Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 284 Ải Nhân đệ nhất dũng sĩ (p2)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2407 chữ · khoảng 8 phút đọc

Ải Nhân, đúng vậy, đây là Ải Nhân. Từ bề ngoài nhìn lại, bộ dáng của Ải Nhân tựa hồ không khác gì nhau lắm, bởi vì trên mặt bọn họ có rất nhiều râu mép, rất khó thấy rõ khuôn mặt. Mặc dù trên người có áo giáp bao phủ, nhưng từ bả vai rộng rãi của bọn họ thì có thể thấy thân thể Ải Nhân tráng kiện cở nào. Vũ khí của Ải Nhân chỉ có hai chủng loại, một loại là đoản bính chiến phủ, loại khác là đoản bính chiến chùy. Nhìn qua lấp lóe, sắc bén vô cùng, chất lượng vật liệu rõ ràng không phải Hùng nhân trọng binh có thể so sánh được.

Đứng đầu là tám gã Ải Nhân, cùng với Ải Nhân bình thường có điểm bất đồng, vũ khí bọn họ đều gấp đôi, thân thể cũng vô cùng tráng kiện, thậm chí thân cao cũng đạt tới một thước sáu. Cầm đầu là một gã Ải Nhân, trên người khải giáp phát ra quang mang màu bạc chói mắt, hàm râu của hắn càng đặc biệt hơn nữa, hoàn toàn là màu đỏ, đối với các ẢI Nhân đứng xung quanh có vẻ thần uy lẫm lẫm, đang căm tức Hoàng Kim Bỉ Mông Áo Lợi Phật. Vừa rồi câu nói kia hiển nhiên là do hắn nói ra. Trên tay cầm một đôi đoản bính chiến chùy, đầu chùy hiện ra hình hoa mai tám cánh, vừa nhìn đây chính là hung khí cực kì tàn độc.

Một thước sáu đối với Ải Nhân có thể được gọi là cao, nhưng so sánh với thân thể khổng lồ cao mười bảy thước của Hoàng Kim Bỉ Mông, Ải Nhân râu đỏ này cũng chỉ đứng băng một phần mười độ cao của Áo Lợi Phật mà thôi. Áo Lợi Phật cười ha ha, dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn các Ải Nhân trước mặt:

- Tiểu Ải Tử, xem bộ dáng ba tấc của các ngươi, thật sự là buồn cười. Không nghĩ tới nhân loại lại có biến dị như vậy. Ha ha, ta cười đến chết mất.

Ải Nhân râu đỏ sắc mặt không thể thấy được bởi hàm râu rậm của hắn, nhưng từ đôi mắt muốn phóng ra lửa của hắn có thể nhìn ra, lúc này phẫn nộ đã lên đến cực điểm.

- Áo Lợi Phật tướng quân. Xin mời im lặng.

Mông Thác không biết lúc nào đã đi tới bên người Áo Lợi Phật, hắn dừng lại không cười Ải Nhân nữa.

Trong quân đội thú nhân, nếu nói trang bị tốt, sợ rằng chỉ có một mình Mông Thác mà thôi, toàn thân mặc trọng trang khải giáp, thân thể cao lớn năm thước của hắn thật uy phong lẫm lẫm, chất liệu của trường bính chiến chùy trong tay hắn cũng tốt hơn so với Hùng nhân sĩ binh không biết bao nhiêu lần. Đôi mắt màu vàng nhìn kỹ Ải Nhân râu đỏ trước mắt nói:

- Xin hỏi, ngươi chính là tộc trưởng sao?

Ải Nhân râu đỏ không trả lời, đột nhiên hắn nổi giận gầm lên một tiếng, toàn thân nhảy dựng lên. Ai cũng không nghĩ tới sức nhảy của hắn lại kinh người đến như vậy. Giống như một viên đạn pháo vậy, hướng Áo Lợi Phật vọt lại. Mỗi lần lướt qua một đoạn, mũi chân hắn lại đạp xuống đất mượn lực. Dĩ nhiên là để lại vô số dấu vết trên nham thạch ở dưới mặt đất. Thú nhân đối với tôn nghiêm của Ải Nhân có chút không coi trọng.

Áo Lợi Phật nổi giận gầm lên một tiếng, không lùi mà lại tiến tới, đón Ải Nhân râu đỏ đang lao thẳng tới. Bỉ Mông cự thú khi nào lại e ngại công kích chính diện của địch nhân đây chứ?

- Đi tìm chết?

Ải Nhân râu đỏ người đang ở cuối ngọn đồi mượn lực, thân thể nhỏ nhảy cao lên, hai thanh chiến chuy màu bạc thật lớn trong tay giống như là kinh thiên phích lịch, hướng tới đỉnh đầu Áo Lợi Phật đánh tới. Sở dĩ, việc hắn nhảy lấy đà từ xa như vây, bởi vì chỉ có làm thế mới có thể đánh lên đỉnh đầu của BỈ Mông Áo Lợi Phật được.

Áo Lợi Phật rít lên nghênh đón hắn không có ý né tránh chút nào, nắm tay kinh khủng màu vàng của hắn, mỗi một nắm cũng đều to bằng nữa thân thể của Ải Nhân râu đỏ, dũng mãnh vung lên, trực tiếp nghênh đón chiến chuy của đối thủ.

Oanh… tiếng kim thiết va chạm nhau vang lên một tiếng như sấm động, đinh tai nhức óc. Hùng nhân trọng trang bộ binh cũng không khỏi có chút choáng váng loạng choạng.

Ải Nhân râu đỏ thân thể nhanh chóng bắn ngược quay về, mặc dù bị lực phản chấn cực lớn nhưng hắn vẫn như trước hai tay nắm chặt song chuy.

Hoàng Kim Bỉ Mông Áo Lợi Phật đứng yên tại chỗ, lúc này trong mắt hắn tràn ngập vẻ kinh ngạc. Hắn phát hiện hay tay mình hơi tê tê, mà hai chân cũng đã lún vào trong lòng đất.

- Hảo lực lượng.

Áo Lợi Phật hét lớn một tiếng, hắn không không rõ như thế nào, Ải Nhân râu đỏ này thân thể nhỏ như vậy tại sao lại có được khí lực mạnh mẽ như vậy. Vừa rồi song chùy giáng xuống như ngũ lôi oanh đỉnh ngay cả hắn suýt chút nữa là tiếp không nổi. Trên tay cảm giác tê rần đã biến mất, hắn đã từ lâu không được thưởng thức cảm giác kịch liệt đau đớn.

Ải Nhân râu đỏ vẫn đang bay trở về trên sườn núi, hai chân rơi xuống đất thì liên tiếp lui về phía sau vài chục bước, dưới sự giúp đỡ của tộc nhân mới ổn định được thân mình. Tộc nhân đứng gần hắn nhất, thấy rõ ràng hai tay hắn không ngừng run rẩy. Áo Lợi Phật kinh ngạc, trong lòng vị Ải Nhân râu đỏ này kinh ngạc hơn bội phần. Phải biết rằng, khí lực của Ải Nhân luôn luôn rất lớn, hơn nữa hắn lại là Ải Nhân đệ nhất lực sĩ. Mặc dù vóc người không cao, nhưng hắn cũng đã gần trăm tuổi, danh xưng Ải Nhân tộc đệ nhất dũng sĩ, trở thành thủ lãnh của Ải Nhân chiến sĩ toàn tộc trên vùng núi đồi này.

Tuổi thọ của Ải Nhân khoảng chừng năm trăm năm, một Ải Nhân một trăm tuổi tương đương với một nhân loại thanh niên hai mươi tuổi. Ải Nhân râu đỏ lúc này đã tỉnh táo lại rất nhiều, trong lòng thầm nghĩ, Hoàng Kim Bỉ Mông không hổ với danh xưng lục chiến vô địch, trong tay mình có chiến chùy với lực lượng gia thành hiệu quả, là vũ khí tốt nhât trong Ải Nhân tộc, nhưng lại không thể chiếm ưu thế gì với đôi tay của Hoàng Kim Bỉ Mông. Xem ra, hôm nay trận chiến này đối với bổn tộc mà nói thật không phải là chuyện vui vẻ gì.

Mông Thác ngăn cản Áo Lợi Phật đang muốn tiến lên công kích, trầm giọng nói:

- Xin thỉnh một vị trong Ải Nhân tộc có thể đại biểu cùng nói chuyện với ta.

Ải Nhân râu đỏ ổn định hai tay run rẩy của mình, tức giận hừ một tiếng nói:

- Còn cái gì mà nói chuyện nữa, ta, Ải Nhân đệ nhất dũng sĩ Lỗ Đặc Tư đang đứng ở chỗ này, có chuyện gì thì nói với ta. Các ngươi hèn hạ, bọn khốn thú nhân, muốn xâm phạm lãnh địa của chúng ra sao? Nếu là ngày xưa khi chúng ta còn cường thịnh, các ngươi dám tấn công như vậy không?

Mông Thác cũng không để sự phẫn nộ của Lỗ Tư Đặc ảnh hưởng đến tâm tình của mình, thân thể khổng lồ cao đến năm thước, đứng ở nơi này , khí thế thật không kém gì so với Hoàng Kim Bỉ Mông đứng ở bên cạnh.

- Ải Nhân dũng sĩ, chúng ta lần này đến đây, cũng không muốn gây nên chiến tranh. Nhưng có một chuyện muốn cùng các ngươi nói cho rõ. Nơi này cũng không phải lãnh địa của Ải Nhân các người, mà là thuộc về phạm vi thế lực của Sở La Môn bộ lạc thú nhân chúng ta. Nói vậy, các người đã sinh sống tại khu vực của chúng ta nhiều năm. Là láng giềng, chúng ta lên tiếng chào hỏi mới phải đạo. Lỗ Đặc Tư dũng sĩ, tù trưởng vĩ đại của bộ lạc chúng ta Sở La Môn vương hy vọng có thể cùng quý tộc tiến hành hợp tác. Chúng ta có thể cung cấp cho các người đầy đủ Kim Chúc, cam đoan cuộc sống cùng an toàn của các người. Chỉ là hy vọng các người có thể chế tạo binh khí cho chúng ta.

Mông Thác rất trực tiếp nói ra mục đích của chuyến đi lần này. Thân là Hùng nhân, đồng thời là thống suất mạnh nhất của Sở La Môn yếu tắc. Nếu lúc này đối mặt chính là địch nhân của hắn thì hắn đã sớm chỉ huy đại quân phát động công kích. Nhưng bây giờ lại không giống. Trước mặt hắn lúc này là Ải Nhân, mỗi người đều là thợ chế tạo giỏi. Thú nhân sở dĩ không cách nào chống lại loài người, nguyên nhân rất lớn chính là vũ khí chênh lệch, nếu có thể có được sự trợ giúp và ủng hộ của Ải Nhân bộ tộc, không lâu sau đó Sở La Môn có thể trở thành thú nhân đệ nhất bộ lạc, thậm chí có thể xâm nhập thế giới của nhân loại.

- Ha ha ha ha…

Lỗ Đặc Tư ngữa mặt lên trời cười dài, trong tiếng cười tràn ngập ý khinh thường:

- Ta khinh, thú nhân hèn hạ mà cũng muốn Ải Nhân vĩ đại trợ giúp sao? Vừa rồi lời của các ngươi nói qua, nhục mạ chiều cao của chúng ta. Đối với Ải Nhân tộc mà nói, đây là khuất nhục lớn nhất. Cho dù chiến đấu đến một tộc nhân cuối cùng, Ải Nhân chúng ta quyết không cùng thú nhân của các ngươi thỏa hiệp.

Mông Thác chính là đã coi thường tính cách quật cường của Ải Nhân, nếu không phải bọn họ quá cương trực đến mức cố chấp, Ải Nhân cũng sẽ không phải luân lạc đến như bây giờ, ẩn náu một cách lặng lẽ trong một khu vực hoang vắng trong lãnh địa của thú nhân. Nhiều năm ẩn náu, đã làm cho tính tình táo bạo của Ải Nhân trở thành cuồng bạo, bây giờ dù cho địch nhân có tới lực lượng đông hơn lúc này năm sáu lần đi nữa, bọn họ cũng không có chút nào sợ hãi. Dưới sự tuyên chiến của Lỗ Đặc Tư, tất cả ẢI Nhân chiến sĩ đều không do dự giơ vũ khí trong tay mình lên.

Mông Thác nhíu mày. Sở La Môn vương Á Đa Ni đã giao cho hắn nhiệm vụ phải hợp tác cùng với Ải Nhân, nếu không được phải bắt càng nhiều Ải Nhân tù binh càng tốt, để trở thành công tượng cho bộ lạc.

- Lỗ Đặc Tư, ngươi chẳng lẽ lại vì sự lỗ mãng của mình mà để cho Ải Nhân tộc bị diệt hay sao? Ngươi thấy rồi đó, lúc này đứng trước mặt các ngươi chính là một vạn Hùng Nhân trọng hình bộ binh tinh nhuệ nhất của Sở La Môn bộ lạc cùng với một vạn tinh duệ Lang kỵ binh với tốc độ nhanh nhất. Các ngươi thậm chí ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có. Huống chi, bên cạnh ta còn có mười vị Bỉ Mông cường giả gia nhập, bằng vào lục chiến vô địch của Bỉ Mông, các ngươi tuyệt đối không có khả năng chống lại. Lần này chúng ta đến nơi này, tuyệt đối sẽ không tay không mà trở về. Ngươi hay là cùng với tộc nhân thương lượng cho kỹ, đừng để Ải Nhân tộc hủy trong tay ngươi.

Cố gắng đè nén chiến ý đang hừng hực trong lòng, Mông Thác cố gắng làm cho Ải Nhân thỏa hiệp. Nhưng mà, khi hắn nói ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có thì tất cả Ải Nhân đều ngước lên nhìn trên trời. Mặc dù Ải Nhân vóc người không cao, nhưng tính cách của bọn hắn vô cùng cao ngạo, từ khi viễn cổ bắt đầu, không có một Ải Nhân nào lại bỏ chạy khi chiến đấu cả. Mông Thác nói như vậy, là đã trực tiếp vũ nhục đến tôn nghiêm của Ải Nhân, làm cho lí trí của Ải Nhân sự tự tôn cực kỳ cao cuối cùng đã bị lửa giận chôn vùi.

- Chiến!

Lỗ Đặc Tư ngửa mặt lên trời nổi giận gầm lên một tiếng, đỉnh đầu của song chuy trên tay chạm mạnh vào nhau, hàng vạn tiếng kim thiết đồng thời vang lên như tiếng sét xé tan khoảng không.

- Chiến… chiến… chiến…

Tất cả Ải Nhân đồng thời thét lên, huy vũ binh khí trong tay của bọn họ, ba ngàn Ải Nhân tinh nhuệ chiến sĩ, nhanh chóng tìm được vị trí tốt nhất, từ vị trí đồi núi trung tâm cao nhất trong năm ngọn đồi.

- Đối với bọn Ải Tử này phí lời mà làm gì, động thủ đi.

Áo Lợi Phật vừa rồi giao thủ cùng với Lỗ Đặc Tư, đã làm kích thích dòng máu hiếu chiến của thú nhân. Không đợi được nữa đã muốn phát động công kích. Mặc dù hàng năm đều có mùa thu bảo vệ chiến, nhưng mà đối với Hoàng Kim Bỉ Mông mà nói, cơ hội chiến đấu thực sự quá ít. Thật hiếm hoi mới gặp được một địch thủ có lực lượng tương đương, hắn đã cảm thấy ngứa tay lắm rồi.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 11

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự