Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY nhé! Chỉ mất 1 phút của bạn thôi. Thành viên sẽ có thêm nhiều chức năng hay lắm. (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 260 Đối chiến Lôi Thần Chùy (trung)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Phiên bản Dịch · 2076 chữ · khoảng 7 phút đọc

Từ lúc bắt đầu cắt vách tường cho tới bây giờ. Tất cả những gì Diệp Âm Trúc làm đều rất hoàn mĩ, không xuất hiện một âm thanh nào, khom lưng xuống, hắn đã chui vào bên trong.

Bên trong phòng rất tối, hương thơm nhàn nhạt tràn ngập khắp nơi. Ngay khi Diệp Âm Trúc đứng thẳng lên, hắn trông thấy một đôi mắt màu lam trong suốt nhưng không có chút sinh cơ nào.

Ngươi là ai?

Thanh âm cũng không có chút sinh cơ mang theo vài phần run rẩy, nghi hoặc.

Hỏng rồi. Diệp Âm Trúc lập tức có phản ứng, không có thời gian để giải thích. Quang mang màu phấn hồng sắc phát ra dưới sự kích thích của tinh thần lực, thậm chí còn chưa kịp nhìn rõ ràng tướng mạo của thiếu nữ, quang hoa của sinh mệnh trữ tồn bảo thạch đã hút chủ nhân của đôi mắt màu lam vào trong.

Mục tiêu chắc là không sai rồi, ở chỗ mà có sinh mệnh khí tức thuần khiết như vậy thì chỉ có tinh linh mà thôi, huống chi còn có ánh mắt màu lam đó. Nhưng mà nàng vừa rồi đột nhiên lên tiếng hỏi, tuy thanh âm không lớn, nhưng tất nhiên sẽ mang đến phiền toái rất lớn cho mình. Cơ hồ không chút do dự, Diệp Âm Trúc đánh về phía vách tường bên kia.

Đúng lúc này, vách tường bên phải đã bị một cổ đấu khí vô cùng cường hoành nghiền nát. Một thanh âm trầm thấp, lạnh như băng vang lên.

Người nào?

Rầmmmmm…

Dựa vào uy lực của trúc đấu khí. Diệp Âm Trúc trong nháy mắt đã ra khỏi thạch ốc, hoa cương dù cứng rắn nhưng không thể ngăn cản được lam cấp đấu khí của hắn, nhưng hắn cũng cảm giác rõ ràng được một đạo khí tức đang tập trung sau lưng mình. Không cần hỏi. Hắn biết mình đã bị phát hiện rồi.

Đến rồi còn muốn đi sao?

Cổ Đế hừ lạnh một tiếng, hắn lúc này cũng không phẫn nộ, trong mắt phóng ra quang mang khát máu, đã thật lâu không ai dám đến trêu chọc hắn, giết chóc chính là chuyện mà hắn thích nhất. Đấu khí màu tím đậm nhanh chóng phát ra, trên phương diện đấu khí, so với An Nhã, An Kỳ tỷ muội thì kẻ chuyên tu đấu khí như hắn còn mạnh hơn.

Không khí phảng phất như đông cứng lại, lực hút thật lớn xuất hiện sau lưng Diệp Âm Trúc, căn bản là không thể kháng cự được. Diệp Âm Trúc chỉ cảm thấy thân thể trầm xuống. Sau một khắc, hắn đã bị hút ngược trở về với tốc độ còn nhanh hơn lúc bỏ chạy.

Không hề khẩn trương và bối rối, Diệp Âm Trúc khống chế thân thể xoay một vòng tại không trung, vừa lúc đối mặt Cổ Đế. Rốt cục cũng đã thấy được vị tù trưởng của Lôi thần bộ lạc này.

Thân thể hùng tráng cao tới ba thước. Đấu khí màu tím đậm tuyệt không phải là bát giai mà chính là cửu giai, quang mang của đấu khí lưu lại cũng có thể chấn nát không khí, Thân trên xích lõa được che phủ bởi bộ lông màu vàng. Đôi mắt khát máu của hắn giống như đang nhìn một con mồi.

Không sử dụng trúc kiếm pháp, cũng không dùng Nặc Khắc Hi chi kiếm. Bởi vì Diệp Âm Trúc biết chênh lệch giữa hai người rất lớn, đến hơn thập giai, trừ phi hắn có khả năng sử dụng kiện siêu thần khí trong trái tim mình, nếu không thì không có bất cứ kỹ xảo hay vũ khí nào có thể uy hiếp đến Cổ Đế. Vì vậy hắn giơ tay trái của mình lên.

Nhân loại?

Cổ Đế có chút kinh ngạc nhìn Diệp Âm Trúc, hắn không giống như đám quý tộc thú nhân hay Ai Thác Áo ngay cả cửu cấp ma thú và nhân loại cũng không phân biệt được. Gương mặt anh tuấn, đối mặt với đấu khí cường đại của mình vẫn có thể bảo trì khí chất ưu nhã, đôi mắt đen trong suốt không có chút bối rối. Cường độ đấu khí cũng không tệ, ít nhất với tuổi của hắn có thể lén đến gần như vậy mà mình không phát hiện là khá lắm rồi. Nếu không phải lam tinh linh lên tiếng. Hắn thật sự không biết mình có một vị khách nhân như vậy.

Nhưng mà cho dù là kinh ngạc hay tán thưởng thì sát tâm của Cổ Đế vẫn không biến mất. Hắn không sử dụng đấu khí của mình để xé xác Diệp Âm Trúc. Hắn muốn lấy tay, chỉ có thông qua hai tay cảm giác huyết dịch nóng rực mới là thứ hắn thích nhất. Cổ Đế còn có một sở thích, chính là ăn trái tim của nhân loại, đối với hắn mà nói, đó mới là thực vật ngon nhất.

Ngay khi Cổ Đế tưởng rằng nhân loại trước mắt sắp thành vật hi sinh trong tay hắn, sắp có mĩ vị động lòng người để ăn thì hắn thấy được tay trái của Diệp Âm Trúc lóe ra quang mang màu bạc.

Đấu khí màu bạc sao? Hình như chưa thấy qua. Nhưng có thể mạnh đến đâu được chứ?

Ý niệm này vừa mới hiện lên trong đầu. Hắn đột nhiên giật mình phát hiện. Diệp Âm Trúc vốn vẫn dùng đấu khí để đối kháng với hấp lực của hắn đột nhiên không chống cự nữa, mang theo ngân quang hướng về phía hắn như pháo đạn.

Muốn chết.

Cổ Đế gầm nhẹ một tiếng. Danh xưng thú nhân đệ nhất cao thủ không phải hư danh, thân thể của hắn tuy khổng lồ nhưng tốc độ cực nhanh giống như ảo ảnh bình thường. Tay phải trong nháy mắt đã chắn trước ngực, vừa lúc đón nhận tả quyền của Diệp Âm Trúc.

Khi quang mang màu bạc đến trước ngực Cổ Đế. Cổ Đế vừa lúc thấy được khóe miệng Diệp Âm Trúc có một nụ cười nhàn nhạt, hắn lập tức cảm thấy được nguy hiểm, vứt bỏ lòng khinh thị. Tử quang trước người đại thịnh, một thanh chiến chùy tạo hình kỳ cổ lóe ra lôi điện quang mang màu tím chắn trước ngực hắn, hoa văn thần bí nhìn qua vô cùng chói mắt.

Diệp Âm Trúc vung tay phải lên. Một đoàn kim quang phát sau mà đến trước, trong nháy mắt dung nhập vào trong quang mang màu bạc. Hai luồng quang mang chói mắt giờ phút này đột nhiên tiêu thất. Chỉ có một chút nhũ màu trắng trong nháy mắt lan tràn trong không khí, va chạm với tử quang khổng lồ do chuy tử trước người Cổ Đế phát ra.

Ngay một khắc này. Sắc mặt vốn lãnh lệ của Cổ Đế trong nháy mắt đại biến, không chút do dự hắn làm ra lựa chọn chính xác nhất, vung chiến chùy trong tay lên không trung, hai cổ cự lực mênh mông trong nháy mắt chạm vào nhau.

Oành…..

Va chạm chỉ trong nháy mắt. Nhưng chính trong nháy mắt này. Một cột sáng hỗn hợp tử và nhũ bạch từ phủ đệ của tù trưởng Lôi thần bộ lạc phóng lên cao, chiếu sáng khắp cả chân trời, cũng chiếu sáng Lôi Thần Chi Chùy yếu tắc, âm thanh oanh minh vô cùng kịch liệt. Cơ hồ trong phút chốc đã đánh thức toàn bộ người của yếu tắc, sau một khắc, không cách nào dùng ngôn ngữ để hình dung lực trùng kích. Từ trung tâm phủ đệ của từ trưởng Lôi thần bộ lạc, từng trận sấm sét nổi lên, tỏa ra bốn phía.

Lực trùng kích làm tất cả sinh vật và kiến trúc xung quanh đều biến thành mây khói. Mặt đất xuất hiện một vết cắt hình cầu, dưới tác dụng kinh khủng của lực trùng kích, sinh mệnh ở đây không cách nào chống đỡ được, giống như vực sâu địa ngục phủ đang phủ xuống. Tất cả đều biến thành từng trận sấm sét, từng đạo vết rách thật lớn lan tràn trong nháy mắt. Cho dù lực trùng kích chủ yếu hướng lên không trung. Nhưng ở giữa yếu tắc, tại trung tâm phủ đệ của tù trưởng Lôi thần bộ lạc sinh ra một cái hố to đường kính gần ngàn mét. Mặc dù trong yếu tắc thì đây chỉ là một diện tích nhỏ. Nhưng lúc này nó sinh ra động đất làm cho cả tòa yếu tắc rung rẩy.

Vầng sáng bạch tử sắc huyễn lệ tại không trung như là yêu hoa xinh đẹp nhất, quang thải huyễn lệ chiếu sáng cả yếu tắc.

Cũng may yếu tắc gần như toàn bộ là do đá tạo thành, nếu không lực trùng kích cũng không đơn giản chỉ là ngàn thước như vậy.

Tiếng sấm cuồn cuồn xa dần. Tất cả chung quanh cũng từ từ khôi phục lại bình thường.

Thậm chí không có tro bụi. Ở ngay chính giữa của hố to đường kính đến ngàn mét. Một thân thể toàn thân phát ra quang mang màu tím đậm đang run rẩy kịch liệt, không phải vì bị thương, mà là vì cực độ phẫn nộ.

Đồ ngủ trên người Cổ Đế đã biến thành bụi phấn. Ngay cả bộ lông màu vàng trên người hơn phân nửa đã biến thành màu đen, nhìn qua có chút quái dị. Chỉ có chiến chùy trong tay vẫn lóng lánh từng đạo điện quang như trước, tỏa ra năng lượng ba động mạnh mẽ.

Phủ đệ biến mất. Phủ đệ tù trưởng của mình cứ như vậy mà biến mất. Không chỉ thế, tất cả mọi thứ cũng biến mất như chưa bao giờ tồn tại vậy. Ngoại trừ hắn ra cũng chỉ còn có bốn người đang đứng lên một cách khó khăn, thân ảnh màu bạc, thân thể cường hãn của bạc Bỉ Mông giúp chúng sống còn dưới uy lực có thể so sánh với hai cấm chú, nhưng cũng chỉ còn sống mà thôi. Cho dù Bỉ Mông cự thú có lực khôi phục rất cường đại, bọn họ cũng đừng hòng khôi phục lực chiến đấu trong thời gian ngắn.

Là ai. Đến tột cùng là ai.

Cổ Đế ngửa mặt lên trời rống giận. Quang mang màu tím đậm lại phóng lên cao. Tràn ngập cuồng bạo, nhưng bất luận thực lực tử cấp cửu giai của hắn mạnh mẽ đến mức nào. Bóng dáng của đối thủ đã hoàn toàn biến mất, thậm chí ngay cả một chút dấu vết khí tức cũng không có.

Cổ Đế biết rõ địch nhân của mình không hề bị hủy diệt trong đợt va chạm vừa rồi. Trái lại,. trong nháy mắt va chạm vừa rồi, người chịu thiệt chính là hắn.

Năng lượng vừa rồi tuyệt đối không phải đấu khí. Đối với đấu khí, ai có thể rõ ràng hơn so với tử cấp cửu giai, cảnh giới đậi chiến sư cao nhất như hắn? Nhưng mà đó cũng không phải là ma pháp, đây là Lôi Thần Chi Chùy yếu tắc a! Ngoại trừ lôi nguyên tố được Lôi Thần Chi Chùy phụ trợ ra, bất cứ ma pháp gì ở nơi này đều không thể thi triển. Bởi vì tinh thần lực của pháp sư căn bản không cách ở bên trong yếu tắc không có ma pháp nguyên tố này dẫn động ma pháp gì. Tại sao. Tại sao mình lại sinh ra sự sợ hãi đối với cỗ năng lượng đó. Đến tột cùng là cái gì? Đến tột cùng là cái gì?

Cổ Đế rất phẫn nộ. thậm chú so với lúc bị mất khắc kim thì còn phẫn nộ hơn. Làm tù trưởng của Lôi thần bộ lạc, chúa tể của Lôi Thần Chi Chùy yếu tắc, phủ đệ của mình không ngờ lại bị người phá hư, chẳng những bị người mất nữ nô, trong lúc đánh lén còn mất đi phủ đệ và tất cả thê thiếp, cừu hận sâu sắc này làm Cổ Đế có chút điên cuồng.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 8

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự