Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 234 Ám hắc cấm chú chi Sát Thần Mâu(phần 3)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2431 chữ · khoảng 8 phút đọc

Một điểm quang mang màu trắng sữa, tựa hồ trong sát na từ chỗ mâu và sừng va chạm lóe sáng lên. Quang mang xem ra tịnh không cường liệt, nhưng mỗi người lại đều đã mất đi thị giác. Toàn bộ xung quanh biến thành một mảng tĩnh lặng, không có âm thanh va chạm gì truyền lại. Tiếp theo, một cỗ sức mạnh to lớn không thể chống lại khiến mọi người cảm giác rõ ràng thân thể mình tựa hồ biến thành nhẹ nhàng, giống như phiêu đãng trong gió.

Trong hắc ám, quang minh cuối cùng cũng xuất hiện. Địch Tư, Mạt Kim Tư và ba Băng Cực Ma Viên lúc này chính đang từ khối băng khoan ra, đem mọi người bị cự li xung kích bay đi không thể chống lại, tiếp lấy hạ xuống.

Mặt đất, nguyên bản mặt đất bị phá nát bừa bãi, lúc này dưới tác dụng của một quầng ánh sáng nhu hòa màu trắng sữa, bằng phẳng trở lại. Chiến tranh cự thú Cách Lạp Tây Tư vẫn đứng tại chỗ, nhưng thân thể hắn lại lùn đi một chút, hai cái sừng lớn hoàn toàn hãm nhập vào trong mặt đất. Hoàng tinh sắc quang mang trong mắt lúc tỏ lúc mờ, khồng ngừng nhấp nháy, tựa hồ toàn thể người đã biến thành ngưng đọng.

Giữa tầng không, hắc sắc độc giác thú đột nhiên kêu lên một tiếng bi thảm, hóa thành một đạo hắc sắc quang mang biến mất, mà thân thể An Kỳ thì không thể tiếp tục phi hành, không bị khống chế từ không trung rơi xuống mặt đất. Không ai biết chớp mặt vừa rồi phát sinh chuyện gì, dù tịnh không phải là va chạm của cấm chú, nhưng lực chấn động do cấm chú công kích sản sinh ra đã nói cho họ biết một lần va chạm vừa rồi cuồng bạo bao nhiêu. So với Tử chém mạnh bằng Tử Tinh cự kiếm còn muốn cuồng bạo hơn rất nhiều rất nhiều.

Thân thể Tử xung lên, lần đầu tiên đón lấy An Kỳ hạ xuống, đứng ở chỗ đó im lặng nhìn Cách Lạp Tây Tư, trong lòng có vài phần kì vọng. Ấy nói cho cùng là song trùng cấm chú (cấm chú hai tầng), mà còn là hai tầng cấm chú dưới tác dụng tăng cường của nhất đại thần khúc “Cao sơn lưu thủy”. Cách Lạp Tây Tư sau khi bị suy giảm thực sự có thể chống lại không? Nếu như có thể khiến hắn bị thương một chút mà nói, có lẽ hôm nay những việc mình muốn làm còn có cơ hội.

Diệp Âm Trúc cũng ngừng diễn tấu. Trước khi va chạm một khắc đã dừng lại, khoảng cách thân thể hắn lui lại phía sau là ngắn nhất, khúc “Cao sơn lưu thủy” thêm vào tác dụng của đấu khí bản thân, khiến lực phòng ngự của hắn trong chớp mắt trở thành mạnh nhất trong mọi người, nhưng lúc này Phi Bộc Liên Châu Cầm đã bị hắn thu hồi về không gian giới chỉ. Đối với tình huống của Cách Lạp Tây Tư, hắn ngược lại còn hiểu rõ hơn Tử, đương lúc quầng sáng do “Cao sơn lưu thủy” sản sinh bị tinh thần lực chính xác của mình khống chế phủ lên thân Cách Lạp Tây Tư, hắn cảm giác thấy một tinh thần lực cường đại không gì sánh nổi, dù cầm khúc vẫn có thể sản sinh ra tác dụng nhất định, nhưng nếu so với trong tưởng tượng thì kém hơn rất nhiều rất nhiều, tinh thần lạc ấn của Cách Lạp Tây Tư lại giống như thân thể cường mạnh của hắn không có sơ hở gì.

- Grào, grào, grào……

Cách Lạp Tây Tư đột nhiên nghểnh đầu lên trời, phát ra ba tiếng gầm phẫn nộ. Tiếp theo, một khối khí lưu hắc sắc chói mắt đột nhiên từ mỗi một bộ phận thân thể hắn phân tán phát ra. Giống như là da thịt hắn đột nhiên bốc hơi nhanh chóng bay tản ra bên ngoài. Trong cặp mắt màu hoàng kim tràn đầy sự cuồng bạo không thể đoán trước được, giữa hai con ngươi là hai khối màu hồng quỷ dị mà nóng nảy, khiến mọi người đều cảm thấy bất an.

Ba Băng Cực Ma Viên vậy mà vì hắn gầm lên giận dữ ầm ầm ngã lăn quay, lại thêm lúc trước bị dư ba của đánh nhau bằng cách dậm chân làm bị thương, cuối cùng khiến ba cửu cấp ma thú này hôn mê. Trong đầu mấy người bọn Diệp Âm Trúc cũng đồng thời bị hôn trầm. Tiếng gầm giận dữ của Cách Lạp Tây Tư, dù cự li xa như vậy, lại như tinh thần xuyên thích trong tinh thần hệ ma pháp, khiến mỗi người đều bị ảnh hưởng nhất định.

Năng lượng khí tức điên cuồng lần đầu tiên dao động nổi lên, hắc sắc khí lưu trong chớp mắt đã tràn ra khoảng 100 mét, giống như một mảng ô vân đột nhiên giáng lâm trên mặt đất, lại như một mảng ôn dịch có thể thôn phệ toàn bộ sinh mệnh đang không ngừng tràn ra.

- Âm Trúc. Các ngươi chạy mau. Địch Tư, Mạt Kim Tư, cùng ta chống cự, hắn muốn ảo hóa bản thể.

Không có ai hiểu về chiến tranh cự thú hơn so với Tử. Vào lúc Cách Lạp Tây Tư gầm lên giận dữ, hắn đã biết, chiến tranh cự thú đó đã bị kích nộ triệt để, chịu đựng phẫn nộ của thập cấp thần thú, tịnh không phải việc bọn họ có thể làm được. Cấm chú miễn dịch, thậm chí là song trùng cấm chú miễn dịch, Phòng ngự của Cách Lạp Tây Tư so với trong tưởng tượng còn muốn mạnh hơn rất nhiều. Một đòn dốc toàn lực của An Kỳ tựa hồ không có khiến hắn bị thương hại gì, chỉ có thể khiến hắn càng thêm phẫn nộ, càng thêm cuồng bạo.

Năng lượng khí tức điên cuồng vào lúc này hoàn toàn xuất hiện, không có ai biết nên làm thế nào, rút lui hay không rút lui?

- Chạy mau. Khuyết điểm lớn nhất của chiến tranh cự thú chính là tốc độ chậm. Nhưng phạm vi công kích của hắn lại rất lớn, nếu không chạy đi thì ai cũng không có cơ hội li khai.

Tử phẫn nộ hét lên, lao nhanh về phía Tử Tinh cự kiếm của mình, dùng một tay nắm chắc lại Tử Tinh kiếm. Trong mắt hai vị Hoàng Kim Bỉ Mông lộ ra một chút bi thương, nhưng bọn họ tịnh không lùi lại, mà ngược lại từng bước tiến lên nghênh đón hắc vụ do chiến tranh cự thú Cách Lạp Tây Tư phóng ra, từ trên thân bọn họ, có thể cảm thấy tịnh không phải là tuyệt vọng, mà lại là tinh thần “xem chết là về”.

Trước khi Tử đuổi theo hai Hoàng Kim Bỉ Mông, đã đem An Kỳ người đã rơi vào trạng thái bán hôn mê giao vào tay Diệp Âm Trúc, sau đó hắn gật gật đầu, rồi mới xông lên. Thông qua liên hệ trong linh hồn, Diệp Âm Trúc biết, Tử muốn dùng sức mạnh của mình đến nhận hậu quả của lần tiến vào băng quyển này. Hắn biết, vì mình mới khiến mọi người đi vào hiểm địa. Hiện tại cũng chỉ có thể dựa vào sức mạnh của mình, đi bổ cứu toàn bộ, chí ít cũng sẽ khiến bọn Diệp Âm Trúc bình an li khai nơi này.

Diệp Âm Trúc sẽ chạy ư? Hắn không chạy, hắn thậm chí không nhiều lời, đưa An Kỳ trong lòng giao cho Hải Dương. Hướng về bọn họ vẫy vẫy tay, bước lớn xông ra, truy theo bước chân Tử cùng xông lên.

Tô Lạp và Hải Dương nhìn nhau một cái, bọn họ đều nhìn thấy vẻ tươi cười trong mắt đối phương, chớp mắt, thân thể Tô Lạp đã tiêu thất, mà Hải Dương ôm An Kỳ cũng ngồi luôn xuống chỗ cũ, dù nàng biết cổ tranh khúc của mình có lẽ đối với chiến cục không có tác dụng lớn, nhưng giờ này phút này, mỗi một phần sức mạnh đều có khả năng phát huy tác dụng. Bọn họ không chịu đi, bởi vì trong lòng họ, lúc đi vào chỗ này, đã sớm có tính toán.

Mã Lương và Thường Hạo cũng vậy không rời đi. Thường Hạo đứng ở phía trước, nắm chặt thanh pháp trượng dài, khẩn trương quan sát cục thế của chiến trường, mà Mã Lương đã bắt đầu vẽ, bức họa lấy Ngân Long lục khí làm cơ sở. Triệu hoán là sức mạnh lớn nhất của hắn.

Hắc vụ tản đi, toàn thể mặt băng rõ ràng đều dầy đặc lên rất nhiều, bởi vì tồn tại to lớn đó.

Thân dài xác thực hơn 100 mét, đi lên 30 mét, hai bắp vai rộng lớn xấp xỉ với độ cao (kích thước lạ quá ^^! ). Độc giác màu huyết hồng sắc, lân phiến như sắt đen bao phủ thân thể, cùng với một khúc độc giác dài hơn 7 mét, to lớn không gì so sánh. Đấy chính là bản thể của chiến tranh cự thú Cách Lạp Tây Tư, bản thể của thập cấp thần thú.

Trước mặt hắn, Hoàng Kim Bỉ Mông nguyên giống như ngọn núi biến thành người lùn. trước mặt hắn, toàn bộ khí thế đều không có một chút nào tác dụng. Dù là thuộc về một bộ phận Tử Tinh Bỉ Mông, cũng vô pháp khiến chiến tranh cự thú cuồng bạo trạng thái có phản ứng gì.

Cách Lạp Tây Tư khởi bộ, cử động tứ chi so với cột đá còn muốn to lớn hơn của hắn, xông tới phía Tử và hai vị Hoàng Kim Bỉ Mông. Ai cũng biết, va chạm của chiến tranh cự thú, thì bất kì sinh vật nào cũng vô pháp so sánh, cũng không có ai có thể ngăn cản. Dù cho ngăn trở trước mắt hắn là một tòa núi lớn, hắn cũng có thể đập vỡ núi. Va chạm mới là trực tiếp nhất của chiến tranh cự thú, cũng là kĩ năng cường đại nhất. Nhưng giờ này phút này, hai Kim một Tử, ba đạo thân ảnh lại ngăn trở trước mặt hắn như vậy.

Trong mắt lấp lánh ánh mắt nhất vãng vô tiền (xông lên không ngại gì nguy hiểm), đối mặt với cự đại chiến tranh cự thú, Tử không lui một bước. Giơ cao Tử Tinh cự kiếm, phảng phất giống như hạch tâm nổ, một khối tử quang thậm chí so với cấm chú còn muốn sáng hơn từ trước ngực hắn bạo khởi, một chút sau, thân thể hắn chớp mắt bành trướng, năng lượng cường hoành vô bỉ tựa hồ muốn đem toàn thể thế giới đập nát.

Cơ bắp cứng chắc giống như đá hoa cương điên cuồng sinh trưởng, thân thể hắn vừa cao lên, vừa nở ra, chỉ trong chớp mắt công phu, Tử nguyên bản thân cao 2 mét, cuối cùng thân thể tăng trưởng hơn 10 lần. Y phục trên người hắn đã bị sức mạnh cường hãn trước mắt hóa thành bụi phấn. Một tầng vững chắc kiên cố tử sắc tinh thể, giống như khải giáp cứng chắc nhất trên thế giới, từ da thịt hắn sinh trưởng ra, bảo vệ từng góc nhỏ nhất trên thân thể hắn.

Cao độ 25 mét, cuối cùng cũng tiếp cận được chiến tranh cự thú Cách Lạp Tây Tư, đôi mắt Tử cuối cùng có thể nhìn song song với hắn, tôn nghiêm của Tử Tinh, cần phải đem sức mạnh của mình ra bảo vệ. Dù cho kết cục là tử vong, Tử cũng sẽ đem ngọn lửa cuối cùng trong sinh mệnh mình hóa thành hung khí khiến địch nhân trước mắt tối hậu cũng sẽ bị thương.

Hai đạo kim sắc thân ảnh, thành trợ lực của hắn. Vào lúc chiến tranh cự thú cự đại vô bỉ cuối cùng cũng xung kích đến trước mặt bọn họ, một vòng hắc sắc khí lưu phá không cuốn đến, phảng phất như đem toàn bộ không gian ngưng kết lại, khiến Tử và hai Hoàng Kim Bỉ Mông không chỗ ẩn mình, căn bản không có khả năng né tránh. Nếu như cho là tốc độ của chiến tranh cự thú là chậm mà nghĩ dựa vào tốc độ đánh nhau với hắn, ấy là người ngu xuẩn chẳng nghi ngờ gì, là thập cấp thần thú, thực lực của chiến tranh cự thú há chỉ là va chạm giản đơn mà thôi sao? Va chạm của hắn, là theo việc khóa chặt toàn bộ không gian mà xuất hiện, là tồn tại siêu việt hơn cấm chú.

Tử và các Hoàng Kim Bỉ Mông sẽ né tránh à, sẽ lui lại à? Không, đương nhiên không, vào lúc bọn họ đạp bước tiến lên, là chắc chắn bọn họ sẽ không lui bước, ấy cũng không chỉ là vì đối kháng với địch nhân trước mắt, mà trọng yếu hơn là vì bảo vệ tôn nghiêm của Bỉ Mông. Đúng vậy, chính là tôn nghiêm của Bỉ Mông cự thú. Trong lòng họ, bốn chữ lục chiến vô địch (đánh nhau trên mặt đất) vĩnh viễn là của Bỉ Mông cự thú.

Địch Tư, Mạt Kim Tư, đồng thời đấm vào bộ ngực rắn chắc của mình, chớp mắt kim hoàng sắc quang mang như một khối chiến tranh mê vụ to lớn phóng ra, khiến thân thể bọn họ trong sát na bành trướng 20%, cơ thịt biến thành cuồng bạo hơn, hai mắt cũng hoàn toàn biến thành màu hồng. Thu hồi bách thốn lợi trảo, vì đối với chiến tranh cự thú mà nói, là chẳng có tác dụng gì, lúc này cái hai vị Hoàng Kim Bỉ Mông dựa vào, chỉ là nắm đấm cứng chắc vô bỉ của họ.

Đối diện với địch nhân cường đại như vậy, Âm Trúc bọn họ ứng phó thế nào? Tập tiếp theo, công kích sáng láng rực rỡ sẽ hiện ra thủ đoạn công kích cao cấp của bọn họ.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 12

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự