Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 306 Sự báo thù của Hương Loan (p3)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2152 chữ · khoảng 7 phút đọc

Mông Thác nhẹ gật đầu xác nhận:

- Thủ lĩnh, thuộc hạ không nhớ nhầm, dám chắc là vùng này, ở ngay chính chỗ kia Tử Tinh Bỉ Mông xuất hiện, bị một gã nhân loại triệu hồi ra.

Ánh mắt Á Đa Ni thoáng một tia quang mang :

- Thời gian một tháng ngắn ngủi, lại không lưu lại bất kì dấu vết nào! Tựa hồ vượt quá khả năng của Ải Nhân. Mông Thác! Ngươi phái một đám Lang kỵ binh mật phục giám sát cho ta toàn bộ khu vực nghi vấn. Tra xem là hành động của lũ Ải Nhân hay cái thứ gì mà bây giờ lại hoàn toàn tiêu thất!

Cổ Đế hướng tới Á Đa Ni lạnh lùng nói:

- Xuất động đại quân gần mười lăm vạn không thu được kết quả gì! Á Đa Ni, hoàn toàn là trách nhiệm của ngươi!

Á Đa Ni không vừa, tỏ rõ vẻ bất mãn lạnh nhạt đáp trả:

- Vậy ngươi muốn ta làm thế nào? Đừng quên Tử tinh xuất thân từ Lôi Thần bộ lạc của ngươi! Nếu ngươi xử lý tốt đã không lưu lại hậu họa để hôm nay chuốc lấy đại phiền toái! Nếu tin Tử tinh xuất thế truyền ra, e rằng rung chuyển toàn bộ Bắc Cực hoang nguyên. Huống chi vụ này còn dính líu đến đồ đằng của Lôi Thần bộ lạc các ngươi! Ngươi nghĩ xem, đây là lúc nào? Ngừng việc truy cứu trách nhiệm lại! Chúng ta cần đồng tâm hiệp lực vượt qua cửa ải này!

Cổ Đế mới nghe liền bật dậy, ánh mắt sắc lạnh, nhưng đến cuối thì khôi phục dần vẻ bình tĩnh trầm ổn:

- Ta mất hơn tám mươi Bỉ Mông cự thú vào mùa thu năm ngoái ! Xem ra chính là do tên Tử Tinh Bỉ Mông kia, ngoài hắn ta không nghĩ được ai có khả năng đó! Vô thanh vô tức mất đi lượng lớn Bỉ Mông như thế! Rõ ràng đây là tổn thất lớn nhất của ta từ trước đến nay! Nay ngươi nói chúng ta phải hợp tác... tốt lắm, chúng ta chân tâm hợp tác! Ngươi đem hai quân đoàn đã chứng kiến sự xuất hiện của Tử tinh đem thủ tiêu triệt để! Kẻ đã chết sẽ không mở được miệng tiết lộ nội vụ!

- Không được, không được!

Không đợi Á Đa Ni lên tiếng, Mông Thác lập tức phản đối! Hai quân đoàn đó chính là hai quân đoàn tinh nhuệ dưới trướng của hắn, hùng nhân và lang nhân binh đoàn, đâu thể chỉ vì một câu của Cổ Đế lại bị thủ tiêu toàn bộ chứ!

Lãnh quang trong mắt Cổ Đế tức khắc lóe lên:

- Nơi này từ lúc nào cho ngươi tùy tiện lên tiếng?

Lôi Thần Chùy trong tay hắn xuất ra toan oanh kích. Ngay lúc đó, hoàng sắc loáng lên, Á Đa Ni hữu thủ đã đè chặt tay Cổ Đế, rõ ràng kích thước thân thể khổng lồ không hề hạn chế tốc độ Á Đa Ni.

- Sư vương đừng quên nơi này là địa bàn bộ lạc ta, không phải nơi ngươi tự tác chủ.

Cổ Đế ngẩng lên bắt gặp đôi hoàng sắc nhãn không khoan nhượng của Á Đa Ni đang chằm chằm nhìn hắn. So về thực lực, Cổ Đế có lẽ phải nhường Á Đa Ni một bước, hắn cảm thụ hùng chưởng nơi tả thủ hắn cứng rắn như kim thiết. Cổ Đế vẫn không chịu lép, hữu thủ vung lên, rung động từ Lôi Thần Chùy bạo truyền đánh văng cánh tay của Á Đa Ni.

- Vậy theo ngươi thì làm gì bây giờ?

Lần này, Cổ Đế mang đến bốn quân đoàn, Hổ vương Kiều Khoa Nhĩ cũng bốn, còn Á Đa Ni lại năm, hơn thế đây lại là địa bàn của hắn. Sau khi Mông Thác cấp báo Tử Tinh xuất thế, Á Đa Ni liền thông báo cho Cổ Đế cùng Kiều Khoa Nhĩ, tam đại thủ lĩnh lập tức hội diện thương nghị quyết định xuất binh toàn quân hủy diệt Tử tinh và Ải Nhân. Cũng bởi thân phận đặc biệt của Tử tinh, đại quân lần này hoàn toàn vắng bóng Hoàng Kim Bỉ Mông nhằm tránh chúng quay đầu qui thuận Tử Tinh Bỉ Mông khi giáp mặt. Tin tức về Tử tinh đã bị tam đại thủ lĩnh liên thủ phong tỏa, còn toàn bộ Hoàng Kim Bỉ Mông được hạ lệnh tập trung cùng một địa điểm. Hoàng Kim Bỉ Mông đích thị là lực lượng nòng cốt của tam đại bộ lạc, mà Tử Tinh Bỉ Mông trong tâm khảm đám Hoàng Kim Bỉ Mông lại là Thú hoàng trong truyền thuyết. Tam đại thủ lĩnh hoàn toàn khác, không trực tiếp qui thuận Tử Tinh Bỉ Mông, trừ phi thực lực Tử tinh đủ lớn mạnh khiến chúng không còn cách nào khác. Thời gian một tháng vừa rồi, Á Đa Ni đã cho người giám sát địa bàn của đám Ải Nhân. Hơn nữa, tam đại bộ lạc đều điều đại quân tinh nhuệ do chính tam đại thú vương đích thân thống lĩnh hòng nhất cử đại thành. Không ngờ tới nơi chỉ thấy sào huyệt Ải Nhân một vùng hoang vắng, tịnh không bóng dáng địch nhân.

Á Đa Nhi buông tiếng thở dài:

- Chuyện này cũng lạ. Để tránh bị đám Ải Nhân phác giác, ta đã để lang kỵ binh trinh sát mật phục khá xa giám thị đối phương, quả không thấy đám Ải Nhân rời đi. Giờ xử lý chuyện trước mắt, hai quân đoàn đó ta đã ra lệnh phong tỏa hoàn toàn. Ta có thể cam đoan tin Tử Tinh Bỉ Mông xuất thế không thể lọt ra từ quân của ta. Mục đính cốt yếu của chúng ta bây giờ là làm thế nào tìm ra Tử tinh cùng đám Ải Nhân ghê tởm.

Nghe Á Đa Ni giải thích, sắc mặt Cổ Đế có khá hơn chút ít:

- Hổ vương, ý tứ của ngươi thế nào?

Hổ vương Kiều Khoa Nhĩ hừ lên một tiếng tức giận:

- Ta không rành mấy trò mưu kế. Ta chỉ muốn lập tức ngầm đập chết tên Tử Tinh Bỉ Mông. Xem xét qua cũng thấy tên này còn non, còn lâu mới trưởng thành, hiện chừng mới đạt ngũ cấp. Tử tinh này thật ra danh tiếng che lấp thực lực. Chỉ cần tìm ra hắn tự nhiên dễ dàng thủ tiêu. Các ngươi khi tìm ra hắn mà cần ta, lão hổ ta sẽ không khoang tay ngồi yên. Tam đại bộ lạc chúng ta tồn tại bao nhiêu lâu như vậy, không thể để lung lay chỉ vì sự xuất hiện của một Tử Tinh Bỉ Mông được!

Á Đa Ni cười hăng hắc :

- Quả là lão Hổ vương! Mọi sự xem như quyết định. Chiến dịch mùa thu này coi như hủy bỏ, chúng ta đồng phái ra toàn bộ lang kị binh tra xét lại toàn bộ cực bắc hoang nguyên một lần nữa. Nếu vẫn không được, chúng ta có thể liên thủ tiến vào trung tâm băng quyển. Bằng giá nào cũng phải trừ đi di họa Tử tinh, sau mới tính đến tên Sơn Lĩnh cự nhân.

Cổ Đế gật đầu:

- Bây giờ cũng chỉ có thể làm như vậy. Ta lo lắng nhất hiện giờ là tên Tử tinh như vậy mà lại thực hiện bổn mạng đồng đẳng khế ước với một tên nhân loại. Chỉ sợ bây giờ hắn đã rời xa cực bắc hoang nguyên, ẩn trong thế giới lòai người, đó mới là phiền toái lớn.

Sắc mặt Á Đa Ni liền trầm xuống :

- Thật sự phiền toái! Nhân loại, nhân loại hả? Chúng đã tồn tại lâu đến không ngờ nổi!

Cổ Đế ứng thanh :

- Ta sẽ phái thủ hạ thâm nhập thăm dò trong thế giới loài người. Nhưng ngươi cũng có lý, trước hết chúng ta tìm trong cực bắc hoang nguyên, sau mới tính tiếp.

Niên học mới tại Mễ Lan ma vũ học viện sắp bắt đầu lại là lúc mỹ nhân Hương Loan truyền ra một tin tức kinh người khiến học viện khắp nơi xôn xao bàn tán. Hương Loan, đệ nhất mỹ nhân thần âm hệ, cũng là đệ nhất mỹ nhân Mễ Lan học viện, cơ hồ từ lâu là đối tượng chinh phục của gần trọn nam sinh, là người trong mộng cao vời của đám trai trẻ. Giờ đang nhiên nàng tuyên bố có bạn trai khiến không chỉ đám đệ tử rúng động mà đến các giáo sư cũng bàng hoàng kinh ngạc.

- Người yêu của Hương Loan! Ta muốn quyết đấu với ngươi!

Một gã thanh niên anh tuấn thuộc năm thứ ba cầm trọng kiếm mạnh mẽ cất giọng ngay trước phòng ký túc xá của Diệp Âm Trúc và Tô Lạp ngang nhiên khiêu chiến.

Cổn!

Ánh mắt Âm trúc xạ xạ quang mang sắt bén, phát ra một bạo âm chấn động đối thủ khiến hắn lảo đảo suýt ngã nhào. Từ khi được Mã Lương thông báo, đây đã là người khiêu chiến thứ hai mươi mốt, số người xúm đông xúm đỏ vây xem náo nhiệt lên tới hơn ba trăm. Dù Diệp Âm Trúc tính tình có nhu hòa đến đâu đi nữa cũng không thể nhịn nổi khi nhiều người khiêu khích như thế. Lúc này, trong lòng hắn lửa giận đã bốc cao cực điểm.

- Ngươi ...

Tên thanh niên anh tuấn kia vất vả trụ vững thân hình lại khiếp đảm khi thoáng đối nhãn Diệp Âm Trúc.

Âm Trúc kích động nói:

- Ngươi còn cần câu trả lời của ta nữa không?

- Ngươi không dám tiếp nhận khiêu chiến của ta ?

Tên kia dù khí thế đại giảm nhưng chưa cam lòng từ bỏ ý định.

Diệp Âm Trúc lạnh lùng nhìn hắn:

- Ngươi còn chưa xứng đáng khiêu chiến với ta!

Lời này khiến tên nam sinh năm thứ ba sắc mặt thoạt hồng thoạt trắng, gầm lên một tiếng giận dữ, huy trọng kiếm vọt tới. Diệp Âm Trúc cuối cùng cũng không kềm chế được cơn giận dữ, tay trái đặt sau lưng, hai chân khẽ nhích động, thân thể phảng phất ưu nhã tựa hồ đang quan chiến. Đám đệ tử học viện vây quanh chỉ kịp thấy mắt hoa lên, tỉnh lại đã thấy trọng kiếm đã rơi vào tay trái Âm Trúc, còn tay phải của hắn bóp chặt yết hầu của gã kia khiến hắn hoàn toàn mất khả năng chống đối.

Ánh mắt lạnh lùng chầm chậm quét một vòng nhìn đám đệ tử vây quanh, Diệp Âm Trúc trầm giọng:

- Thấy rõ cả chứ? Các ngươi tự xem lại mình rồi hãy khiêu chiến ta!

Tay trái hắn từ từ cử trọng kiếm lên cùng cả cánh tay tạo thành một đường thẳng băng vuông góc với thân mình , đoạn một đạo hoàng sắc đấu khí bạo phát... một cảnh tượng kì dị diễn ra. Thanh trọng kiếm như thể làm từ băng tuyết đang dần dần tan rã dưới ánh mặt trời, không nhanh không chậm, một giọt rồi thành một dòng thiết thủy rơi xuống mặt đất, những âm thanh phát ra vang dội trong bầu không khí đang đột nhiên lặng ngắt. Chừng hai mươi lần hít thở, thanh trọng kiếm trên tay Diệp Âm Trúc hoàn toàn biến mất, tựa như chưa từng tồn tại, lưu lại trên mặt đất một vùng thiết thủy đang dần đặc lại.

Thuận tay lẳng tên nam sinh khiêu chiếu giờ đang hô hấp càng lúc càng khổ sở hơn trong hữu thủ, Diệp Âm Trúc nhạt giọng:

- Nếu không làm được như ta vừa rồi, đừng kiếm ta khiêu khích! Người khác cũng giải tán, đừng chọc ta vận dụng thần âm hệ ma pháp đả thương các ngươi.

Thực lực luôn giải quyết vấn đề theo cách trực tiếp đơn giản nhất. Chứng kiến sự mạnh mẽ của Diệp Âm Trúc, đám đệ tử xung quanh cuối cùng cũng rút lui, trong đó nhiều kẻ định cùng hắn khiêu chiến giờ đều nhụt chí, không ít kẻ sắc diện còn như tro tàn. Dùng đấu khí đốt chảy tan một thanh trọng kiếm... cấp bậc đấu khí này... bọn họ không có làm được. Hơn nữa, Diệp Âm Trúc còn là thần âm sư danh tiếng lững lẫy, đang như mặt trời chính ngọ.

Diệp Âm Trúc quay lại phòng, vẻ giận dữ tiêu thất, lộ ra vẻ bất đắc dĩ.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 13

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự