Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 258 Bỉ Mông đệ nhất dũng sĩ (hạ)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2084 chữ · khoảng 7 phút đọc

Ai Mạc Sâm hừ lạnh một tiếng:

Chuyện này nếu ngươi không làm cho tốt thì đừng trách ta không niệm tình huynh đệ. Hai người kia rất trọng yếu, rất có thể liên quan đến việc hơn mười bỉ mông cự thú mất tích lần trước. Ngươi lập tức điều tra, cho dù thế nào cũng phải bắt hai người kia cho ta.Mang theo Hắc Bách Hợp tiểu đội.”

Vâng, đại ca.

Ai Thác Áo vội vàng đáp ứng một tiếng, thân hình chợt lóe cực nhanh rời khỏi phòng.

Nhìn bóng lưng hắn rời đi Ai Mặc Sâm tức giận hừ một tiếng,”thật sự là phế vật nếu không phải ở chỗ này không có cách nào sử dụng ma pháp,còn phải dùng đến ngươi sao? Chuyện ta quan tâm chính là việc hơn mười Bỉ Mông cự thú đã đi đâu. Hi vọng lần này có thể có được đáp án.

Tử, đại ca thật sự không muốn xa ngươi. Vừa gặp lại đã phải chia tay, đại ca thật không nỡ!

Tang Thác Ti hai mắt rưng rưng nhìn Tử. Vừa rồi Tử an bài mọi việc sau này với hắn, hắn cũng đã chấp nhận. Nhưng cũng không trách được hắn, khó khăn lắm mới gặp lại thân đệ đệ - người thân duy nhất còn lại của mình, làm sao có thể bảo hắn nói chia tay là chia tay được.

Tử thở dài một tiếng, cười khổ nói:

Đại ca, ta cũng không muốn xa ngươi. Nhưng chúng ta phải đi, đại ca, ngươi trước mặt Cổ Tư nhất định không được để lộ ra sơ hở. Phải tìm cách thu phục tộc nhân của chúng ta. Nếu cần có thể đêm tin tức Tử Tinh Bỉ Mông xuất hiện nói cho bọn chúng. Hai đại bộ lạc Bỉ Mông này rất quan trọng, sau này khi ta chính thức phát động công kích, tộc nhân sẽ là quân bài chính.

Tang Thác Tư gật đầu nói:

Điều này ta hiểu. Ngươi cũng nhất định phải cẩn thận. Cổ Đế người này rất không đơn giản. Hắn chẳng những thực lực cường đại còn có thần khí cực mạnh lôi thần chùy, cho dù ở thế giới loài người hay pháp lam thất tháp những lão già này cũng không muốn trêu chọc hắn. Lôi thần chùy hơn nữa là ma pháp cấm kị, ma pháp sư ở chỗ này đều không thể làm được chuyện gì cả. Ta nghe Cổ Đế nói qua, ma pháp sư trừ phi vượt qua Thải Hồng đẳng cấp của nhân loại mới thoát khỏi cấm chế của thần khí này. Nhưng loại này pháp sư vô cùng cường đại này ngay cả trong Pháp Lam vị tất cũng đã tồn tại.

Từ đầu đến giờ chưa từng nói một câu nào, Diệp Âm Trúc lúc này đột nhiên khai khẩu:

Tang Thác Ti đại ca, ta có chuyện này chưa rõ. Thần khí càng mạnh thì lực lượng sử dụng lại phải càng cường đại. Theo như ngươi nói thì Lôi Thần Chùy này còn có tính năng cấm chế ma pháp nguyên tố, ta sợ rằng nó không đơn giản chỉ là Thần khí mà thôi, thậm chí có thể nói là siêu cấp thần khí. Nhưng nếu nó đúng là Siêu cấp Thần khí thì Cổ Đế làm sao có thể sử dụng. Theo hiểu biết của ngươi về hắn thì Cổ Đế có thể phát huynh được mấy phần sức mạnh của Lôi Thần Chùy??

Tang THác Ti không chút do dự nói:

Phát huy hoàn toàn uy lực Lôi Thần Chùy. Điểm này ta có thể chắc chắn như vậy! Dù sao ta cũng ở bên cạnh hắn hơn mười năm, thực lực của hắn không ai hiểu rõ bằng ta. Nhưng ta cũng vô ý biết được một bí mật của hắn. Diệp huynh đệ nói không sai, Lôi Thần Chùy dù không phải là siêu cấp thần khí thì cũng gần như thế, muốn sử dụng nó thì năng lượng hao phí cực lớn, nhưng Cổ Đế phải lập nên một ma pháp trận, mượn lực lượng trong tự nhiên để sử dụng Lôi Thần Chùy đạt tới mức uy lực cao nhất. Hơn nữa, cũng chỉ có thể sử dụng trong phạm vi ma pháp cấm chế mà thôi.

Ma pháp trận??

Diệp Âm Trúc và Tử kinh ngạc nhìn nhau, tin tức này đối với họ thật quá trọng yếu. Dùng Lôi Thần chùy phải có ma pháp trận hỗ trợ, điều này chứng minh rằng Lôi Thần Chùy cực mạnh, ngay cả tử cảnh bát cấp như Cổ Đế mà cũng không đủ năng lực khống chế. Nói cách khác, nếu phá đi ma pháp trận thì sự uy hiếp của Lôi THần Chùy không còn quá ghê gớm nữa, đối với chuyện phát động công kích trong tương lai của Tử cực kì có lợi

Tang Thác Ti bảo:

Giờ các ngươi về nghỉ ngơi đi, sáng mai hãy đến tìm ta. Àh, mà các khỏa tàng trữ sinh mệnh bảo thạch đó mặc dù bình thường tác dụng không lớn, nhưng các ngươi muốn ra khỏi thành thì vẫn còn cần đến nó. Từ màu sắc và ba động năng lượng của nó, ta đoán ít nhất có thể chứa khoảng trăm người đó!

Diệp Âm Trúc lúc này mới nhớ mình đã dùng khắc kim đổi lấy một bảo bối, trong đó còn có chứa mấy Lam tinh linh mĩ nữ. Hắn thở dài một hơi, móc khối Tàng trữ sinh mệnh bảo thạch ra hỏi:

Tang Thác Ti đại ca, khối tàng trữ sinh mệnh bảo thạch này rốt cục là có bí ẩn gì?

Có thể chứa đựng và bảo tồn các sinh mạng? Diệp Âm Trúc ngạc nhiên nhìn viên bảo thạch đang lấp lóe trong tay hắn, lòng khấp khởi mừng thầm. Khó trách bên trong có thể chứa đến mười Lam tinh mĩ nữ, chuyện thần kì trên địa lục thật không thể nào ngờ hết được.

Tử hỏi:

Đại ca, vậy cái Lôi thần thương hội kia là thế nào vậy? Hôm nay đấu giá hai vật phẩm tại thế giới loài người có thể xem là chẳng có mấy giá trị, nhưng đến thú nhân tộc chúng ta thì lại đổi được một lượng lớn kim tệ. Cổ Đế không lẽ lại ngu đến thế sao?

Tang Thác Ti hừ lạnh một tiếng:

Cổ Đế làm sao mà ngốc đến thế chứ, hắn được nhận ba phần lợi nhuận từ cái Lôi Thần thương hội đó mà. Hơn nữa không biết hắn còn nhận được lợi ích gì khác từ cái Lôi Thần thương hội đó mà ra lệnh cấm tất cả chúng ta không được dùng vũ lực với bọn chúng. Nếu không bọn chúng làm sao có thể an lành ở trong địa phận của chúng ta mà càn rỡ thế được! Nghe nói, hôm nay đấu giá mười tinh linh mĩ nữ, nhưng người đẹp nhất thì lại được dâng cho Cổ Đế. Hắn nhận được nhiều cái hay như vậy tất nhiên là bỏ mặc sinh tử của tộc nhân rồi. Bọn quý tộc chính là những kẻ bị bóc lột đầu tiên.

Tử giận dữ nói:

Đây gọi là rượu thịt che hết nhân tình (câu này mượn của nhân loại nhé). Đại ca, vừa rồi ngươi nói còn có một tinh linh thiếu nữ bị đem tặng cho Cổ Đế đúng không?

Tang Thác Ti gật đầu:

Đúng vậy! Àh mà hôm nay các ngươi dùng vật gì để đổi lấy mười Lam tinh mĩ nữ vậy. Huynh đệ, chẳng lẽ ngươi có hứng thú với họ sao?

Tử cười khổ nói:

Đương nhiên là không phải, ta và Âm Trúc có một bằng hữu ta Tinh linh tộc. Thấy tộc nhân của nàng ta phải chịu đày đọa như thế, thật không nỡ đứng nhìn. Chúng ta dùng khắc kim để đổi đó.

Khắc kim? Chẳng lẽ tên Xích Tinh lần trước làm Cổ Đế tức giận đến nỗi giết mấy ngàn Lang kị binh lại bị các ngươi bắt được?

Diệp Âm Trúc và Tử nhìn nhau cười, Âm Trúc nói:

Không phải bắt mà là hợp tác. Xích Tinh bây giờ là bằng hữu của chúng ta.

Tang Thác Ti cười ha hả:

Hay! Thật thống khoái! Các ngươi chưa trông thấy bộ dạng khổ sở của Cổ Đế lúc đó. Mặc dù ta không biết hắn cần khắc kim để làm gì, nhưng theo ta thấy thì hắn cực kì quý trọng khối khắc kim đó. Thế nên những Lang kỵ binh phụ trách truy bắt Xích Tinh thất bại trở về đều bị giết. Hơn nữa còn phái hầu như tất cả Lang kỵ binh truy tìm nhưng không thấy. Vì chuyện này mà đến giờ Cổ Đế vẫn chưa hết tức giận…

Diệp Âm Trúc hỏi:

Tang đại ca, vừa rồi người nói còn có một tinh linh mĩ nữ bị tặng cho Cổ Đế?

Tang Thác Ti gật đầu bảo:

Ta nghe bọn người dưới nói vậy. Thế nào? Các ngươi định một mẻ quét sạch sao, ngay cả Tinh linh kia cũng cướp luôn?

Tử nói:

Đã giúp thì giúp cho trót. Có đại ca ở đây chúng ta không cần lo chuyện tìm cách thoát đi nữa. Cho nên chúg ta có thể thoải mái mà thử một phen. Nếu canh phòng nghiêm mật quá thì cũng chỉ có thể bỏ qua mà thôi.

Diệp Âm Trúc gật đầu nói:

Ta cũng nghĩ như vậy. Tang đại ca, chỗ ở của Cổ Đế có bao nhiêu binh lính thú nhân?

Thật ra vẫn có cơ hội. Cổ Đế luôn tự thị là đệ nhất nhân của Thú nhân tộc, cho nên nhà của hắn ngoài thê thiếp ra thì không có nhiều binh vệ. Trong đó có bốn tên Bỉ Mông thuộc hạ của ta, còn lại đều là cao thủ Sư Nhân tộc, tổng cộng cũng chỉ có hai mươi tên mà thôi. So với đế vương của nhân loại các ngươi thì không thể nào sánh được, cho nên chỉ cần các ngươi cẩn thận một chút thì không phải là không thể làm được. Có cần ta điều mấy tên Bỉ Mông thuộc hạ về không?

Tử lắc đầu:

Khôgn cần! Làm như thế đại ca sẽ bị nghi ngờ. Để ta tính toán lại xem sao. Với thực lực của ta và Âm Trúc dù không cứu được người cũng có thể ung dung đào thoát.

Tang Thác Ti cười lạnh một tiếng:

Nếu các ngươi bị Cổ Đế phát hiện thì cứ phát tín hiệu, cùng lắm thì chúng ta liều mạng với bọn chúng một trận.

Cảm nhận được sự ân cần quan tâm của huynh trưởng, Tử trầm giọng nói:

Đại ca, trừ phi vạn bất đắc dĩ, ngươi tuyệt không được khinh thường vọng động. Tin tưởng vào chúng ta!

Tang Thác Ti nói:

Nếu gặp phải Lôi Thần Chùy thì vạn lần không được ngạnh tiếp. Vật này chúgn ta vẫn chưa thể chống được.

Tử gật đầu bảo:

Đại ca, chúng ta đi. Nếu mọi việc thuận lợi thì sáng mai chúng ta sẽ đến tìm, phiền ngươi giúp chúng ta rời thành.

Cáo biệt Tang Thác Ti, Tử và Diệp Âm Trúc đi về phía ngã tư Hắc Ám nhai đạo. Lúc này đã gần tới nửa đêm, trên ngã tư đường bóng dángthú nhân đi lại cũng đã ít đi nhiều.

Tử tự nhiên là phải biết chỗ ở của Cổ Đế, bàn bạc với Diệp Âm Trúc vài câu rồi hai người lặng lẽ nhằm trung tâm thành đi tới.

Đúng như lời Tang Thác Ti nói, chỗ ở của Cổ Đế quả nhiên cao lớn khác biệt, chuyện này với thể hình cự đại của Bỉ Mông cự thú nhất định là có liên quan với nhau. Bờ tường cao năm thước ngăn hết mọi ánh mắt, từ bên ngoài nhìn vào chỉ thấy mơ hồ đỉnh chóp các kiến trúc cao lớn ở bên trong.

Diệp Âm Trúc và Tử hai người dừng lại bên ngoài bờ tường âm u, Tử đưa tay chỉ vào trong, hai mắt chậm rãi nhắm lại. Khí tức màu tím nhàn nhạt từ trên người hắn tỏa ra rồi từ từ biến mất trong trời đêm.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 18

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự