Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 293 Uy chấn Ải Nhân Vương (p2)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2437 chữ · khoảng 8 phút đọc

Diệp Âm Trúc mỉm cười nói:

- Không có gì , ta có thể hiểu tâm tình bây giờ của tộc trưởng. Dù sao quyết định của ngài cũng liên quan đến tương lai của toàn bộ Ải Nhân tộc.

Lỗ Đặc Tư gật đầu nói:

- Đi thôi, chúng ta quay về rồi nói chuyện sau. Ta thua cá cược nhất định sẽ sòng phẳng.

Bốn người vừa định quay lại thì chứng kiến hơn năm trăm tên chiến sĩ Ải Nhân tộc dưới sự chỉ huy của ba Sơn khâu Ải Nhân đang ra sức chạy đến. Thấy tộc trưởng, bọn họ đều nhanh chóng sửng sốt chạy ào đến xem.

Lỗ Đặc Tư nhanh chóng phất tay, không để cho ba gã sơn khâu Ải nhân đặt câu hỏi:

- Từ bây giờ, vị huynh đệ Diệp Âm Trúc này là bằng hữu của Ải Nhân tộc chúng ta, mọi người ai nấy trở về thu thập chiến trường cả đi.

Một lần nữa quay trở lại Ải Nhân tộc, hào khí đã trở nên không giống lúc trước, Diệp Âm Trúc bằng vào thực lực bản thân chính thức được tộc trưởng Lỗ Đặc Tư thừa nhận.

- Diệp huynh đệ, lúc trước ngươi nói tạm thời cho Ải Nhân tộc chúng ta tạm thời rời khỏi nơi này. Kỳ thật ta cũng biết lời ngươi nói là hoàn toàn hợp lý. Nhưng Ải Nhân tộc ở chỗ này sinh sống đã ngàn năm có dư, ta thật sự không cam lòng rời khỏi cơ nghiệp mà chúng ta xây dựng hơn ngàn năm này. Còn một điểm khác trọng yếu hơn chính là ở dưới mạch đất ngầm này ẩn chứa một bí mật.

Lỗ Đặc Tư trầm giọng nói.

- Bí mật gì?

Diệp Âm Trúc hỏi lại:

Lỗ Đặc Tư gật đầu, nói tiếp:

- Mọi người đều rõ, Ải Nhân tộc chúng ta thích nhất hai điều, một là rượu, hai là chế tạo. Rượu có thể mua bằng tiền được nhưng chế tạo thì phải có điều kiện nhất định mới có thể duy trì, điều kiện đầu tiên chính là kim chúc quáng thạch. Tại cực bắc hoang nguyên này, mặc dù không có phồn hoa như thế giới loài người nhưng nơi này quáng thạch sung túc, đủ nguyên liệu để cho chúng ta chế tạo. Còn ngay dưới mạch đất này lại có một điều kiện vô cùng độc đáo. Đó chính là một lò lửa tự nhiên, chính là một dòng dung nham nóng chảy ngay dưới chân chúng ta, ta cũng không thể biết dung nham này thế nào lại hình thành được. Nhưng chính nhờ có dòng chảy dung nham này, dẫn xuất lửa vào lò rèn chế tạo kim khí đối với Ải Nhân tộc chúng ta mà nói thật sự là quá trọng yếu. Đây cũng là nguyên nhân chính khiến chúng ta không muốn rời khỏi nơi này.

Diệp Âm Trúc cau mày nói:

- Lửa thì nhất định cũng sẽ tìm được thứ thay thế, nhưng nếu tộc nhân của ngươi bị Thú nhân thương tổn, hay tệ hơn là có nguy cơ diệt tộc, cho dù giữ lại mạch lửa ngầm dưới đất kia có tác dụng gì đâu?

Lỗ Đặc Tư thở dài, nói:

- Chính vì vậy mà ta do dự. Lúc trước khích ngươi đánh một trận, mặc dù mặt ngoài là chúng ta đánh cược, kỳ thật chủ yếu là giúp ta lấy dũng khí hạ quyết tâm. Nếu ta thắng, nhất định sẽ cố thủ tại đây chờ đợi đại quân Thú nhân tiến công. Ta cũng phải tử thủ cơ nghiệp mà tổ tiên Ải Nhân để lại. Nhưng nếu ta thua, thì ngươi đã giúp ta có quyết định khác. Bây giờ chỉ có cách bỏ mặc mạch lửa ngầm này rồi đi thật xa khỏi nơi đây.

Diệp Âm Trúc trong mắt lộ vẻ gì đó, ánh mắt hơi có vẻ khác lạ nhưng cũng trầm tư không nói gì thêm.

Ánh mắt Lỗ Đặc Tư trở nên mờ mịt:

- Từ hồi nhỏ đến giờ, cuộc sống của ta chỉ quanh quẩn trong lòng đất này, ta cũng không sợ huynh đệ ngươi cười chê gì, thậm chí cũng chưa từng đi khỏi nơi đây. Ngoại trừ việc tu luyện thì chỉ có uống rượu giải khuây, ngay cả việc chế tạo cũng không làm cho ta thấy hứng thú chút nào. Không biết các ngươi có đề nghị nào hay ho hơn không. Tại cực bắc hoang nguyên này còn địa phương nào an toàn có thể cho Ải Nhân tộc chúng ta trú chân hay không?

Diệp Âm Trúc trên môi nở nụ cười, ngay lúc này An Nhã đứng bên cạnh cũng hiểu được nguyên nhân vì sao hắn cố ý cùng Lỗ Đặc Tư quyết chiến một trận.

Diệp Âm Trúc nói:

- Ta bây giờ tại Mễ Lan đế quốc, do từng lập quân công, được phong một mảnh lãnh địa. Lãnh địa này của ta, tiếp xúc ngay với vùng núi non của cực bắc hoang nguyên. Nếu Lỗ Đặc Tư tộc trưởng không chê, có thể tạm thời dẫn bộ tộc Ải Nhân đến đó cư ngụ.

Lỗ Đặc Tư ngây ra một lát:

- Đến lãnh địa của ngươi trú chân?

Hắn do dự cũng đúng, bản thân không phải là kẻ ngốc nhất định cũng lờ mờ hiểu được ý định của Diệp Âm Trúc.

Diệp Âm Trúc nói thẳng ra không hề cố kị:

- Nghệ thuật rèn đúc của Ải Nhân tộc ta vốn rất hâm mộ. Thẳng thắn mà nói, ta đương nhiên hy vọng có thể nhận được sự trợ giúp từ phía Ải Nhân tộc, nhưng xin tộc trưởng hiểu rõ, ta không hề lợi dụng Ải Nhân mà là hy vọng có thể cùng Ải Nhân giao dịch công bình. Ta có thể dùng sản phẩm gì đó các ngươi cần để đổi lấy vũ khí và áo giáp do các ngươi chế tạo. Không biết ý của tộc trưởng Lỗ Đặc Tư thế nào?

Lỗ Đặc Tư nhìn chằm chằm Diệp Âm Trúc:

- Ngươi có biết chúng ta cần thứ gì nhất hay không?

Diệp Âm Trúc gật đầu , nói:

- Rượu cùng kim chúc, vừa rồi ngươi đã đề cập qua. Lãnh địa của ta là vùng núi Bố Luân Nạp kế cận cực bắc hoang nguyên, tại nơi đó nhất định kim chúc quáng thạch không hề thiếu. Ta mười phần tự tin có thể đáp ứng yêu cầu của Ải Nhân tộc. Còn về phần rượu ngon mà các ngươi thích, ta chỉ nói một điều này , các vị sẽ thấy là ta hoàn toàn có thành ý. Tại lãnh địa của ta, ngoại trừ Tinh linh tộc của An Nhã tỷ tỷ sinh sống, còn có một Địa tinh bộ lạc. Ta nghĩ nếu Ải Nhân tộc cũng gia nhập lãnh địa của ta, như vậy có thể trở thành một thể thống nhất hoàn chỉnh, chỉ cần trải qua thời gian phát triển, cho dù là ngoại địch mạnh mẽ cỡ nào cũng rõ ràng không thể cấu thành uy hiếp tới chúng ta được nữa.

- Địa tinh bộ lạc …

Lỗ Đặc Tư đứng bật dậy, trong mắt nhất thời quang mang lóe ra mạnh mẽ, Diệp Âm Trúc mơ hồ thấy dường như khóe mép hắn chảy nước dãi ra. Trong lòng chỉ cười thầm, xem ra mỹ tửu mà Địa tinh làm ra đối với Ải Nhân chính là lực hấp dẫn vô cùng lớn lao.

Xiết chặt nắm tay, Lỗ Đặc Tư giọng nói có phần khẩn trương:

- Thẳng thắn mà nói, huynh đệ, chỉ cần có Địa tinh bộ lạc ở chỗ ngươi là đã đủ để ta đồng ý di cư. Không sợ xấu hổ, ta thú thật mỹ tửu đối với ta hấp dẫn không cách nào cưỡng lại được. Nhưng ta không thể đi ngược lại lợi ích của toàn bộ Ải Nhân tộc được. Ta muốn hỏi, nếu Ải Nhân tộc chúng ta gia nhập lãnh địa của ngươi, chúng ta có lợi ích gì. Thêm nữa, chúng ta có quyền tự do thế nào? Có bị hạn chế gì hay không?

Diệp Âm Trúc nghiêm túc nói:

- Điểm này An Nhã tỷ tỷ có thể chứng minh. Nếu Ải Nhân tộc gia nhập sơn mạch Bố Luân Nạp, thân là lãnh chúa Cầm Thành, ta có thể đảm bảo với ngươi, điều kiện đãi ngộ của Ải Nhân tộc tuyệt không thua kém Tinh linh tộc cùng Địa tinh tộc. Ngươi là tộc trưởng, địa vị của ngươi tại sơn mạch Bố Luân Nạp tương đương với ta . Ta cũng không ra lệnh bất cứ điều gì cho Ải Nhân tộc. Chúng ta chỉ là quan hệ hợp tác bình đẳng. Ta cung cấp kim chúc cùng mỹ tửu cho các ngươi, các ngươi giúp ta chế tạo vũ khí. Nếu các ngươi muốn rời bỏ Cầm Thành, ta tuyệt đối không ngăn cản. Yêu cầu duy nhất của ta là khi có địch nhân xâm lược, hy vọng Ải Nhân tộc có thể trở thành một phần tử của sơn mạch Bố Luân Nạp, trợ giúp cộng đồng cư dân Cầm Thành cự địch. Đồng thời, ta cũng cho các ngươi lựa chọn bất kì một toà núi nào trong dãy núi hơn trăm ngọn làm lãnh địa riêng của Ải Nhân, gọi là Ải Nhân sơn. Nơi đó dám chắc sẽ là nơi thích hợp cho cuộc sống định cư lâu dài của các ngươi.

Lỗ Đặc Tư thận trọng nghe Diệp Âm Trúc nói, từng lời từng lời một:

- Được, ta tin vào thành ý của ngươi, cũng tin tưởng dì An Nhã, nhưng chuyện này quan hệ đến cả tương lai Ải Nhân tộc, ta phải thương lượng với các trưởng lão trong tộc. Mặc dù ta là tộc trưởng nhưng những chuyện đại sự trong tộc, các trưởng lão trong tộc mới đích thực là người đưa ra quyết định cuối cùng.

Diệp Âm Trúc mỉm cười, nói:

- Chuyện này là đương nhiên, đại sự như vậy nhất định phải thương nghị cẩn thận.

Lỗ Đặc Tư cúi người vái Diệp Âm Trúc, An Nhã một cái rồi quay lưng đi vào môt địa đạo khác, Ải Nhân làm việc luôn luôn trực tiếp, cũng giống hệt như tính cách bộc trực thẳng thắn của bọn họ.

Sau khi Lỗ Đặc Tư rời khỏi, trong căn phòng rộng rãi chỉ còn Diệp Âm Trúc, An Nhã và Minh.

- Ngươi muốn lợi dụng kĩ thuật chế tạo vũ khí của Ải Nhân tộc à?

Minh đột nhiên mở miệng hỏi. Từ người hắn trong nháy mắt phát ra một khí thế áp bức mạnh mẽ khiếp người, nhằm thẳng vào Diệp Âm Trúc.

Diệp Âm Trúc hoàn toàn bất động, đồng thời bàn tay hắn cũng được An Nhã nắm lấy, giúp hắn chống đỡ áp lực:

- Minh, ta nghĩ vừa rồi ta đã nói rất rõ ràng, đây không phải là lợi dụng mà là hợp tác đôi bên cùng có lợi. Ta cung cấp cho Ải Nhân tộc lãnh địa, kim chúc, mỹ tửu cùng một số điều kiện ưu đãi khác. Ải Nhân tộc dùng vũ khí mà bọn họ chế tạo đổi lấy nhu yếu phẩm từ ta. Tại Cầm Thành, Ải Nhân không bị hạn chế gì hết.

Vẻ ôn hòa trong ánh mắt Minh đột nhiên trở nên sắc bén mạnh mẽ:

- Ngươi là một người mà ta không nhìn thấu được. Trên người ngươi có quá nhiều bí mật. Thẳng thắn mà nói, Lỗ Đặc Tư nếu đem cả tương lai Ải Nhân tộc đặt vào tay ngươi, ta cảm thấy lo lắng.

Diệp Âm Trúc cũng nhìn Minh bình thản, trong người có Tử Tinh huyết mạch, hắn cũng không bị khí thế của Minh áp chế:

- Vậy Ải Nhân tộc ở đây ngươi có yên tâm hơn không? Chẳng lẽ ngươi nghĩ có thể dựa vào lực lượng của chính bản thân mình đối kháng với bộ lạc Sở La Môn hay sao?

Minh trầm mặc một chút , suy tư một lúc lâu rồi nói tiếp:

- Diệp Âm Trúc, ta hỏi ngươi một chuyện. Nếu có một ngày, Ải Nhân tộc tìm được một địa phương thích hợp cho bọn họ sinh sống, ngươi có đồng ý cho bọn họ rời khỏi lãnh địa của ngươi hay không?

Diệp Âm Trúc cười nhạt:

- Ta nói rồi, tại Cầm Thành, Ải Nhân hoàn toàn tự do, nếu thật sự có một ngày như vậy, Ải Nhân tộc có thể rời đi. Nhưng ta cũng tuyệt đối tin tưởng, không có chỗ nào thích hợp với cuộc sống của Ải Nhân tộc hơn Cầm Thành.

Không biết có phải do Tử Tinh huyết mạch ảnh hưởng hay không, bây giờ Diệp Âm Trúc so với trước kia khí thế đã bá đạo hơn rất nhiều bất quá hắn ít khi bộc lộ khí thế này ra ngoài.

Minh gật đầu:

- Được , ta tin ngươi. Là bạn của Lỗ Đặc Tư, ta cũng sẽ đi cùng hắn đến Cầm Thành. Nhưng ngươi đừng mong ta sẽ trợ giúp ngươi chuyện gì. Đồng thời ta cũng là người thủ hộ vĩnh viễn của Ải Nhân tộc, nếu có một ngày ngươi vi phạm lời hứa hôm nay, vậy ngươi nhất định sẽ thừa nhận trừng phạt của Sơn Lĩnh Cự Nhân.

Diệp Âm Trúc cười nhạt:

- Minh, có việc này ngươi thử nghĩ xem, trong số Tứ đại thần thú các ngươi, Tử Tinh Bỉ Mông mạnh nhất tại sao lại lựa chọn ta?

Minh sửng sốt, hắn hoàn toàn không nghĩ tới Diệp Âm Trúc lại hỏi vấn đề như vậy.

Diệp Âm Trúc nói tiếp:

- Bởi vì Tử là huynh đệ của ta, hắn tin tưởng ta vĩnh viễn sẽ không làm gì thương tổn đến hắn. Trước khi ta ký kết khế ước với Tử hắn từng chơi với ta trên mười năm trời. Ta nghĩ cho dù có là cha mẹ ta cũng chưa chắc hiểu ta sâu sắc bằng Tử. Ta không dám tự phong mình là cái gì thánh nhân, cái gì người tốt, nhưng ta có thể dùng chính linh hồn mình để thề, ta là một người biết giữ chữ tín.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 11

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự