Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 252 Lôi Thần thương hội (phần 3)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2341 chữ · khoảng 8 phút đọc

Vừa dứt lời, đột nhiên hai cuồng bạo bỉ mông đồng thời run rẩy, trảo của bọn họ lập tức thu trở về. Một cảm giác sợ hãi phát ra từ nội tâm nhanh chóng truyền khắp toàn thân, thân thể cao mười lăm thước cũng đứng ở đây rung rẩy a.

Đối mặt với sự vũ nhục của tộc nhân, Tử rốt cục nhịn không được phát ra uy áp của hắn. đừng nói là cuồng bạo bỉ mông, cho dù là hoàng kim bỉ mông ở trước mặt uy áp của hắn cũng phải thần phục a! Mang trong mình huyết mạch cao nhất của bỉ mông nhất tộc, khí tức của hắn làm sao hai cuồng bạo bỉ mông trước mắt này có thể chống đỡ được.

-Tử.

Diệp Âm Trúc khẽ quát một tiếng.

Tinh thần của Tử đang phẫn nộ run lên một chút, nhất thời từ trong lửa giận tỉnh táo lại, hắn biết Âm Trúc là muốn tốt cho hắn. dù sao hắn vẫn bị truy sát tại thú nhân tam đại bộ lạc, thân phận Tử tinh bỉ mông tuyệt không thể lộ ra.

Uy áp trong nháy mắt biến mất, hai cuồng bạo bỉ mông suýt nữa té ngã trong áp lực miễn cưỡng ổn định lại thân thể, biến hóa trong nháy mắt trước đó phảng phất như đưa bọn hắn vào địa ngục, ánh mắt nhìn về hướng Tử đã hoàn toàn biến thành sợ hãi.

Tử lạnh lùng nói:

-Ai nói cho các ngươi ta là nhân loại?

Vừa nói, cổ tay run lên, Tử kim tạp đã hiện ra, bất chấp phòng ngự cường hãn của cuồng bạo bỉ mông, trực tiếp thiết nhập vào trong đùi của một cuồng bạo bỉ mông.

Cuồng bạo bỉ mông tại thú nhân nổi danh là tính tình hỏa bạo, nhưng bọn hắn cũng không phải kẻ ngu, thân là thất cấp ma thú bọn họ cũng có trí tuệ của mình, uy áp vô cùng kinh khủng làm bọn họ hiểu rõ nam tử có bộ dáng nhân loại trước mắt này bọn họ không có khả năng chống lại . Cuồng bạo bỉ mông bị cắm vào Tử tinh tạp không dám nói tiếng nào, vội vàng cung kính lầy Tử tinh tạp từ trong cơ thể mình ra, cũng không để ý vết thương đang chảy máu, cẩn thận lau sạch sẽ vết máu trên Tử tinh tạp, một lần nữa đưa trở lại trước mặt Tử.

Diệp Âm Trúc đi tới bên người Tử, đưa Tử tinh tạp của mình cho hai bỉ mông cự thú kiểm tra một chút, sau đó cùng Tử đi vào bên trong.

Một gã sư nhân quý tộc vừa mới đi tới cửa nhìn thấy cảnh này, nhất thời trở nên hoảng sợ, mắt nhìn Tử và Diệp Âm Trúc đi vào trong khu khách quý của Lôi Thần thương hội, lầm bầm lầu bầu nói:

-Uy thế thật mạnh, có thể làm cho cuồng bạo bỉ mông cảm thấy sợ hãi, lại là hình người, chẳng lẽ là một vị cửu cấp ma thú? Nhưng chẳng lẽ họ không sợ bỉ mông nhất tộc trả thù sao?

Vừa đi vào khu khách quý, Diệp Âm Trúc vừa truyền âm nói:

-Tử, ngươi có phải là có mục đích khác, ngươi không phải là loại người nông nổi như vậy.

Tử than nhẹ một tiếng

-Ta đúng là có chút xúc động, nhưng đúng là có mục đích. Nhưng ngay cả ta cũng không nghĩ ra, bây giờ có nên đi liên lạc với bọn họ không.

Diệp Âm Trúc trong lòng chợt động, nhất thời hiểu được ý tứ của Tử, nếu hai cuồng bạo bỉ mông triệu tập cường giả của bỉ mông tộc trả thù, vậy thì Tử có cơ hội thu phục thêm một ít bỉ mông cự thú, phải biết rằng mỗi một bỉ mông cự thú đều có chiến lực vô cùng cường đại a! Mà uy nghiêm của Tử tinh bỉ mông tại bỉ mông nhất tộc thì không ai có thể so sánh được, lúc đầu lúc đầu Tử chỉ là thất cấp mà đã thu phục được Địch Tư và Mạt Kim Tư, huống chi hắn bây giờ đã có thực lực gấn đến cửu cấp ma thú.

-Quyết định như thế nào là lựa chọn của ngươi, nhưng mà ta nghĩ thời cơ còn chưa chín muồi.

Diệp Âm Trúc nói ra đề nghị của mình.

Lúc này, vài thiếu nữ nhân loại quần áo thanh lương từ bên trong ra đón, không biết có phải các nàng đã nhận được tin tức bên ngoài rồi hay không mà không hề chậm trễ vì hình dáng nhân loại của Diệp Âm Trúc và Tử, mỉm cười đi tới dẫn đường cho bọn họ.

Diệp Âm Trúc lạnh nhạt nói:

-Tìm cho chúng ta một chỗ yên tĩnh.

Những thiếu nữ này tướng mạo bình thường nhưng vóc người lại rất khá, chỉ là đối với mắt nhìn mĩ nữ của Diệp Âm Trúc mà nói, thật sự không có gì hấp dẫn.

-Được rồi, các vị khách quý.

Tại dưới sự dẫn đường của thiếu nữ phục vụ, bọn họ đi vào khu khách quý.

Vừa vào đại sảnh, Diệp Âm Trúc không nhịn được có loại cảm giác như về tới Mễ Lan thành. Trong đại sảnh bố trí như một hội nghị thất cao cấp của Mễ Lan ma võ học viện, chỉ là càng thêm hào hoa, tất cả bố trí đều là kim bích huy hoàng, hào hoa đến trình độ này, sợ rằng chỉ có Kim sắc sinh hoạt của Ny Na nãi nãi trên hoàng gia đại nhai của Mễ Lan thành có thể so sánh được. Chỉ là nếu so sánh về trang hoàng và bố trí, nơi này không thể bằng được Kim sắc sinh hoạt. Kim sắc sinh hoạt mặc dù hào hoa nhưng không mất đi sự tao nhã, còn nơi này thì có chút tục khí.

Có một sa phát (ghế sofa) thật lớn đủ để thừa nhận hình thể to lớn của thú nhân, trong đó thậm chí cón có thứ chuẩn bị riêng cho bỉ mông cự thú, ở phía trước là một tòa chủ tịch thai, mặt trên mặc dù không có ma pháp ba động, nhưng bảo thạch bố trí xung quanh nó lại làm cho chủ tịch thai phát ra quang huy nhàn nhạt.

Thiếu nữ phục vụ đưa Diệp Âm Trúc và Tử đến một sa phát phía bên trái, dẫn hai người ngồi xuống, sau đó kéo bình phong chung quanh lại một vòng, khiến cho bọn hắn chỉ có thể nhìn thấy chủ tịch thai mà thú nhân chung quanh không thể nhìn thấy bọn họ, hơn nữa lại có một bài tử viết ‘mười sáu hào’ đặt ở trên bàn trước mặt bọn họ.

Sa phát rất rộng rãi, ngồi rất mềm mại nhưng không mất đi sự co dãn, trên bàn có không ít hoa quả của nhân loại, thậm chí còn có rượu ngon.

Hai thiếu nữ phục vụ nhìn Diệp Âm Trúc và Tử, trong mắt lóe ra tia sáng kỳ dị. Nhìn thấy bộ sáng nanh ác của thú nhân quen, đột nhiên thấy nam tử nhân loại xuất sắc như thế, các nàng khó có thể ức chế xuân tâm nhộn nhạo, Diệp Âm Trúc anh tuấn ưu nhã, Tử cương ngạnh cao lớn, đều là nam nhân xuất sắc nhất.

-Nhị vị tiên sinh, nếu các vị có nhu cầu muốn đặc thù phục vụ, xin mời phân phó.

Thanh âm nhu mì mang theo mị hoặc khó tả. Đáng tiếc các nàng tuyển sai đối tượng, thanh âm của các nàng lọt vào trong tai Diệp Âm Trúc và Tử chỉ có thể sinh ra chán ghét.

-Chúng ta không cần cái gì đặc thù phục vụ, các ngươi đi xuống đi.

Diệp Âm Trúc nhàn nhạt nói. Mặc dù hắn không biết ý mà hai thiếu nữ phục vụ này nói là gì, nhưng khí tức trên người các nàng làm hắn không thích.

Hai thiếu nữ phục vụ tự nhiên có thể cảm nhận được khí tức cự tuyệt người ngoài ngàn dặm của hai người Diệp Âm Trúc, bất đắc dĩ đành phải im lặng thối lui, để không gian yên tĩnh lại cho hai người.

Lúc vùa tới đây, Tử và Diệp Âm Trúc đại khái nhìn một chút qua tình huống của khu khách quý này, lúc bọn họ tiến vào thì đã có bảy tám bình phong được vây quanh, trong đó có một cái đặc biệt lớn, chỉ là nhìn không thấy tình huống của khách nhân bên trong.

Diệp Âm Trúc vỗ vỗ Tử, nói:

-Tử, ta có thể cảm giác tâm tình ngươi ba động rất kịch liệt, có phải hay không nguyên nhân là vì đi tới Lôi Thần Chi Chùy pháo đài? Đừng suy nghĩ nhiều, bất luận gặp phải chuyện gì cũng phải tỉnh táo.

Tử yên lặng gật đầu nhưng không có mở miệng, tựa hồ đang tự hỏi cái gì.

Bọn họ cũng không phải chờ đợi lâu, ước chừng khoảng mười phút sau, cửa của khu khách quý chậm rãi đóng lại, trong đại sảnh kim bích huy hoàng, các loại quang mang thông qua bảo thạch đầu xạ dần dần ảm đạm xuống, đại sảnh lâm vào một mảnh hắc ám. Trong đại sảnh có không ít bình phong truyền ra thanh âm nữ nhân rên rỉ, thanh âm vừa như thống khổ vừa như hoan nhạc làm cho địa phương kim bích huy hoàng này càng thêm mập mờ.

Diệp Âm Trúc và Tử liếc nhau, liên tưởng đến đặc thù phục vụ mà thiếu nữ phục vụ nói lúc trước, hai người không nhịn được đều nhíu mày.

Tử chậm rãi nắm chặc tay phải làm, nhàn nhạt nói:

-Âm Trúc, ta phát hiện ta dường như hận nhân loại các ngươi thêm một chút.

Diệp Âm Trúc không có lên tiếng, hắn đương nhiên hiểu được ý tứ của Tử. Nhân loại ở chỗ này kiến thiết thương hội, không thể nghi ngờ là muốn kiếm tư nguyên của thú nhân, mà thương hội này rất hiển nhiên là đang dẫn dụ các quý tộc thú nhân. Hưởng lạc chính là rơi xuống vực sâu. Tử là Tử tinh bỉ mông, tất cả thú nhân có thể xem như là tộc nhân của hắn, hắn sao có thể hy vọng tộc nhân của mình biến thành như vậy chứ?

Không khí trở nên có chút trầm úc, Diệp Âm Trúc cũng không biết lúc này phải giải thích như thế nào, đúng lúc này thì một thanh âm ưu nhã từ trên đài vang lên, một đạo quang mang màu trắng từ không trung chiếu lên trên đài, một nam tử nhân loại nhìn qua khoảng hơn bốn mươi tuổi mặc lễ phục màu đen đứng ở trên đài, người này vóc người trung đẳng, nhìn qua cũng không có chỗ nào đặc biệt, trong lúc gio tay nhấc chân đều lộ ra vẻ ưu nhã, không giống một thương nhân bình thường chút nào, ngược lại làm cho kẻ khác rất dễ cảm thấy thân thiết. Trong lúc hắn mỉm cười, trong mắt phóng ra quang mang nhàn nhạt, dùng một loại lễ nghi quý tộc tối tiêu chuẩn của các quốc gia loài người hướng về phía dưới đài.

-Xin chào các vị khách nhân tôn kính.

Ở thú nhân tộc địa vị nữ nhân cực kỳ thấp, cho nên nơi này căn bản không có nữ nhân xuất hiện.

-Thật cao hứng khi mọi người có thể tham gia cạnh giới hội Tử kim cấp bậc của Lôi Thần thương hội lần này. Lần này thương hội của chúng ta vì các vị khách quý đã chuẩn bị ba món bảo bối, vẫn là quy tắc cũ, trả cao nhất thì thắng. Ta, Lôi Thần thương hội hội trưởng Ai Thác Áo, sẽ tự mình chủ trì thịnh hội lần này cho các vị khách quý.

Vừa nói đến đây, dưới đài đột nhiên vang lên một thanh âm hỏa bạo

-Con mẹ nó, lão tử không có nhiều thời gian nghe ngươi nói nhảm, mau tiến hành cạnh giới đi. Con mẹ nó, mấy tiểu nương môn này vóc người đúng là không tệ, hắc hắc hắc hắc.

Thanh âm thô tục làm người khác rất khó chịu, nhưng tiếng dâm tiếu lại từ một bình phong khác truyền đến.

Tử nắm chặt quyền đầu, trầm giọng nói:

-Ta càng hận đám hỗn đản trầm mê hưởng lạc này hơn.

Đúng lúc này thì từ trong một bình phong ở cách hai người không xa phía trước truyền ra tiếng nữ nhân kêu thảm thiết

-Đại gia, ngài tha ta đi, ta thật sự không được, nếu không, ta đổi cho ngài một tỉ muội khác.

Một thanh âm so với thanh âm hỏa bạo kia càng thêm thô tục

-Con mẹ nó, lão muốn ngươi. Bình thường lão tử đều làm bốn lần , con mẹ nó ngươi mới hai lần đã muốn chạy. nói cho ngươi biết, lão tử có tiền, không để cho lão tử làm, lão tử dùng tiền ném chết ngươi. Ít nhất phải một lần nữa.

Ai Thác Áo trên đài nhíu mày, nhưng rất nhanh khôi phục lại bình thường, tùy ý làm một cái thủ thể với thủ hạ phía dưới, lập tức có người đi về phía bình phong phía trước Diệp Âm Trúc bọn họ. Khi người đó ra ngoài, trực tiếp đem theo một thiếu nữ phục vụ ra ngoài, mặc dù trên người đã được quần áo che, nhưng Diệp Âm Trúc và Tử đều không cảm giác được thiếu nữ kia còn có khí tức sinh mệnh tồn tại.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 11

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự