Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 290 Cầm Đế và Ải Nhân Vương (p2)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2343 chữ · khoảng 8 phút đọc

Lúc này đang là mùa xuân,cực bắc hoang nguyên mặc dù rét lạnh nhưng trên cao thảo nguyên cũng đã xuất hiện một mảng màu xanh,trong thế giới lạnh như băng thế này tăng thêm vài phần ấm áp của hơi ấm từ mùa xuân.

Diệp Âm Trúc mỉm cười trong mắt toát ra một tia thần quang nhu hòa,nhìn Lỗ Đặc Tư dừng lại ở phía trước nói:

-Ở chỗ này bắt đầu đánh cược có được không?

Lỗ đặc tư gật đầu nói:

-Có một số điều quan trọng ta trước tiên cần nói cho rõ ràng, nếu ngươi không dám cùng ta giao thủ mà bay lên như vậy ngươi thua.

Hắn vẫn còn rất tinh minh cũng không quên mục đích của Diệp Âm Trúc cùng An Nhã. Nếu buộc Diệp Âm Trúc không rời khỏi mặt đất thì hắn tự tin mình không thể thua.

Diệp Âm Trúc có chút buồn cười, nhìn vị tộc trưởng ải nhân này gật đầu nói:

-Hảo, ta sẽ không bay có thể bắt đầu được rồi.

Lỗ Đặc Tư dùng sức, song chùy trong tay va vào nhau vang lên một tiếng sắc bén:

-Nhân loại, mau lấy binh khí của ngươi ra!

Diệp Âm Trúc đưa tay phải lên, cổ tay khẽ vẩy ra, một đạo quang mang xanh biếc lập tức phá không xuất hiện, hình thành một vật thon dài như một cây cương châm lớn màu xanh biếc, chính là Bích Ti.

Lỗ Đặc Tư có chút nghi hoặc nói:

-Đây là binh khí của ngươi?

Diệp Âm Trúc mỉm cười gật đầu. Lỗ Đặc Tư rõ ràng là người có thực lực rất mạnh, thiên về tấn công, đầu tiên phải khống chế binh khí của hắn, lấy nhu thắng cương đó mới là thượng sách.

Lỗ đặc tư nhìn bích ti trong tay Diệp Âm Trúc sắc mặt trở nên càng thêm âm trầm, gầm nhẹ một tiếng, thân thể chợt bắn lên hai mươi thước song chùy giống như xa luân bàn trực tiếp bổ xuống đỉnh đầu Diệp Âm Trúc.

Diệp Âm Trúc lập tức động thân, lúc này Bích Ti trong tay hắn đã không chỉ là cây cầm mà đã trở thành một thanh lợi kiếm. Trên mặt thần sắc trở nên ngưng trọng, mắt chăm chú nhìn vào song chùy đang bổ xuống, hai tay khẽ động, lập tức Bích Ti trong tay vũ lộng thành muôn ngàn quang ảnh xanh biếc lao lên đón lấy song chùy của Lỗ Đặc Tư.

Lỗ Đặc Tư chém xuống không đơn giản chỉ là lực lượng của song chùy, trong đó còn mang theo đấu khí cường đại của hắn, không gian dường như bị song chùy của hắn xé rách, kéo theo một áp lực khổng lồ nhằm thẳng vào đỉnh đầu Diệp Âm Trúc lao đến. Ngay cả mặt đất dưới chân không chịu nổi áp lực cũng đã có chút biến dạng

Diệp Âm Trúc trong lòng cả kinh, thầm nghĩ ải nhân tộc trưởng này thực lực thật mạnh a! Không hổ là hàng xóm của Sơn Lĩnh cự nhân, thân hình chợt lóe trúc công biến thành phòng ngự, thân thể hắn trong phút chốc như là trúc ảnh chập chờn dễ dàng thoát ly khỏi phạm vi công kích của Lỗ Đặc Tư.

Tiếng va chạm kịch liệt vang lên, mặt đất nhất thời xuất hiện hai cái hố to, Lỗ Đặc Tư hét lớn một tiếng:

-Chạy đi đâu.

Song chùy giống như lưu tinh truy nguyệt một trước một sau hình thành một cái phong xa mang theo lực công kích khủng khiếp với tốc độ cực nhanh đuổi theo Diệp Âm Trúc vừa tránh khỏi đòn đánh vừa rồi.

Tốc độ của Diệp Âm Trúc cũng không nhanh hơn của Lỗ Đặc Tư bao nhiêu, nhưng Ngạo Trúc kiếm pháp thì thực sự là rất thần diệu, quả nhiên loại vũ kĩ mà Đông Long đế quốc truyền lại tuyệt không tầm thường, trên Long Khi Nỗ Tư đại lục này tuyệt đối có thể xưng bá, không dân tộc nào sánh được. Bích Ti vũ lộng như mây bay nước chảy, nhất thời Lỗ Đặc Tư đã trở thành đối tượng luyện kiếm cho Diệp Âm Trúc.

Nếu chỉ xét về sức mạnh cơ bắp, Diệp Âm Trúc tuyệt đối không thể so sánh được với Lỗ Đặc Tư. Hắn có thể đánh ngang tay với Áo Lợi Phật, từ đó dễ dàng thấy được tí lực của Lỗ Đặc Tư mạnh mẽ đến cỡ nào, có thể nói là tương đương hoặc hơn với lực công kích của một cao thủ Tử cấp tứ giai. Nhưng đáng tiếc, lực công kích có mạnh mẽ bao nhiêu đi nữa mà không đánh trúng được đối thủ thì liệu có tác dụng gì đây?

Ngạo Trúc kiếm pháp Diệp Âm Trúc đã diễn luyện một thời gian nhưng thủy chung chưa từng sử dụng trong thực chiến lần nào, lúc này đối mặt Lỗ Đặc Tư Bích Ti trong tay Diệp Âm Trúc nhẹ nhàng dựa vào ưu thế chiều dài cùng ngạo trúc kiếm pháp thần dị di chuyển theo bộ pháp thủy chung cùng Lỗ Đặc Tư duy trì khoảng cách nhất định. Với khoảng cách này, cho dù hắn vận dụng đấu khí lên Bích Ti đến mức nào cũng không có khả năng gây tổn thương cho Lỗ Đặc Tư, nhưng thường xuyên có thể từ trên người Lỗ đặc tư lấy ra những bộ phận khải giáp cứng rắn, động tác như mây trôi nước chảy nhẹ nhàng thư sướng.

Khả năng phòng ngự của Ải Nhân Vương thực sự khiến cho Diệp Âm Trúc được một phen kinh ngạc, phải biết rằng Bích Ti mặc dù chưa được cải tạo lần nào nhưng bản thân nó tuyệt đối không thua kém thần khí, một kích của nó có thể vỡ đá tan bia, khải giáp bình thường đối với nó hoàn toàn vô dụng. Thế nhưng khi Bích Ti đâm lên khải giáp trên người Lỗ Đặc Tư cũng chỉ có thể gây ra một tràng tia lửa bắn tung tóe, ngoài Trúc Đấu khí thỉnh thoảng có gây ra vài chấn độn nhỏ nhưng không thể gây ra tổn thương thật sự cho Lỗ Đặc Tư. Từ đó có thể thấy, tuy kĩ xảo chiến đấu và lực công kích bình thường nhưng lực phòng ngự của Lỗ Đặc Tư tuyệt đối có thể xếp vào Tử cấp.

Sơn Lĩnh cự nhân giúp đỡ cho hắn cũng không ít ah. Phòng ngự lực siêu cường khiến cho hắn căn bản không cần phải lo đến chuyện phòng thủ, toàn lực tấn công, đem khả năng lực lượng của mình phát huy đến mức cao nhất có thể.

Lỗ Đặc Tư lúc này cũng kinh ngạc không kém, trên người hắn là một trong tam đại thần khí của Ải Nhân tộc – Vĩnh hằng bích lũy khải giáp, thế nhưng mỗi lần Bích Ti tấn công lên thân thể hắn đều gây ra những chấn động mạnh mẽ.

Dĩ nhiên là một chút chấn động đó cũng chẳng thể làm gì được hắn, Diệp Âm Trúc cũng hiểu rõ, nếu không phải có được sự trợ giúp to lớn từ Sơn Lĩnh cự nhân phối hợp với Vĩnh hằng bích lũy khải giáp thì Lỗ Đặc Tư tuyệt không dám để thân thể ngạnh kháng với Bích Ti của mình.

Nhưng điều khiến cho Lỗ Đặc Tư giật mình lại chính là kĩ xảo tấn công của Diệp Âm Trúc, nhìn qua thì thấy tốc độ không nhanh, nhưng mỗi lần thân ảnh của hắn chập chờn ẩn hiện liền dễ dàng tránh khỏi công kích của mình. Diệp Âm Trúc giống như một cây trúc cứng cỏi kiên cường, bất luận song chùy của hắn mạnh mẽ cỡ nào cũng chỉ có thể làm cho nó hơi oằn mình né tránh, đợi đúng lúc là bật lại cực kì dũng mãnh. Trong tình huống không thể chạm được tới người Diệp Âm Trúc, thì lực công kích cường hãn của hắn cũng không có cách nào phát huy tác dụng, cái cảm giác có sức mà không thể thi triển này khiến cho hắn cực kì khó chịu. Khi hắn đối chiến với Hoàng Kim Bỉ Mông cũng tuyệt không lâm vào tình cảnh quẫn bách như lúc này.

Lỗ Đặc Tư nổi giận gầm lên một tiếng, song chùy phân chia tấn công mạnh mẽ về phía đối thủ. Dưới sự công kích điên cuồng, Diệp Âm Trúc cũng không mạo hiểm, nhẹ nhàng thoái lui tránh khỏi đòn tấn công.

Lỗ Đặc Tư căm tức nhìn thân ảnh hư ảo của Diệp Âm Trúc quát lên:

-Hèn hạ, ngươi chẳng lẽ chỉ biết né tránh thôi sao? Chẳng lẽ ngươi không thể chiến đấu như một nam nhân chân chính?

Diệp Âm Trúc mỉm cười,

-Thế nào? Lỗ Đặc Tư tộc trưởng lại muốn chọn lựa chiến đấu phương thức phải không? Ngươi có lực lượng cường đại, mà ta cũng không có thì trong chiến đấu phải dùng mềm đối cứng dĩ nhu chế cương, chống chọi lâu dài mới là đạo lý.

Hai mắt Lỗ Đặc Tư bắn ra quang manh mãnh liệt, song chùy giơ cao:

-Hảo, để ta biến kĩ xảo của ngươi thành vô dụng!

Tử quang mãnh liệt trong nháy mắt tỏa ra, không chỉ bao trùm thân thể hắn mà cả song chùy trong chốc lát cũng bị nhuộm trong vầng sáng màu tím sẫm.

Tử cấp bốn giai! Diệp ÂM Trúc thầm phán đoán thực lực của đối thủ, có lẽ đây mới là năng lực chân chính của Lỗ Đặc Tư.

Khi chiến đấu cùng Hoàng Kim Bỉ Mông, Áo Lợi Phật chưa dùng hết sức, tự nhiên Lỗ Đặc Tư cũng lưu lại một phần thực lực. Thân là chiến sĩ thì đấu khí phải là căn cơ, dù là Ải Nhân cũng khôgn ngoại lệ. Nhưng dụng đấu khí hóa thành chiến mang, đó mới là đòn công kích mạnh mẽ nhất, đáng sợ nhất của chiến sĩ.

Diệp âm trúc sắc mặt không thay đổi lạnh nhạt nói:

-Có một điều ta quên nói cho tộc trưởng biết, kỳ thật ta cũng không chỉ là chiến sĩ mà còn là ma pháp sư.

Đối mặt cường địch hắn không dám khinh thường, Bích Ti một lần nữa thu trở về, trên cổ tay phải quang mang chợt lóe trong tay đã hiện ra Phi Bộc Liên Châu Cầm.

-Ma pháp sư?

Lỗ Đặc Tư và Minh đồng thời sửng sốt, từ những biểu hiện của Diệp Âm Trúc từ đầu đến giờ, từ cường độ đấu khí đến kỹ xảo chiến đấu đều chứng tỏ hắn rõ ràng là một chiến sĩ cấp cao, như thế nào lại biến thành ma pháp sư?

Lỗ Đặc Tư ha hả cười lớn:

-Tốt, nếu là một ma pháp sư ta cần nhắc nhở ngươi. Khả năng đề kháng với ma pháp của ta ngươi không tưởng tượng nổi đâu!

Thập cấp thần thú, một khi đã lập khế ước đồng đẳng với một cá nhân khác, không những có thể chiến đấu như một ma thú, mà quan trọng hơn chính là thông qua liên kết đem một phần năng lực của mình gia tăng thêm cho người kia. Không giống như đồng đẳng bổn mạng khế ước của Diệp Âm Trúc và Tử, vốn là đồng hành ảnh hưởng. Hai người Lỗ Đặc Tư và Minh đều sở hữu năng lực phòng ngự cực mạnh. Một người có năng lực phòng ngự công kích vật lý, người kia lại có khả năng phòng ngự công kích ma pháp. Mặc dù Lỗ Đặc Tư không có cách nào đạt tới mức phòng ngự siêu cường như của Minh, nhưng nếu kết hợp năng lực phòng ngự của cả hai người với Vĩnh hằng bích lũy khải giáp thì có thể nói gần như hoàn toàn miễn dịch với Lam cấp ma pháp.

Ma pháp sư vốn không thể phân tâm để luyện vũ kĩ, cho nên trình độ vũ kĩ của Diệp Âm Trúc càng cao thì ma pháp của hắn chắc chắn lại càng tệ hại! Lỗ Đặc Tư nghe Diệp Âm Trúc nói mình ma vũ song tu cũng không chút lo lắng.

Song chùy chậm rãi giương cao, tử sắc chiến mang bùng phát, một cỗ năng lượng khổng lồ bao bọc thân thể hắn không ngừng ba động khiến cho không khí xung quanh giống như bị co rút lại, chiến ý điên cuồng tăng lên.

Diệp Âm Trúc không được như Lỗ Đặc Tư, cả năng lượng ba động và chiến ý cũng đều ẩn giấu hết sức bình hòa, cánh tay đưa ra, lập tức đem Phi Bộc liên châu cầm đặt ngang trước mặt mình. Đối kháng với chiến sĩ như Lỗ Đặc Tư hắn không thể ngồi xuống đánh đàn, tay phải nhẹ nhàng vẩy trên mặt cổ cầm, bảy sợi dây lập tức dấy lên một luồng ba động cảm ứng linh hồn của Phi bộc liên châu cầm

-hống …

Lỗ Đặc Tư ngửa mặt lên trời điên cuồng hét lên một tiếng, thân thể tráng kiện của hắn phảng phất giống như đang bành trướng mạnh mẽ, song chùy trong tay va mạnh vào nhau vang lên một tiếng đinh tai nhức óc, một vòng chiến mang như cánh cung lập tức bắn ra, nhằm thẳng vào Diệp Âm Trúc công kích. Lần công kích này chiến mang bao phủ khắp nơi, Diệp Âm Trúc tuyệt không có cơ hội né tránh với loại công kích toàn phương vị này.

Dư âm ba động mãnh liệt là cho Diệp Âm Trúc cũng phải nhíu mày, lui lại sau một bước, tay phải nhanh chóng vẩy qua trên thất huyền của cổ cầm.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 19

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự