Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 246 Hợp tấu,Hải Dương tiến hóa (phần 3)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2349 chữ · khoảng 8 phút đọc

Tương lai không xa, Hải Dương sở dĩ có thể trở thành nhất đại cổ tranh đại gia, thần âm sư cường đại, đứng đầu mười hai nhạc phường của Cầm đế, có quan hệ sâu sắc với việc đêm nay Diệp Âm Trúc điểm tỉnh nàng.

"Bây giờ ngươi đạn tấu theo ta, không nên chú trọng vào chuyện đúng âm luật hay không, hãy để bản thân mình cảm nhận khúc nhạc, đem tâm tình của mình đắm chìm trong đó. Cho dù không thể cùng nhạc khúc tâm tình tương hợp, cũng phải toàn tâm ghi nhớ, ta sẽ dẫn ngươi tiến vào lĩnh vực kỳ diệu, dụng tâm cảm thụ, ngươi sẽ có thu hoạch." Lúc này Diệp Âm Trúc và Hải Dương, nhìn qua như là một đôi thầy trò. Nói đến âm nhạc, Diệp Âm Trúc nhất thời trở nên chuyên chú. Nếu Hương Loan ở đây, nhất định sẽ cười ngất. Trong tình trạng cô nam quả nữ sống chung một nhà như vầy, hai người bọn họ không phải nói chuyện yêu đương, mà là giảng dạy âm nhạc, thật sự có chút buồn cười.

Cầm khúc lại vang lên, lúc này, cầm cùng cổ tranh hòa tiếng, vì tăng cường hiệu quả nhạc khúc, Hải Dương phát ra tinh thần lực của mình, thanh quang nhàn nhạt xung quanh thân thể nàng và Diệp Âm Trúc chậm rãi tỏa ra.

Diệp Âm Trúc không có nhiều tinh thần lực thừa để dùng vào cầm khúc, nhưng ngay từ khi bắt đầu hợp tấu, hắn tự nhiên sẽ chiếm vị trí chủ đạo. Hải Dương chỉ là ma đạo sĩ, tinh thần lực căn bản không cách nào phát triển nhạc khúc, càng không có khả năng thể hiện tâm tình của nhạc khúc. Đây là sự chênh lệch về cảnh giới của hai người.

Bồi Nguyên Tĩnh Tâm khúc nhu hòa, theo Diệp Âm Trúc dẫn đường dần dần thể hiện hiệu quả, Hải Dương theo lời hắn, buông thả hết thảy cảm thụ ngoại giới, toàn thân đầu nhập vào nhạc khúc, nàng cũng không biết lúc này nàng đã thả tinh thần lực ra, dĩ nhiên đã bị tiếng đàn của Diệp Âm Trúc thao túng nên mới thả ra uy lực.

Cầm tranh hòa minh, bình thường loại âm nhạc này thật sự không có khả năng xảy ra nhưng Diệp Âm Trúc lại xảo diệu thuận lợi tiến hành. Cổ tranh đúng là kim qua chi âm, mặc dù không cương ngạnh bằng tỳ bà nhưng so với cổ cầm thì trong trẻo hơn nhiều. Tuy nhiên lúc này, dưới tác dụng của đại thánh di âm cầm, tranh âm cũng trở nên cực kỳ nhu hòa, tất cả đều là giai điệu rung động lòng người của Bồi Nguyên tĩnh tâm khúc.

Sau khi hợp tấu bắt đầu thì đều không ngừng lại, mỗi khi tấu xong một lần, Diệp Âm Trúc sẽ tự mình dẫn đạo để Hải Dương tiến hành đàn lại một lần nữa. Cứ mỗi một lần chấm dứt, hợp tấu của bọn họ cũng trở nên càng thêm dung hợp thêm vài phần, cường độ tinh thần lực thả ra cũng tăng lên rất nhiều. Bởi vì tinh thần lực và đấu khí của Diệp Âm Trúc nhờ có Bồi Nguyên Tĩnh Tâm khúc đã chậm rãi khôi phục.

Lựa chọn nhạc khúc này dạy cho Hải Dương ở đây, Diệp Âm Trúc tự nhiên là có mục đích, mọi người đều bị thương không nhẹ, nhờ có tác dụng của Bồi Nguyên Tĩnh Tâm khúc mới có thể trợ giúp khôi phục nguyên khí sớm để rời khỏi nơi này. Có Hải Dương trợ giúp hợp tấu, thông qua việc tinh thần lực tăng mạnh với nhạc khúc, hiệu quả cũng trở nên rất tốt.

Bồi Nguyên Tĩnh Tâm khúc kỳ thật chính là một loại ma pháp khôi phục có ưu thế không giống với các hệ ma pháp khôi phục khác. Các hệ hệ ma pháp khôi phục khác mặc dù cũng phần lớn là kích phát tiềm lực cơ thể để tự thân khôi phục thương thế, nhưng chủ yếu là trực tiếp kích thích chỗ bị thương khôi phục. Còn Bồi Nguyên Tĩnh Tâm khúc thì không, nó thông qua kích thích trực tiếp tính mạng lực và tinh thần lạc ấn của cơ thể, kích phát tiềm lực bổn nguyên nhất của cơ thể để tiến hành khôi phục. Ma pháp khôi phục bình thường đại đa số đều có tác dụng phụ nhất định, có thể ảnh hưởng tới bổn nguyên cơ thể, còn Bồi Nguyên Tĩnh Tâm khúc này lại trái ngược, hiệu quả trị liệu không bằng ma pháp trực tiếp bình thường nhưng lợi ích của nó đối với bổn nguyên thì không ma pháp nào so sánh được.

Hợp tấu liên tục cả ngày cho tới khi màn đêm lại phủ xuống Diệp Âm Trúc mới khống chế cầm khúc chậm rãi kết thúc. Hai mắt Hải Dương không biết đã nhắm lại từ lúc nào, nàng cũng giống như Diệp Âm Trúc, khi hai tay đã đặt lên dây đàn thì đều không khỏi tâm linh hoàn toàn đắm chìm vào trong âm nhạc.

Diệp Âm Trúc không đánh thức nàng dậy, lúc này, dưới tác dụng của hợp tấu giữa hắn và Hải Dương, một ma đạo sĩ và một ma đạo sư, cùng hợp tấu Bồi Nguyên Tĩnh Tâm khúc, thực lực hắn đã khôi phục tới trên năm thành, ngay cả tánh mạng lực vì trợ giúp Tử sống lại mà tiêu hao tựa hồ cũng đã được phục hồi nhất định.

Nhìn Hải Dương thật kỹ, trên mặt Diệp Âm Trúc toát ra một tia vui mừng, thiên phú của Hải Dương so với tưởng tượng của hắn còn muốn tốt hơn, hắn biết, thông qua hợp tấu không ngừng ngày hôm nay, Hải Dương cũng không chỉ đơn giản nắm giữ được Bồi Nguyên Tĩnh Tâm khúc này. Nàng chẳng những thành công tự mình dung nhập tâm tình vào trong đó, mà chủ yếu chính là nàng đã hiểu được về nhạc khúc rất nhiều so với trước kia. Khả năng cảm thụ âm nhạc của nàng cũng tiến bộ nhanh chóng tương hợp với thực lực ma đạo sĩ.

Cầm tranh hợp tấu đã khiến cho Diệp Âm Trúc và bạn bè hắn cũng được lợi ích lớn lao, ngay cả chiến tranh cự thú Cách Lạp Tây Tư đang ngủ dưới lớp băng cũng khôi phục đáng kể. Thiểm, Lôi đang ẩn nấp nghỉ ngơi trong song chưởng Diệp Âm Trúc tựa hồ một lần nữa tăng cường thêm sức sống, không ngừng thân thiết truyền tin cho Diệp Âm Trúc. Còn hai tiểu Tuyết Long báo núp trên người Hải Dương và hai tiểu ma thú Mã Lương, Thường Hạo mới thu được cũng được ích lợi lớn từ Bồi Nguyên Tĩnh Tâm khúc. Xúc tiến ma thú phát triển chỉ có nhạc khúc của Diệp Âm Trúc mới có thể làm được, mà Bồi Nguyên Tĩnh Tâm khúc này là tốt nhất.

Lặng lẽ đi ra khỏi trướng bồng, Diệp Âm Trúc cứ để Hải Dương có thêm thời gian nghỉ ngơi trong trướng bồng sau thời gian dài chơi nhạc, còn hắn muốn đi ra ngoài hoạt động một chút.

Băng quyển ban đêm rất tĩnh lặng, bầu trời đêm quang đãng vô song, mặc dù là ban đêm nhưng sao sáng lóng lánh khiến bầu trời cũng không phải thuần túy màu đen mà phóng thích ánh sáng màu lam trong sáng ra rất xa.

Dùng sức vươn thân thể, xương cốt toàn thân kêu răng rắc, hai tay tám ngón chậm rãi nắm lại, Diệp Âm Trúc nhất thời cảm giác được một cổ năng lượng rõ ràng chảy suốt toàn thân. Cứu Tử sống lại hiển nhiên đã tiêu hao của hắn và của bích ti một lượng tinh thần lực rất lớn, nhưng đồng thời cũng làm hắn nhận được của Tử càng nhiều sức mạnh. Lúc này, trong cơ thể hắn cũng chảy một bộ phận huyết mạch của Tử Tinh Bỉ Mông, cho dù không cần đấu khí, thân thể hắn so với trước kia cũng trở nên càng thêm rắn chắc.

"Âm Trúc, các ngươi hợp tấu nghe hay thật." Tô Lạp từ trong bóng tối đi tới, trong ánh mắt có vài phần mừng rỡ nhưng cũng có vài phần cô đơn.

Diệp Âm Trúc vội vàng đi tới, "Tô Lạp, thân thể ngươi thế nào rồi? Khôi phục chút nào chưa?"

Tô Lạp gật đầu, nói: "Nhờ có hợp tấu của các ngươi. Khi đó ta bị thương rất nặng. Khi nghe các ngươi hợp tấu, thân thể ta khôi phục rất nhanh, bây giờ đã khá tốt rồi. Ngươi tỉnh lại khi nào vậy? Hải Dương đâu?"

Diệp Âm Trúc nói: "Tỉnh lại một ngày rồi, Hải Dương sau khi hợp tấu đã lĩnh hội được bản chất của nhạc khúc, ta không quấy rầy nàng nữa, lần này hợp tấu hẳn là có trợ giúp nhất định đối với nàng. Tô Lạp, trướng bồng của ngươi chỉ một người à?"

Tô Lạp gật đầu, nói: "Là trướng bồng cá nhân mà, Thường Hạo nhường cho ta, hắn và Mã Lương ở cùng một chỗ."

Diệp Âm Trúc suy nghĩ một chút, nói: "Không bằng chúng ta ở cùng đi, Hải Dương dù sao cũng là nữ, khi ta hôn mê còn được chứ bây giờ cùng nàng ở chung một chỗ có chút không tiện."

Tô Lạp sửng sốt, từ đáy mắt thoảng qua sắc vui mừng "Hảo."

Khi ở cùng một chỗ với Hải Dương, Diệp Âm Trúc luôn có chút khẩn trương, trong lòng thầm nghĩ, chính ở cùng một chỗ với Tô Lạp vẫn là thoải mái nhất a!

Khi hai người đang nói chuyện, vài đạo nhân ảnh từ nhiều phương hướng đi tới, đúng là Tử và Thường Hạo, Mã Lương. Hợp tấu kết thúc, bọn họ cũng đều từ trong trạng thái tu luyện tỉnh táo lại.

Tử nhìn thần thái Diệp Âm Trúc đã khôi phục hơn phân nửa, mỉm cười nói: "Âm Trúc, cầm khúc của ngươi tựa hồ lại tiến bộ nữa rồi."

Diệp Âm Trúc nói: "Đây là nhờ công của hợp tấu. Tinh thần lực của Hải Dương có tác dụng rất lớn, nếu không phải nàng, ta cũng không có biện pháp khôi phục nhanh như vậy. Các ngươi thế nào? Thân thể cũng khỏe rồi chứ?"

Thường Hạo có chút hưng phấn, "Âm Trúc, thần âm sư các ngươi thật sự là thần kỳ, ta không chỉ tự mình được lợi ích rất nhiều mà ngay cả ma thú ta mới thu được cũng phát triển rất nhanh, ta có thể cảm giác được rõ ràng."

Diệp Âm Trúc mỉm cười, nói: "Vậy là tốt rồi. Tinh thần lực của ta vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, còn phải một hai ngày nữa, các ngươi trước hết cứ nghỉ ngơi đi. Chờ khi ta khôi phục, chúng ta sẽ trở về."

Ánh mắt chuyển hướng sang Mã Lương đang có chút cô đơn, Diệp Âm Trúc mỉm cười, nói: "Mã Lương, đừng vì mất đi ngân long lục khí mà buồn. Ma pháp vật phẩm gì cũng đều là vật ngoài thân, chỉ có tăng cường thực lực bản thân mới là tốt nhất. Tinh thần lực sẽ không biến mất, không phải vậy sao?"

Mã Lương than nhẹ một tiếng, nói: "Đó dù sao cũng là chí bảo của họa tông chúng ta. Lần này đi Mễ Lan ma vũ học viện học tập, ông nội vì cho ta phòng thân mới truyền cho ta, bây giờ mất đi, thật không biết trở về nói như thế nào."

Diệp Âm Trúc mỉm cười, nói: "Vậy thật không đơn giản, nhưng liệu đem ma pháp vật phẩm giống nhau trở về là được chứ gì."

Mã Lương sửng sốt nói: "Làm sao có thể được? Ngân long ngũ khí của ta đã gần như là thần khí ma pháp vật phẩm, dùng để triệu hồi ngân long công kích đủ để so sánh với thần khí đó."

Diệp Âm Trúc nói: "Nếu ta cho ngươi một thi thể cự long, ngươi có thể một lần nữa luyện ra long tộc ngũ khí chứ?"

Mã Lương lại càng hoảng sợ, "Âm Trúc, ngươi đã từng giết rồng sao?"

Âm Trúc cười nhẹ, nói: "Không phải ta, là Tử. Trong không gian giới chỉ của ta có một cái xác của hắc long. Ngoại trừ máu ra thì đều rất đầy đủ."

Tử tiếp lời nói: "Lần trước ta đã lấy ra phần lớn máu của hắc long, bất quá vẫn còn thừa một ít, nếu ngươi muốn cũng có thể cho ngươi."

"Cái này ……" đột nhiên xuất hiện niềm vui thật lớn khiến Mã Lương có chút thất thần, hắc long cũng không hề kém so với ngân long a! Thân thể của rồng chính là nguyên liệu tốt nhất đối với ma pháp sư triệu hoán hệ để luyện ma pháp đạo cụ, không có ngân long lục khí, tự mình luyện ra hắc long lục khí mới cũng không tốt sao? Hơn nữa Âm Trúc nói đó là cơ thể đầy đủ của hắc long! Có lẽ thông qua đề luyện còn được nhiều hơn cả lục khí.

Diệp Âm Trúc nói: "Cứ như vậy đi, sau này chúng ta sẽ đi Cầm thành, ở đó chờ khai học, chung quanh Cầm thành đều là núi cao, có rất nhiều nơi an tĩnh, khi đó ngươi hoàn toàn có thể tìm một chỗ để hoàn thành việc đề luyện."

Đôi mắt Mã Lương sáng rực lên, trong đó thậm chí còn thêm vài phần ngân ngấn nước, ngay cả thần long huyết khế trên tay hắn cũng càng thêm lóe sáng.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 19

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự