Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 255 Lam Tinh mĩ nữ (hạ)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2634 chữ · khoảng 9 phút đọc

Một gã quý tộc Sư nhân lớn tiếng nói:

“Ta ra giá sáu mươi vạn kim tệ. “

Ai Thác Áo lập tức chỉ tay về hướng hắn, nói lớn:

“ Được, vị quan khách số mười ra giá sáu mươi vạn, có ai trả cao hơn không?“

“…bảy mươi vạn!“

Giá ra nhanh chóng leo lên đến con số chóng mặt, hết giá này đến giá khác được báo liên tục chồng lên nhau.

Diệp Âm Trúc nhìn mảnh thẻ bài màu tím mình cầm trong tay, quay lại liếc Tử, không khỏi cau mày một cái:

“ Tử, ngươi xem ánh mắt các thiếu nữ này , hẳn là bọn họ đã chịu quá nhiều đau khổ mới trở thành như vậy. Xem tình hình giá cả leo thang như vậy , số tiền chúng ta có e rằng không đủ.“

Tử cũng nhíu mày, nhìn đám tinh linh mỹ nữ này, hắn trong đầu hồi tưởng lại hình dáng xinh đẹp động lòng người của An Kỳ, hồi tưởng lại một đoạn ký ức nàng bị mất trí nhớ cứ bám riết lấy mình, nhớ lại vẻ mặt u sầu của An Kỳ lúc chia ly, tâm tình kích động phẫn nộ của hắn đều bị một mảnh nhu tình này thay thế. Thiết hán nhu tình lúc này để chỉ hoàn cảnh của Tử hợp lý hơn lúc nào hết, bất quá nghe tiếng báo giá nhanh đến chóng mặt, nắm tay của Tử từ từ siết chặt lại.

Tâm ý tương thông, Diệp Âm Trúc dĩ nhiên cảm nhận được sự xúc động của Tử lúc này , nhẹ nhàng chặn tay hắn lại:

“Nơi này không thể động thủ. Tử, ta có biện pháp khác.“

Trong khi Tử còn đang ngạc nhiên , Diệp Âm Trúc chậm rãi đứng lên, hai tay thủ trong người, đi thẳng lên đài.

Tử chứng kiến rõ ràng một đạo tử quang cùng một đạo bạch quang phân biệt lóe lên trong tay Âm Trúc một chút, chỉ có điều động tác này của Diệp Âm Trúc quá nhanh, cho dù là Tử nhìn tận mắt cũng không hoàn toàn thấy rõ là Âm Trúc thực hiện hành động gì.

Lúc này, giá đã được đẩy tới một trăm vạn kim tệ, sự xuất hiện của Diệp Âm Trúc khiến cho Ai Thác Áo trên đài chú ý, hắn không khỏi cau mày, vung tay một cái, nhất thời hơn mười tên hộ vệ dàn hàng ngang tiến lên:

“Khách quý số mười sáu, việc lúc nãy ngài làm ta có thể không quản, nhưng xin ngài đứng vi phạm quy tắc của thương hội. Nếu ngài muốn tham gia đấu giá, xin mời ngài cứ ngồi tại chỗ của mình ra giá là được.“

Nhìn ánh mắt Ai Thác Áo lóe hàn quang lạnh lẽo , Diệp Âm Trúc bình tĩnh nói:

“Hội trưởng các hạ , ta muốn cùng ngài thực hiện một giao dịch. Mười vị Lam tinh linh mỹ nữ này ta cũng muốn mua. Giá ta trả cũng không phải là kẻ nào cũng có thể so bì được, nhưng ta không trả bằng kim tệ mà bằng hiện vật. Ta nghĩ, bất luận là ta hay là ngài, đều không ai muốn chuốc thêm phiền phức vào người. Ta đi lên đài mục đích chỉ là để cho ngài xem món hàng mà ta sẽ đem ra trao đổi lấy các mỹ nữ Lam tinh linh này, để xem theo đánh giá của ngài thì giá trị món hàng của ta ở mức nào.“

Ai Thác Áo sửng sốt một chút, không nghĩ tới Diếp Âm Trúc lại nói như vậy, liền nhớ tới tình cảnh lúc trước, thoạt nhìn qua hắn không biết vị quan khách số mười sáu này là loài người hay là cửu cấp ma thú hóa thân, trong lòng hắn nhất thời có chút do dự.

Diệp Âm Trúc cũng mỉm cười, trong mắt lóe lên một tia sáng mạnh mẽ, thân hình chớp động một cái, một đạo tàn ảnh hiện lên, hắn đã vượt qua phòng tuyến của hơn mười tên hoàng cấp võ sĩ hộ vệ, trực tiếp xuất hiện trên đài.

Ai Thác Áo trong mắt lãnh quang tóe ra, nhìn từ trên người hắn, Diệp Âm Trúc rõ ràng cảm nhận được khí tức hắc ám tỏa ra, bất quá tại pháo đài Lôi thần chi chuy tất cả ma pháp nguyên tố đều bị áp chế, chính vì vậy khí tức hắc ám trên người Ai Thác Áo cũng không hiển lộ rõ ràng.

Tay phải giơ lên, chìa ra ngay trước mặt Ai Thác Áo, đưa qua đưa lại một chút , Diệp Âm Trúc thấp giọng hỏi:

“Thứ này trị giá bao nhiêu kim tệ?“

Ai Thác Áo đang cảnh giác nhưng vừa nhìn thấy món đồ vật trong tay Diệp Âm Trúc nhất thời ngây người ra, giật mình cùng với cảm giác vui mừng đồng thời xuất hiện trong tâm trí hắn, tràn ngập trong lòng, hắn thất thanh kêu lớn:

“Là … là … “

“ Không được la lên, nếu không ngươi sẽ gặp phiền phức lớn đấy.“

Diệp Âm Trúc cắt ngang lời hắn.

“ Vâng vâng, xin mời vị quan khách này trở về chỗ ngồi, ta biết rồi.“

Ai Thác Áo trong mắt lóe lên vẻ kính nể, thân là thương hội hội trưởng nên gặp những tình huống thế này, tố chất giúp hắn lấy lại bình tĩnh rất nhanh, cố gắng hít sâu một hơi giữ cho bản thân thật tỉnh táo, đưa mắt nhìn theo Diệp Âm Trúc đang quay lưng đi xuống chỗ ngồi, lúc này hắn mới quay về tất cả các vị Tử Kim khách quý ngồi trong khán đài, trầm giọng nói:

“Vị quan khách số mười sáu ra giá một ngàn vạn kim tệ.“

Oa – toàn trường thốt lên chấn động, một ngàn vạn, chính là một ngàn vạn kim tệ a!

Cho dù Thú nhân quý tộc của Lôi thần bộ lạc tập trung tại đây đều là quý tộc giàu có, nhưng con số một ngàn vạn kim tệ đối với bọn họ mà nói cũng là tuyệt đối lớn lao. Hỗn loạn nhất thời lan tràn khán phòng, vô số thanh âm xì xào bàn tán tỏ ý nghi ngờ.

Ai Thác Áo trầm giọng nói:

“Các vị khách quý xin bình tĩnh một chút. Thân là hội trưởng của Lôi thần thương hội, ta lấy danh dự của chính mình cùng với danh dự của cả Lôi thần thương hội ra thề rằng, vị khách quý số mười sáu đưa ra một món hàng trị giá một ngàn vạn kim tệ. Lôi thần thương hội được Cổ Đế đại nhân cho phép hoạt động tại pháo đài này, ba phần lợi nhuận của thương hội sẽ nộp lại cho pháo đài. Hy vọng các vị quan khách không nên nhốn nháo gây chuyện ở đây, nếu không chuyện truyền đến tai Cổ Đế đại nhân, ta cũng không cách nào che giấu được.“

Nghe thấy hai chữ Cổ Đế, đám quý tộc Thú nhân nhất thời im lặng, tại Lôi thần bộ lạc này, Cổ Đế chính là đại biểu của quyền lực tuyệt đối.

Mắt thấy đám Thú nhân quý tộc hỗn loạn lúc nãy lắng dịu xuống, Ai Thác Áo hài lòng gật gù, quay lại vẻ doanh nhân hỏi tiếp:

“Còn có vị nào trả giá cao hơn nữa hay không?“

Một ngàn vạn kim tệ a! Dùng một ngàn vạn kim tệ tại các vương quốc loài người, ít nhất có thể trang bị cho cả một quân đoàn, thậm chí là Long kỵ binh quân đoàn, đó là một lượng tài phú khổng lồ cỡ nào. Nhưng ở chỗ này, số tiền đó chỉ bỏ ra để mua mười Lam tinh linh mỹ nữ. Đừng nói là Thú nhân quý tộc không ai sở hữu tài sản lớn như vậy, cho dù là có, bọn họ cũng không ngu ngốc bỏ ra chỉ để thỏa mãn chút ít dục vọng của nửa thân dưới ( haha ).

Ai Thác Áo hỏi liên tiếp ba lần, sau đó cao giọng nói:

“Nếu không có vị nào trả giá cao hơn, vậy mười mỹ nữ Lam tinh linh này sẽ thuộc về vị quan khách số mười sáu. Bởi vì giá trị của món hàng đấu giá cao hơn thương hội dự kiến nhiều lần, thân là thương hội hội trưởng, ta quyết định tặng sinh mạng bảo thạch chứa các cô gái này cho vị khách quý số mười sáu luôn. Đấu giá hôm nay đến đây chấm dứt. Vị khách thắng cuộc xin mời theo ta vào hậu trường trao đổi đồ vật lúc nãy người đưa ra.“

Giọng nói của hắn vừa vang lên, nhất thời ánh đèn bừng sáng cả khán đài. Đám quý tộc Thú nhân đều lục tục đứng dậy rời khỏi, đương nhiên không ít người ánh mắt đều nhìn về phương hướng Diệp Âm Trúc cùng với Tử đang ngồi.

Tử truyền âm đến Diệp Âm Trúc hỏi:

“Ngươi đem cho hắn xem thứ gì vậy?“

Diệp Âm Trúc trả lời:

“Còn nhớ thứ kim loại mà Hồng Linh cho chúng ta hay không?“

Tử trong lòng chấn động:

“Ngươi không đem kim loại đó đổi lấy mười Lam tinh linh mỹ nữ chứ. Thứ kim loại đó là bảo bối vô giá đó.“

Diệp Âm Trúc than khẽ một tiếng, nói:

“Đồ vật cũng chỉ là đồ vật, làm sao có thể so sánh với sinh mạng được. Huống chi lúc nãy ta dùng Thần kiếm Nặc Khắc Hi cắt ra một khối nhỏ mà thôi, ta cũng không nghĩ tới thứ kim loại này lại đáng giá như vậy. Đi thôi, chúng ta đổi lấy mười Lam tinh linh mỹ nữ kia rồi mau chóng rời khỏi nơi này. Sợ rằng lần này đấu giá trả cao như thế sẽ khiến cho đám quý tộc của Lôi thần bộ lạc chú ý đó.“

Vừa nói, hai người đồng thời đứng dậy, đã được cô gái phục vụ đưa đến hậu trường, bọn họ cũng không hề chú ý tới một đôi mắt lóe hung quang, nhìn chằm chặp vào hình dáng của hai người.

Ai Thác Áo mang đến cho Diệp Âm Trúc cảm giác rất thần bí, nhất là khí tức hắc ám trên người hắn phát ra, cũng không phải hoàn toàn là nguyên tố hắc ám lưu động mà là một loại khí tức cực kì tà ác ẩn dấu rất sâu. Nếu không phải Diệp Âm Trúc từ nhỏ sinh sống ở Bích Không Hải, tràn ngập sinh mạng khí tức lại vừa tu luyện Xích Tử Cầm Tâm, hắn cũng không thể phát hiện rõ ràng như thế.

Diệp Âm Trúc đưa khối kim loại lúc nãy đã dùng Thần kiếm Nặc Khắc Hi cắt ra cho Ai Thác Áo, đổi lấy viên sinh mạng bảo thạch chứa các Lam tinh linh mỹ nữ ở trong.

Ai Thác Áo cẩn thận ngắm nghía Tử đứng cạnh Diệp Âm Trúc, ra hiệu cho tất cả các nhân viên phục vụ rút lui, thấp giọng hỏi:

“Hai vị khách quý, có thể cho ta mạo muội hỏi một câu, khối kim loại này của các vị xuất xứ từ đâu? Chẳng lẽ tại đất Thú nhân này còn có thứ kim loại này tồn tại hay sao?“

Diệp Âm Trúc lạnh nhạt trả lời:

“Chuyện ngươi không nên biết tốt nhất đừng hỏi. Tử, chúng ta đi!“

Hai người cũng không muốn dây dưa với đối phương, xoay người đi thẳng ra ngoài. Quy củ thương hội lúc nãy bọn họ đã bất chấp một lần, vừa rồi đại náo một chập, bây giờ rời khỏi nơi này thật nhanh mới là lựa chọn tốt nhất, nếu có cơ hội thì chuồn ra khỏi thành ngay lập tức.

Ai Thác Áo cúi đầu nhìn khối kim loại trong tay, vết cắt rõ ràng cùng với năng lượng ẩn chứa hùng hậu làm hắn cau mày thầm nghĩ: “Đây không phải là thứ kim loại đó chứ. Chẳng lẽ Xích tinh kia đã lọt vào tay hai người này rồi? Nếu đúng như vậy thì kho báu đang ở trước mắt rồi, đây là cơ hội hiếm có để chúng ta có một lượng tài phú khổng lồ trước mặt.”

“Bay đâu.“

“Hội trưởng đại nhân, xin ra lệnh.“

“Phái người theo dõi sát sao hai tên vừa ra khỏi đây. Lập tức nhanh chóng mời đại ca đến đây, nói rằng ta có việc gấp cần thương lượng với hắn.“

“ Dạ . “

Diệp Âm Trúc cùng Tử rời khỏi thương hội . Hai người cước bộ càng ngày càng nhanh , nhằm thẳng hướng thạch ốc đi tới , mới đi một đoạn không xa , tốc độ hai người chợt chậm hẳn lại , với cảm ứng năng lực của bọn họ , thật dễ dàng phát hiện sau lưng có người theo dõi , nhưng lại không chỉ có một người.

Diệp Âm Trúc nháy mắt với Tử một cái, ý bảo để chính mình giải quyết. Tử gật đầu .

Ngay khi Diệp Âm Trúc chuẩn bị triển khai hành động , đột nhiên một thanh âm trầm trầm vang lên ngay phía trước hai người .

“ Chính là các ngươi đả thương thuộc hạ của ta hay sao ? “

Theo tiếng gầm gừ trầm trầm , một thân thể thật lớn chắn ngay trên đường bọn họ đi tới , thân hể cao lớn nọ chắn hết hoàn toàn đường đi .

Diệp Âm Trúc kinh ngạc phát hiện , người chắn đường chính là tên Hoàng Kim Bỉ Mông đã nhìn thấy lúc nãy tại khán phòng đấu giá của Lôi thần thương hội , Tang Thác Tư .

Tử nhìn Diệp Âm Trúc gật đầu nói :

“ Nơi này giao cho ta , người đi giải quyết đám theo đuôi kia đi . Nhớ là không để tên nào sống sót . “

Diệp Âm Trúc đưa mắt nhìn Tử một cái, lại liếc tới Tang Thác Tư đang tiến tới bọn họ, làm cho cả mặt đất rung chuyển , trầm giọng nói:

“ Ngươi cẩn thận . “

Vừa nói dứt lời , thân thể hắn nhanh như chớp bay ngược ra sau , khuất sâu vào bóng đêm u tối .

Tử đứng im lặng giữa đường, không hề nhúc nhích mảy may. Hắn hoàn toàn tin tưởng, với thực lực của Diệp Âm Trúc, hoàn toàn có thể xử lý sạch sẽ đám người theo dõi. Phải biết rằng, đấu khí của Diệp Âm Trúc bây giờ đã đạt tới Hoàng trúc bảy giai, tương đương với thực lực của chiến sư, hơn nữa hắn còn có Ngạo Trúc Kiếm Pháp thần kì, đám theo dõi này nhất định không thể chống lại được.

Một loạt tiếng kêu thảm từ phía sau truyền đến, ngay khi Hoàng Kim Bỉ Mông Tang Thác Tư đi tới khoảng cách còn hơn hai mươi thước thì Diệp Âm Trúc quay trở lại, hơi thở gấp gáp hơn một chút, hắn xòe bảy ngón tay về phía Tử, ý nói là toàn bộ bảy tên bám đuôi đều đã được giải quyết gọn ghẽ.

Tử trong lòng cảm thấy một tình cảm ấm áp trào dâng, hắn biết Diệp Âm Trúc nhất định đã dốc toàn lực ra tay mới có thể quay về nhanh như vậy, hẳn nhiên là sợ mình đơn độc đối phó với Hoàng Kim Bỉ Mông thì sẽ chịu thua thiệt a !

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 11

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự