Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 287 Sơn Lĩnh cự nhân (p2)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2465 chữ · khoảng 8 phút đọc

Thời gian trong nháy tựa hồ như bị đóng băng lại vậy, bắp đùi phải tráng kiện của Áo Lợi Phật lúc này đã hoàn tòan nằm yên trên vai của người khổng lồ.

Người khổng lồ nọ không thèm động đậy lấy một chút nào, yên lặng đứng thản nhiên giống như một quả núi chắn ngang ở đó. Ánh mắt nhu hòa lặng lẽ nhìn thẳng vào Áo Lợi Phật, nhạt giọng bảo:

- Phòng ngự thì ngươi tuyệt đối không bằng ta!

Thạch đầu khổng lồ nọ chậm rãi đưa cánh tay phải như cái cột đá lên, đầu ngón tay chạm nhẹ vào người Áo Lợi Phật, chỉ nghe thấy một tiếng “bịch” trầm nhẹ, cả thân thể to lớn của Hoàng Kim Bỉ Mông Áo Lợi Phật giống như một viên đạn bắn văng ra ngoài.

- Sức mạnh ngươi cũng không bằng ta!

Gã thạch đầu khổng lồ này lúc nào cũng bảo trì thái độ lãnh tĩnh giống như là một pho tượng, nhưng đến lúc này thì đại quân thú nhân cũng đã bắt đầu hiểu ra chỗ đáng sợ của “Pho tượng đá” ấy. Tất cả đều bị thực lực kinh khủng của hắn chấn nhiếp, đứng yên không dám động, ngay cả việc cấp cứu đồng bọn bị thương cũng không dám.

Đây là loại sức mạnh gì chứ? Đối với một kích toàn lực của Hoàng Kim Bỉ Mông cũng không thèm động đậy lấy một chút, chỉ có thể dùng hai từ “kinh khủng” để hình dung mà thôi.

Mông Thác nuốt khan một ngụm nước bọt, thân thế nhoáng lên, chỉ sau mấy lần điểm chân đã đến trước mặt thạch đầu khổng lồ nọ. Áo Lợi Phật bị đánh văng ra đến lúc này cũng chưa hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Bằng vào lực phòng ngự thân thể siêu cường của mình hắn cực kì tự tin, thế nhưng thạch đầu trước mặt này lại gây cho hắn một cảm giác không thể công kích, khả năng chiến thắng càng trở nên vô vọng.

- Xin hỏi, ngài là ai?

Thân là thống soái tam quân, Mông Thác biết mình không được để lộ ra một chút thần sắc lo ngại nào.

Thạch đầu cự nhân không thèm liếc mắt nhìn hắn lấy một cái, lạnh lùng nói:

- Thời gian nửa canh giờ cũng không dài, hi vọng các ngươi không phạm phải sai lầm. Đi đi thôi. Ta không muốn hai tay nhiễm máu tanh!

Mông Thác chăm chăm quan sát từng li từng tí trên thân thể Cự đầu Thạch nhân này, dường như muốn từ đó tìm ra điểm yếu của đối phương. Đúng lúc này, cự đầu nọ bỗng nhiên ngẩng mặt lên quan sát bầu trời phía trên.

Ở đây, Cự đầu Thạch nhân cao năm mươi trượng này tự nhiên đã trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người, cho nên việc hắn tự nhiên đờ đẫn nhìn lên bầu trời lập tức thu hút ánh mắt của mọi người nhìn theo hướng đó. Chỉ thấy trên bầu trời có hai chấm đen đang bay lại gần, càng lại gần càng hiện rõ đó là hai người đang từ phía Khâu Lăng bay đến.

Cự nhân nở nụ cười:

- Là tự nhiên khí tức. Xem ra ở đây dù không có ta cũng không có chuyện gì. Lỗ Đặc Tư, bằng hữu của Ải Nhân các ngươi tới rồi!

Hắn vừa dứt lời, trên không trung hai đạo nhân ảnh nọ đột nhiên tăng tốc, trong chớp mắt đã đến trước mặt mọi người. Nhìn lại mới thấy rõ hai người bay đến là hai nhân loại, một nam một nữ.

Nữ tử thân vận trường bào xanh biếc, dung nhan tuyệt mĩ, khí chất cao quý tự như thần nữ từ cửu thiên hạ phàm vậy. Mỗi động tác nhỏ của nàng đều cực kì ưu nhã, vóc người thon thả, cao ráo đến mức hoàn mĩ, eo nhỏ chân dài, mỗi đường nét trên cơ thể đều cực kì mị hoặc. Trên khuôn mặt kiều mị đó là đôi mắt cũng màu xanh biêc đang mở to quan sát cục trường, trong đó dường như có vài phần mệt mỏi.

Nhục thể phi hành? Rốt cục đây là loại lực lượng gì? Nếu không có thực lực tuyệt đối không thể tự do phi hành trên không trung.

Nghe cự nhân nói xong, lại nhìn thấy nữ tử xinh đẹp này vừa hạ xuống, toàn thân phát tán quang mang tím nhạt, Mông Thác trong lòng thở dài một cái, hắn biết, lần hành động này đã hoàn toàn thất bại.

Bên cạnh nữ tử nọ là một nam nhân có chút kì dị, vóc người cao ráo, thân vận ma pháp bào màu trắng tinh khiết không chút khí chất phàm tục. Mái tóc dài đen nhánh xõa dài trên vai, diện mạo anh tuấn xuất trần, khí chất vừa ưu nhã lại vừa cao quý, so với nữ tử bên cạnh cũng không kém chút nào. Hai người đứng chung một chỗ trên bầu trời giống như một đôi tình nhân hoàn mĩ nhất của Long Khi Nỗ Tư đại lục. Hai người bay xuống giữa chiến trường của chiến sĩ hai tộc Thú nhân và Ải nhân. Trong ánh mắt của cự nhân lẫn các Bỉ Mông cự thú, bọn họ mới là mục tiêu đáng chú ý nhất lúc này.

Đôi cánh hỏa hồng sau lưng biến mất, trong ánh mắt của Diệp Âm Trúc hiện lên nét kinh ngạc. Hôm đó, An Nhã phát hiện ra tung tích quân đội thú nhân đang di động về phía sau, hai người cơ hồ không chút ngừng nghỉ, ngày đêm kiêm trình đi tới. Từ ngoài xa đã nghe thấy từng tràng âm thanh va chạm mãnh liệt. Nhưng từ khi còn phi hành trên bầu trời, điều thu hút sự chú ý của cả hai người chính là Cự đầu Thạch nhân khổng lồ nọ.

Diệp Âm Trúc rõ ràng cảm giác được một đạo khí tức sắc bén từ cự nhân nọ đang quét qua người mình và An Nhã, dù chỉ là thoáng qua nhưng cũng khiến hắn có cảm giác như bị bóc trần vậy. Tuy rằng không có áp lực cường đại nhưng lại khiến nội tâm của hắn sinh ra chút giao động.

Lỗ Đặc Tư có chút nghi hoặc quan sát đôi nam nữ trước mặt này, hắn tự nhiên không hoài nghi lời của cự nhân nọ. Hắn đã bảo đó là bằng hữu của Ải Nhân tộc thì nhất định là như vậy, nhưng trong trí nhớ của hắn thì Ải Nhân tộc dường như không có loại bằng hữu này!

- Các ngươi là ai?

Lỗ Đặc Tư nghi hoặc hỏi An Nhã và Diệp Âm Trúc.

An Nhã mỉm cười hỏi lại:

- Lỗ Đặc An tộc trưởng đâu?

Lỗ Đặc Tư ánh mắt tối sầm lại:

- Cha ta vừa qua đời không lâu. Ngài là bằng hữu của cha ta sao?

Ánh mắt đang vui vẻ của An Nhã chợt hiện lên nét bi thương, giật mình nói:

- Lỗ Đặc An tộc trưởng qua đời rồi ưh? Xin lỗi. Ta vô ý lại khiến cho ngươi bi thương!

Lỗ Đặc Tư buồn bã nói:

- Không có gì. Cha vì Ải Nhân tộc mà vất vả cả đời. Năm mươi năm trước mắc bệnh mà qua đời.

An Nhã thở dài một tiếng:

- Vậy ngươi là tiểu Lỗ Đặc Tư rồi. Cha ngươi trước kia có nhắc tới ngươi vài lần, còn nói ngươi là thiên tài khó gặp của Ải nhân tốc. Ta tin tưởng với sự lãnh đạo của ngươi Ải Nhân tộc nhất định tái hiện lại huy hoàng thuở xưa.

Đúng vậy, Ải nhân này chính là Lỗ Đặc Tư - Ải Nhân đệ nhất dũng sĩ, cũng là tộc trưởng đương nhiệm của Ải nhân tộc.

- Ngài tột cùng là ai?

Lỗ Đặc Tư nghe thấy An Nhã nhắc tới cha hắn, trong lòng lập tức tăng thêm vài phần tôn kính.

An Nhã trả lời:

- Ta và cha ngươi quen biết từ hơn hai trăm năm trước. Không biết hắn có nhắc với ngươi người tinh linh a di này không?

Vừa nói nàng vừa vén mái tóc dài lên, để lộ ra đôi tai nhọn hoắt đặc trưng của tinh linh tộc.

- A! Ngài nhất định là An Nhã a di mà cha hay nhắc tới!

Lỗ Đặc Tư kinh hãi hô to lên một tiếng, vội bước nhanh tới thi lễ với An Nhã. An Nhã đỡ lấy bờ vai rộng rãi của hắn nói:

- Ngươi năm nay chắc đã trăm tuổi rồi, thời gian trôi qua thật quá mau ah! Chúng ta giải quyết vấn đề trước mắt đã rồi nói chuyện sau. Lúc đi qua đây ta phát hiện tung tích quân đội thú nhân, vội vàng đuổi theo, may mắn là đến vừa kịp lúc.

Vừa nói nàng vừa đưa mắt nhìn vào Hoàng Kim Bỉ Mông Áo Lợi Phật.

Cự đầu Thạch nhân vẫn im lặng nãy giờ đột nhiên lên tiếng:

- Các ngươi còn không đi, chẳng lẽ muốn ta động thủ mới chịu ưh?

Mông Thác trong lòng buồn bực đến cực độ, Tinh linh mĩ nữ trước mắt này tuyệt đối không phải là loại dễ đối phó, nhưng mà tên cự đầu Thạch nhân kia lại càng đau đầu hơn nhiều. Hơn nữa còn có tên nam nhân trẻ tuổi cùng đến với Tinh linh mĩ nữ nọ vẫn yên lặng từ nãy tới giờ. Mỗi người trong bọn họ đều tạo cho hắn một áp lực cực lớn, nhưng chẳng lẽ lại triệt thoái như vậy ưh? Đối mặt với địch nhân chưa đánh mà đã lui thì không phải là phong cách của thú nhân tộc chiến sĩ, hơn nữa nếu như vậy mà trở về thì làm sao ăn nói được với Sở La Môn vương đây?

Diệp Âm Trúc chợt ngẩng đầu lên nói:

- Xin hỏi, ngài chính là Sơn Lĩnh Cự Nhân sao?

Trong khi An Nhã và Lỗ Đặc Tư nói chuyện hắn thủy chung vẫn dồn sự chú ý lên người khổng lồ nọ. Đột nhiên cất tiếng nói khiến cho mọi người xung quanh đều hoảng sợ.

Có lẽ các Ải Nhân và Thú Nhân bình thường không biết Sơn Lĩnh cự nhân là gì, nhưng là người thừa kế Tinh Linh vương tộc huyết mạch, An Nhã làm sao mà khôgn biết được. So với Hoàng Kim Bỉ Mông Áo Lợi Phật với Mông Thác thì còn hiểu biết hơn nhiều.

Sơn Lĩnh cự nhân, là một trong tứ đại thần thú trong truyền thuyết của Thú nhân tộc – là Đồ Đằng cường đại nhất của Lôi Thần bộ lạc. Người này tự xưng là Con của Lôi Thần, bài danh thứ ba trong tứ đại thần thú, nổi danh bởi phòng ngự lực siêu cường và công kích lôi điện cực kì kinh khủng.

Cự nhân này hiển nhiên không nghĩ tới việc Diệp Âm Trúc vừa mở miệng là đã nói ra chân thân của hắn, con mắt độc nhất ánh lên tia kinh ngạc:

- Nhân loại kia, ta từ trên người ngươi thấy được khí tức của một bằng hữu. Mau nói cho ta biết ngươi là ai?

Mặc dù không trực tiếp trả lời Diệp Âm Trúc, nhưng với thái độ như thế cũng có thể coi là hắn đã mặc nhiên thừa nhận thân phận Sơn Lĩnh cự nhân của mình.

Sắc mặt Mông Thác lúc này đã đại biến, Hoàng Kim Bỉ Mông Áo Lợi Phật bên cạnh đang phẫn nộ cũng trở nên cứng đờ. Cho dù hắn có tự mãn tới đâu cũng không dám nghĩ tới chuyện so sánh bản thân với thần thú cấp mười – Sơn Lĩnh cự nhân!

- Rút quân!

Mông Thác từ ngoài xa sau khi xác nhận được thân phận của cự nhân nọ lập tức không chút do dự ra lệnh lui quân.

Diệp Âm Trúc thản nhiên nói:

- Các ngươi có thể đi, nhưng các Bỉ Mông cự thú thì phải lưu lại. Bạn của ta, ta cần triệu hoán ngươi.

Quang mang màu trắng tinh khiết trong nháy mắt tỏa ra tràn ngập không gian, ánh mắt cũng không có gì mãnh liệt, khí tức tỏa ra cũng không quá mạnh. Vậy nhưng Sơn Lĩnh cự nhân nọ lại kinh hãi hô lên một tiếng:

- Đồng đẳng bổn mạng khế ước!

Một thân ảnh màu tím cao lớn khôi vĩ từ trên người Diệp Âm Trúc từ từ hiện ra, chắn ngang trước mặt hắn. Khuôn mặt rắn rỏi, mái tóc dài màu tím tung bay, cơ nhục sung mãn tràn ngập trên từng tấc thân thể, cùng với cặp mắt màu tím thâm thúy sâu sắc. Đây chính là người đứng đầu trong Tứ đại thần thú, là hậu thế duy nhất còn tồn tại của Tử Tinh Bỉ Mông.

Tử vừa hiện ra, trong đầu lập tức nhận được đầy đủ các tin tức mà Diệp Âm Trúc thông qua linh hồn kết nối truyền đạt cho hắn. Hắn không ngẩng đầu lên nhìn Sơn Lĩnh cự nhân bên cạnh mà lạnh lùng hừ một tiếng, khí tức bá đạo lập tức tràn ngập hiện trường.

Một cỗ uy nghiêm vô hình trong nháy mắt đã lan tràn trong không khí, loại khí thế này tuyệt đối không thể hình dung nổi. Tất cả thú nhân vừa nghe thấy tiếng gầm giận dữ của hắn cơ hồ cùng lúc quỳ xuống, bọn họ căn bản là không có cách nào chịu được áp lực lớn như vậy. Ngay cả kẻ có thực lực mạnh mẽ như Hoàng Kim Bỉ Mông Áo Lợi Phật cũng không ngoại lệ.

Mặc dù Tử mới chỉ là Thần thú cấp chín nhưng khí tức của hắn lại là của Tử Tinh Bỉ Mông cấp mười cực kì cường đại. Cho dù là chiến tranh cự thú Cách Lạp Tây Tư có ở trước mặt hắn cũng phải sinh ra sợ hãi.

Lúc này, vừa nghe thấy tiếng gầm của Tử Tinh Bỉ Môgn, tất cả các Bỉ Mông cự thú đều đồng loạt quỳ xuống, ngay cả Hoàng Kim Bỉ Mông Áo Lợi Phật cũng không thể di động lấy một bước. Sơn Lĩnh cự nhân cũng giật mình thối lui một bước, trong mắt tràn ngập nét kinh ngạc.

Tử Tinh vừa xuất hiện đã chấn nhiếp toàn trường.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 17

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự