Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 263 Biến thân Phượng Hoàng Hắc Bách Hợp (trung)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2248 chữ · khoảng 8 phút đọc

Ý thức được tình huống nguy hiểm, Diệp Âm Trúc giơ Phi Bộc Liên Châu cầm trong tay lên như một thanh kiếm.

Ánh mắt lạnh như băng từ đáy mắt bóng đen lóe lên, một cổ cầm bằng gỗ mà nghĩ có thể ngăn được công kích tập trung đấu khí của ta sao? Cái đó và tự sát cũng không có gì khác nhau.

Quả thật, Phi Bộc Liên Châu cầm là cổ cầm cấp thần khí, nhưng uy lực của nó chỉ thể hiện trên phương diện tiếng đàn, chất liệu của nó cũng chỉ là gỗ mà thôi. Nhưng có một thứ mà bóng đen công kích Diệp Âm Trúc không biết, khi giơ lên Phi Bộc Liên Châu cầm, Diệp Âm Trúc muốn làm chính là tự sát.

Khi đồng bạn biến thành bụi phấn tử tinh thì kiếm của bóng đen cũng đã tới trước người Diệp Âm Trúc, cho dù có cổ cầm che chắn nhưng hắn tự tin thực lực của mình có thể dễ dàng xuyên thấu cổ cầm đâm vào trái tim của Diệp Âm Trúc. Ngay một sát na đó, Diệp Âm Trúc lại làm ra một động tác làm hắn cực kỳ kinh ngạc, tay cầm lấy Phi Bộc Liên Châu cầm đột nhiên buông lỏng ra, cổ cầm tùy ý rơi xuống đất, mà ngực của Diệp Âm Trúc xuất hiện trước kiếm của hắn.

Giống như thiên quân nhất phát, ai cũng không có khả năng suy nghĩ kịp nữa, cho dù đại não có khả năng suy nghĩ cũng không thể phản ứng kịp. Phản ứng của nhân thế dù sao cũng có cực hạn. Cho nên khi thanh kiếm màu đen tràn ngập lực xuyên thấu mang theo lam cấp cao giai đấu khí cứ như vậy đâm vào trái tim của Diệp Âm Trúc.

Không hổ là cường đại sát thủ, một kiếm này cực độc, cực hiểm. Nhưng hắn chứng kiến lại là Diệp Âm Trúc đang tươi cười, tươi cười nhưng tràn ngập sát khí.

Phi Bộc Liên Châu cầm quả thật không cách nào ngăn cản kiếm của hắn, cho nên Diệp Âm Trúc buông Phi Bộc Liên Châu cầm cho nó tự do rơi xuống đất. Sở dĩ bỏ xuống mà không thu vào trong giới chỉ là vì hắn hy vọng không có nguyên tố ba động làm đối thủ bừng tỉnh. Tiếu ý trong mắt Diệp Âm Trúc trở nên lạnh như băng, hắn muốn nói cho bóng đen trước mặt này biết, cũng không phải tất cả các loại cầm đều không thể ngăn cản lực xuyên thấu của thanh kiếm này.

Tay của Diệp Âm Trúc rất lợi hại, đôi tay thần kỳ mà linh xảo kia có thể điều khiển tất cả âm vận bằng ngón tay mình. Nhưng tay hắn tuyệt không phải là chỗ lợi hại nhất của hắn.

Tinh thần lực của Diệp Âm Trúc rất mạnh, tinh thần lạc ấn cường đại thậm chí có cả linh hồn của thập cấp Tử tinh bỉ mông và thập cấp kim giáp cấm trùng, thậm chí trong đó còn có một cái linh hồn y phụ của ngân long. Nhưng tinh thần lạc ấn cũng không phải là điểm mạnh nhất của hắn.

Điểm mạnh nhất của Diệp Âm Trúc là cái gì? Là trái tim, trái tim đã dung hợp siêu thần khí.

Cho dù Cổ Đế có thể sử dụng Lôi Thần Chi Chùy, cũng không có khả năng làm cho thân thể mình và Lôi Thần Chùy dung hợp, nhưng Diệp Âm Trúc lại làm được. Cho nên mặc dù hắn không cách nào sử dụng siêu thần khí Khô Mộc Long Ngâm cầm, nhưng trái tim của hắn lại tương đương với siêu thần khí.

Tôn nghiêm của siêu thần khí không thể xem thường, thanh kiếm màu đen đâm vào trái tim Diệp Âm Trúc, đâm thủng da thịt của hắn. Nói chuẩn xác là đâm vào trên trái tim của hắn. Sau đó một khắc, thất thải quang mang chói mắt từ vị trí trái tim của Diệp Âm Trúc phát ra.

Không cách nào hình dung cảm giác của bóng đen, thanh kiếm trong tay phảng phất như đâm vào vật cứng rắn nhất thế giới, lực phản chấn mạnh gấp đôi so với lực đâm của hắn trong khoảng khắc làm trái tim hắn gần như đoạn liệt, còn thanh kiếm của hắn cũng biến thành khói bụi trong thất thải quang mang huyễn lệ.

Quang mang màu trắng nhu hòa mà nhẹ nhàng, ngay khi hắc kiếm biến mất, cũng một thanh kiếm như vậy, nhưng màu trắng và tràn ngập khí tức nhu hòa, nhẹ nhàng, chuẩn xác xuyên qua trái tim của chủ nhân hắc kiếm. Mũi chân nhẹ nhàng tiếp lấy Phi Bộc Liên Châu cầm của mình.

Biến hóa này cơ hồ xảy ra trong nháy mắt, từ khi Diệp Âm Trúc bị Tử triệu hoán về bên cạnh mình cho đến khi hai gã thích khách lam cấp cao giai mất mạng, trước sau chỉ mất thời gian vài lần hô hấp. Khi mà Ai Thác Áo mang theo hai đạo bóng đen chạy đến nơi, bọn họ thấy chính là bụi phấn tử tinh và đồng bạn chậm rãi ngã xuống từ trên thân Nặc Khắc Hi chi kiếm.

Ai Thác Áo nổi giận, linh hồn tà ác tựa hồ đang thiêu đốt, lúc này hắn mới phát hiện, chính mình vẫn còn đánh giá thấp thực lực của hai người trước mắt. Nếu xuất toàn lực ngay từ đầu, vậy hai đồng bạn cũng sẽ không chết rồi. Không ai so với hắn rõ ràng hơn hai đạo bóng đen đó tượng trưng cho cái gì. Cho dù là bọn họ bị một chút tổn thương thì mình cũng không chịu trách nhiệm nổi a! Chỉ có Ai Thác Áo tự mình rõ ràng nhất, trong năm người bọn hắn đây, thực lực yếu nhất kỳ thật chính là người chỉ huy hắn đây.

Đổi lấy phẫn nộ chính là điên cuồng, "Phượng - thân -" Ai Thác Áo phẫn nộ, vô cùng phẫn nộ nhưng không làm hắn mất đi lý trí, theo một tiếng rống giận, thân thể hắn đột nhiên ngừng lại, đúng lúc này thì bóng đen bên cạnh hắn xảy ra biến hóa.

Từng đạo vụ khí màu đen hóa thành từng sợi tơ mỏng mnh từ sau lưng bọn họ tản ra, trong chớp mắt đã dài hơn mười thước, giống như những cái vòi tự động dần bao phủ tất cả, kể cả đấu khí ở bên trong.

Hóa thành màu đen thuần túy. Thanh âm dài mà dễ nghe như Bách Linh điểu làm cho người ta cảm thấy vô cùng mỹ cảm. Nhưng bên trong mỹ cảm lại tràn ngập sát khí và khí tức tử tịch.

Đột nhiên chứng kiến biến hóa trước mắt, Tử đang chuẩn bị nghênh địch sửng sốt một chút, còn Diệp Âm Trúc ở phía sau hắn đang sử dụng Nặc Khắc Hi chi kiếm miễn cưỡng chống lấy thân thể cũng lặng đi.

Cảnh tượng trước mắt này rất quen thuộc, nhất là tướng ngâm xướng của Bách Linh điểu càng làm nội tâm của họn hắn giật mình.

Tại sao? Tại sao thanh âm ngâm xướng ấy lại gặp ở chỗ này? Trong đại não Diệp Âm Trúc xuất hiện một câu hỏi thật lớn. Đúng lúc này thì, hắc sắc năng lượng đựợc thích phóng sau lưng hai đạo thân ảnh màu đen trong nháy mắt ngưng kết lại, một đôi cánh thật lớn mở rộng ra sau lưng, tất cả sinh khí cũng đều biến mất, thân thể của bọn họ toàn bộ bị vây trong khí tức năng lượng màu đen, hai đạo khí lưu màu đen giống như mây đen bao phủ cả ngã tư đường, trong phút chốc bắt đầu di chuyển về phía Diệp Âm Trúc và Tử. Tại một khắc này, bọn họ rõ ràng cảm giác được, thực lực của hai đạo bóng đen kia đã vượt qua lam cấp cao giai.

Tô Lạp. Cái tên này đồng thời xuất hiện trong đấu Tử và Diệp Âm Trúc, năng lực mà hai bóng đen đang thể hiện trước mắt này không phải giống với Tô Lạp bộc phát khi đối mặt với Cách Lạp Tây Tư sao? Chỉ là sau khi bọn họ huyễn hóa ra đôi cánh màu đen thị thực lực hình như cũng không đề cao được nhiều như Tô Lạp mà thôi. Phượng thân, vừa rồi Ai Thác Áo hô lên chính là phượng thân, hai chữ, phượng thân màu đen, chẳng lẻ là ý tứ hóa thân của hắc phượng hoàng?

Chẵng lẽ những kẻ công kích mình và Tử cũng không phải là nhân loại mà là ma thú phượng hoàng trong truyền thuyết? Nhưng trong truyền thuyết không phải chỉ có hỏa phượng hoàng sao? Như thế nào gặp phải hắc phượng hoàng?

Tử!!!

Diệp Âm Trúc hét lớn một tiếng, lúc này đã không có nhiều thời gian tự hỏi, đối mặt với công kích chợt biến hóa này, có lẽ Tử có thể ngăn cản, nhưng Diệp Âm Trúc lúc này trừ phi sử dụng Sinh Mệnh Thủ Hộ, nếu không sẽ bị hắc ám trước mắt thôn phệ.

Đầu tiên biến mất chính là Diệp Âm Trúc, thân thể của hắn được đồng đẳng bổn mạng khế ước trả về chỗ cũ trước khi bị Tử triệu hoán, cũng chính là vị trí mà trước đó Ai Thác Áo công kích hắn. Sau đó một khắc, Diệp Âm Trúc lập tức cũng triệu hoán, trước khi hai đạo thân ảnh kịp thôn phệ thân thể của Tử đã kịp triệu hoán hắn về bên cạnh mình. Không gian ba động, tránh né được đợt công kích mạnh mẽ này.

Thạch ốc hai bên ngã tư đường, cùng với toàn bộ ngã tư đường, một đoạn bề rộng chừng năm mươi thước, dài khoảng hai trăm thước biến mất trong nháy mắt. Không có bất cứ âm thanh nào, lặng lẽ tiêu thất.

Diệp Âm Trúc lúc này đã không còn chút năng lượng nào, nhưng Tử vẫn còn. Hắn là Tử tinh bỉ mông a! Tử tinh bỉ mông đứng đầu thú nhân thượng cổ tứ đại thần thú. Đối mặt với công kích của địch nhân, hắn thể hiện ra chỉ có cường thế. Cho dù đối mặt với lực trùng kích của chiến tranh cự thú hắn cũng sẽ ngạng đấu trước mặt, huống chi là địch nhân trước mắt. Cho nên khi hai đạo bóng đen lao ra ngoài, Ttử cũng liền xông ra ngoài. Vọt tới từ sau lưng của bọn họ.

Hai tròng mắt màu tím tràn ngập sát khí mãnh liệt, đối với loại người như Ai Thác Áo hắn vốn đã rất có ác cảm, bây giờ lại ở chỗ này chặn mình và Diệp Âm Trúc càng làm sát ý trong lòng hắn tăng lên đến cực hạn. Cùng lúc khi thân thể lao tới, một tầng quang ảnh màu tím từ sau lưng hắn hiện ra. Diệp Âm Trúc mơ hồ có thể đoán được đó hư ảnh bản thể thu nhỏ của Tử. Quang mang màu tím vừa hiện ra, khí tức toàn thân Tử nhất thời mạnh hơn rất nhiều. quang mang màu tím mênh mông trong nháy mắt bao phủ trong phạm vi mấy chục thước, bàn tay to lớn vô cùng rắn chắc của hắn mở ra chộp thằng về phía Ai Thác Áo.

Từ vị trí của Ai Thác Áo, chỉ có thể thấy hai đạo bóng đen thật lớn đánh về phía Tử và Diệp Âm Trúc, nhưng lại không thể thấy được bọn họ đã dời ra sau lưng, khi hắn cảm giác được sau lưng truyền đến áp lực vô cùng cường đại thì phát hiện mình đã bị một tầng quang mang màu tím bao phủ.

Tất cả mọi thứ chung quanh dường như đều đông lại, không khí phảng phất biến thành vô số bụi phấn màu tím, áp lực cường đại không cách nào chống đỡ làm cho Ai Thác Áo ngay cả thở dốc cũng trở nên khó khăn. Lam cấp cao giai đấu khí tăng lên đến cực hạn, thân thể di chuyển với tốc độ nhanh nhất, thanh kiếm màu đen từ vị trí thuận lợi nhất đâm ra ngoài.

Tử không có né tránh, ngay cả một chút ý tứ né tránh cũng không có, bàn tay to bao trùm kết tinh màu tím đã trực tiếp nắm lấy thanh kiếm có tẩm chất kịch độc, Ai Thác Áo chỉ cảm thấy kiếm của mình giống như đâm vào một bức tường sắt, chẳng những không thể tiến thêm một phân nào, thậm chí ngay cả rút về cũng không có khả năng.

Đinh một tiếng, thanh kiếm gãy làm hai đoạn, ngay sau đó, hắn thấy đôi mắt lạnh như băng mà tàn khốc của Tử. Áp lực cường đại trong nháy mắt truyền đến từ tất cả phương hướng chung quanh, đó là năng lượng tuyệt đối, năng lượng không cách nào chống đở, sau một khắc, hắn cũng giống như bóng đen mà mình mang đến, hóa thành một bức tượng tử tinh.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 9

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự