Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 307 Ta là khảo quan (p1)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2293 chữ · khoảng 8 phút đọc

Hương Loan trả thù là Diệp Âm Trúc không nghĩ tới, hắn đương nhiên không nghĩ rằng Hương Loan thật sự coi mình là bạn trai. Đây là sự trả thù trắng trợn a! Đến bây giờ Hương Loan chưa từng lộ diện, nhưng lại mang đến cho mình phiền toái thật lớn. Sau này tại học viện, sợ là nửa bước khó đi.

-Đánh đuổi đi rồi?

Tô Lạp phì cười, tựa ở cạnh cửa phòng bếp nhìn Diệp Âm Trúc.

Diệp Âm Trúc nhìn hắn vẻ mặt bất đắc dĩ, nói:

-Những đệ tử này không cố gắng luyện tập tăng cao năng lực, lại bởi vì một cái danh tiếng hư vô tới tìm ta gây phiền toái, thật không biết bọn họ nghĩ như thế nào nữa.

Tô Lạp mỉm cười nói:

-Đây là tố chất a! Mễ Lan Ma võ học viện mặc dù là đại lục đệ nhất học viện, nhưng cũng không phải mỗi một đệ tử đều là ưu tú. Người chính thức sau khi ra khỏi học viện có thể có thành tích, dù sao chỉ là con số rất nhỏ. Ngươi nghĩ lại, tinh nhuệ đệ tử cùng chúng ta đi Cầm Thành lần trước như thế nào không có một người tới tìm ngươi gây phiền toái?

Diệp Âm Trúc thở dài một tiếng,

-Hương Loan học tỷ chiêu này thật là quá cao tay. Xem ra chỉ có thể làm cho nàng phủ nhận ta không phải nữ bằng hữu của nàng, chuyện này căn bản mới có thể giải quyết.

Tô Lạp cười nói:

-Cũng khó trách nàng tức giận, Hương Loan vẫn xem ngươi là bạn tốt. Ngươi xem, tại học viện, ngoại trừ ngươi ra nàng còn đối với một nam nhâm nào tốt chưa? Vậy mà kỳ nghỉ, ngươi lại mang bằng hữu tốt nhất của nàng đi, ngay cả một tiếng cũng không nói. Đổi lại là ta, cũng nhất định sẽ sinh ra tức giận.

Diệp Âm Trúc cười khổ nói:

-Vậy ngươi nói ta bây giờ phải làm gì? Ta cũng là bất đắc dĩ a! Ngươi cũng biết thân phận của Tử mẫn cảm cỡ nào. Ta mặc dù tín nhiệm Hương Loan, nhưng nàng dù sao là Mễ Lan đế quốc công chúa, mâu thuân giữa loài người và thú nhân, không thể là chuyện dễ dàng giải quyết như vậy.

Tô Lạp nói:

-Chỉ có mang roi tới xin tha tội (phụ kinh thỉnh tội). Bất quá cũng thật khó cho ngươi, vừa rồi lúc đi báo danh cho Yên La các nàng đã bắt đầu bị quấy nhiễu, cho tới bây giờ suốt một giờ buổi chiều đều bị những con ruồi này vây quanh, thay đổi là ta, nói không chừng đã mở đường máu rồi.

-Quên đi, ngươi cũng là nói vậy thôi. Dù sao cũng đều là đồng học, như thế nào có thể thật sự thương tổn bọn họ. Mang roi xin tha tội thì mang roi xin tha tội đi. Ta bây giờ sẽ đi tìm Hương Loan học tỷ, ngẩng đầu là một đao, rụt cổ cũng là một dao. Hương Loan học tỷ chính là người rất tốt, nàng nhất định sẽ tha thứ cho ta.

Diệp Âm Trúc cho tới bây giờ sẽ không trốn tránh phiền toái, nghĩ tới đây, hắn lập tức chuẩn bị đi ra ngoài.

-Ngươi như vậy mà đi à!

Tô Lạp gọi Diệp Âm Trúc lại.

Diệp Âm Trúc sửng sốt,

- Không đi như thế này thì còn có thể đi như thế nào?”

Tô Lạp nói:

-Muốn người ta tha thứ cho ngươi, như thế nào cũng phải mang phần lễ vật đi chứ.

Diệp Âm Trúc chợt nói:

-Đúng vậy! Ta như thế nào lại quên. Nhưng là, ta mang lễ vật gì cho nàng thì tốt đây?

Tô Lạp cười nói:

-Ngươi trên người đồ tốt nhiều như vậy, còn hỏi ta sao?

Diệp Âm Trúc cả mặt buồn rầu nói:

-Nhưng là đồ vật này trên người ta không có thích hợp với Hương Loan. Ta tự mình nghĩ vậy, Tô Lạp ta đi trước đây. Ngươi ăn cơm trước đi.

Phòng của Hương Loan cũng trong khu túc xá của Thần âm hệ, khoảng cách không xa phòng của Diệp Âm Trúc, bởi vì quan hệ tốt với Hải Dương, cứ xem hai người bọn họ phần lớn ở cùng một chỗ từ trước tới giờ.

Đi tới trước cửa phòng của Hương Loan, Diệp Âm Trúc đứng hồi lâu, mới đi tới trước, gõ gõ cửa.

-Hương Loan học tỷ, ngươi có ở trong không?

Trong phòng không có thanh âm, đang lúc Diệp Âm Trúc chuẩn bị gõ cửa lần thứ hai, đại môn đột nhiên mở ra, mở cửa đúng là Hương Loan.

So sánh với trước khi đi Cực bắc hoang nguyên, lúc này Hương Loan nhìn qua càng thêm rực rỡ, một thân váy ngắn màu phấn hồng, tràn ngập hấp dẫn khác thường. Hai tay và đùi đều lộ ra ngoài, da thịt trắng nõn, từng đường nét hoàn mỹ giống nhau đều lay động tâm tư Diệp Âm Trúc. Trên eo thon nhỏ có mang một cái đai lưng màu trắng, mảnh khảnh phảng phất tùy thời đều có thể cắt đứt, càng thêm tôn lên bộ ngực căng tròn của nàng.

-Âm Trúc, là ngươi a! Nhanh tới đây.

Ngoài ý liệu của Diệp Âm Trúc là, Hương Loan chẳng những không có mặt lạnh, ngược lại có vẻ phi thường nhiệt tình. Vẻ tươi cười đầy mặt như gió xuân, Diệp Âm Trúc có chút mê say, mơ mơ màng màng bị nàng kéo vào trong phòng.

Tiểu thủ của Hương Loan rất ấm áp, cũng rất mềm mại, da thịt nhẵn nhụi như ôn ngọc khiến người yêu thích không muốn buông tay.

-Ngươi như thế nào lúc rỗi không tới tìm ta.

Hương Loan kéo Diệp Âm Trúc tới sô-fa, đẩy nhẹ vai hắn để hắn ngồi xuống.

-Hương Loan học tỷ, ta…

-Hư, trước tiên đừng nói.

Hương Loan ngón trỏ đặt lên môi, lộ ra một vẻ mặt tươi tắn đáng yêu.

-Âm Trúc, còn nhớ kỹ so tài tân sinh năm ngoái ta có đáp ứng ngươi một chuyện không?

Diệp Âm Trúc sửng sốt nói:

-Đáp ứng ta một chuyện?

Hương Loan dám chắc gật đầu nói:

-Đúng vậy! Khi đó ta đáp ứng ngươi, nếu có thể thu được quán quân cho thần âm hệ chúng ta, ta sẽ một mình múa cho ngươi xem. Bây giờ cũng đã trôi qua một năm, ta đối với lời hứa với ngươi cũng hẳn là phải thực hiện. Hải Dương hôm nay vừa về nhà gặp ông nội nàng. Ở đây chỉ có hai chúng ta, ta bây giờ sẽ trả nợ nha.

-A? Hải Dương không có mặt a!

Thần sắc có chút mập mờ của Hương Loan khiến trong lòng Diệp Âm Trúc nhiều ít có chút bất an. Hấp dẫn của đệ nhất mỹ nữ thật sự quá lớn, mặc dù hắn trong lòng cũng không có tà niệm, nhưng vẫn còn không khỏi một trận miệng nóng lưỡi khô.

Hương Loan mỉm cười, nói:

-Ngồi không nhúc nhích, điệu múa hôm nay, ta chỉ dành cho ngươi.

Vừa nói, tay phải nàng nâng lên ngang người, quang mang chợt lóe, một cỗ tỳ bà cổ hương cổ sắc đã xuất hiện trong tay, thân thể mềm mại chầm chậm xoay một cái, tỳ bà đã ôm vào trong lòng. Quần ngắn của nàng vải vóc thật sự thiếu đến thương cảm, trong lúc xoay người Diệp Âm Trúc mơ hồ chứng kiến một tia màu trắng bên trong quần màu phấn hồng.

Tay trái đè lên dây đàn, tay phải nhẹ khảy, âm thanh thanh thúy như châu rơi ngọc vỡ vang lên, chỉ là chuyển trục bát huyền hai ba tiếng, chưa thành giai điệu nhưng đã cảm thấy sự hữu tình. Sóng mắt lưu chuyển, Hương Loan cứ như vậy một bên đàn tỳ bà một bên phiên phiên bắt đầu múa.

Tiếng tỳ bà thanh như nước chảy hơn nữa vũ bộ của nàng như tiên nữ chập chờn, đều tràn ngập hấp dẫn cực hạn. Trong lúc thân thể mềm mại chuyển động theo điệu múa, bên trong váy áo màu phấn hồng, đồn ba nhũ lãng như ẩn như hiện, một mảng tuyết trắng, nương theo bước nhảy vô cùng động lòng người đã khiến Diệp Âm Trúc hoàn toàn quên mục đích chuyến đi này của mình. Chỉ có thể ngồi ngây ra ở đó, ánh mắt cũng không thể rời đi khỏi thân thể Hương Loan.

“Nghê Thường”, đây là một khúc “Nghê Thường, Hương Loan từng đáp ứng với Diệp Âm Trúc, nàng tựa như tinh linh nhảy trong màn mưa bụi, tiên tử không nhuốm bụi trần, mỗi một bước chuyển động đều hài hòa tự nhiên như thế, diễn tấu như hành vân lưu thủy, không chút ngưng trệ. Đây mới chính thức là thực lực của Hương Loan, nói về thiên phú ở thần âm sư hệ, nàng tuyệt không dưới Hải Dương, mà vũ đạo thì lại càng cao hơn.

Trong lúc xoay người, lúc Hương Loan đưa lưng về phía Diệp Âm Trúc chỉ trong nháy mắt, trong mắt mỹ miều sóng mắt lưu chuyển của nàng toát ra một tia đùa cợt và lạnh như băng. Khi thân hình nàng xoay lại, đi tới bên người Diệp Âm Trúc, điệu múa giống như nhũ yến đầu hoài, khiến thân thể mềm mại thon dài của nàng lặng yên tiến vào trong ngực Diệp Âm Trúc.

Trong phút chốc nhuyễn ngọc ôn hương vào ngực, nhất thời khiến khuôn mặt tuấn tú của Diệp Âm Trúc đỏ bừng lên, mùi thơm ngát nhàn nhạt từ trên người Hương Loan, hương đồn cùng hạ thân của hắn sớm xinh ra biến hóa khi tiếp xúc sinh ra đặc thù dị dạng. Nhất thời khiến cho Diệp Âm Trúc tim đập chợt gia tăng gấp đôi, trong lúc nhất thời chẳng biết nên như thế nào thì tốt.

Hương Loan phảng phất mê say, nhưng tiếng đàn tỳ bà của nàng cũng không có đình chỉ, Diệp Âm Trúc lúc này mới biết được, cho dù là ngồi, cũng vô pháp ảnh hưởng đến điệu múa như tinh linh kia, chỉ là, lúc này thân thể mềm mại đó, là dán tại thân thể của hắn mà động.

Lửa dục vọng đã cháy lên, phảng phất muốn điên cuồng tiết ra, nhưng tại phương diện này Diệp Âm Trúc giống như tờ giấy trắng lại biết làm như thế nào đây? Hạ ý thức, hai tay của hắn chẳng biết từ lúc nào đã ôm ở cái eo nhỏ mà mềm mại đang vũ động, tâm của hắn sớm đã chìm vào tiếng tỳ bà và vũ đạo đó.

Đang lúc hai tay vụng về của Diệp Âm Trúc chuẩn bị có hành động khác, đột nhiên theo một tiếng như lụa xé, tiếng tỳ bà ngừng lại.

Vẻ kiều mỵ của Hương Loan không còn, vốn nàng mị nhãn như tơ trong nháy mắt phảng phất thay đổi người khác, dùng sức hất tay còn đang ôm của Diệp Âm Trúc, mạnh mẽ đứng lên,

-Ta thiếu ngươi đã trả xong rồi.

-A?

Diệp Âm Trúc giống như từ trong giấc mộng khác thường tuyệt vời tỉnh táo lại, nhìn vẻ mặt sương lạnh của Hương Loan, lúc này hắn hoàn toàn bị vây trong sự mờ mịt. Chẳng lẽ là nằm mơ sao? Nhưng là, tại sao hạ thân của mình đã phình ra có chút đau đau?

-Ngươi đi đi.

Hương Loan thu hồi lại tỳ bà của mình, lúc này nàng tựa như Hải Dương lúc đầu gặp mặt Diệp Âm Trúc, ngữ khí lạnh như băng không mang theo một tia sức sống, lãnh đạm tựa như đối đãi với cừu nhân.

-Hương Loan học tỷ, ta kỳ thật là tới…

Không đợi Diệp Âm Trúc nói xong, Hương Loan đã cắt lời hắn,

-Đi ra ngoài, ta không muốn nghe ngươi nói cái gì.

Nhìn Hương Loan ánh mắt lạnh như băng mà kiên quyết, Diệp Âm Trúc bất dắc dĩ đứng lên, lúc này hắn mới phát hiện, cái lều nhỏ bên dưới hạ thân của hắn thật sự rất bất nhã, nhưng là, dục vọng của thân thể không giống như ma pháp muốn khống chế như thế nào thì khống chế, mang theo xấu hổ vô hạn, nghiêng người đi qua bên cạnh Hương Loan, đi mà như chạy.

Đợi đến khi Diệp Âm Trúc chạy ra khỏi phòng, Hương Loan mới bật cười một tiếng, có chút đắc ý tự nhủ: “Tiểu tử thúi, ngươi bỏ bổn công chúa ra ngoài chơi. Ta làm cho ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong. Đó mới là trừng phạt chính thức đối với ngươi.”

Nhẹ nhàng sờ khuôn mặt cười có chút đỏ lên của mình, bề ngoài lạnh như, cũng không thể che dấu lửa nóng thân thể của nàng, trong lòng thầm mắng một tiếng, ta đây là làm sao vậy? Hạ thân có chút cảm giác hơi lành lạnh khiến Hương Loan đột nhiên ý thức được, Tiến thoái lưỡng nan, tựa hồ cũng không chỉ một mình Diệp Âm Trúc.

Quay trở về phòng, Diệp Âm Trúc ngay cả cơm tối cũng không ăn, lập tức tiến vào trạng thái tu luyện, đối với nghi vấn của Tô Lạp căn bản hắn không cách nào trả lời.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 17

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự