây giờ phògn ngủ của ngươi là của ta, ngươi tìm chỗ nào đó tùy tiện mà ngủ đi.

- Ah? Không nên bá đạo như vậy chứ. Còn có Tô Lạp nữa! Chẳng lẽ ngươi ngủ với hắn sao?

Ly Sát dừng chân, quay đầu lại nhìn Diệp Âm Trúc:

- Ta sửa đổi một chút, từ bây giờ phòng ngủ của các ngươi bị ta trưng dụng, hiểu chưa?

- Ngươi…

Diệp Âm Trúc tức tối nhưng lại không thể phát tác. Với thực lực của hắn bây giờ hoàn toàn không hề e ngại Ly Sát. Nhưng đối với vị Ngân Long công chúa này hắn không thể có ác cảm như với Ngân Long vương. Chỉ đành lắc đầu xoay người đi ra ngoài.

Vừa ra khỏi cửa kí túc xá, Diệp Âm Trúc đã gặp ngay Ny Na đang dẫn theo mười một Lam tinh linh mĩ nữ đi đến chỗ hắn, trong tay mỗi nàng đều mang theo một kiện nhạc khí. Điều khiến Diệp Âm Trúc cảm thấy buồn cười nhất chính là lựa chọn của Yên La. Thân là đệ nhất mĩ nữ trong mười một người nhưng nhạc khí nàng chọn lại là cổ (một loại trống lớn, bằng kim loại), hơn nữa lại là loại cổ lớn nhất. Nhìn nàng mang theo cũng hết sức khó khăn, phải nhờ đến sự giúp đỡ của các tỷ muội mới có thể đi được.

- nãi nãi.

Diệp Âm Trúc bây giờ phần lớn đều xưng hô với Ny Na theo cách giản tiện này, nhất là khi khôgn có người ngoài.

Ny Na vẻ mặt tươi cười đi tới. Bây giờ vẻ trang nghiêm thường lệ của Chủ nhiệm Thần âm hệ đã biến đâu mất:

- Âm Trúc, ngươi chọn lựa thật không sai. Tân sanh lần này so ra xuất sắc hơn các khóa trước rất nhiều, nhất là mười một cô nương do ngươi giới thiệu. Mặc dù các nàng thực lực còn chưa đủ, nhưng trình độ giải thích đối với âm nhạc có thể so với Hải Dương ah. Đã đến lúc Thần Âm hệ chúng ta có thể ngẩng cao đầu hả giận rồi. Àh, “tân sanh đại tái” ta cũng đã ghi danh cho ngươi rồi. Vừa rồi ta có thương lượng qua với mấy cô nương này, chọn ra bốn người cùng với ngươi tham gia. Mục đích duy nhất của ngươi là giúp đỡ bọn họ.

Thấy quan hệ giữa Ny Na và các nàng, tâm tình Diệp Âm Trúc tốt hơn rất nhiều, mỉm cười gật đầu hỏi:

- Con sẽ cố gắng hết mình. Nãi nãi, bố trí cho các nàng ở đâu đây?

Ny Na bảo:

- Yên tâm đi, ta đã an bài ổn thỏa rồi, bây giờ đang dẫn bọn họ tới đó đây. Âm Trúc nghe ta nói, ngươi cũng không thể quá hoa tâm được. Rốt cuộc là Hải Dương với Hương Loan ngươi thích ai? Các nàng trong lòng ta đều giống như là con cháu thân sinh. Ta tuyệt đối không cho phép ngươi trở thành một kẻ bạc tình bạc nghĩa. Mau lựa chọn lấy một người, nếu ngươi còn dám bắt cá hai tay coi chừng ta cắt cái đó của ngươi đấy.

Trưởng công chúa của Đế quốc quả thật cũng rất ngoan độc ah, chỉ là từ trước đến giờ chưa lộ ra mà thôi.

Kỳ thật, khi nghe Hương Loan tuyên bố Diệp Âm Trúc là bạn trai của mình, Ny Na cũng rất mâu thuẫn. Theo tình cảm mà nói, nàng (mạn phép) dĩ nhiên hi vọng Hương Loan và Diệp Âm Trúc có thể có kết cục tốt, đền bù những thiếu sót của mình lúc đầu.

Nhưng Hải Dương là đệ tử mà nàng thích nhất, lại là cháu gái của Đế quốc Nguyên soái Tây Đa Phu. Giữa hai nàng đó ngay cả Ny Na cũng không biết nên lựa chọn thế nào, tính thế nào cũng không được, thôi thì đành đẩy cho Diệp Âm Trúc lựa chọn vậy. Ny Na đâu biết rằng những hành vi gần đây của Hương Loan chỉ là để trả thù Diệp Âm Trúc mà thôi!

Vừa nghe Ny Na nhắc tới Hương Loan, Diệp Âm Trúc lập tức nổi lên một trận đau đầu. Càng nghĩ càng thấy nữ tử thật là phiền toái (quá chí lí, nhưng dở quá, ta mới 10 tuổi đã nhận ra điều này :22:).

Hải Dương thật quá hoàn hảo, ôn nhu thiện lương là điều mà Diệp Âm Trúc thích nhất. Bây giờ Hương Loan lại hí lộng mình tan tác như gà bị cáo đuổi. Trước mắt lại còn phải an bài cho mười một Lam tinh linh thiếu nữ này nữa, rồi còn việc trợ giúp các nàng tu luyện. Trong phòng lại có thêm một ả Ngân Long ngang ngạng bá đạo. Xem ra cũng chỉ có Tô Lạp là tốt nhất! Chỉ có hắn mới có thể đỡ bớt gánh nặng cho mình, ít nhất là ở trong túc xá mình cũng không cần phải động tay động chân gì. Vừa nghĩ tới Tô Lạp thì lập tức bóng lưng yêu kiều đang tắm rửa đó lại nổi lên trong đầu Diệp Âm Trúc.

Ny Na mang bọn Yên La đi rồi, Diệp Âm Trúc cũng rời khỏi kí túc xá, mục đích chính là tìm Hải Dương. Chuyện phiền toái với Hương Loan phải giải quyết trước đã. Hắn đang lo lắng không biết làm thế nào để có thể gọi mình Hải Dương ra từ kí túc xá thì đã gặp Tô Lạp từ đó đi ra.

Bỏ giáo phục năm thứ hai đi, Tô Lạp lập tức trở nên cực kì bình thường. Trong đám người đông đảo đó, nếu không chú ý thì cũng rất khó phát hiện sự tồn tại của hắn. Có lẽ chỉ với bề ngoài như vậy mới thích hợp trở thành một gã thích khách thượng đẳng. Nhìn sắc mặt hắn tựa hồ có chút khó coi, giống như là đang có điều gì đó phân vân, đến tận cửa kí túc xá mới thấy Diệp Âm Trúc đang đứng đó.

- Tô Lạp, ngươi quay về rồi àh? Còn chưa chính thức đi học, ngươi đi đâu vậy?

Diệp Âm Trúc tiến lên hỏi.

Tô Lạp thở dài than thầm trong lòng, chuyện phiền toái của ta làm sao có thể nói cùng ngươi được? có nói cũng làm được gì chứ?

- Không có gì, vừa quay trở lại ta cũng muốn đi dạo một vòng xem phong cảnh học viện có gì thay đổi không thôi. Âm Trúc, ngươi còn đứng đây làm gì? Sắp đến giờ cơm trưa rồi, về ta nấu cơm ăn rồi muốn đi đâu thì đi.

Diệp Âm Trúc trả lời:

- Ta đi chút nữa rồi về, được rồi, Ly Sát lại đến nữa rồi. Ngươi cẩn thận một chút, tính tình của nàng ta luôn không được tốt lắm.

- Ly Sát?

Tô Lạp kinh ngạc nhìn Âm Trúc,

- Nàng ta tới đây làm gì? Chẳng lẽ Ngân Long thành muốn gây phiền toái cho ngươi sao?

Diệp Âm Trúc bất đắc dĩ bảo:

- Lần này không phải là Ngân Long thành gây phiền toái mà là mang đến cho ta một ít phiền toái. Tô Lạp, ngươi đã nghe nói đến Thất quốc thất long bài vị chiến chưa?

Nghe được bảy chữ đơn giản đó, Tô Lạp lập tức đờ người ra, thần sắc liên tục biến hóa khiến Diệp Âm Trúc cũng sửng sốt kêu lên:

- Tô Lạp, ngươi làm sao vậy?

Vẻ mặt Tô Lạp có chút khó coi nói:

- Thất quốc thất long bài vị chiến đương nhiên ta biết. Không phải ngươi định nói với ta, lần này cô ta và ngươi đại biểu cho Ngân Long Thành tham gia đó chứ?

Diệp Âm Trúc nhún vai chán nản:

- Có muốn không đi cũng không được. Ta là ngoại tịch Ngân Long, thế nào cũng không thể trốn được. Được rồi, ngươi về trước đi, sợ rằng cơm trưa hôm nay ta không ăn được rồi.

Vừa nói hắn vừa chuyển thân nhằm thẳng kí túc xá của Hương Loan và Hải Dương đi tới.

Tô Lạp đứng như trời trồng, Diệp Âm Trúc đi được một lúc rồi hắn mới khôi phục lại một chút, nhưng giáng vẻ lại thêm sầu não: “Thất quốc thất long bài vị chiến, Âm Trúc, tại sao ngươi lại tham gia chứ?”

Vừa nghĩ hắn vừa trở về kí túc xá.

- Ai đó?

Tô Lạp vừa đến cửa đã nghe âm thanh lạnh băng của Ly Sát vang lên.

- Ly Sát, ngươi khỏe không?

Tô Lạp chậm rãi đi vào phòng ngủ trong kí túc xá.

Ly Sát đang ngồi nghiễm nhiên trên giường Diệp Âm Trúc, thấy hắn tiến đến trong mắt toát ra vài phần quái dị:

- Tên ngốc kia còn chưa biết hay sao?

Tô Lạp cười khổ nói:

- Không phải ngươi cũng bảo hắn ngốc đó sao? Không biết cũng tốt, ta hy vọng hắn vĩnh viễn không biết được.

Trong mắt Ly Sát thoáng qua một tia trào lộng:

- Ngươi nói có chút không trung thực. Tên ngốc kia tại sao lại không có cảm giác chứ, bàng quan như ta mà vừa nhìn thấy đã biết. Tô Lạp, mặc dù ta chưa thấy qua chân diện của ngươi nhưng ta có cảm giác ngươi là một nữ tử rất đẹp.

Tô Lạp ngốc nghếch ngồi nghe:

- Ly Sát, có lẽ sâu trong lòng mình, ta thật sự mong hắn phát hiện ra, nhưng lý trí lại bảo rằng không được. Ly Sát, đây là chuyện riêng của ta và Âm Trúc, hi vọng ngươi không nói cho hắn nghe, như vậy chỉ khiến ta càng thêm khổ tâm hơn thôi.

Ly Sát hừ lạnh một tiếng:

- Chuyện của ngươi và hắn ta không có hứng quản. Bất quá, Tô Lạp, ngươi có thể cho ta xem chân diện mục của ngươi được không. Có rất ít chuyện có thể khiến cho ta mong chờ, diện mạo của ngươi là một trong đó.

Tô Lạp kiên định lắc đầu:

- Không được, chuyện này tuyệt đối không được.

Ly Sát không nghĩ nàng ta lại kiên quyết cự tưyệt như vậy:

- vậy thì thôi vậy. bất quá có thể tu luyện biến hình thuật và ma pháp tu luyện tới trình độ này cũng thật không đơn giản. Tương lai ngươi nhất định sẽ là một thích khách xuất sắc. Sợ rằng chuyện ngươi ma vũ song tu Diệp Âm Trúc cũng không biết.

Có thể khiến cho một Ngân Long mở miệng nói ra hai chữ ”xuất sắc”, có thể thấy tiềm lực của Tô Lạp lớn như thế nào.

Diệp Âm Trúc đến bên ngoài phòng của Hương Loan và Hải Dương thì dừng lại, điều hắn hi vọng nhất bây giờ là Hương Loan không có mặt ở trong phòng, chỉ có Hải Dương ở nhà là tốt nhất. Nhưng biết làm thế nào mà xác định đây? Nếu có Tử ở đây thì tốt quá, hắn đối với sinh mệnh khí tức cực kì nhạy cảm, nhất định có thể thăm dò được trong phòng có mấy người. Nếu không triệu hoán Tử thì Diệp Âm Trúc cũng vô phương làm được điều này.

Đúng lúc hắn đang do dự không biết có nên gõ cửa hay không thì Hải Dương từ trong cửa đi ra. Diệp Âm Trúc mừng rỡ, vội tiến lên một bước, cầm lấy tay nàng kéo ra.

- A, Âm Trúc, tại sao ngươi lại tới đây?

Đột nhiên thấy Diệp Âm Trúc, Hải Dương có chút kinh hãi kêu lên.

- Suỵt…

Diệp Âm Trúc hất hàm vào trong phòng nàng, ra dấu im lặng. Hắn rất tự nhiên cầm tay Hải Dương đi đến bên khu rừng nhỏ bên cạnh kí túc xá.

Khuôn mặt đỏ bừng, trống ngực đập thình thịch. Từ khí mấy người bọn Yên La quay về cùng mọi người, thời gian tiếp xúc giữa hai người rất ít. Âm Trúc thì luôn bận rộn, nàng cũng phải chỉ điểm cho bọn Yên La các điểm cơ bản của Thần Âm sư, đành phải dẹp tình cảm riêng sang một bên.

Lúc này Diệp Âm Trúc tự chủ động đến tìm nàng, lại có động tác thân mật như vậy, nhất thời trong lòng nàng nổi lên một cỗ ngọt ngào. Hắn dẫn đến rừng cây nhỏ này không biết là có ý gì? Không phải là muốn thân thiết cùng ta ở đây chứ? Nhưng mà tên đầu gỗ này làm sao lại biết làm ra cái trò này chứ? Hải Dương đã bắt đầu suy nghĩ lung tung.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 10

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự