Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 240 Cầm, Tử nhị đế dung hợp, siêu thần khí hiện (phần 3)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2261 chữ · khoảng 8 phút đọc

Sự cường hãn của thập cấp thần thú quả thật vượt qua khả năng đối kháng của bọn hắn. Thập cấp cùng cửu cấp chênh lệch tuyệt đối là như trời với vực. Như khi trận chiến lúc nãy mới bắt đầu, Tử biết được sự cường hãn của Cách Lạp Tây Tư cho nên hắn chỉ có thể cố gắng dùng lực lượng cuối cùng – “thấu chi năng lượng” ngăn trở Cách Lạp Tây Tư, tạo cơ hội cho bọn Diệp Âm Trúc tranh thủ đào tẩu.

Nhưng Diệp Âm Trúc không bỏ rơi hắn. Mọi người cũng không ai bỏ rơi hắn. Mỗi người đều thể hiện thực lực cường đại, phát động mấy cấm chú công kích cường hãn, đối mặt với chiến tranh cự thú siêu cấp phòng ngự. Đáng tiếc thần thú phòng ngự quá lợi hại, cho dù là cấm chú cũng không làm được gì. Sự cố gắng của bọn họ hoàn toàn là phí công. Rốt cuộc, Tử vì dùng thấu chi năng lượng quá độ ngạnh tiếp đòn công kích mạnh mẽ của Cách Lạp Tây Tư mà bị thương trí mạng. Bỏ qua những va chạm bên ngoài, công kích chính thức thuộc về thập cấp ma thú là vầng sáng trắng từ cái sừng độc nhất của nó phát ra. Tử hoàn toàn trúng trọn một đòn công kích, cho dù là thể chất tử tinh bỉ mông đích cũng không thể sống sót. Hắn lợi dụng tia sinh mệnh cuối cùng của mình che chở cho bọn Diệp Âm Trúc khỏi ảnh hưởng của dư ba sinh ra do va chạm giữa ngân long hy sinh, Tô Lạp công kích và Cách Lạp Tây Tư.

Khi đó, Tử biết mình chết chắc rồi. Sanh mệnh dần dần cạn kiệt, hắn cảm giác được rõ ràng tánh mạng của mình đang trôi dần vào hư không. Hắn cũng cảm giác được linh hồn Diệp Âm Trúc truyền đến một nỗi bi thương vô tận. Hắn rất nhanh cảm giác được trước mắt mình là một vùng tăm tối vô cùng.

Khi Diệp Âm Trúc nghe được âm thanh uy nghiêm kia, Tử kỳ thật cũng nghe được. Một chút linh hồn còn chưa tiêu tán của hắn nghe được. Âm thanh trang nghiêm kia nói với hắn một câu: "Ngươi còn sống được hay không, là do đồng bọn của ngươi quyết định." Không phải thần minh gì cả, mà là âm thanh của đồng đẳng bổn mạng khế ước. Trước khi thanh âm này xuất hiện, ngay cả Tử cũng không biết đồng đẳng bổn mạng khế ước còn có thể sinh ra tình huống kỳ lạ như thế. Ngay sau đó, hắn nghe được âm thanh của khế ước hỏi Diệp Âm Trúc cùng với câu trả lời không chút do dự của Diệp Âm Trúc. Khoảnh khắc đó, Tử phát hiện linh hồn trước giờ luôn kiên định của mình đang run rẩy, là bởi vì cảm kích mà run rẩy. Khi đó hắn đã biết,đồng đẳng bổn mạng khế ước cải tử hồi sinh đại pháp lực phải trả giá như thế nào. Diệp Âm Trúc cũng biết. Tin tức đó đồng thời xuất hiện trong sâu thẳm linh hồn của hai người.

Nếu một người chẳng may chết đi mà muốn sống lại, người kia phải hy sinh một nửa tính mạng của mình. Nếu nói Diệp Âm Trúc có thể sống trăm năm, thì một khi giúp Tử sống lại, hắn sẽ chỉ còn sống được năm mươi năm.

Cứu mạng người mặc dù khó khăn, nhưng rất nhiều người tại thời khắc mấu chốt vẫn sẵn lòng chìa tay ra giúp đỡ. Nhưng nếu có thể hy sinh tính mạng của mình để cứu người, hỏi còn được mấy người tiếp tục đây? Nhất là không chút do dự mà ra quyết định, hỏi ai làm được? Diệp Âm Trúc làm được. Trong khoảnh khắc đó, Tử biết, nếu chính mình còn có thể tiếp tục sống sót, mình sẽ không còn cùng Diệp Âm Trúc là quan hệ huynh đệ đơn thuần nữa. Cả hai sẽ không ngang hàng, đồng đẳng bổn mạng khế ước sẽ biến thành chủ tớ bổn mạng khế ước. Điều này không phải khế ước ước thúc hắn, mà là hắn tự mình lập ra ước thúc cho chính mình.

Sao khi tinh thần tỉnh táo lại, Tử rất nhanh khôi phục trạng thái bình thường. Bởi vì thân thể hắn đang xích lõa, nên hắn trước sau vẫn mặc bộ tử tinh khải giáp. Hắn đi nhanh về phía xa xa, trong chốc lát đã đem Địch Tư và Mạt Kim Tư quay lại.

Hai vị hoàng kim bỉ mông bị thương rất nặng. Ba phần xương cốt bị đoạn liệt hoàn toàn. Chiến tranh cự thú quả đáng sợ. Ngay cả bọn họ là cửu cấp ma thú, phòng ngự cực mạnh hoàng kim bỉ mông cũng không chống được. Nhưng hoàng kim bỉ mông dù sao cũng là hoàng kim bỉ mông. Bọn họ vẫn còn sống, khả năng phòng ngự cực mạnh của họ đã cứu bọn họ một tánh mạng. Lúc này chỉ là hôn mê mà thôi.

Tử đem thân thể Địch Tư và Mạt Kim Tư để cùng một chỗ, cũng không có trị liệu cho bọn họ. Bởi vì hắn đã cũng biết cốt cách của bỉ mông cự thú. Hoàng kim bỉ mông tự thân tự thân có năng lực khôi phục cường đại. Dù vậy, hai vị hoàng kim bỉ mông cũng phải mất một thời gian dài mới có thể khôi phục được phong thái như trước.

Khuôn mặt cương nghị của Tử lộ ra một tia tiếu ý, ít nhất, hai thuộc hạ trung thành của mình còn sống, còn sống là còn hy vọng.

Không lâu sau ba băng cực ma viên lần lượt tỉnh lại. Khi mở mắt ra, bọn chúng phát hiện trận chiến đã kết thúc. Thân thể cao lớn của Tử vẫn đứng đó như trước làm bọn hắn hiểu được kết quả của trận chiến. Vội vàng hướng về phía Tử sợ hãi quỳ xuống nhận tội. Tử cũng không có trách bọn họ. Lâm trận hôn mê cũng không phải là do bọn họ. Đối mặt cao cấp ma thú ai mà chẳng sợ hãi, nhất là thực lực chênh lệch quá lớn như thế.

Diệp Âm Trúc nằm trong lòng Hải Dương ngủ say. Tô Lạp mặc dù rất mệt mỏi, nhưng ai nói cái gì cũng không chịu nghỉ ngơi, chỉ là quanh quẩn bên Diệp Âm Trúc, lẳng lặng nhìn hắn. Thường Hạo cũng như thế canh chừng Mã Lương. Trong tất cả mọi người, Thường Hạo là người ít mệt mỏi nhất.

Không biết từ lúc nào, xích tinh hồng linh đã từ vết nứt trên mặt băng chui ra. Ngay từ đầu trận chiến, tinh linh cổ quái này đã bỏ chạy, chẳng biết đi đâu. Khi biết trận chiến kết thúc rồi mới lặng lẽ đi ra. Cửu cấp ma thú còn bị đánh trọng thương, tự nhiên không ai trách cứ chuyện một tứ cấp tạm thời tránh lui. Ngay việc quay lại cũng chứng minh hắn cũng không phải hạng lâm trận bỏ chạy.

Mất đi uy áp của chiến tranh cự thú, hồng linh có vẻ nhanh nhẹn hơn. Vừa xuất hiện, hắn đã chuyên chú, không ngừng phá băng, tựa hồ đang tìm cái gì đó.

Lúc này, Tử đứng cách Diệp Âm Trúc không xa. An Kỳ lẳng lặng đứng đó. Nhìn nàng tư dung kiều mỵ động lòng người, trong mắt Tử ánh mắt lại trở nên cô đơn rất nhiều.

-Nếu đã tỉnh rồi, cần gì phải làm bộ nữa?

Thanh âm lạnh lẽo từ Tử phát ra. Lúc này, hắn đứng ngăn giữa An Kỳ và Diệp Âm Trúc.

Khẽ mở mắt, ánh mắt An Kỳ tựa hồ có chút ngưng đọng, tay phải chống xuống đất, mượn thế bật dậy. Thân thể nàng thon thả, mềm mại, phảng phất như không có chút sức nặng nào, nhẹ nhàng đứng lên.

-Ngươi trước sau vẫn thế, không có chút nào tình cảm a. Bất quá ngươi có thể nói ta nghe làm sao ngươi biết ta đã tỉnh lại?

Đáy mắt Tử hiện lên một tia khác thường. Lạnh nhạt nói:

-Từ khi Âm Trúc đem ngươi giao cho ta, ta lúc nào cũng chú ý đến sự biến hòa trong tinh thần lực của ngươi. nếu ngay cả tinh thần của ngươi từ phân liệt hồi phục lại mà ta còn không biết thì ta cũng không xứng là hậu duệ của tử tinh nhất tộc.

Ánh mắt An Kỳ đột nhiên phát lạnh, khí tức âm u bao quanh thân thể

-Vậy ngươi muốn thế nào? Giết ta? Bây giờ là cơ hội tốt nhất của ngươi đó. Pháp lực của ta còn lại không đủ ba thành,nếu ngươi bây giờ ra tay, ta không phải đối thủ của ngươi. Ra tay đi.

Tử lắc đầu.

-Ngươi đi đi.

An Kỳ sửng sốt. Nàng không nghĩ tới Tử trả lời mình chỉ ba chữ đơn giản như vậy.

Tử chậm rãi xoay người, đưa lưng về phía An Kỳ.

-Thừa dịp ta chưa đổi ý, ngươi đi đi.

An Kỳ nhìn bóng lưng Tử rộng rãi, trong mắt lóe ra thần tình cực kỳ phức tạp. Những gì đã qua trong khoảng thời gian này, hết thảy không ngừng hiện lên trong đầu nàng.

Nguyên lai, An Kỳ lúc công kích tâm tạng Diệp Âm Trúc bị thần khí khô mộc long ngâm cầm phản chấn tinh thần lực. Tạo thành tinh thần mãnh liệt cắn trả, dẫn đến tinh thần phân liệt, trí lực trở về như khi mới trăm tuổi. Tinh linh trăm tuổi tương đương với loài người mười tuổi. Cho nên nàng thể hiện ra sự ngây thơ của mình.

Tử đem đến cho An Kỳ cảm giác an toàn. Khi tinh thần phân liệt, sau khi tỉnh lại, người đầu tiên mà nàng thấy là hắn, cảm được sự an toàn hắn đem đến cho mình. Chỉ là hôm nay đối mặt chiến tranh cự thú Cách Lạp Tây Tư, mắt thấy Tử đã bị thương tâm tính thiện lương của An Kỳ đau đớn, vô thức sử dụng thực lực chân chánh của nàng. Cường đại hắc ám cấm chú phải tiêu hao tinh thần lực rất lớn. Huống chi là một song trọng hắc ám cấm chú. Cho dù nàng là tử cấp bát giai ma pháp cao thủ tinh thần lực cũng tiêu hao gần như toàn bộ. Nàng nguyên vì tinh thần lực cắn trả mà tinh thần phân liệt. Nay dưới tình huống cạn kiệt tinh thần lực, không còn sự đối kháng lẫn nhau giữa các luồng tinh thần lực, tinh thần ấn một lần nữa dung hợp, khôi phục trí nhớ. Nhưng trí nhớ khôi phục không có nghĩa là nàng quên hết những gì đã xảy ra trong khoảng thời gian qua. Những chuyện xảy ra suốt dọc đường đi cùng Tử không những không mất đi sau khi khôi phục trí nhớ, còn khảm chặt vào nơi sâu thẳm nhất trong tâm hồn nàng.

-Tử.

An Kỳ kêu lên một tiếng. Khí tức âm lãnh trên người nàng đột nhiên biến mất. Ngay cả thanh âm của nàng cũng trở nên ôn nhu

-Ngươi không muốn nói gì với ta nữa sao?

Tử không quay lại, nhàn nhạt nói:

-Nếu sau này gặp lại Âm Trúc. Hy vọng ngươi không thương tổn hắn, nếu không, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi.

Một tia cười khổ treo trên khóe miệng An Kỳ

-Ngươi nên biết, ta có thể thương tổn một cao thủ có thể xuất ra bảy đại cấm chú sao? Ngươi cũng đánh giá ta cao quá rồi đó. Nguyên lai, ngươi chỉ xem ta như một phạm nhân mà Diệp Âm Trúc nhờ ngươi canh chừng thôi sao?.

Tử im lặng, đứng như trời trồng.

-Có thể nói cho ta biết, trong lòng ngươi đã từng thích ta qua chưa? Cho dù chỉ là một chút thôi.

An Kỳ đột nhiên có chút kích động hỏi.

Bóng lưng Tử rõ ràng trở nên cứng ngắc một chút, nhưng hắn vẫn không trả lời.

An Kỳ có chút cầu khẩn:

-Cho dù thích ta như thích một muội muội cũng không có sao?

Không gian như ngưng đọng lại. Tử tựa hồ có chút bất đắc dĩ gật đầu.

An Kỳ trên mặt vui vẻ

-Nói như vậy là có. Ta đi, ta đi dù thật lòng ta không muốn.

Phảng phất nhớ tới điều gì đó, ánh mắt nàng bất chợt dõi về phương nam.

-Nếu ngươi thích hắn, tại sao ngươi lại đi. Ngươi chờ hắn giữ ngươi lại sao?

Không biết từ lúc nào, Tô Lạp đã tới cạnh An Kỳ.

Sau khi An Kỳ tỉnh lại, Tô Lạp lúc nào cũng chú ý nàng. Bởi vì hắn sợ An Kỳ đối với Âm Trúc làm điều bất lợi, cho nên một mực theo sát canh chừng. Khi đã xác định An Kỳ sẽ không gây nguy hiểm cho Diệp Âm Trúc mới trầm tĩnh lại. Lại nghe được Tử và An Kỳ đối thoại, hắn không khỏi liên tưởng đến rất nhiều chuyện của mình, nhịn không được mới lên tiếng.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 13

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự