Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 259 Đối chiến Lôi Thần Chùy (thượng)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2013 chữ · khoảng 7 phút đọc

Đây là kỹ năng khí tức tỏa định cố hữu của Tử tinh bỉ mông, thông qua việc phóng thích tinh thần lực và khí tức vương giả của Tử tinh bỉ mông. Căn cứ theo sự mạnh yếu của tinh thần lực, trong phạm vi nhất định có thể cảm nhận xem có thú nhân khác tồn tại hay không. Kỹ năng này sau khi Tử tăng lên tới bát cấp mới có thể thi triển, nếu không lúc đầu tại băng quyển đã có thể phát hiện được chiến tranh cự thú Cách Lạp Tây Tư.

Tinh thần lực của Tử rất mạnh, tuyệt đối vượt qua phần lớn cửu cấp ma thú không thuộc tinh thần hệ. Chính là nhờ đồng đẳng bổn mệnh khế ước khiến cho tinh thần lực của hắn cũng tăng lên khi tinh thần lực của Diệp Âm Trúc tăng lên.

Khí tức tỏa định rất nhanh chấm dứt. Tử mặc dù là lần đầu tiên thi triển kỹ năng này, nhưng hắn lại nắm chuẩn xác vị trí của tất cả thủ vệ bên trong viện, lấy tay chỉ chỉ bên trong, thông qua tinh thần liên lạc giữa mình và Diệp Âm Trúc kể lại tình hình thủ vệ bên trong mà mình phán đoán cho hắn nghe.

Diệp Âm Trúc truyền âm nói:

Tử. Hay là một mình ta vào thôi. Tốc độ của ta nhanh hơn ngươi một chút. Nếu gặp phải phiền toái, ta sẽ triệu hoán ngươi. Nếu nguy hiểm quá lớn, ngươi có thể triệu hoán ta, như vậy rất có tính cơ động, sẽ an toàn hơn.

Tử suy tư một chút, gật đầu:

Hết thảy cẩn thận.

Hai người tâm ý tương thông, căn bản không cần phải tranh luận nhiều. Hắn biết đây là biện pháp tốt nhất, chỉnh thể thực lực của Diệp Âm Trúc tuyệt đối vượt qua lam cấp cường giả. Tuyệt kỹ mới luyện ngạo trúc tam thập lục kiếm càng thập phần thần kỳ, còn có đồng đẳng bổn mạng khế ước, đúng như lời hắn nói, một người đi vào thì hiệu quả hơn hai người rất nhiều.

Diệp Âm Trúc phóng người lên, giống như một cây trúc bình thường lẳng lặng hạ xuống trên bức tường viện cao năm thước, thông qua khí tức tỏa định Tử không ngừng truyền đến, phán đoán vị trí của thủ vệ. Lén lút đi vào chỗ ở của tù trưởng Lôi thần bộ lạc.

Thú nhân quả nhiên không giống loài người. Đừng nói đế vương, cho dù là gia đình quý tộc cũng sẽ trồng cây cối quanh nhà, nhưng ở chỗ này tất cả đều là những tảng đá lạnh lẽo.

Cẩn thận trốn phía sau một tảng đá. Diệp Âm Trúc nhẹ nhàng lắc mình, dựa theo vị trí biến hóa của hộ vệ. Lặng lẽ xâm nhập vào bên trong. Lúc này hắn không nhịn được nhớ tới Tô Lạp, nếu có Tô Lạp ở đây. Sợ rằng loại hành động này hắn thực hiện thích hợp hơn mình nhiều.

Có khí tức tỏa định của Tử trợ giúp, Diệp Âm Trúc vô kinh vô hiểm đi vào bên trong viện. Chung quanh đều là phòng ốc cao lớn. Có thể nghe thấy một ít nữ thanh đang nói chuyện. Phần lớn ngọn đèn bên trong thạch phòng đều đang chiếu sáng.

Tìm kiếm một vòng. Diệp Âm Trúc không nhịn được có chút đau đầu, nơi này mặc dù không rộng như chỗ hoàng kim bỉ mông Tang Thác Tư ở, nhưng diện tích cũng không nhỏ. Nếu cứ đi tìm đại thì đúng là một việc bất trí, mặc dù có thể tránh thoát hộ vệ. Nhưng Cổ Đế là tử cấp bát giai, vạn nhất bị hắn phát hiện sự tồn tại của mình thì phiền phức rồi. Mà nếu cứ tiếp tục tìm như vậy, cho dù cho dù hừng sáng cũng chưa chắc đã có thu hoạch gì, thời gian không chờ người. Trước bình minh nhất định phải rời đi nơi này. Làm sao bây giờ?

Ẩn thân trên mái nhà, Diệp Âm Trúc dán sát người vào trên tường để tránh bị phát hiện. Hắn và Tử trước khi hành động đã thay quần áp màu tối chứ không phải là Nguyệt thần pháp bào nữa, chỉ có thể phát hiện thú nhân không thể nào phát hiện tinh linh. Phải làm cách nào dùng tốc độ nhanh nhất phát hiện chỗ của lam tinh linh bây giờ?

Đúng lúc này. Hắn đột nhiên nghe được hai nữ nhân bên trong phòng đang nói chuyện với nhau hình như có nhắc đến hai chữ tinh linh. Vội vàng dụng tâm lắng nghe.

Tù trưởng đại nhân gần đây vẫn còn mất hứng, bây giờ ta vẫn còn rất sợ. Hi vọng hắn đừng để ta thị tẩm a! Mấy hôm nay đã chết mất mấy tỉ muội rồi, cứ tiếp tục như vậy, chúng ta chẳng phải là cũng sẽ …

Một người có thanh âm bén nhọn nói.

Hừ, ngươi nhỏ giọng một chút. Muốn chết à! Vạn nhất bị tù trưởng đại nhân nghe được chúng ta coi như xong. Đừng sợ, nghe nói ngày hôm qua lôi thần thương hội bên kia vừa đưa tới một lam tinh linh tính nô. Nghe nói vẫn còn là xử nữ, cho dù đại nhân muốn tìm người thị tẩm dám chắc cũng sẽ chọn ả trước. Mấy ngày gần đây, ta cảm giác tính tình tù trưởng đại nhân đã khá hơn được vài phần.

Còn phải nói. Lam tinh linh tính nô kia hôm nay ta đã thấy, thật sự là xinh đẹp a! Tư sắc của tinh linh quả nhiên thú nhân chúng ta không thể so được. Nhưng mà với vóc người mãnh khảnh của nàng, sợ rằng cho dù tù trưởng đại nhân không tức giận, nhưng chỉ cần ngoạn qua một lần thì thân thể của nàng cũng bị phế. Thương hội hội trưởng, còn có tên Ai Mạc Sâm kia đều rất âm trầm, thật sự làm cho ngươi ta chán ghét, không biết tại sao tù trưởng đại nhân nhất định muốn hợp tác với bọn họ.

Nghe đến đó, Diệp Âm Trúc không nhịn được mừng rỡ trong lòng. Rốt cục có biện pháp rồi.

Trước tiên thông qua khí tức tỏa định của Tử cảm nhận thấy chung quanh không có thủ vệ. Hắn lúc này mới lặng lẽ xuống khỏi mái nhà, ẩn thân trong một góc âm u, Long Hồn giới ở tay phải xuất hiện một lưỡi đao sắc bén dài chừng nửa thước, xuyên qua tường không một tiếng động. Thậm chí không cần trúc đấu khí, Nặc Khắc Hi thần kiếm dễ dàng tạo thành một cái động trên tường, tay phải Diệp Âm Trúc đặt trên tường, dùng đấu khí hấp trụ, không để phát ra một tiếng động nào. Hút lấy mảnh tường ra ngoài. Không trì hoãn chút nào khom lưng tiến vào trong phòng.

Trong phòng có hai nữ nhân. Là hai nữ nhân của thú tộc. Từ các điểm đặc thù trên tướng mạo của các nàng, hẳn là cũng giống như Cổ Đế. Đều là sư nhân, nữ tính sư nhân thân cao dĩ nhiên cũng vượt qua hai thước, mặc dù tướng mạo không tệ. Nhưng thân thể tráng kiện của các nàng thật sự làm cho Diệp Âm Trúc với thẩm mỹ quan của loài người rất khó tiếp nhận.

Hai sư nhân nữ tử đột nhiên thấy Diệp Âm Trúc bất ngờ xuất hiện ở trong phòng nhất thời trở nên hoảng sợ, một người định hô to lên. Thời khắc mấu chốt, Diệp Âm Trúc triển hiện ra kinh nghiệm thật chiến phong phú, "Câm miệng." khẽ quát một tiếng. Tinh thần lực giống như tên nhọn đâm vào trong óc hai sư nhân nữ tử.

Không có ma pháp nguyên tố, sợ rằng chỉ có ma pháp tinh thần hệ là không bị ảnh hưởng. Thuần túy dựa vào tinh thần lực để công kích, căn bản không cần ma pháp nguyên tố bên ngoài trợ giúp.

Trong lúc vội vàng Diệp Âm Trúc biết tinh thần lực mình sử dụng cũng rất có hạn, trước mặt dù là hai nữ nhân, nhưng thân thể của sư nhân quả thật cường hãn. Tinh thần xuyên thứ của hắn chỉ có thể khống chế các nàng một lúc. Nhưng hắn cũng chỉ cần như vậy mà thôi. Thân hình chợt lóe đã đi tới trước mặt hai nữ nhân, hai tay chia ra. Hai đạo tử quang xuất hiện trên hai tay phân biệt tiến nhập vào thân thể hai sư nữ, lúc này đây. Thân thể các nàng hoàn toàn cứng đờ.

Hồi phục tinh thần lại, hai sư nữ phát hiện thân thể mình không thể di động chút nào, thậm chí ngay cả thanh âm cũng không phát ra được, trong mắt nhất thời toát ra quang mang sợ hãi.

Diệp Âm Trúc thấp giọng nói:

Không cần khẩn trương, ta cũng không muốn thương tổn các ngươi. Chỉ cần các ngươi thành thật trả lời câu hỏi của ta, ta lập tức đi. Nếu các ngươi đồng ý thì nháy mắt.

Nặc Khắc Hi thần kiếm lạnh lẻo xuất hiện trong tay hắn, không cần phải uy hiếp gì, hai sư nữ lập tức thỏa hiệp. Dù sao các nàng cũng không phải chiến sĩ. Còn sống so với thứ gì cũng trọng yếu hơn.

Diệp Âm Trúc nhìn hai sư nữ nháy mắt không ngừng cảm thấy có chút buồn cười, tay phải rút Tử trúc thần châm từ trên người một sư nữ ra:

Nói cho ta biết. Lam tinh linh kia bị nhốt ở chỗ nào?

Nặc Khắc Hi thần kiếm trong tay hắn kề ngay cổ sư nữ này, chỉ cần nàng la lên một kiếm. Kết cục nhất định là nhất kiếm phong hầu.

Trên thân Nặc Khắc Hi thần kiếm phát ra khí tức sâm hàn làm sư nữ toàn thân run rẩy,

Cẩn thận kiếm của ngươi, ta nói. Ta nói. Lam tinh linh thiếu nữ kia ở trong dãy nhà năm gian phía bắc, phòng thứ hai tính từ trái sang.

Diệp Âm Trúc lạnh nhạt cười.

Ngươi tốt nhất không gạt ta.

Không, không dám.

Quang ảnh chợt lóe. Tay phải của Diệp Âm Trúc chém vào gáy của hai nàng, đồng thời thu hồi Tử trúc thần châm định trụ các nàng lại.

Ý niệm cuối cùng trong đầu sư nữ kia trước khi hôn mê là ‘Tiểu tử ngươi đi chịu chết đi, phòng kế bên nơi lam tinh linh bị nhốt chính là chỗ của tù trưởng đại nhân.’

Diệp Âm Trúc tự nhiên không biết sư nữ suy nghĩ cái gì. Còn sư nữ cũng không biết Diệp Âm Trúc có khí tức tỏa định của Tử trợ giúp, sớm đã biết khí tức cực mạnh của Cổ Đế ở đâu trong viện này.

Ra khỏi phòng, Diệp Âm Trúc do dự một chút. Lam tinh linh thiếu nữ bị giam ở bên cạnh phòng Cổ Đế, một khi có động tĩnh gì cũng sẽ làm cho Cổ Đế chú ý, bỏ qua sao? Không, đương nhiên không thể bỏ qua, cũng đành phải mạo hiểm thử một lần.

Không có nhiều thời gian để tự hỏi, Diệp Âm Trúc rất nhanh tìm được căn phòng theo lời sư nữ kia, hắn cân bằng khí tức. Dựa vào trúc đấu khí làm cho trống ngực của mình tiến vào trạng thái yếu ớt nhất. Lúc này mới tiến sát đến bên ngoài phòng, trước tiên dán lỗ tai vào vách tường nghe ngóng trong chốc lát, phát hiện không có động tĩnh gì. Lúc này mới làm như lúc tiến vào phòng hai sư nữ. Cẩn thận dùng Nặc Khắc Hi thần kiếm phá vỡ vách tường.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 13

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự