1140
960
720

Chương 271: Cầm thành, An Nhã (phần 1)

Diệp Âm Trúc hết sức bất đắc dĩ, vì để hóa giải tình huống xấu hổ trước mắt chỉ đành nói:

-Như vậy đi Yên La cô nương. Bây giờ cho đến khi ta quay lại học viện còn một thời gian nữa. Trong thời gian này các ngươi tạm thời cứ theo chúgn ta, khi nào thay đổi chủ ý có thể lập tức dẫn mấy người kia tự do ra đi. Có lẽ sau khi tới Cầm thành, gặp được An Nhã tỷ tỷ rồi các ngươi sẽ thay đổi chủ ý.

Hai mắt Yên La sáng lên, hiện rõ nét hưng phấn, vội đứng lên nói:

-Ta thay mặt cho tất cả tỷ muội cảm ơn chủ nhân!

Diệp Âm Trúc nhíu mày bảo:

-Các người nếu muốn đi theo chúgn ta thì điều đầu tiên là không được gọi ta là chủ nhân nữa.

Yên La ngẩn ngơ:

-Không gọi ngài là chủ nhân? Vậy gọi ngài là gì?

-Để ta giới thiệu mọi người cho ngươi, đây là người bạn tốt, đồng thời cũng là học tỷ của ta, Hải Dương. Người này là đồng bọn với ta, Tử. Hai người bọn họ phân biệt là không gian hệ ma pháp sư Thường Hạo và triệu hoán hệ ma pháp sư Mã Lương. Còn đây là Tô Lạp, bạn cùng phòng với ta. Về phần ta thì tên gọi là Diệp Âm Trúc, là đệ tử Thần Âm hệ của Thước Lan ma võ học viện, sau này các ngươi cứ gọi tên là được.

Diệp Âm Trúc lại nói:

-Không được. Ngài với chúng ta có đại ân, chúng ta sao dám trực tiếp xưng hô húy danh của ngài. Chuyện này tuyệt đối không thể được.

Yên La là một cô gái quật cường nhưng cũng phi thường cố chấp, lắc đầu liên tục không chịu nghe Diệp Âm Trúc nói.

Diệp Âm Trúc nhất thời tắt tiếng, Lam tinh linh thiếu nữ này vừa mới hồi phục, hắn không dám nổi nóng với nàng ta, nhưng bắt hắn phải nghe hai chữ “chủ nhân” thật sự khiến hắn cảm thấy không thoải mái.

Đúng lúc này, Xích Tinh Hồng Linh không biết từ đâu chạy tới, hưng phấn gọi lớn:

-Cầm đế đại nhân, Cầm đế đại nhân. Ta phát hiện một vật cực tốt.

“Cầm đế?” hai mắt Yên La sáng rực lên,

-Chủ nhân, sau này chúng ta sẽ gọi ngài là Cầm đế đại nhân. Đây là thân phận phù hợp nhất, ta nghĩ ngài sẽ không cự tuyệt nữa chứ?

-Ngươi…

Diệp Âm Trúc thật sự tắt tiếng, đối mặt với vẻ kiên quyết của nàng ta hắn thực sự là bó tay không có biện pháp, chuyển ánh mắt sang Xích Tinh bên cạnh hỏi:

-Hồng Linh, ngươi phát hiện cái gì mà hưng phấn vậy?

Hồng Linh quả thật đang rất hưng phấn, vừa nhảy nhót vừa kêu loạn lên:

-Thật là món đồ tốt mà, là ma ngân khoáng!

-Ma ngân?

Diệp Âm Trúc mờ mịt nhìn sang những người bên cạnh, ngoại trừ Tử vẫn giữ thái độ lạnh lùng bình tĩnh như thường lệ, bốn người bọn Hải Dương nghe tới hai chữ “ma ngân” đều lập tức ngây dại tại chỗ.

-Ma ngân là cái gì?

Diệp Âm Trúc nghi hoặc hỏi Hồng Linh.

Hồng Linh hưng phấn trả lời:

-Ma ngân là một loại khoáng thạch cực kì hi hữu! Nói một cách đơn giản, kim chúc bình thường tuyệt đối không thể truyền tải ma pháp nguyên tố, chỉ có cách lấy bí ngân hòa với một số loại kim chúc cực kì quý hiếm mới không bị hạn chế này, thường được dùng để khắc họa ma pháp trận hoặc là khảm lêm Ma tinh thạch, tăng cường tác dụng thi xuất ma pháp nguyên tố cho trang bị. Mà ma ngân này xét về tổng thể tương đương với bí ngân cấp ba. Bí ngân vừa truyền tải ma pháp nguyên tố rất tốt ra lại còn cực kì cứng rắn. Ma ngân xét về độ cứng thì tương đương với bí ngân, nhưng ngoài tác dụng truyền tải thì còn có khả năng đồng hóa nhiều loại kim chúc khác.

Diệp Âm Trúc rốt cục cũng hiểu tại sao mấy người bọn họ lộ ra vẻ mặt ngây ngốc như thế. Có thể tăng uy lực cho Ma pháp lực, chịu khó tìm kiếm ma tinh thạch thì vẫn có thể kiếm được. Nhưng loại ma tinh thạch có thể đồng hóa các loại kim chúc khác thì tuyệt đối quý hiếm đến cực điểm. Khắc kim sở dĩ trân quý là vì năng lực đồng hóa với các loại kim chúc khác, làm cho các kim chúc này cũng trở nên có ma lực. Mặc dù ma ngân tác dụng không bằng khắc kim nhưng so với bí ngân thì giá trị uy lực nó tăng lên ít nhất cũng phải gấp năm lần.

-Ngươi phát hiện được bao nhiêu ma ngân?

Diệp Âm Trúc dò hỏi.

Hồng Linh có chút tiếc nuối:

-Không nhiều lắm. Ma ngân khoáng vốn rất thưa thớt. Ta ước chừng ma ngân khoáng ở đây cũng chỉ khoảng một đốn. Ta không thể nói chính xác được, đây cũng chỉ là phán đoán thôi.

-Ngươi, ngươi nói cái gì? Một… một đốn?

Thường Hạo suýt tí nữa hộc máu. Thân là Không gian hệ ma pháp sư, trong số những người ở đây hắn là người tiếp xúc với các loại ma tinh thạch, ma pháp kim chúc nhiều nhất. Ma ngân đương nhiên là hắn cũng biết, nhưng chưa từng được thấy qua. Lúc này nghe đến con số một đốn (khoảng 1 tấn) hai con ngươi trợn tròn lên suýt nữa rơi ra khỏi hốc mắt.

Diệp Âm Trúc nhỏ giọng lẩm bẩm:

-Một đốn, quả thật cũng không nhiều lắm.

-Một đốn còn không nhiều lắm? lão đại. Ngươi có biết một đốn ma ngân có nghĩa là gì không?

Thường Hạo không khống chế được tâm tình đang kích động của mình, thân thể không ngừng run lên.

Diệp Âm Trúc lắc đầu:

-Ta đối với vật này không có chút hiểu biết nào cả!

Thường Hạo đáp:

-Nói một cách đơn giản, theo như ta biết, sản lượng ma ngân khai thác của cả Long Khi Nỗ Tư đại lục cũng không vượt quá mười cân (khoảng 10 kg), nhất là kĩ thuật luyện chế ma ngân cũng chỉ có Ải nhân mới biết. Nếu là một mảnh ma ngân thì có giá trị tương đương với một lượng hồng bảo thạch nặng hơn nó gấp mười lần. Nếu đúng là có một đốn ma ngân, có thể mua được nửa thành Thước Lan đó!

-Ặc… nhiều như vậy sao?

Diệp Âm Trúc trợn mắt há hốc mồm nhìn Thường Hạo.

Hồng Linh đột nhiên có chút bất mãn nói:

-Ai nói chỉ có Ải nhân mới có thể luyện chế ma ngân, chẳng lẽ ta làm không được sao?

Thường Hạo sững sờ:

-Ngươi?

Hồng Linh cười hì hì bảo:

-Cái loại ma ngân này luôn đi kèm với kim cương thạch cho nên luyện chế mới khó khăn. Kim cương thạch tuy là không phải là ma pháp kim chúc nhưng thuộc tính lại siêu cứng rắn. Nếu là loài người các ngươi hoặc là Ải nhân khi chế luyện hai loại kim chúc này nhất định là vứt bỏ một loại, luyện chế một loại. Tất nhiên cái được lựa chọn để chế luyện là ma ngân, nhưng Kim cương thạch thật sự là quá cứng rắn, cho nên việc đề luyện cũng hết sức khó khăn, hao tổn cũng cực lớn. Ta thì không giống vậy, từ sau khi hoàn toàn hấp thu khối Khắc Kim đó, năng lực chuyển hóa các loại kim chúc của ta đại tăng. Cho nên ta có thể tách ma ngân và kim cương thạch ra khỏi nhau một cách hoàn mĩ nhất. Như vậy hai loại kim chúc này đều không bị một chút tổn thất nào, khả năng này của Xích Tinh tộc chúng ta có thể nói là không gì so sánh được.”

Nói đến đây, hắn không nhịn được kiêu hãnh ưỡn ngực lên.

Diệp Âm Trúc và Thường Hạo liếc mắt nhìn nhau, đến tận giờ phút này họ mới chính thức biết được năng lực của Xích Tinh cường đại đến mức nào. Diệp Âm Trúc có chút tò mò hỏi:

-Vậy nơi này có bao nhiêu Kim cương thạch?

Hồng Linh suy nghĩ một chút nói:

-Ma ngân và kim cương thạch thường liên kết với nhau theo tỷ lệ một phần trăm. Còn tỷ lệ Kim cương tinh là một phần mười. Nói cách khác, nơi này ước chừng có khoảng một trăm đốn kim cương thạch, có thể luyện chế ra khoảng mười đốn kim cương tinh. Loại này cực kì cứng rắn, dùng để chế tạo khôi giáp là tốt nhất, đáng tiếc là tính năng miễn trừ với ma pháp lại quá mạnh mẽ, không thể gia trì thêm ma pháp trang bị. Nhưng sức phòng ngự của nó thì tuyệt đối không phải bàn cãi.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, nhất thời không nói nên lời. Lần này không cần Thường Hạo giải thích Diệp Âm Trúc cũng hiểu được kim cương tinh giá trị tuyệt đối không nhỏ.

Tử nói:

-Vậy ngươi cần bao nhiêu thời gian để hoàn toàn luyện chế hết kim cương thạch và ma ngân ở đây?

Hồng Linh hắc hắc cười nói:

-Ta có thể vừa luyện chế vừa ăn một phần, trữ lượng ở đây cũng không nhỏ, ước chừng phải mất thời gian một năm mới xong được.

Tử nhìn Diệp Âm Trúc gật đầu bảo:

-Nhỡ kĩ địa phương này, chờ sau khi chúng ta trở về Cầm thành rồi lập tức trở lại khai khoáng.

Diệp Âm Trúc tự nhiên hiểu được ý tứ của Tử, lần này tới cực bắc hoang nguyên, chỉ cần thấy địa phương nào trọng yếu lập tức lưu lại Không gian truyền tống trận pháp, lần sau nếu cần là có thể tới được ngay. Mặc dù hôm qua sức khỏe còn hết sức yếu ớt nhưng sáng nay, trước khi đi hắn còn kịp ghé qua Yếu tắc của thành Lôi Thần chùy, lưu lại trong gian thạch thất nọ một ma pháp truyền tống trận.

Thời gian trôi qua rất nhanh, trải qua một đêm nghỉ ngơi, đấu khí và tinh thần lực của Diệp Âm Trúc đều đã khôi phục rất nhiều, nhờ có tâm linh thủ hộ nên tốc độ khôi phục của hắn có thể nói là cực nhanh, tiêu hao năng lượng do song thủ đồng tấu về cơ bản là đã khôi phục hoàn toàn. Lưu lại chỗ này một truyền tống ma pháp trân rồi mọi người mới kéo nhau rời đi. Yên La không lộ diện ra ngoài cùng đi với bọn Diệp Âm Trúc, nàng ta và các tỷ muội của mình yên ổn ở trong Tàng trữ sinh mệnh bảo thạch. Trước khi trở vào trong sinh mệnh bảo thạch, dường như nàng ta định nói điều gì đó với Diệp Âm Trúc nhưng cuối cùng lại thôi.

Nhờ vào mấy con Tốc Long mà Mã Lương triệu đến, hai ngày sau bọn họ rốt cục cũng đã tiến vào địa phận núi non Bố Luân Nạp. Diệp Âm Trúc là lĩnh chủ của Cầm Thành, rốt cục cũng về tới lãnh thổ của mình.

Do bọn họ tiến vào từ phía dãy núi Bố Luân Nạp nên buộc phải vượt qua các ngọn núi cao vút mới có thể tiến nhập Cầm thành. Tốc Long năng lực vượt núi rất kém cho nên Mã Lương lại phải triệu hoán ra một loại ma thú khác thích hợp hơn.

Mấy ngàn thước núi cao đối với đoàn người bọn Diệp Âm Trúc cũng chẳng có gì đáng nói. Lúc này hắn đã hoàn toàn khôi phục, không biết có phải khi va chạm với Lôi Thần Chùy, trong thời khắc tối hậu đã kích phát tiềm lực của hắn hay không. Hắn mơ hồ cảm giác được Trúc đấu khí của mình lại có dấu hiệu tăng lên, năng lực giải thích đối với cầm khúc cũng tăng lên rất nhiều.

Xuân tới trăm hoa đua nở, dù dãy Bố Luân Nạp nằm ở phương bắc, nhưng bây giờ cũng đã là cuối xuân đầu hạ, trên các sườn núi đã thấy xuất hiện từng mảnh thực vật xanh tươi mơn mởn, tràn đầy sinh cơ. Hít vào một hơi không khí thanh tân khiến cho người ta cảm thấy lâng lâng dễ chịu.

-Ai? Đứng lại!

Khi mọi người sắp đến đỉnh núi thứ ba thì một âm thanh băng lãnh đột ngột vang lên.

Khí tức lạnh lẽo từ trên đỉnh núi áp thẳng tới, tập trung hết lên người DIệp Âm Trúc. Hắn trong lòng cả kinh, cảm giác được rất rõ ràng, trên đỉnh núi lúc này có hơn mười người, tay cầm vũ khí sắc bén đang chĩa vào chính mình.

user's avatar
Mr. Robot
I'm just anonymous. I'm just alone.
Báo Cáo Vấn Đề Báo Cho Chấp Sự
9 Xem
0 Thích
Cỡ Chữ
Cách Dòng
Font Chữ
Màu Nền
Màu Chữ
Ngày/Đêm
Kiểu Nền