Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 270 Tinh thần phân tầng hai tay đồng tẩu (hạ)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2477 chữ · khoảng 9 phút đọc

Hải Dương ngồi ở bên người Diệp Âm Trúc ôn nhu nói:

Âm Trúc ngươi ngừng tu luyện trong chốc lát không được hay sao?

Trông thấy Diệp Âm Trúc hộc máu, nàng trong lòng nổi lên một trận khẩn trương.

Diệp Âm Trúc mỉm cười lắc đầu nói:

Chút nữa là đến giờ cơm rồi, ngửi hương vị thức ăn Tô Lạp làm thì ta làm sao tập trung tu luyện được. Sau khi ăn cơm rồi hãy nói nhé.

Vừa nói hắn vừa lộ ra vẻ tươi cười nhìn về phía Tô Lạp. Tô Lạp liếc mắt nhìn hắn, ánh mắt toát ra một chút nhu hòa, lập tức lại tiếp tục công việc của hắn.

Hải Dương tựa hồ nhớ tới điều gì,

Âm Trúc mấy Lam tinh linh thiếu nữ chắc là đã khôi phục lại rồi,không biết các nàng sau khi được tịnh hóa tâm linh có khôi phục lại không, hay là đưa các nàng ra ngoài để xem các nàng như thế nào?

Diệp Âm Trúc gật đầu, từ không gian giới chỉ lấy ra sinh mệnh trữ tồn bảo thạch, trước tiên sử dụng tinh thần lực thâm nhập vào trong xác định các Lam tinh linh thiếu nữ quả thật đã từ từ khôi phục lại mới đưa các nàng từ trong bảo thạch ra ngoài.

Quang mang chợt lóe, mười một đạo thân ảnh mềm mại nhất thời xuất hiện trước mặt Diệp Âm Trúc, thân thể các nàng hơi run rẩy một chút, mặc dù bây giờ đã hồi phục được khá nhiều, nhưng nơi này dù sao vẫn thuộc phụ cận biên giới cực bắc hoang nguyên, trời lại tối nên nhiệt độ tương đối thấp. Mười một đôi mắt đẹp mở to đồng thời nhìn về phía Diệp Âm Trúc và Hải Dương cung kính nói:

Chủ nhân,chủ mẫu.

Nghe được hai chữ chủ mẫu, khuôn mặt Hải Dương không khỏi có chút cao hứng, hai bên má ửng hồng, may mà có tấm lụa trắng che mặt nên cũng không xấu hổ lắm.

Diệp Âm Trúc vội ho một tiếng, hướng Hải Dương hỏi:

Ngươi có còn dư thừa bộ y phục nào không?

Hải Dương tự nhiên hiểu được ý tứ của hắn.

Quần áo của ta không còn nhiều lắm, không đủ cho các nàng mỗi người một bộ. Làm sao bây giờ?

Chủ nhân, ta ở lại, ngài đưa các tỷ muội vào bảo thạch trước được không?

Người nói chuyện chính là Lam tinh linh thiếu nữ cầm đầu tên là Yên La, lúc này đôi mắt nàng đã hoàn toàn biến thành màu lam tự nhiên, tràn ngập sinh mệnh khí tức tự nhiên làm cho nàng có vẻ thập phần nhu hòa, chỉ là tại ở sâu bên trong đôi mắt mang theo chút bi thương. Tâm linh tịnh hóa trợ giúp các nàng từ sợ hãi và thống khổ khôi phục lại, nhưng không cách nào xóa bỏ những ký ức trong đầu các nàng.

Diệp Âm Trúc gật đầu, quang mang trên tay chợt lóe, đem mười Lam tinh linh thiếu nữ vào bên trong bảo thạch một lần nữa. Hải Dương cũng từ trong không gian giới chỉ của mình lấy ra một cái áo khoác bằng da cừu đưa cho Yên La khoác trên người. Che đi tấm thân yểu điệu đầy dụ hoặc của nàng.

Nắm thật chặt tấm áo khoác da cừu trên người, Yên La đột nhiên phịch một tiếng quỳ xuống trước mặt Diệp Âm Trúc và Hải Dương nghẹn nghào nói:

Cảm ơn chủ nhân, chủ mẫu đã ban cho chúng ta cuộc sống mới.

Diệp Âm Trúc kéo Hải Dương tránh qua bên cạnh, cau mày nói:

Ngươi đang làm gì? Chẳng lẽ những thương tổn trong ký ức vẫn chưa được tịnh hóa hết sao?

Yên La lắc đầu nức nở nói:

Không, chủ nhân, ta thành tâm cảm tạ ngài.

Hải Dương tiến lên đỡ lấy Yên La từ trên mặt đất lên, ôn nhu lau nước mắt trên mặt nàng,

Yên La cô nương, ngươi đừng như vậy, lại đây ngồi xuống nói đi. Các ngươi đến tột cùng gặp phải sự cố gì? Tại sao lại trở thành nô đãi của Lôi Thần thương hội.

Yên La tâm tình rõ ràng có chút kích động, trong mắt lộ ra vẻ bi thương, nhẹ gục vào trong lòng Hải Dương khóc rống lên.Dung nhan tuyệt mỹ của nàng không thua kém Hải Dương chút nào, nhưng tâm linh lại yếu ớt hơn nhiều, lúc này tựa hồ muốn đem sự đau đớn trong nội tâm tống hết ra ngoài.

Diệp Âm Trúc và Hải Dương cũng không an ủi nàng, bộ dáng không có chút sinh cơ và tràn ngập nô tính của các Lam tinh linh thiếu nữ lúc trước đã sớm nói cho họ biết các thiếu nữ này nhất định đã bị người hành hạ. Khóc ra so với giữ lại trong người thì tốt hơn nhiều.

Khóc một lúc lâu, cho đến khi Tô Lạp bên kia đã nổi lửa lên Yên La mới được Hải Dương nhẹ giọng an ủi, trong lòng bình tĩnh trở lại, đem tao ngộ của mình và các tỷ muội nói qua một lần.

Thì ra Lam tinh linh này là thành viên của tinh linh tộc. Sinh sống bên trong Tinh Linh Đại Sâm Lâm.Trong tinh linh tộc, mặc dù Lam tinh nhìn qua thì không có năng lực gì, nhưng sự cao quý trời sinh của họ trong tinh linh tộc thì gần như tiếp cận với nguyệt tinh linh. Đồng thời bởi vì Lam tinh linh số lượng rất ít cho nên vẫn được nguyệt tinh linh bảo vệ. Thẳng đến mấy trăm năm trước, nguyệt tinh linh tộc phát sinh biến động, sau khi đổi tinh linh nữ vương thì tình huống này xảy ra.

Dưới sự đái lĩnh của nữ vương mới, bộ lạc vốn yêu chuộng hòa bình nguyệt tinh linh nhất tộc bắt đầu tràn ngập xâm lược tính, không còn an tĩnh sinh sống ở trong Tinh Linh Đại Sâm Lâm mà thường xuyên đi ra thế giới bên ngoài làm việc gì đó.

Tinh Linh Đại Sâm Lâm mất đi sự thủ hộ của nguyệt tinh linh trở nên vô cùng bạc nhược. Mặc dù các tinh linh tộc khác cũng có một ít năng lực thiên phú, nhưng so với lòng tham của nhân loại thì còn lâu mới bằng. Một năm trước, trong một lần xâm nhập quy mô lớn của nhân loại, lãnh địa của Lam tinh linh gần như bị hủy diệt.

Tổng cộng năm mươi ba Lam tinh linh, ngoại trừ hai mươi bảy thiếu niên, thiếu nữ Lam tinh linh ra, những người còn lại đều bị giết. Hai mươi bảy Lam tinh linh này cũng bị đưa tới nhân loại. Mười sáu thiếu niên Lam tinh linh đi đến địa phương nào Yên La không biết. Còn mười một người các nàng lại bị nhốt ở một chỗ, mỗi ngày đều bị người hành hạ. Theo như những nhân loại đó nói thì cái đó gọi là chỉ dạy.

Yên La không có nói cụ thể chỉ dạy cái gì, nhưng từ ánh mắt sợ hãi và tuyệt vọng của nàng thì Diệp Âm Trúc có thể tưởng tượng đươc tình cảnh lúc ấy ghê tởm đến mức nào. Không lâu trước đây, sau khi được chỉ dạy thì tâm của các nàng gần như chết đi, không dám cãi lệnh chút nào thì các nàng bị chuyển đến pháo đài Lôi Thần Chùy ở cực bắc hoang, may là gặp Diệp Âm Trúc và Tử mới có thể thoát khỏi nguy nan mà sống sót.

Nghe xong Yên La nói Diệp Âm Trúc cùng Hải Dương đều trở nên trầm mặc, đồng thời Tử bắt một ít dã thú nhỏ trở về cũng trầm mặc, bởi vì bọn họ đều biết Tinh Linh Đại Sâm Lâm sở dĩ gặp phải thay đổi như vậy đều là bắt đầu từ trên người nguyệt tinh linh nữ vương. Mà nguyệt tinh linh nữ vương không phải ai khác mà chính là An Kỳ vừa rời đi ở băng quyển a!

Diệp Âm Trúc rỏ ràng cảm giác được khí tức của Tử đang phát sinh biến hóa, ngẩng đầu nhìn về phía hắn,

Tử, đừng nghĩ vậy, có lẽ An Kỳ cũng có chỗ khó xử.

Tử lắc đầu,

Đừng nói nữa Âm Trúc, ngươi không cần nói giúp cho nàng, từ lúc ngươi giao nàng cho ta, sau khi nghe nàng kể lại mọi chuyện, ta cũng đoán được nàng có một quá khứ sai lầm, nếu không phải bởi vì quá khứ này nàng sao lại phải lựa chọn bỏ đi chứ? Nhưng bất luận nàng đã làm gì, trong lòng ta nàng vẫn là nữ nhân hàng ngày lôi kéo cánh tay ta trước kia. Nữ nhân của ta.

Một tia quang mang bá đạo từ trong mắt Tử bừng lên, chấp nhất mà kiên định, phối hợp với khuôn mặt lãnh ngạnh của hắn làm cho Yên La một bên sợ đến nỗi thân thể run lên một chút.

Diệp Âm Trúc đứng lên, vỗ vỗ bả vai Tử, hắn cũng không nói gì nữa, bởi vì hắn đã hiểu được Tử sẽ làm cái gì. Kể từ khi An Kỳ rời đi đên giờ, Tử rốt cục cũng đã suy nghĩ thông suốt rồi. Hình bóng An Kỳ bên trong nội tâm hắn vĩnh viễn cũng không cách nào biến mất. Cho nên hắn quyết định tiếp nhận An Kỳ, ngay lúc mà hắn quyết định xem An kỳ là nữ nhân của mình. Hắn đã quyết định bỏ qua tất cả những sai lầm trong quá khứ của An Kỳ.

Yên La cô nương, Lam tinh linh nhất tộc các ngươi có phải là chỉ còn mười một người?

Diệp Âm Trúc vội vã quay người hỏi Yên La.

Yên La gật đầu:

Đúng vậy, người ta biết mà còn sống cũng chỉ còn mười một người.

Diệp Âm Trúc ôn nhu nói:

Đừng đau buồn, tất cả khổ nạn đều đã qua. Ta cùng Tử cứu các ngươi ra cũng không phải là muốn bắt các ngươi làm nô dịch, cho nên sau này ngươi cũng không cần phải gọi ta chủ nhân hay cái gì cả. Không lâu sau ta sẽ mang bọn ngươi đến một chỗ, đem bọn ngươi giao cho nguyệt linh tinh bảo vệ, chiếu cố các ngươi. Các ngươi đã khôi phục tự do.

Nghe Diệp Âm Trúc nói, Yên La không còn run rẩy nữa, đôi mắt to màu lam nhìn Diệp Âm Trúc buồn bã nói:

Chủ nhân, ngài không muốn chúng ta phục vụ hay sao? Có phải cho rằng chúng ta rất dơ bẩn, mặc dù bị hành hạ nhưng chúng ta vẫn giữ đượ thứ thuần khiết nhất của mình.Chủ nhân, đừng ruồng bỏ chúng ta.

Nước mắt lại chảy xuống, nếu không phải Hải Dương kéo lai, Yên La sẽ lần nữa quỳ xuống trước mặt Diệp Âm Trúc.

Diệp Âm Trúc sửng sốt một chút,

Yên La cô nương, ngươi làm gì? Chẳng lẽ các ngươi không hy vọng khôi phục tự do hay sao? Được nguyệt tinh linh thủ hộ các ngươi sẽ không bị nguy hiểm nữa.

Không!

Yên La dùng sức lắc đầu, từ trong mắt nàng Diệp Âm Trúc thấy được một tia quật cường.

Ta cùng với tộc nhân sẽ không tin tưởng nguyệt tinh linh nữa, nếu bọn họ có thể thủ hộ chúng ta, chúng ta làm sao lại biến thành bộ dáng hiện tại. Chúng ta chỉ tin tưởng phán đoán của mình. Chứng kiến ngài và chủ mẫu dùng âm nhạc một cách thần kỳ giúp chúng ta tái sinh. Lam tinh linh chúng ta vô cùng nhãy cảm, ta có thể dự cảm tương lai chỉ có ngài và chủ mẫu mới có thể đem lại cho chúng ta cuộc sống an toàn và yên ổn. Chủ nhân, xin ngài đừng từ chối chúng ta. Chúng ta nguyện ý trở thành người hầu của ngài, chúng ta không có yêu cầu gì nhiều, chỉ hy vọng ngài có thể bảo trì thứ thánh khiết nhất của Lam tinh linh, cho chúng ta cuộc sống yên bình là đủ rồi.

Thứ thánh khiết nhất của Lam tinh linh dĩ nhiên là tấm thân xử nữ của các nàng. Diệp Âm Trúc đã không còn là tiểu tử thứ gì cũng khọng hiểu trước kia, đỏ mặt lên cười khổ nói:

Yên La cô nương, một nam nhân như ta cũng không thể đem theo nhiều nữ hài tử như vậy bên người a! Huống chi ta cũng không cần người hầu gì cả.

Yên La vội la lên:

Chủ nhân, chúng ta không cần ngài làm gì cho chúng ta cả, cho dù là sinh sống ở trong sinh mệnh trữ tồn bảo thạch chúng ta cũng nguyện ý. Xin ngài hãy thu nhận chúng ta đi, được không?

Diệp Âm Trúc nhìn về phía Hải Dương lộ ra ánh mắt cầu cứu.Hải Dương ôm bả vai mảnh khảnh của Yên La hướng về phía Diệp Âm Trúc nói:

Các nàng đã rất thương tâm rồi, không nên kích thích càc nàng nữa, trước hết cứ để các nàng ở bên cạnh ngươi không được sao?

Ách …nhưng mà không thuận tiện lắm. Ta còn là đệ tử của Mễ Lan ma võ học viện a! Làm sao có thể đem theo mười mấy nữ hài tử cùng đi học chứ.

Thường Hạo và Mã Lương ở một bên chứng kiến bộ dáng xấu hổ của Diệp Âm Trúc cũng không nhịn được cười rộ lên, nhưng rõ ràng không có ý hỗ trợ. Yên La đột nhiên cắn răng một cái, phảng phất như quyết định cái gì đó,

Chủ nhân, nếu ngài nếu ngài quyết định để bọn tỷ muội ta theo ngài, hơn nữa không hủy sự thánh khiết của các nàng. Ta nguyện ý dùng chính bản thân mình hiến cho ngài. Bất luận ngài muốn ta như thế nào ta đều có thể…

Yên La vừa nói lời này ra, Diệp Âm Trúc rõ ràng cảm giác được ánh mắt Hải Dương có chút bất thiện, sau lưng cũng có hai đạo khí tức lạnh lẽo tập trung lên người mình. Đôi mắt to của Hải Dương tựa hồ như muốn nói ‘ngươi dám đòi hỏi thân thể của nhân gia thử xem’. Còn hai đạo khí tức băng lãnh phía sau, từ vị trí mà phán đoán có lẽ là ánh mắt của Tô Lạp.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 14

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự