Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 295 Thần khí đấu bảo vật (p1)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2370 chữ · khoảng 8 phút đọc

Không có nhiều thời gian, hắn để cho Xích Tinh Hồng Linh trước tiên chiết xuất và luyện chế một chút kim cương và ma ngân. Lần này hắn đến Ải Nhân tộc để tìm kiếm giúp đỡ của Ải Nhân, không nghĩ lại gặp chuyện Ải Nhân tộc bị thú nhân công kích. Lợi dụng cơ hội này, nếu có thể làm cho Ải Nhân tộc định cư tại Cầm Thành, đối với sự phát triển sau này của Cầm Thành có thể nói là có trăm cái lợi mà không có một chút hại nào. Nhưng thật ra Diệp Âm Trúc cũng không có dã tâm, hắn chỉ hy vọng có thể khiến cho lãnh địa của mình có căn cơ vững chắc, trở thành hậu thuẫn của Đông Long Bát Tông. Trong tương lai ai có thể biết trước được chuyện gì sẽ xảy ra?

Nhìn thấy kim cương tinh cùng ma ngân, bốn vị trưởng lão Ải Nhân tộc rơi vào trạng thái vô cùng phấn khích, Lỗ Tây Nặc thì thào nói:

- Kim cương tinh này thật tinh khiết, nguyên chất, thứ đồ này nếu ta sử dụng, bình thường chỉ một chút kim cương đã có thể biến vũ khí trở thành rất cứng rắn, nếu có thêm ma ngân, ma ngân chắc chắn sẽ gia nhập vào ma pháp trận, thậm chí trở thành hồn khí - điều này là hoàn toàn có khả năng.

Xoay chuyển ánh mắt nhìn Diệp Âm Trúc,

- Kim cương tinh cùng ma ngân này ngươi từ đâu mà có?

Diệp Âm Trúc mỉm cười nói:

- Ta kiếm được tại phụ cận lãnh địa Cầm Thành. Không biết hai khối kim chúc này có làm trưởng lão hài lòng? Nếu trưởng lão thích, ta có thể tặng nó cho Ải Nhân tộc, coi như là quà lần đầu gặp mặt.

Quang mang trong mắt Lỗ Tây Nặc chợt lóe lên, lắc đầu, quay lại nhìn kim cương tinh cùng ma ngân trong tay Diệp Âm Trúc một lần nữa,

- Thỏa mãn, nhưng chỉ là một chút thỏa mãn. Đúng rồi, Kim cương tinh cùng ma ngân quả thật trân quý, ngoài sự mong đợi của ta. Nhưng loại kim chúc trân quý như thế này dù sao cũng chỉ có ít, nhưng Ải Nhân tộc chúng ta cần phải sử dụng một lượng lớn vật liệu khác nữa. Chỉ dựa vào số kim chúc này, ngươi không thể chứng minh rằng Cầm Thành có đủ kim chúc cho chúng ta sử dụng.

Diệp Âm Trúc sửng sốt một chút, không nghĩ không thể đả động khiến vị đệ nhất trưởng lão này động tâm. Đột nhiên linh quang chợt lóe lên trong đầu,

- Ta có biện pháp chứng minh với các vị trưởng lão. Hồng Linh ra đi.

Một đạo quang mang màu đỏ từ chợt xuất hiện, thoạt trông như một dạng chất lỏng, nhưng lại không thực sự tản mác. Hồng quang lóe ra, trong chớp mắt chảy tới trước mặt Diệp Âm Trúc. Hồng quang nọ dần dần nâng lên, chất lỏng từ từ biến dạng, Xích Tinh Hồng Linh yên lặng xuất hiện.

- Cầm Đế đại nhân.

Hồng Linh cung kính hướng Diệp Âm Trúc hành lễ. Có được trí tuệ cao cấp, nó bây giờ đối với Diệp Âm Trúc đã hoàn toàn thần phục. Cũng thích nhất là đi theo bên mình Diệp Âm Trúc, không kể Tử Tinh Bỉ Mông hay Hồng Linh, ở bên cạnh Diệp Âm Trúc, Cầm khúc của hắn có sự hỗ trợ tu luyện cực lớn.

- Đây là …

Lỗ Tây Nạp đồng tử co rút kịch liệt. Đột nhiên nghĩ tới một loại ma thú. Nhưng ấn tượng của hắn đối với loại ma thú này tựa hồ là nó không thể biến thành chất lỏng a! Quang cảnh trước mắt thật sự quá mức thần kỳ.

Diệp Âm Trúc mỉm cười nói:

- Đây là Hồng Linh, bằng hữu của ta. Ta nghĩ các trưởng lão cũng đều nghe nói qua về Xích Tinh. Xích Tinh Hồng Linh này quả thật còn tồn tại cũng không nhiều. Ta nghĩ với sự tồn tại của nó, các trưởng lão hẳn là sẽ không nghi hoặc ta không có khả năng cung cấp kim chúc. Kim cương cùng ma ngân này chính là do Hồng Linh chế luyện ra.

- Thật sự là Xích tinh?

Lỗ Tây Nặc có chút nghi hoặc nhìn Hồng Linh.

- Nhưng ta nhớ rõ là Xích Tinh không có năng lực biến thành chất lỏng a!

Hồng Linh ngạo nghễ nói:

- Bởi vì ta không phải là loại Xích Tinh bình thường, như loại ma thú khác, vừa mới tiến hóa. Ta đã đột phá hạn chế thất cấp ma thú, đạt tới bát cấp. Khả năng này chính là năng lực ta mới thu được. Mặc dù ta không có lực công kích cường đại, nhưng làm ma thú phụ trợ, không ai hoặc loại ma thú nào có thể so sánh với Xích Tinh chúng ta.

Diệp Âm Trúc gật đầu nói:

- Đúng vậy, bởi vì Hồng Linh có hình thái này, ta mới có thể phi hành trong không trung.

- Xích Tinh là cái gì?

Lỗ Đặc Tư có chút tò mò nhìn về phía đại bá mình hỏi.

Lỗ Tây Nặc quang mang trong mắt chợt trở nên mạnh mẽ:

- Xích Tinh là một loại ma thú thần kỳ nhất. Năng lực lớn nhất của nó là có thể tìm được nơi kim chúc tồn tại. Bởi vì thức ăn của nó chính là kim chúc, trong đó kim chúc bình thường nhất cũng là bí ngân a! khó trách, khó trách có thể có kim cương cùng ma ngân tinh khiết, nguyên chất như thế. Diệp Âm Trúc lĩnh chủ, ngươi đã cho ta quá nhiều sự ngạc nhiên. Ngươi nói không sai, có Xích Tinh, ngươi đã chứng minh cho chúng ta thấy ngươi có năng lực cung cấp đủ kim chúc. Thậm chí chúng ta không cần ngươi cung cấp kim chúc thông thường, chỉ cần cung cấp kim chúc do Xích Tinh tìm kiếm cho chúng ta, chỉ cần một phần nhỏ trong đó cho chúng ta cũng đủ rồi.

Một gã trưởng lão khác bên người Lỗ Tây Nặc thì thào tự nhủ:

- Thậm chí không cần thù lao, nếu có thể để chúng ta sử dụng kim cương tinh cùng ma ngân chế tạo vũ khí, ta cũng sẽ nguyện ý làm. Sử dụng siêu cấp kim chúc này, đối với bản thân mình cũng là một sự hưởng thụ đặc thù a!

Hồng Linh nhìn mấy vị trưởng lão trước mắt, thản nhiên nói:

- Kim cương tinh cùng ma ngân cái gì. Đây chỉ là thứ bình thường mà thôi. Chỉ cần cho ta thời gian, ta có thể tìm thấy thứ tốt hơn. Ở Cầm Thành chúng ta núi non trùng điệp, ta đã thấy ít nhất cũng có mười nơi có quáng mạch tồn tại. Chỉ cần cho ta đủ thời gian, ta dám chắc tìm ra không ít thứ so với kim cương tinh cùng ma ngân còn mạnh hơn nhiều.

Hồng Linh rất thông minh. Khi Diệp Âm Trúc cùng Ải Nhân nói chuyện với nhau, hắn đã biết được ý tứ của Diệp Âm Trúc là gì, rất tự nhiên trợ giúp Cầm Đế đại nhân nói ra những lời này. Những lời này từ miệng nó nói ra hiển nhiên so với Diệp Âm Trúc tự nói ra có sức thuyết phục hơn rất nhiều.

Lỗ Tây Nặc nuốt nước bọt:

- Ta tựa hồ đã nhìn thấy thần khí hiện ra. Diệp lĩnh chủ, ta không thể thừa nhận Cầm thành của ngươi đích thực cường đại. Điều kiện thứ hay này ngươi trực tiếp được thông qua. Về phần điều kiện thứ ba, …

Nói đến đây hắn dừng lại một chút, trong mắt ánh lên chút do dự. Ba vị trưởng lão bên cạnh hắn cũng đều đang nhìn hắn, tựa hồ cũng không nguyện ý để hắn đề xuất điều kiện thứ ba này.

Diệp Âm Trúc mỉm cười nói:

- Trưởng lão còn điều kiện gì, xin mời cứ nói!

Hắn hiểu rõ rằng Xích Tinh xuất hiện về cơ bản đã chinh phục được các trưởng lão này. Cho dù điều kiện cuối cùng mình không thể thực hiện, bọn họ cũng sẽ lựa chọn dời đến Cầm Thành. Dù sao an nguy của Ải Nhân tộc cũng không cho phép bọn họ nóng vội ra quyết định, ít nhất trước mắt không có núi non nơi nào thích hợp hơn địa phương Bố Luân Nạp.

Lỗ Tây Nặc do dự cả nửa ngày một hồi lâu, rồi đưa ra quyết định

- Điều kiện thứ ba này chúng ta hy vọng có thể cùng lĩnh chủ đại nhân đấu bảo.

Bởi vì Diệp Âm Trúc hiển lộ ra thực lực mạnh mẽ như vậy, ngữ khí của các vị trưởng lão cũng trở nên tôn kính hơn rất nhiều.

Diệp Âm Trúc sửng sốt:

- Đấu bảo? đây là ý tứ gì?

Lỗ Tây Nặc đáp:

- Đơn giản mà nói là chúng ta và ngài phân biệt lấy ra các bảo vật tương đương nhau rồi so sánh. Đương nhiên Diệp Lĩnh chủ không nên hiểu lầm. Chúng ta chỉ đơn giản là muốn chứng minh ngài có thực lực hay không, có thể giúp bảo vệ Ải Nhân tộc chúng ta hay không mà thôi. Chứ cũng không có ý tứ gì.

Diệp Âm Trúc còn chưa có mở miệng, An Nhã đứng một bên đã mở miệng nói:

- Trưởng lão Lỗ Tây Nặc này tựa hồ không công bình.

Nhìn từ phía tuổi tác, An Nhã thậm chí có thể so với vị trưởng lão Lỗ Tây Nặc này còn muốn lớn hơn vài tuổi, chỉ bất quá bởi vì tinh linh tộc sống lâu hơn so với Ải Nhân tộc, vì vậy so về tuổi tác ở tinh linh tộc, nàng vẫn chỉ là một cô gái trẻ:

- Ải Nhân tộc các ngươi luôn luôn quan tâm đến chú tạo, hảo đồ vật còn có thể ít hay sao? Diệp Âm Trúc năm nay mới có mười bảy tuổi, thời gian ở trên đại lục cũng không dài, Cầm Thành của chúng ta cũng vừa mới bắt đầu kiến thiết, hắn có thể có thứ gì để so sánh với các ngươi đây? Như vậy là không công bằng.

- … điều này…

Lỗ Tây Nặc chần chừ một chút, kỳ thật từ lúc Xích Tinh xuất hiện, hắn đã hạ quyết tâm muốn đi tới Cầm Thành. Sở dĩ đưa ra điều kiện thứ ba này bởi vì hắn muốn biết Diệp Âm Trúc thực lực mạnh đến như thế nào, hoặc là giàu có như thế nào.

- An Nhã tiểu thư, nàng đừng hiểu lầm. Chúng ta đơn giản chỉ là so sánh một chút, không cần phân thắng bại. Thêm vào đó ta cơ bản đã quyết định Ải Nhân tộc sẽ tới Cầm Thành. Điều kiện cuối cùng này có thể nói không xem như là điều kiện, hy vọng rằng nàng có thể hiểu. Như vậy đi, nếu Diệp lĩnh chủ xuất ra ba kiện bảo vật còn mạnh hơn so với ba kiện bảo vật của chúng ta, chúng ta có thể để cho Diệp lĩnh chủ lựa chọn một kiện. nàng thấy thế nào?

An Nhã còn muốn tranh luận tiếp thì bị Diệp Âm Trúc ngăn lại. Hắn rất tự nhiên kéo bàn tay nhẵn nhụi của An Nhã nói:

- Tỷ tỷ, nếu trưởng lão đã muốn như vậy thì hãy thử xem. Bảo vật của Ải Nhân tộc có tốt hơn của con người cũng không có gì xấu hổ cả.

Tay của Diệp Âm Trúc rất ấm áp nắm lấy tay An Nhã, kéo nàng ra phía sau. Một cảm giác khác thường từ tay truyền đến, nàng nhìn Diệp Âm Trúc, bất tri bất giác nàng đã biết được mình không thích hợp tác chủ việc này. Nếu hắn muốn so bì, hết thảy đều nghe hắn. An Nhã cúi đầu không nói nữa, mái tóc dài màu thủy lam rủ xuống, che dấu đôi tai đang đỏ hồng.

Lỗ Tây Nặc mỉm cười hướng Lỗ Đặc Tư ở bên cạnh nói:

- Tộc trưởng, hãy lấy vĩnh hằng bích lũy của ngươi ra đi.

Trở lại Ải Nhân tộc lúc trước, Lỗ Đặc Tư tự mình cởi khải giáp xuống. Lúc này nghe thấy đại trưởng lão nói vậy, sắc mặt trở nên xấu hổ, đứng lên:

- Đại trưởng lão, khải giáp của ta đã bị tổn hại, sợ rằng còn phải sửa chữa một chút, mang ra không phải làm người cười sao.

Lỗ Tây Nặc giật mình nhìn hắn:

- Cái gì? Vĩnh hằng bích lũy bị tổn hại? Chẳng lẽ lần này thú nhân mang thần khí đến công kích phải không?

Lỗ Đặc Tư liếc nhìn Diệp Âm Trúc một cái, cúi đầu nói:

- Không phải, lúc trước trong khi ta cùng huynh đệ Diệp Âm Trúc giao thủ, trong lúc vô khí đã bị tổn hại một chút.

Lỗ Tây Nặc hít một ngụm lưỡng khí, lần nữa nhìn lại Diệp Âm Trúc, ánh mắt khẩn trương dò hỏi:

- Không biết Diệp lĩnh chủ dùng thần khí gì mà có thể làm tổn hại đến vĩnh hằng bích lũy này vậy?

Lỗ Tư Đặc được Diệp Âm Trúc hồi đáp về vấn đề này:

- Đây không phải là thần khí mà là một loại phương pháp công kích đặc thù. Mười đạo công kích đồng thời đánh vào một vị trí trên khải giáp mới lưu lại một chút dấu vết trên vĩnh hằng bích lũy.

Cho tới bây giờ, ngực hắn đã bị đốt cháy nhiều chỗ, chỉ là năng lực khôi phục rất mạnh mới không cần sử dụng dược vật trị liệu.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 17

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự