1140
960
720

Chương 253: Lam Tinh mĩ nữ (thượng)

Lúc này đây , không chỉ có Tử mà ngay cả Diệp Âm Trúc cũng cảm thấy tức giận đến mức siết chặt nắm đấm:

“Khốn kiếp.“

Tử nhìn Diệp Âm Trúc, nói:

“Âm Trúc, ta nhịn không nổi nữa rồi. Ngươi thấy thế nào?“

Diệp Âm Trúc lạnh lùng đáp:

”Nếu ta mà nhịn nữa thì ta chắc không phải nam nhân.“

Sự tàn bạo xấu xa của Thú nhân nơi này đã làm Âm Trúc trong lòng tràn ngập phẫn nộ . Sát khí từ ánh mắt bốc lên ngùn ngụt , một tay đè xuống vai Tử , hắn tự mình bước lên phía trước, nhắm thẳng hướng bình phong đi tới. Thân phận của Tử ở đây không thể bại lộ nhưng Âm Trúc là nhân loại, nếu xảy ra chuyện cũng sẽ ít phiền phức hơn nhiều.

“ Tiên sinh, hội đấu giá sắp bắt đầu , xin mời ngài quay trở lại chỗ ngồi đi.“

Một đại hán thân cao ước chừng hơn hai thước, ngăn cản đường đi của Diệp Âm Trúc, nói ngay.

Diệp Âm Trúc lạnh lùng nhìn hắn:

“Nhìn đồng bào của ngươi chết thảm, còn xem như không có gì, hành vi giúp Trụ làm ác như vậy, xem như linh hồn của ngươi cần phải tẩy rửa đi.“

Bước chân không hề chậm lại, hoàn toàn xem như đại hán kia không tồn tại, vẫn cứ bước thẳng về phía trước.

Đại hán nọ trong mắt quang mang lóe lên, đấu khí màu vàng phát ra mạnh mẽ, hai bàn tay to nhanh chóng vồ đến trước ngực Diệp Âm Trúc.

Tích tắc, chỉ là trong một tích tắc ngắn ngủi, Diệp Âm Trúc đột nhiên biến thành hai người, một xuất hiện ngay sau lưng đại hán, tiếp tục nhẹ nhàng bước thẳng tới bình phong, người kia ngay dưới bàn tay của đại hán ngăn trở từ từ biến mất, dĩ nhiên chỉ là tàn ảnh lưu lại. Ai cũng không kịp chứng kiến, ngay khi tàn ảnh biến mất cũng có một đạo bạch quang tinh tế xẹt qua cổ tên đại hán nọ.

Tên đại hán hộ vệ còn đang ngây người chưa hiểu chuyện gì xảy ra đột nhiên cảm giác có gì ấm áp chảy trên cổ mình . Khi hắn định cúi đầu nhìn lại thì cảm giác choáng váng ập đến, linh hồn cùng ý thức của hắn cũng vĩnh viễn rời khỏi thế giới này.

“Là ngươi làm ô uế thính giác và thị giác của ta.“

Diệp Âm Trúc giơ chân phóng ra một cước, đạp đổ tấm bình phong, nghe binh một tiếng.

Phía sau tấm bình phong là một tràng kỷ, một thân hình béo núc như quả bóng đang ôm một cô gái phục vụ, hiển nhiên là để thay thế cô gái phục vụ đã chết lúc nãy. Cô gái phục vụ này trong mắt tràn ngập hoảng sợ, đang run lên cầm cập, quần áo trên người nàng ta đã rách nát từng mảnh, rơi vãi tung tóe trên mặt đất.

Tên mập nọ, nhìn thoáng qua tựa như một trái bóng thịt, trên đầu có một vạt tóc dựng đứng như kiểu bờm ngựa (kiểu Mohican), hắn cũng không có mũi, trên mặt thay thế vị trí của mũi là hai lỗ sâu hoắm, đang thở hổn hển, phần thân dưới còn không có mặc quần áo, hai mắt đỏ bừng, hiển nhiên đang ở trạng thái cực độ hưng phấn, đột nhiên bị Diệp Âm Trúc đạp ngã bình phong nhất thời lại càng hoảng sợ, bàn tay ôm cô gái phục vụ tự nhiên cũng lỏng ra một chút.

“Mẹ kiếp, ngươi muốn tìm chết mà.“

Giọng nói phẫn nộ từ mõm hắn cùng hai luồng hơi từ mũi phun ra phì phì, vươn mình đứng dậy, trên cánh tay lộ ra hình xăm chằng chịt.

Diệp Âm Trúc kinh ngạc phát hiện, tên này dĩ nhiên là một Trư nhân, tại Thú nhân tộc, Trư nhân chỉ là thú nhân cấp thấp, họ hàng gần của bọn chúng Trư La Thú chính là thức ăn của các chủng tộc chủ chiến, ngay cả thời điểm thức ăn khan hiếm, thậm chí bản thân Trư nhân cũng có thể trở thành thức ăn của các chủng tộc khác. Nhưng mà tại đây lại có một tên Trư nhân ngồi ở vị trí khách quí của Lôi thần thương hội, có thể thấy rõ ràng thân phận của hắn không bình thường chút nào.

Ý niệm chỉ thoáng qua trong đầu Diệp Âm Trúc, hắn hạ giọng thản nhiên nói

“Ngươi làm ô uế thính giác cùng thị giác của ta.“

Trư nhân giơ nắm tay thật lớn vào mặt Diệp Âm Trúc:

“ Như vậy thì sao?“

Hắn cũng không phải kẻ ngu, nhìn vào phục trang của Diệp Âm Trúc cũng biết người này là quan khách chứ không phải phục vụ viên, cho nên chỉ gằn giọng đe dọa mà không trực tiếp ra tay. Đã có bảy, tám tên hộ vệ từ bên cạnh vọt tới, đều là Trư nhân, hơn nữa ngoài miệng lòi ra hai răng nanh thật lớn, thân thể bọn chúng cực kì tráng kiện.

“Tên heo mập này hẳn là tộc trưởng Trư nhân, nếu không hẳn không có khả năng có hộ vệ là Hào Trư Tộc – chiến binh duy nhất thuộc Trư nhân tộc. Trư nhân ở Thú nhân tộc địa vị cực kì thấp kém, yên tâm là cho dù giết hắn, ngoại trừ đám Trư nhân khác, dám chắc không có Thú nhân tộc nào vì Trư nhân mà ra mặt đâu. Thú nhân tộc là tộc tôn sùng chủ nghĩa cá lớn nuốt cá bé, thực lực nói lên tất cả. Không có pháp luật hạn chế hành vi như của con người đâu.“

Thanh âm của Tử truyền vào tai Diệp Âm Trúc.

Nguyên lai là tộc trưởng một tộc, hèn gì hắn có đủ tiền để tới nơi này, bất quá đối với Diệp Âm Trúc mà nói, điều này cũng chẳng có ý nghĩa gì cả.

“Chẳng sao cả. Chỉ cần ngươi chết ta có thể xem như chưa từng phát sinh chuyện gì.“

Đám Hào Trư hộ vệ không cần tên Trư vương thô bỉ kia ra lệnh, phát ra một tiếng rống giận dữ, nhảy xổ về phía Âm Trúc, nhưng bọn chúng chỉ thấy được một đạo tàn ảnh, quang mang màu trắng lóe lên rồi vụt tắt, lúc hộ vệ đội của Lôi thần thương hội lên tới nơi thì tất cả đã chấm dứt, Diệp Âm Trúc sắc mặt bình thản ngồi tại chỗ của mình trên trường kỷ, bên cạnh là Tử, ánh mắt pha chút vẻ lạnh lùng.

Kể cả đám Hào Trư hộ vệ lẫn tên tộc trưởng Trư nhân tộc, cả đám cũng đều duy trì tư thế như lúc nãy, có điều đám trư nhân thân cao hai thước trên cổ đều lưu lại vết máu, sinh mạng đều đã rời khỏi thế giới, lưu lại chỉ còn là cái xác.

Hội trưởng thương hội là Ai Thác Áo trên đài chứng kiến toàn bộ cảnh tượng diễn ra, trong mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc, Diệp Âm Trúc ra tay quá nhanh, hắn thậm chí không kịp thấy Âm Trúc dùng vũ khí thế nào. Cả đám khách quý hầu hết đều yên lặng chỉ nghe thấy tiếng thở dốc, Diệp Âm Trúc cùng Tử có thể thấy rõ ràng toàn bộ ánh mắt của đám quý tộc Thú nhân đang đổ dồn về phía hai người bọn họ.

Trên đài , ánh mắt của Ai Thác Áo nhìn về phía Diệp Âm Trúc, trầm giọng nói:

“Vị Tử kim khách quí này, người làm cho ta rất khó xử.“

Tử thay thế Diệp Âm Trúc, lạnh nhạt nói:

“Nếu thấy khó xử thì đừng dính vào.“

Câu trả lời cương ngạnh mà ngang ngược khiến cho toàn thể trường đấu giá một phen xôn xao.

Một tên hộ vệ nhảy lên đài, ghé vào tai Ai Thác Áo nói thầm vài câu gì đó, Ai Thác Áo sắc mặt thay đổi, ánh mắt nhìn Tử mang theo vài phần kì dị. Hướng về phía đám hộ vệ phía dưới phất tay một cái, lập tức hơn chục tên hộ vệ thương hội nhanh chóng khiên hết đám thi thể ra khỏi hội trường, trên mặt đất chỉ còn lưu lại từng vệt máu.

Ho khan một tiếng, vẻ quý tộc ưu nhã lại xuất hiện trên khuôn mặt của vị hội trưởng thương hội:

“Chuyện xảy ra vừa rồi chỉ là ngoài ý muốn. Về phần sau này hậu quả giải quyết thế nào, thân là thương hội hội trưởng ta cũng không có quyền quyết định. Ta chỉ có thể cam đoan, ít nhất trong sảnh này, không có vị nào không phải là Tử Kim khách. Được rồi, để không ảnh hưởng đến các vị khách quí khác, chúng ta lập tức bắt đầu đấu giá. Xin mời các vị chiêm ngưỡng món đấu giá đầu tiên của chúng ta ngày hôm nay.“

Thanh âm xôn xao dần dần lắng xuống , ánh mắt mọi người lại một lần nữa tập trung trên đài , Diệp Âm Trúc không khỏi khâm phục phán đoán lúc nãy của Tử , đúng như lời nói , không có ai sẽ ra mặt vì Trư nhân thấp hèn.

Cảnh giết chóc như vậy, thậm chí là ăn thịt tộc nhân khác, đối với Thú nhân tộc là chuyện quá bình thường, Diệp Âm Trúc gặp phiền toái nhiều nhất chỉ là từ đám Trư nhân truy sát báo thù. Nhưng ai thèm quan tâm đến một chủng tộc vốn chỉ là thức ăn của chủng tộc khác? Đây chính là mặt trái của chính sách cá lớn nuốt cá bé của Thú nhân tộc. Cho dù là Hào Trư của Trư nhân tộc nhiều lắm cũng chỉ là ma thú cấp ba, dốc hết lực lượng toàn tộc cũng chẳng thể nào so bì với Tử hay Diệp Âm Trúc được.

Tâm tình của Diệp Âm Trúc bây giờ đã từ từ bình tĩnh lại, hắn không uống rượu, cũng không thưởng thức đồ ăn, bởi vì trong thâm tâm , Âm Trúc cảm thấy các thứ đó đều là ô tạp. Hắn cũng không cảm thấy hối hận vì lúc nãy ra tay, chỉ cần thân phận của Tử không bị bại lộ, cho dù ngay tại giữa pháo đài Lôi Thần Chi Chùy cũng sẽ không xảy ra bất cứ chuyện gì.

Trong lòng chỉ ngấm ngầm cười khổ, nếu phụ thân cùng gia gia của hắn mà biết mấy chiêu Ngạo Trúc kiếm pháp vừa luyện thành lại dùng để giết heo thì không biết sẽ nghĩ như thế nào.

Rất nhanh chóng, món đấu giá đầu tiên đã được bốn thị nữ đẩy lên trên đài, nằm trên một cái xe đẩy nho nhỏ, Diệp Âm Trúc mơ hồ cảm nhận một cảm giác cực kì quen thuộc toát ra từ món đồ đấu giá này.

Ai Thác Áo vẻ mặt tươi cười:

“Hôm nay món đấu giá đầu tiên của chúng ta là một thứ mà thương hội phải trải qua trăm ngàn gian khó mới từ phương nam vương quốc xa xôi A Tạp Địch Á vận chuyển đến cực bắc hoang nguyên này. Đây là một món ăn, cam đoan nhiều vị ở đây chưa từng thưởng thức qua, cho dù là ngay tại các vương quốc nhân loại nó cũng là cực kì trân quí, chỉ có quý tộc cấp cao mới có cơ hội hưởng thụ qua.”

“Đến từ A Tạp Địch Á? Là thứ gì vậy?“

Lòng hiếu kì của Diệp Âm Trúc không khỏi bị hấp dẫn.

“Món này màu trong suốt như phỉ thúy, tràn ngập sinh mạng khí tức, nó chính là một đại biểu của một loại thực vật cao quý đến từ phụ cận Lộ Na thành, thủ đô của vương quốc A Tạp Địch Á, một món đặc sản từ biển, măng phỉ thúy, xin mời các vị xem qua.“

Vừa nói, Ai Thác Áo nhìn ánh mắt mọi người đang trở nên mãnh liệt tò mò, nhanh tay lật tấm vải phủ trên xe đẩy xuống.

Diệp Âm Trúc cùng Tử ánh mắt lập tức ngây ra, vẻ mặt hai người đều lộ vẻ ngạc nhiên cùng cực. Trên xe đẩy là một cái mâm nhỏ , trên mâm là một cây nhỏ dài chừng một thước, màu xanh biếc trong suốt, dưới ánh đèn chiếu xuống, sinh mạng khí tức nhu hòa tỏa ra xung quanh, thậm chí ngay cả đại sảnh mà khách quí đang ngồi xung quanh cũng cảm thấy tươi mát hòa hoãn hơn rất nhiều.

Liếc nhìn nhau, vẻ mặt của Diệp Âm Trúc cùng Tử cũng trở nên quái dị, hai người cùng cố nén không bật ra tiếng cười rồi thu hồi ánh mắt lại. Cái gì mà măng phỉ thúy , thứ này rõ ràng là măng tre của Bích Không Hải, nhưng chỉ là măng tre loại tầm thường nhất. Thay tên đổi họ, tới đây đột nhiên biến thành vật phẩm đấu giá cấp Tử Kim khách mời, ngay cả Diệp Âm Trúc cũng không nhịn được phải bật lên tiếng than thầm, đám kinh doanh của Lôi thần thương hội này thật sự là quá gian xảo ghê gớm a!

Lúc nhỏ còn cư ngụ ở Bích Không Hải, món măng này hày như là Diệp Âm Trúc ăn hàng ngày, nhưng dĩ nhiên không phải là loại măng tầm thường thế này mà là loại măng trân quý nhất từ cây tử trúc, sinh mạng khí tức ẩn chứa trong loại măng đó mới thật sự cường đại, thậm chí Diệp Âm Trúc còn từng ăn cả măng của sinh mệnh trúc - loại trúc cực hiếm hắn cũng từng ăn qua, nếu không làm sao căn cơ Trúc đấu khí của hắn lại có thể vững vàng như vậy?

Diệp Âm Trúc với Tử mặc dù biết món măng này là thứ gì nhưng rõ ràng đám Thú nhân này không biết, vương quốc A Tạp Địch Á với cực bắc hoang nguyên khoảng cách thực sự quá xa xôi, một nơi ấm áp một nơi thì rét buốt, rõ ràng là hai loại khí hậu khác nhau. Điểm duy nhất Diệp Âm Trúc cảm thấy tò mò là cây măng này làm cách nào vận chuyển đến tận đây được, dù sao trên đoạn đường dài như vậy, măng tre rất dễ dàng bị hư, nhưng cây măng nhìn trên đài lại còn rất tươi .

user's avatar
Mr. Robot
I'm just anonymous. I'm just alone.
Báo Cáo Vấn Đề Báo Cho Chấp Sự
11 Xem
0 Thích
Cỡ Chữ
Cách Dòng
Font Chữ
Màu Nền
Màu Chữ
Ngày/Đêm
Kiểu Nền