Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 294 Uy chấn Ải Nhân Vương (p3)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2436 chữ · khoảng 8 phút đọc

Minh trầm mặc nhìn Diệp Âm Trúc hồi lâu , ánh mắt trong suốt mà kiên nghị của Âm Trúc làm cho những nghi ngại trong lòng hắn dần dần biến mất:

- Diệp Âm Trúc, như Tử nói lúc trước, chẳng những ta cùng hắn tồn tại, Kim Giáp Cấm Trùng cùng với Chiến Tranh Cự Thú cũng đồng thời tồn tại. Kim Giáp Cấm Trùng ở ngay trên người ngươi, mặc dù vẫn đang còn nhỏ nhưng chúng nó đích thực là thần thú không sai. Ngươi đừng nói với ta rằng, Chiến Tranh Cự Thú cũng đang thuộc về Cầm Thành lãnh địa của ngươi đó.

Diệp Âm Trúc lắc đầu, khóe miệng nhếch lên nở nụ cười, có vẻ bất đắc dĩ:

- Tên đó à ! Ta quả thật không nuôi nổi hắn. Hắn ăn nhiều quá mức, nếu đem hắn đến Cầm Thành thì e rằng toàn bộ sinh linh của Cầm Thành đều gặp xui xẻo.

Minh cũng cười:

- Đúng vậy , căn cứ kí ức mà tổ tiên ta lưu lại, Chiến Tranh Cự Thú được gọi là Vua ăn, khả năng ăn uống của hắn thực sự là quá kinh khủng. Về điểm này thì Sơn Lĩnh Cự Nhân chúng ta hay hơn nhiều, chúng ta chỉ ăn đá là chính thôi.

Diệp Âm Trúc kinh ngạc nhìn Minh:

- Đá cũng có thể thành thức ăn hay sao?

Minh nói:

- Đối với Sơn Lĩnh Cự Nhân chúng ta mà nói, đương nhiên có thể. Xem ra ngươi nhất định từng gặp qua Chiến Tranh Cự Thú, ta thật rất tò mò hắn ở chỗ nào vậy? Cũng tại cực bắc hoang nguyên luôn hay sao?

Diệp Âm Trúc gật đầu , nói:

- Đúng vậy, hắn ở ngay trung tâm vùng sâu nhất của cực bắc hoang nguyên, băng sâm nằm trong băng quyển. Chỉ có thức ăn từ biển mới có thể thỏa mãn bao tử của hắn. Ta, Tử cùng các bằng hữu tìm tới hắn, có điều hắn không hề nói chuyện tử tế như ngươi đâu. Ngay cả Tử cũng không cách nào uy hiếp được hắn.

Minh ha ha cười lớn, nói:

- Chiến Tranh Cự Thú luôn là một chủng tộc hết sức tự đại, cái này ta cũng biết từ kí ức tổ tiên lưu lại rồi. Ta muốn biết kết quả cuối cùng thế nào?

Diệp Âm Trúc mỉm cười nói:

- Chiến Tranh Cự Thú Cách Lạp Tây Tư cuối cùng làm lễ hiến tế linh hồn cho Tử. Trở thành thần thú hiến tế của Tử.

- A!

Minh không khỏi nhịn được hô một tiếng, hắn đương nhiên hiểu rõ, trong số Tứ đại thần thú ngoại trừ Kim Giáp Cấm Trùng bởi vì lực phòng ngự quá kém nên bị xếp hạng yếu nhất, còn 3 đại thần thú còn lại thực lực tương đối đồng đều, có sai biệt cũng không phải nhiều lắm. Nhất là Chiến Tranh Cự Thú lực phòng ngự cường đại vô cùng, Tử Tinh Bỉ Mông cũng khó phá được. Cho dù đánh không thắng, nhưng rõ ràng có thể chạy trốn. Nhưng linh hồn hiến tế thì chỉ có lúc sinh tử treo lơ lửng trên đầu nhẫn nhục cầu sinh thì mới có thể thực hiện chuyện như vậy. Chẳng lẽ Tử đã trở nên cường đại như thế rồi hay sao?

Diệp Âm Trúc mỉm cười nói:

- Chuyện xảy ra lúc ấy ta không thể kể tường tận cho ngươi nghe được. Nhưng ta có thể cam đoan mỗi câu ta nói ra đều hoàn toàn là sự thật.

Minh thở dài một tiếng, nói:

- Xem ra ta đối với lực lượng của ngươi và Tử đánh giá vẫn còn chưa chính xác. Bây giờ ngay cả ta đối với Cầm Thành cũng có chút xiêu lòng rồi. Diệp Âm Trúc, ngươi biết Cầm Thành của ngươi chỗ nào là hấp dẫn ta nhất hay không?

Nói đến đây, hắn nở nụ cười ôn hòa ấm áp, mang theo vài phần tinh nghịch .

Diệp Âm Trúc suy nghĩ một chút bỗng nhiên mắt sáng lên:

- Chẳng lẽ là vì đá hay sao?

Minh gật đầu, nói:

- Ngươi quả thực rất thông minh, là Sơn Lĩnh Cự Nhân, món ta ăn phải là nham thạch cứng rắn nhất. Một dãy núi hơn trăm tòa thuộc vùng núi Bố Luân Nạp kia, đối với ta mà nói thật sự rất là hấp dẫn.

Diệp Âm Trúc cười khổ:

- Chỉ hy vọng ngươi đừng ăn sạch sẽ cả tòa núi là tốt rồi.

Minh cười lớn:

- Yên tâm đi, ta cũng không ăn nhiều được như Chiến Tranh Cự Thú đâu.

Đang lúc hai người nói chuyện với nhau càng lúc càng thấy hợp thì Lỗ Đặc Tư quay lại, đi cùng với hắn là bốn người lùn nữa.

So sánh với Lỗ Đặc Tư, bốn người này thân thể đều nhỏ bé hơn một chút, râu mép màu bạc chứng tỏ tuổi tác của bọn họ. Ăn mặc cũng đều rất đơn giản sơ sài, không có điểm nào giống thân phận của Ải Nhân trưởng lão. Nhưng có thể được Lỗ Đặc Tư đích thân đưa tới đây, ngoại trừ trưởng lão ra thì còn có thể là ai khác?

Lỗ Đặc Tư dẫn bốn vị trưởng lão tới trước mặt Diệp Âm Trúc:

- Các vị trưởng lão, vị này chính là Diệp Âm Trúc huynh đệ mà ta nhắc tới. Âm Trúc, bốn vị trưởng lão mới là người quyết định cao nhất của Ải Nhân tộc, đồng thời bọn họ cũng là các đại sư chế tạo lừng danh nhất của Ải Nhân tộc.

Trong số bốn trưởng lão, có một người ria mép rất giống Lỗ Đặc Tư, mặc dù đều đã bạc trắng nhưng vẫn còn không ít sợi màu hung đỏ. Hắn bước ra, hỏi:

- Người kia , ngươi chính là đồng đẳng khế ước với Tử Tinh Bỉ Mông, bằng hữu của Tinh linh tộc đúng không?

Diệp Âm Trúc đứng thẳng lên cung kính nói:

- Chào ngài, Ải Nhân trưởng lão tôn kính.

Trưởng lão râu đỏ gật đầu, nói:

- Ta là đệ nhất trưởng lão Ải Nhân tộc, đồng thời cũng là đại bá của Lỗ Đặc Tư, tên là Lỗ Tây Nặc. Lời ngươi nói cùng Lỗ Đặc Tư lúc nãy hắn đã nói với chúng ta toàn bộ. Quả thật, rượu ngon do Địa tinh bộ lạc làm ra đối với chúng ta lực hấp dẫn cực lớn. Hơn nữa Ải Nhân tộc chúng ta luôn luôn hợp tác tốt nhất với Địa tinh bộ lạc. Đáng tiếc đã rất lâu rồi không có tin tức gì của Địa tinh. Có thể tái hợp cùng với Địa tinh bộ lạc đương nhiên là hy vọng lớn nhất của chúng ta. Đồng thời, ngươi lại có quan hệ hữu hảo với Tinh linh tộc, An Nhã tiểu thư là một Tinh linh vương tộc thiện lương, có nàng bảo đảm, ta hoàn toàn có thể tin vào thành ý của ngươi. Nhưng có điều vì tương lai của Ải Nhân tộc, chuyến di cư này của chúng ta nhất định phải thật cẩn thận. Nếu như ngươi có thể như lúc nói chuyện với Lỗ Đặc Tư, đáp ứng giải quyết cho chúng ta ba vấn đề, chúng ta lập tức đáp ứng đi cư đến lãnh địa Cầm Thành của ngươi ngay.

Ải Nhân tộc trưởng lão cẩn thận, Diệp Âm Trúc đã nghĩ tới từ trước, gật đầu nói:

- Được, xin ngài nói ra điều kiện. Chỉ cần ta có khả năng thực hiện, nhất định sẽ đáp ứng.

Lỗ Tây Nặc gật đầu nói:

- Đầu tiên, chúng ta hiện đang ở cực bắc hoang nguyên mà theo lời ngươi nói Bố Luân Nạp sơn mạch ở trong biên giới của Mễ Lan đế quốc giáp cực bắc hoang nguyên. Từ nơi này đến đó, Ải Nhân tộc muốn tiến hành di dân đại quy mô, tất nhiên sẽ kinh động đến pháo đài Sở La Môn. Chẳng lẽ ngươi nghĩ chúng ta có thể an toàn vượt qua pháo đài Sở La Môn đàng hoàng mà đi hay sao? Đây là vấn đề đầu tiên ngươi phải giải quyết được.

Diệp Âm Trúc gật đầu, hỏi lại:

- Lỗ Tây Nặc trưởng lão, không biết bây giờ số lượng tộc nhân của Ải Nhân tộc là bao nhiêu người?

Lỗ Tây Nặc suy nghĩ một chút rồi nói:

- Đại khái khoảng chừng hơn một vạn.

Diệp Âm Trúc gật đầu nói:

- Vậy thì đơn giản, ta dám chắc không xảy ra chuyện gì bất lợi, trong vòng nửa tháng sẽ giúp toàn bộ Ải Nhân tộc di cư an toàn.

Lỗ Tây Nặc thản nhiên nói:

- Tiểu tử, muốn cam đoan điều gì cũng phải dựa vào thực lực để nói chuyện. Nói miệng không có chứng cứ chẳng ai tin.

Diệp Âm Trúc nói:

- Đương nhiên . Trưởng lão mời ngài xem.

Vừa nói, hắn vừa giơ hai tay lên, không gian giới chỉ trên ngón tay lóe sáng, trên tay đã xuất hiện hai món đồ vật nữa.

Thấy hai đồ vật này, ánh mắt Lỗ Tây Nặc nhất thời dừng lại một chút, kinh ngạc hỏi:

- Tồn trữ sinh mạng bảo thạch? Còn thủy tinh cầu này có tác dụng gì không?

Hai thứ xuất hiện trên tay Diệp Âm Trúc chính là truyền tống tử thủy tinh cùng bảo thạch lưu giữ sinh mạng.

- Lỗ Tây Nặc trưởng lão, ngài nói vậy chắc cũng biết rõ tác dụng của bảo thạch lưu giữ sinh mạng này. Khối bảo thạch này của ta là cực phẩm bảo thạch, có thể chứa hơn trăm người trong đó. Còn khối thủy tinh này là truyền tống thủy tinh, dựa vào nó ta có thế bố trí ở đây một truyền tống trận, chẳng những có thể sau này đưa các vị đến đây sử dụng mạch lửa ngầm, cũng có thể đem các vị đến lãnh địa của ta. Với tinh thần lực của ta hiện giờ một lần có thể truyền tống mang theo thêm 20 người, hơn nữa có bảo thạch lưu giữ sinh mạng, một lần có thể mang theo tổng cộng 120 người. Sau khi tinh thần lực khôi phục, một ngày ta có thể truyền tống ba, bốn lần quay đi quay lại không thành vấn đề. Như vậy mà nói, nhanh nhất là nửa tháng ta có thể mang theo toàn bộ tộc nhân của Ải Nhân tộc đến Cầm Thành, đương nhiên các tài nguyên phong phú ở đây không thể lãng phí, ta cùng với An Nhã tỷ tỷ đều có không gian giới chỉ có thể hỗ trợ vận chuyển theo, hơn nữa ta tin tưởng là các vị hẳn cũng có không ít không gian giới chỉ hay đại loại như vậy.

Lỗ Tây Nặc thở dài nhìn hai món đồ vật trên tay Diệp Âm Trúc, vuốt râu nói:

- Ta bây giờ có thể hiểu tại sao ngươi có thể thành công thuyết phục Lỗ Đặc Tư được.

Diệp Âm Trúc nhìn Lỗ Đặc Tư đang đứng một bên, sắc mặt Lỗ Đặc Tư thoáng đỏ lên một chút, chuyện chiến đấu bị thất bại dưới tay Diệp Âm Trúc, hắn tự nhiên là đã giấu biệt không hề nói ra.

Lỗ Tây Nặc nói tiếp:

- Vấn đề đầu tiên ngươi đã giải quyết triệt để, Sở La Môn bộ lạc cho dù muốn tập kích lần nữa, tập kết đại quân công kích chúng ta nhanh nhất cũng phải hơn một tháng sau mới có thể đến đây được. Điều kiện thứ hai, ngươi phải chứng minh cho chúng ta thấy ngươi đủ khả năng cung cấp nguyên liệu chế tạo cho chúng ta. Chế tạo cùng mỹ tửu là hai thứ chúng ta quý như sinh mạng. Ta tin tưởng An Nhã tiểu thư sẽ không gạt chúng ta, có Địa tinh bộ lạc, rượu đương nhiên sẽ không thể thiếu thốn. Nhưng nguyên liệu chế tạo lại càng quan trọng hơn nhiều lần. Đầu tiên ngươi nên biết là nguyên liệu mà Ải Nhân tộc chúng ta dùng để chế tạo vũ khí hay áo giáp đều không phải là sắt thép bình thường mà các ngươi hay sử dụng.

Diệp Âm Trúc gật đầu , đối với yêu cầu này, hắn rõ ràng đã chuẩn bị chu đáo, mỉm cười nói:

- Ta sẽ cho trưởng lão xem một thứ, xem xong ngài bảo đảm sẽ tin ta có khả năng đáp ứng yêu cầu của ngài. Xin mời nhìn.

Vừa nói, tử thủy tinh cùng bảo thạch lưu giữ sinh mạng biến mất không dấu vết, trên hai tay xuất hiện hai loại kim chúc.

Trong tay trái là một loại kim chúc kì dị màu vàng, nhìn qua chỉ là một khối rất nhỏ nhưng nhìn tư thế Diệp Âm Trúc nâng nó mà nói, sức nặng tuyệt đối không phải bình thường. Kim chúc bên tay phải hiện ra hoa văn màu tím thần kì, nó vừa hiện ra, lập tức có một dòng ma pháp nguyên tố lưu động thong thả phiêu đãng như suối chảy vòng quanh thân của nó.

Lỗ Tây Nặc là Ải Nhân đệ nhất trưởng lão, không ai hiểu rõ kim chúc hơn hắn được, chỉ liếc mắt nhìn qua hai khối kim chúc trên tay Diệp Âm Trúc, ánh mắt cơ hồ ngừng hẳn lại, hai tay nhanh chóng chộp lấy hai khối kim chúc trong tay Diệp Âm Trúc đặt sát mắt mình.

- Cái này… cái này là kim cương tinh. A! Cái này dĩ nhiên là ma ngân, đã bao lâu rồi bao lâu rồi không có nhìn thấy ma ngân xuất hiện.

Không chỉ có hắn , ba vị trưởng lão khác cũng đều xông tới, nhìn khối kim chúc trong tay Lỗ Tây Nặc, trầm trồ xuýt xoa không ngớt.

Diệp Âm Trúc đứng bên cạnh mỉm cười không nói, lúc trước, hắn đặc cách mang theo Xích tinh Hồng Linh đi, đã phát hiện một địa phương có ma ngân. Hắn biết rõ, muốn thuyết phục Ải Nhân tộc tính cách quật cường tuyệt đối không phải chuyện đơn giản, hắn tự nhiên muốn chuẩn bị thật chu toàn mọi sự.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 10

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự