Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 256 Bỉ Mông đệ nhất dũng sĩ (thượng)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2005 chữ · khoảng 7 phút đọc

Tang thác tư có chút kinh ngạc liếc nhìn Âm Trúc một cái, nhưng hiển nhiên hắn không để Âm Trúc và Tử để trong mắt, cho dù trước mắt hai người kia đều là cửu cấp ma thú biến thành. Hắn cũng không quan tâm.

Hoàng Kim Bỉ Mông thực lực cửu cấp ma thú mà Tang Thác Thư cùng Hoàng Kim Bỉ Mông chính là đệ nhất cao thủ, cũng là chỉ huy thống lĩnh cự thú trong bộ lạc Lôi thần.

Địa vị là thị vệ thân cận của Cổ Đế, cho dù là đang ở Cực Bắc Hoang nguyên , nhưng uy danh hắn vẫn hiển hách vô cùng.

Lúc đầu Tang Thác Tư từng bằng vào thực lực bản thân hủy diệt hai cự long cửu cấp, lực lượng hắn có thể so sánh với Hoàng Kim Bỉ Mông, thậm chí hắn có thể hóa thân được thành thập cấp ma thú.

Ta hỏi các ngươi không nghe thấy sao?

Một cỗ uy thế cường hãn hướng thẳng đến Âm Trúc và Tử. Bình thường ở cạnh Hoàng Kim Bỉ Mông chưa từng thấy loại khí thế này.

Áp lức thật lớn ngay lập tức kiềm chế khí tức của Dạ Âm Trúc, đầu vai hơi trùng xuống, hai luồng khí tức ôn hòa theo song chưởng chảy vào trong cơ thể, mới chịu nổi uy lực kia. Khí tức Kim Giáp Cấm Trùng đủ để chống đỡ áp của cửu cấp ma thú dồn đến.

Lúc này Tang Thác Tư thật sự kinh ngạc, chính mình phát tán khí tức ra, thế mà Tử kia vẻ mặt không chút biến hóa, người kia ban đầu cũng có chút kinh động, nhưng rất nhanh khôi phục lại. ựa hồ uy áp của mình đối với họ không có chút tác dụng, cũng không sinh ra cảm giác tràn ngập toàn thân. Tang Thác Tư ý thức được liền dừng cước bộ lại.

Đại ca ngươi không nhận ra ta hả?

Tử ngẩng đầu nhìn về phía Tang Thác Tư bình tĩnh nói.

Nghe được tiếng đại ca này xưng hô không chỉ có Tang Thác Tư biến đổi một chút , mà Âm Trúc cũng kinh ngạc không hiểu.

Tang Thác Tư giật mình nhìn Tử

Ngươi là?

Tử thản nhiên nói:

Vài chục năm trước, Hoàng Kim Bỉ Mông có mang theo một nam hài tử chính là đệ đệ của hắn tại trước mặt thần thú thề: “Ta, Tang Thác Ti cho dù bao nhiêu năm tháng cũng vĩnh viễn bảo vệ đệ đệ an toàn, hắn cũng chính là huynh đệ thân ái nhất của ta, bất cứ ai dám đụng đến hắn , ta sẽ dùng hai cánh tay này băm thành từng mảnh.

Nói đến nơi đây ,Tử hai mắt đột nhiên sáng ngời nhìn lên, từ đôi mắt hắn ẩn trong đêm Âm Trúc thấy được cái gì đó trong suốt.

“Ngươi ,ngươi là Tử?

Tang Thác Tư gầm nhẹ một tiếng, kim quang chợt lóe lên.

Thân hình khổng lồ của hắn chớp mắt đã biến lại thành một tráng khôi ngô, mái tóc màu vàng.Đồng thời áp lức kinh khúc lúc trước theo sự biến đổi nhân hình của hắn mà giảm bớt đi. Đôi mắt lóe kinh quang đầy vẻ kinh nghi không chắc.

Tử thấy hắn bình tĩnh lại, âm thanh vài phần run rẩy:

Bỉ Mông có một đứa nhỏ, khi còn bé đứa nhỏ đó chẳng có lực lượng gì, trong mắt tộc nhân của hắn thì hắn chính là phế vật, nhưng mà càng về sau thực lực hắn càng tăng theo tuổi của hắn. Tuy hắn không có lực lượng, nhưng chưa người nào dám khi thường hắn. Bởi vì hắn có một ca ca, một người ca ca vĩ đại, phàm ai dám khi dễ hắn đều bị vị ca ca này đánh đuổi. Vị ca ca này cũng như thần hộ mệnh của hắn, vĩnh viễn che ở trước mắt hắn, cứu giúp hắn lúc nguy hiểm.

Nước mắt không chịu sự khống chế của Tử mà rơi ra, hai mắt nhìn Tang Thác Ti trước mặt đã mông lung.

Tang Thác Tư nổi giận gầm lên một tiếng di chuyển đến bên cạnh nơi thạch chế kiến trúc một trận kích động phát run:

Tử ngươi thật là đệ đệ ,Tử …

Chỉ một bước dài Tang Thác Ti đã tới trước mặt Tử, hai bàn tay to nắm lấy đầu vai Tử, tóc vàng trên đầu không còn dựng đứng đã trở lại bình thường, mà hai mắt vốn phát ra kim quang cũng biến thành màu đỏ.

Đại ca!

Tử hét lớn một tiếng, vòng tay mở rộng ôm lấy Tang Thác Ti.

Dạ Âm Trúc đứng một bên, hắn như thế nào cũng không nghĩ tới trên thế giới này Tử còn có thân nhân.

Từ trong giọng nói, hắn có thể hiểu được vị ca ca này của Tử là dạng gì, niềm cao hứng trào dâng lên từ nội tâm.

Nơi này không phải chỗ để nói chuyện,chúng ta trở về rồi hãy nói.

Tang Thác Tư cảm khái ngẩng đầu lên trong mắt hiện lên hung quang nhìn Dạ Âm Trúc nói:

Ngươi là ai?

Tử buông hay tay huynh trưởng ra nói:

Đại ca, đây là huynh đệ tốt nhất của đệ. Âm Trúc.

Tang Thác Tư nhíu mày :

Tới nhà của chúng ta, ai dám gây rối. Có ta ở đây, Lôi Thần Chi Chuy này, ai còn dám gây hấn với các ngươi? Nếu có người nào dám gây bất lợi với các ngươi, ta nhất định lấy đầu của hắn.

Đại ca đừng xúc động người nghe chúng ta nói. Không phải gây bất lợi cho chúng ta, mà là cả thú nhân tộc thông tri giả.

Âm thanh của Tử có chút dồn dập, không còn băng lạnh như trước, hận ý mãnh liệt hiện ra trogn đôi mắt màu tím. Tang thác Tư yên lặng một chút:

Tử ngươi ý tứ gì vậy.Nếu như vậy ,các ngươi theo ta đên đây đi.Đi đến nơi nào đó so với các ngươi ở đây thì ở đây đảm bảo an toàn hơn.

Tử hướng về Diệp Âm Trúc gật đầu, hai người đi theo thân thể cao lớn của Tang Thác Ti . Dưới sự dẫn đường của Tang Thác Ti, hai người rất nhanh đến sân một tòa nhà đá rất lớn.

Ở đây mỗi tòa nhà đá đều cao hơn hai mươi thước, phóng mắt nhìn kiến trúc quy mô ở đây dĩ nhiên không kém hơn Lôi Thần Thương Hội.

Vừa vào cửa Âm Trúc cảm giác được đông đảo khí tức của cự thú, xem ra lần này đã đến tận hang ổ của bọn chúng rồi.

Canh giữ cửa chính là hai thân hình cao lớn bỉ mông cuồng bạo, mắt thấy Tang Thác Ti đã trở về vội vàng cung kính mở đại môn nhường đường cho ba người đi vào.

Tang Thác Ti mang theo Tử và Diệp Âm Trúc đi vào một gian đá lớn nhất, không đợi cửa đóng vào hắn đã hỏi ngay:

Tử, cuối cùng là xảy ra chuyện gì, lúc trước gia đình chúng ta có vấn đề gì? Đến lúc ta quay về, Cổ Đế nói các ngươi bị Long tộc đánh lén đều đã chết, cha chết, mẹ chết, ngươi cũng chết. Thậm chí thân thể các ngươi cũng bị lửa thiêu hết rồi. Khi đó ta cảm giác như mình phát điên. Suốt mấy năm sau đó đều đắm chìm trong cừu hận, nhưng không biết cừu nhân là kẻ nào?

Nếu ngươi không chết, vậy ba mẹ chắc cũng còn sống, họ đang ở nơi nào?”

Nghe Tang Thác Ti hỏi liện tục, mắt Tử càng thêm lạnh lung oán hận nói:

Đúng vậy, Cổ Đế đương nhiên nói với đại ca như vậy, ngay từ đầu hắn không cho ngươi tham chiến chỉ vì không muốn mất đi đệ nhất dũng sĩ của Mông tộc mà thôi. Đại ca, bây giờ ngươi vẫn chưa rõ sao. Nếu là do Long tộc đánh lén, tại sao chỉ nhắm vào mỗi gia đình ta? Thuộc hạ của Cổ Đế lại chẳng có chút phản ứng gì? Tất cả là do Cổ Đế nghĩ ra. Không sai , ta còn sống, nhưng cha mẹ thật sự đã chết rồi. Bọn họ vì bảo vệ ta mà mà phải chết.

Tang Thác Ti im lặng không nói gì, hắn vẫn chưa tin nhìn Tử:

Tại sao, tại sao như vây? Gia đình chúng ta trong Bỉ Mông nhất tộc cũng là danh môn, mặc dù chúng ta chỉ có bốn người nhưng trong Bỉ Mông tộc không ai không biết đến uy danh cua Tang Thác Ti ta. Cổ Đế tại sao phải làm như vậy? Cuối cùng là có chuyện gì xảy ra?

Tử hít một hơi sâu, ánh mắt chằm chằm nhìn đại ca mình nói từng chữ:

Bởi vì ta là Tử Tinh Bỉ Mông.

Tang Thác Ti toàn thân chấn động, là đệ nhất dũng sĩ trong hoàng tộc Bỉ Mông, hắn đương nhiên biết bốn chữ Tử Tinh Bỉ Mông này có ý nghĩa gì, giật mình nhìn đệ đệ của mình nói

Tử Tinh Bỉ Mông, không phải chỉ tồn tại trong truyền thuyết thôi sao? Ngươi thế nào… như thế nào?

Trong mắt lóe hàn quang, Tử lạnh giọng nói

Nếu không phải bởi vì ta là Tử Tinh Bỉ Mông, thì làm sao gia đình ta lại gặp tai nạn như thế, cha mẹ cũng vì thế mà chết. Từ nhỏ ta không giống các đứa trẻ khác, không phải vì ta là phế vật, mà thật ra ta kế thừa Tử Tinh huyết mạch từ viễn cổ truyền xuống.

Tang Thác Ti nói:

Nhưng Tử Tinh Bỉ Mông không phải là thần thú đệ nhất trong Thú nhân tộc chúng ta sao? Tại sao Cổ Đế lại muốn giết ngươi?

Tử nói:

Là dã tâm, hắn sợ ta làm dao động địa vị trong bộ lạc Lôi Thần. Đại ca người quá ngây thơ, ngươi quên mất Tử Tinh Bỉ Mông còn có một tên gọi khác là Thú Hoàng.

Làm gì có ai đang thống trị mọi người nguyện ý để một người khác uy hiếp địa vị của mình xuất hiện? Tử Tinh Bỉ Mông cũng không phải chỉ tồn tại trong truyền thuyết. Cơ hồ cứ một ngàn năm lại xuất hiện một lần.

Sở dĩ ngoại trừ Viễn Cổ ra thì trên đại lục bây giờ không còn nữa. Chỉ bởi vì các thống trị giả cứ phát hiện ra Tử Tinh Bỉ Mông, ngay lập tức hạ sát chúng từ bé”

Quang mang nhàn nhạt từ người Tử phóng ra. Đó chính là khí tức của Tử Tinh Bỉ Mông. Mặc dù không gây ra uy áp. Nhưng bá khí vương giả này đủ làm Tang Thác Ti sáng tỏ hết.

Tang Thác Ti không hổ là Bỉ Mông đệ nhất dũng sĩ. Cho dù đối mặt với uy áp của Tử Tinh Bỉ Mông, hắn cũng không lộ ra vẻ sợ hãi. Trogn mắt hung quang không ngừng lóe lên, tựa hồ đang nghĩ chuyện gì đó.

Tử không làm phiền hắn, chỉ lẳng lặng đứng im bên cạnh, nhưng sắc mặt càng thêm trầm trọng.

Hắn bây giờ muốn biết nhất, chính là Tang Thác Ti là thần hộ mệnh từ bé của hắn sẽ làm gì.

Đột nhiên Tang Thác Ti đầu vai cử động, đi nhanh ra ngoài.

Đại Ca ngươi định làm gì?

Tử chạy đến kéo tay Tang Thác Ti, may là Tang Thác Ti bây giờ không ở trọng bản thể, hơn nữa Tử cũng gần đạt đến trình độ Cửu cấp thần thú cho nên lúc này mới giữ được tay của đệ nhất dũng sĩ Bỉ Mông .

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 19

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự