Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 237 Thi triển công kích bằng ánh sáng chói lòa (phần 3)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2362 chữ · khoảng 8 phút đọc

Mắt nhìn Ngân Long và hắc sắc khí lưu đó chính diện xông tới, Diệp Âm Trúc biết, mình không thể diễn tấu hoàn chỉnh cầm khúc rồi, dốc toàn lực, Đấu Khí và tinh thần lực hoàn toàn kết hợp, hai nay nắm chặt bấy sợi dây đàn, thi triển ra Thất Âm Đồng Bạo hắn mới nghiên cứu thành công gần đây nhất.

Lấy cường độ tinh thần lực làm chuẩn thi triển ra Thất Âm Đồng Bạo, có thể khiến uy lực bạo âm chớp mắt tăng cường lên 7 lần, thêm nữa huống gì lúc này Phi Bộc Liên Châu Cầm trong tay hắn là thần khí a! Còn thêm hắn thi triển phương pháp diễn tấu tĩnh lặng, trong chớp mắt, tựa như rút cạn hết ma pháp lực còn dư của hắn.

Vù——, trong sát na, Cách Lạp Tây Tư đột nhiên phát hiện mình vô pháp nghe thấy thanh âm ngoại giới, dù với tinh thần lực cường hãn của hắn, vào chớp mắt Thất Âm Đồng Bạo thông qua tĩnh lặng diễn tấu trực tiếp xung kích chỗ sâu nhất trong đại não, tinh thần còn xuất hiện ra một chút hoảng hốt. Khiến vầng ánh sáng màu trắng sữa hắn phóng ra ảm đạm đi rất nhiều.

Hắc sắc khí lưu do Tô Lạp hóa thành so với Ngân Long còn nhanh hơn vài phần, có lẽ vì nguyên nhân xông lên vội vã, hắc sắc vụ khí chỗ mũi nhọn đã tản ra hai bên một chút. Lúc này, chính là lúc Diệp Âm Trúc hoàn toàn phóng ra Thất Âm Đồng Bạo, tinh thần lực tiêu hao quá độ, trước mắt trở nên lờ mờ.

Diệp Âm Trúc không nghĩ đến đào tẩu nữa, trên tay hắn còn có Sinh Mệnh Thủ Hộ, dù chỉ có thể bảo hộ hắn một lần, nhưng lại không thể xoay chuyển chiến cục, vào lúc thân thể Tử bị hất văng đi, trong lòng hắn có phần chán nản. Mà vào lúc trước mắt hắn là một mảng lờ mờ, đột nhiên, hắn phát hiện trước mắt hiện ra một mảng kì cảnh.

Mũi nhọn của hắc sắc vụ khí tản ra, hắn tựa hồ nhìn thấy một khuôn mặt và một mũi nhọn. Mũi nhọn hình như là của Thiên Sứ Thán Tức, lúc này trớ chú do Thiên Sứ Thán Tức phóng ra vậy mà đã đạt đến mức độ khiến người nghe thấy phải kinh hãi, lại còn dưới sự thúc đẩy của một dạng năng lượng đặc thù, Thiên Sứ Thán Tức đó cũng từ đoản kiếm biến thành một thanh nhọn thon dài.

Càng khiến hắn kinh ngạc chính là một khuôn mặt, một khuôn mặt tuyệt mĩ vô bỉ, tư dung thậm chí còn hơn cả tuyệt mĩ tư dung của Hải Dương sau khi khôi phục dung mạo. Hình dáng thon dài, dung nhan tuyệt mĩ, vậy mà mỗi một điểm đều hoàn toàn bất đồng với Tô Lạp, sau lưng hắn thậm chí còn có một đôi cánh màu đen rực rỡ. Đáng tiếc là, giây phút này thị tuyến của hắn rất mơ hồ, vào lúc Diệp Âm Trúc muốn trợn to mắt nhìn cho rõ mọi thứ, thì một quầng ánh sáng ngân sắc đã phủ lên thân thể hắn.

Khí tức điên cuồng càng trở nên cường hoành, năng lượng dao động to lớn khiến mỗi cá nhân trở nên run rẩy, đen và trắng, hai đạo quang ảnh tụ lại vào giây phúc tối hậu, ngân quang phủ lên hắc quang, phảng phất giống như long phượng hòa minh tụ lại một chỗ, phát sinh va chạm mạnh nhất từ lúc bắt đầu chiến đấu đến nay.

Thường Hạo đỡ chắc Diệp Âm Trúc người bị hắn dùng Đẩu Chuyển Tinh Di quyền trượng cứu về, ánh mắt hai người đồng thời nhìn về chiến trường, cái bọn họ nhìn thấy là một cảnh đẹp mĩ lệ, cảnh đẹp mĩ lệ không có một thanh âm bất kì nào, mà sau đó một chút, bọn họ lại kinh hãi phát hiện, một mảng năng lượng loạn lưu vô pháp mô tả vỗ mặt lao tới.

Vào lúc này một thân ảnh cao lớn xuất hiện, che chắn cho thân thể Diệp Âm Trúc, cũng che cho Thường Hạo và Mã Lương người bị hắn lôi đến, thậm chí cả An Kì hôn mê ở hơi xa và Hải Dương người bảo hộ nàng cũng năng lượng hắn phóng ra lôi tới. Đấy là Tử, nửa thân trên hoàn toàn để trần, Tử toàn thân chằng chịt vết thương. Thân thể hắn tựa hồ đã không chỗ nào không bị thương, duy nhất không thay đổi, hình như chỉ có hai con mắt vẫn ngưng trọng, ánh mắt hắn giao nhau với Diệp Âm Trúc ở cự li gần, hai người đều cảm thấy trong nội tâm đối phương vô cùng thống khổ.

Thân thể Tử thực sự cao lớn, một tầng quang hoa tím nhạt phóng ra từ thân thể hắn vậy mà hoàn toàn ngăn trở năng lượng loạn lưu xông đến sau lưng, đối mặt với năng lượng dao động cường hoành vô bỉ ấy, vậy mà hắn đứng nguyên tại chỗ không dịch một tấc, Diệp Âm Trúc có thể nhìn thấy rõ huyết vụ dầy đặc không ngừng từ sau lưng Tử phun ra.

Tử——, Diệp Âm Trúc muốn gào lên giận dữ, lại phát hiện ra sao mà mình gào không thành tiếng.

- Âm Trúc, sau này chúng ta không thể cùng nhau rong ruổi Long Khi Nỗ Tư đại lục rồi, là ta không tốt, không nên mang ngươi tới đây...

Đó là thanh âm vang lên ở nơi sâu nhất trong lòng, tối hậu thanh âm.

Phảng phất như trải qua một thế kỉ dài đằng đẵng, nguyên tố dao động cuồng bạo trong không khí cuối cùng ngừng lại, Tử vẫn đứng tại chỗ, thậm chí ngay cả tinh thần trên mặt hắn đều giữ được nét quật cường ban đầu, chỉ là ánh mắt hắn đã ảm đạm rồi, động tác của hắn tựa hồ đã đông lại, vẫn nhìn Diệp Âm Trúc như vậy một chút không động, mà tử sắc quang hoa hộ thể đã hoàn toàn tiêu thất trong tĩnh lặng.

Đinh đinh đinh đinh đinh, trong năm tiếng nhẹ nhàng vang lên, Mã Lương há miệng phun xuất một búng máu tươi, lập tức ngã gục xuống đất, Ngân Long lục khí từ nhỏ đã luôn bên cạnh hắn, đồng thời với Ngân Long thi triển kĩ năng hi sinh, cũng hoàn toàn lấy quá đi toàn bộ tinh thần lực và thể lực.

- Tử.

Diệp Âm Trúc trong lòng run rẩy, hắn đột nhiên phát hiện, mình vậy mà không dám đi tiếp xúc với Tử trước mặt, thậm chí không dám liệu thương cho hắn, đó là vì ở nơi sâu nhất trong linh hồn hắn, cùng với lúc năng lượng loạn lưu biến mất, đã mất đi liên lạc của Tử, hoàn toàn mất đi, không có một chút tàn lưu.

Vèo một tiếng, thân ảnh của Tô Lạp sắc mặt trắng xanh đáp xuống không xa cạnh Diệp Âm Trúc, Thiên Sứ Thán Tức trong tay hắn đã không thấy đâu, toàn thân đều run lên kịch liệt, phảng phất phải chịu thống khổ vô tận, sức mạnh của hắn tựa hồ chỉ có thể miễn cưỡng giữ cho thân thể mình không ngã xuống.

Giờ này phút này, Thường Hạo, Tô Lạp và Hải Dương còn tỉnh táo, ánh mắt đều tập vào người đang run rẩy toàn thân Diệp Âm Trúc. Ở xa xa, Cách Lạp Tây Tư bị va chạm ngã lộn nhào, chính đang cố từ đất đứng lên, Thiên Sứ Thán Tức của Tô Lạp, lại cắm sâu vào chỗ rách lớn bị Hoàng Kim Bỉ Mông toàn lực đánh vỡ trước đó của hắn. Cách Lạp Tây Tư rất phẫn nộ, từ khi sinh ra đến nay, thân thể hắn lần đầu tiên bị thương.

Bị thương dưới tay nhân loại nhỏ bé và Tử Tinh Bỉ Mông còn xa mới trưởng thành liên thủ, dù vết thương đó còn lâu mới đủ để tạo thành vết thương có tính phá hoại đối với hắn, nhưng lúc này phẫn nộ trong lòng hắn đã bốc lên đến đỉnh điểm. Chỉ cần lại đứng lên được, mấy đứa gia hỏa may mắn còn sống kia, sẽ không một ai có thể đào thoát từ trong tay mình, chỉ có khiến thân thể bọn chúng hoàn toàn tiêu hóa trong bụng mình, mới có thể khiến sự phẫn nộ của mình dần dần bớt đi.

Diệp Âm Trúc không khóc, thân thể và nhãn thần run rẩy của hắn vậy mà ở tình huống này dần dần bình tĩnh trở lại. Nhưng, con ngươi nguyên trong suốt không có một chút tạp chất của hắn, vào giây phút này lại hoàn toàn biến thành huyết hồng sắc. Chầm chậm bước lên một bước, một tay hắn kiên định ôm lấy vai Tử, để thân thể đã cứng của hắn từ từ ngả lên vai mình.

- Tử, ta biết, ngươi tịnh không có chết, ta cũng không để ngươi chết, ngươi hiểu không? Chúng ta chẳng cần gì chiến tranh cự thú, chúng ta căn bản không cần bằng sức mạnh của hắn. Chỉ cần là người dám làm bị thương ngươi, ta đếu sẽ khiến hắn phải trả giá cực kỳ thê thảm.

Vừa nói, Diệp Âm Trúc vừa đỡ thân thể Tử, chầm chậm đặt nằm yên xuống đất, đôi mắt huyết hồng sắc của hắn, vậy mà phóng ra huyết quang mờ mờ, khiến Thường Hạo, Tô Lạp và Hải Dương trong lòng đều sản sinh ra một dạng sợ hãi khó nói.

- Tử, trước tiên ngươi ngủ một chút đi, đợi sau khi ta thay ngươi báo cừu, ta sẽ giúp ngươi tỉnh lại, được chứ?

Diệp Âm Trúc duỗi cánh tay kiên định hữu lực của mình, lúc hắn khởi thân đứng lên lại, các đồng bạn sau người hắn đều phát hiện rõ, từ thân hắn, phóng ra một tầng khí lưu màu xám chết chóc.

- Âm Trúc, không được.

Tô Lạp xúc động kêu lên một tiếng, biến hóa của Diệp Âm Trúc lúc này khiến hắn liên tưởng đến một dạng khả năng khủng bố, đấy là ma hóa! Một khi ma hóa, sẽ mất đi lí trí, vĩnh viễn nhập ma, nhưng dù có ma hóa, hắn cũng không thể chiến thắng thập cấp thần thú cường đại.

Diệp Âm Trúc không quay đầu, chỉ là cước bộ hơi ngừng lại, rồi lại tiến lên phía trước,

- Các ngươi chạy đi, chỗ này để ta và Tử là đủ.

Ngữ khí của hắn rất bình tĩnh, nhưng lại là bình tĩnh đáng sợ.

Chiến tranh cự thú Cách Lạp Tây Tư đã đứng lên trở lại, lại cất bước trầm trọng tiến lên, lần này, hắn đã trở nên càng điên cuồng. Mà bên Diệp Âm Trúc, hai Hoàng Kim Bỉ Mông đã sớm bị đánh bay, sinh tử không rõ, ba Băng Cực Ma Viên hôn mê, Tử tử vong, Tô Lạp ngay cả di động còn khó, Mã Lương hôn mê, duy nhất còn có sức chiến đấu, chỉ sót lại hai người không gian hệ ma pháp sư Thường Hạo và thần âm sư Hải Dương tịnh không thích hợp để chiến đấu trực tiếp mà thôi. Cho đến Diệp Âm Trúc, tinh thần lực trước đó đã hoàn toàn tiêu hao, còn sót lại không nhiều Trúc Đấu Khí, sao có thể chống lại cước bộ tiến lên tàn nhẫn của chiến tranh cự thú? Trước mặt thập cấp thần thú, bọn họ nhỏ bé như vậy. Nhưng mặc kệ là vậy, Diệp Âm Trúc vẫn từng bước tiến lên phía trước, giống như Tử lúc trước vậy, chính diện đi nghênh đón Cách Lạp Tây Tư.

Đột nhiên, cước bộ tiến lên của Diệp Âm Trúc ngừng lại, vì trong não hắn, tựa hồ nghe thấy một thanh âm đặc thù, một chút sau, một khối ánh sáng màu trắng sữa rực rỡ từ vị trí chính giữa mi tâm hắn phóng ra, trong khoảnh khắc đẩy tan vầng khí lưu màu xám xung quanh thân thể, ngay cả đôi ngươi huyết hồng sắc của hắn cũng thoái hết huyết quang, trong sáng trở lại.

Quang mang màu trắng sữa đồng dạng còn xuất hiện tại thân thể một người khác, lại là Tử người đã mất đi toàn bộ khí tức, vầng sáng màu trắng sữa ở mi tâm hắn sáng lên, một tầng năng lượng dao động nhu hòa chầm chậm phóng ra bên ngoài, thân thể nằm trên đất của Tử hoàn toàn duỗi thẳng ra rồi đứng lên, trong quá trình hắn đứng lên, ánh sáng màu trắng sữa chớp mắt trở nên cường liệt, che phủ toàn bộ thân thể hắn, phảng phất không có trọng lượng bồng bềnh bay đến phía Diệp Âm Trúc.

Diệp Âm Trúc không chuyển thân, thân thể Tử rõ ràng lớn hơn hắn một cấp lại từ sau hắn tuôn ra, hóa thành một khốn ánh sáng màu trắng sữa chói mắt bao trùm lên thân thể hắn, trong chớp mắt, thân thể bọn họ ở trong vùng ánh sáng màu trắng sữa dung hợp một cách kì dị.

Một dạng âm thanh ngâm nga kì dị từ giữa hai người dung hợp truyền tới, khuôn mặt chết chóc nguyên bản của Diệp Âm Trúc biến thành trang nghiêm, một tia sáng màu trắng sữa không ngừng ngấm vào da thịt hắn, toàn bộ những gì mất đi tựa hồ hoàn toàn trở lại, mà lúc này chỗ máy động ở ngực hắn, tựa hồ đã không còn là một quả tim.

Diệp Âm Trúc nghe thấy âm thanh kì dị gì vậy? Vì sao lại xuất hiện tình huống này?

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 21

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự