Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 231 Thần âm quang hoàn (phần 3)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2137 chữ · khoảng 7 phút đọc

Địch Tư sợ ảnh hưởng Diệp Âm Trúc cùng Hải Dương diễn tấu,tận lực bước đi vững vàng,trong lòng thầm nghĩ, nếu Cầm Đế có thể ở cùng một chỗ với Tử Đế thì tốt lắm, theo hắn nhận thấy, nhạc khúc có tác dụng thần kỳ, nói không chừng chính mình còn có thể tiến hóa nữa đây. Chỉ là không biết hoàng kim bỉ mông sau khi tiến hóa sẽ biến thành cái dạng gì đây.

Càng ngày càng quen thuộc cách khống chế, Diệp Âm Trúc thi triển Thần Âm Quang Hoàn mỗi lúc một thuần thục, hợp tấu làm tăng ma pháp lực lên, thậm chí còn tiêu hao ít ma pháp lực hơn so với khi bọn hắn thi triển quang hoàn, một khúc “Tiêu Tương Thủy Vân” đã hoàn toàn thay đổi trạng thái bất lợi lúc trước, mọi người đều đạt tới trạng thái tốt nhất.

Đi được ước chừng nửa giờ, bọn họ đã xuyên qua vụ khí nồng hậu, trước mắt xuất hiện một khu rừng băng lớn do băng trụ tạo thành, nơi này băng trụ tựa hồ là do nhân công chế tạo, bình thường mỗi một cây đều rất cao lớn, cây cao nhất thậm chí vượt qua trăm thước, những cây băng trụ tráng kiện, dưới ánh mặt trời chiếu xuống, bắn ra vầng sáng huyền ảo.

Tử trầm giọng nói:

-Mọi người cẩn thận một chút, chúng ta hẳn là tiến vào hạch tâm của băng quyển rồi."

Khoảng cách giữa các băng trụ rất rộng rãi, cho dù là thân thể hoàng kim bỉ mông có to lớn mấy cũng có thể dễ dàng thông qua, đi lên phía trước, trong lòng mọi người đều cũng không khỏi dậy lên cảm giác kỳ dị, bởi vì chung quanh nhiệt độ thật sự quái dị quá, mặc dù có rất nhiều băng trụ ngạo nghễ chọc trời, mặt đất cũng có một lớp băng dầy, nhưng nhiệt độ nơi này lại tạo cho người ta cảm giác ấm áp như mùa xuân, thậm chí nhiệt độ còn cao hơn điểm đóng băng. Nhưng nếu nhiệt độ cao, tại sao băng lại không tan?

Càng đi về phía trước, khe hở càng trở nên mỏng hơn, chung quanh băng cứng không thay đổi, nhưng nhiệt độ vẫn cao như trước. Mặc dù có Thần Âm Quang Hoàn trợ giúp, áp lực vô hình ngoại giới đã biến mất nhưng biến hóa kì dị này của nhiệt độ làm cho tâm tình mọi người khẩn trương hẳn lên.

Mã Lương lặng lẽ lấy ra ngân long lục khí của mình, pháp lực đã tăng lên tương đương với thanh cấp sơ giai, hắn tự tin khi gọi về lục cấp ngân long, lực công kích sẽ tăng.

Dù sao, ngân long lục khí kết hợp cùng một chỗ, hoàn toàn có thể xưng là nhất kiện thần khí.

Phải biết rằng, không chỉ dựa vào sáu bộ phận thân thể của ngân long mà phải trải qua trui luyện đặc thù mới hình thành được họa tông pháp bảo.

Thường Hạo nắm trong tay một cây pháp trượng rất dài, cao hơn cả thân thể hắn, toàn thân xuất ra bạch ngân, nắm trong tay một viên ngân quang bảo thạch

Tô Lạp lấy ra Vĩnh Hằng Thế Thân khôi lỗi, đứng ở đầu vai Địch Tư, cẩn thận quan sát chung quanh, tay cầm Thiên Sử Thán Tức tùy thời chuẩn bị ứng biến.

Sự cảnh giác của mọi người tựa hồ là phí công, cho đến khi bọn họ xuyên qua băng trụ cũng không có gặp nguy hiểm, cũng không có phát hiện một tia khí tức của sinh vật nào, xuyên qua băng trụ, bọn họ thấy một băng nguyên (cánh đồng băng) thật lớn, trống trải tới mức tựa hồ chỉ liếc mắt một cái đã tới bờ bên kia băng nguyên. Nhìn ngút tầm mắt cũng không phát hiện được gì cả.

Mọi người tự hỏi, chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy? Chẳng lẽ cảm giác trước đây đều là hư ảo sao? Ở đây chẳng hề có ma thú nào cả?

Diệp Âm Trúc cùng Hải Dương đồng thời đình chỉ hợp tấu, Thần Âm Quang Hoàn biến mất trong nháy mắt, thân thể mỗi người nhoáng lên một cái, phảng phất cảm giác được một cổ áp lực thật lớn khiến họ cảm thấy khó thở.

Áp lực còn cường đại hơn trước không biết bao nhiêu lần, thực lực kém cỏi nhất là Xích Tinh Hồng Linh, cũng bị áp lực vô hình chấn nhiếp làm mất đi năng lực hành động.

Loài người dù sao cũng không phải ma thú, đối với áp lực này vẫn thích ứng tương đối tốt hơn một chút, Diệp Âm Trúc từ trên vai Địch Tư nhảy xuống, thần sắc vừa động

-các ngươi hãy lắng nghe.

Ánh mắt nghi hoặc của mọi người nhìn hắn, Tử hỏi:

-nghe cái gì?

Diệp Âm Trúc hướng Tử khoát tay, thần sắc trầm ngưng, nằm xuống dán tai trên mặt băng. Trong mọi người, luận về thực lực, Diệp Âm Trúc có lẽ không được xếp hạng, nhưng luận về thính lực, không có ai có thể so sánh với hắn. Từ nhỏ được huấn luyện trở thành thần âm sư, hắn có thể nắm bắt mọi thanh âm, dù nhỏ đến mấy.

Nghe cả nửa ngày, Diệp Âm Trúc đứng lên

-Là tiếng nước chảy. Dưới mặt băng có nước, nhưng không phải nơi này, mà là phía trước.

Vừa nói xong, hắn giơ tay lên, chỉ ngay phía trước là mặt băng vụ khí to lớn khôn cùng.

Tử ánh mắt lưu chuyển, trong đầu linh quang chợt lóe

-ta hiểu được rồi. Có lẽ chúng ta đã xuyên qua đại lục, đi tới điểm cuối của cực bắc hoang nguyên Âm Trúc, cái mà ngươi nghe được hẳn là thanh âm của biển rộng, Bên ngoài cực bắc hoang nguyên của Long Khi Nỗ Tư đại lục là biển rộng. Có lẽ nguyên nhân vì nơi này quá lạnh, ngoài khơi đã ngưng kết thành băng, ngươi nghe được là thanh âm của nước gợn ở ngoài đại lục, phía dưới mặt băng.

Tử giải thích không thể nghi ngờ là rất hợp tình hợp lý, mọi người đồng thời gật đầu. Biển rộng, cũng đã tới được biển rộng, nhưng mục tiêu chuyến đi lần này của bọn họ lại không xuất hiện. Ánh mắt Tử trở nên trầm ngưng, Diệp Âm Trúc cũng toát ra thần sắc suy tư.

Chẳng lẽ đi lầm đường rồi sao? Nhưng áp lực rất lớn chung quanh là gì vậy? Tử không rõ, Diệp Âm Trúc cũng không rõ.

Do dự cả nửa ngày, Tử đột nhiên nói:

-Âm Trúc, chúng ta đi.

Diệp Âm Trúc sửng sốt

-đi? không tìm sao?

Tử lắc đầu, nói:

-có lẽ là ta tham lam quá. Lần này tìm được kim giáp cấm trùng, đối với ta mà nói đã là trợ giúp lớn nhất. Vốn chúng ta cũng không nên mạo hiểm tới nơi này, đều cũng là ta quá khích. Trở về đi, sau này chờ chúng ta trở nên mạnh hơn, sẽ tìm cơ hội tới nơi này tìm kiếm cũng không muộn.

Diệp Âm Trúc mỉm cười, nói:

-Hảo, vậy nghe lời ngươi.

Tử cũng không có kiên trì việc tìm kiếm, hắn cũng trở nên dễ dàng hơn. Dù sao áp lực tại đây làm hắn có dự cảm mơ hồ, có thể nhanh rời đi là tốt nhất. Phương pháp rời đi tốt nhất là sử dụng truyền tống thủy tinh, có thể trực tiếp đưa Tử đến biên giới cực bắc hoang nguyên, từ nơi đó chuyển đến Cầm thành sẽ dễ dàng hơn.

Từ không gian giới chỉ xuất ra thủy tinh cầu, vừa định bắt đầu truyền tống thì, Diệp Âm Trúc lại do dự. Mặc dù pháp lực tăng lên không ít, nhưng hắn biết, với thực lực của chính mình bây giờ mà muốn truyền tống một lần cả năm vị cửu cấp ma thú và mười người cũng không thực tế

-chúng ta phải phân ra đi hai lần.

Tử nhìn thủy tinh cầu trong tay Âm Trúc, gật đầu, nói:

-không thành vấn đề, ngươi mang theo người của Mễ Lan đi trước, mang cả Hồng Linh đi. Sau đó trở lại tiếp chúng ta. An Kỳ, ngươi cũng cùng Âm Trúc bọn họ đi trước đi.

An Kỳ dùng sức kéo tay Tử, lắc đầu, nói:

-Không, ta không đi, ta muốn cùng Tử ca ca ở một chỗ.

Bây giờ nàng đột nhiên trở nên có chút quái dị, không có hoạt bát như trước, thần sắc tựa hồ có chút bối rối. Tất cả mọi người tưởng rằng nàng bị ảnh hưởng của áp lực tại đây, cho nên ai cũng không có để ý.

Diệp Âm Trúc gật đầu, nói:

-Ta một lần truyền tống cực hạn là tám người, vì thân thể khổng lồ của Địch Tư bọn họ như vậy, sợ rằng còn được ít hơn. Chúng ta truyền tống hai lần những người này là đủ rồi, đầu tiên, ta dẫn Tô Lạp, Hải Dương, Thường Hạo, Mã Lương cùng Địch Tư đi trước đi. Sau đó, trở lại tiếp các ngươi. Như vậy, lần đầu tiên dùng một ít ma pháp lực, cũng có thể nhanh chóng tìm tiếp các ngươi. Ta trước tiên, khắc họa ở chỗ này một cái ma pháp trận để quay lại tiến hành truyền tống lần thứ hai.

Tử vuốt cằm nói:

-Hảo, mọi người làm thành một vòng tròn, che chở Âm Trúc khắc họa pháp trận.

Ba huynh đệ Viên Nhất vừa nghe nói có thể đi, liền không kịp đợi, vội vàng vây quanh, lẳng lặng cùng đợi, sắc mặt không giấu được ý muốn rời nhanh. Mọi người làm thành một vòng tròn, để Diệp Âm Trúc ở chính giữa.

Đây không phải lần đầu tiên khắc họa pháp trận, Diệp Âm Trúc so với trước kia đã thuần thục hơn, tay phải vung lên, kiếm Nặc Khắc Hi lặng yên xuất ra, dưới tác dụng trúc đấu khí, một đạo kiếm khí bay nhanh tới mặt băng dưới chân bắt đầu khắc họa.

Tay phải khắc họa pháp trận, tay trái thả ra pháp lực từ thủy tinh cầu, như vậy thông qua đấu khí phụ trợ có thể tiết kiệm không ít tinh thần lực.

Diệp Âm Trúc vừa mới khắc họa pháp trận được một phần ba, đột nhiên, mặt băng chấn động kịch liệt, thân thể Diệp Âm Trúc hơi chấn động, may là hắn kịp thời phản ứng nên không có họa sai.

-Chuyện gì xảy ra vậy?

Khí tức của mỗi người cũng trở nên khẩn trương.

Oanh long, lúc này một tiếng nổ so với lúc trước càng thêm kịch liệt chấn động, ngay cả thân thể thật lớn của Địch Tư cùng Mạt Kim Tư đều cũng bị ảnh hưởng.

Oanh long - , oanh long - , oanh long -

Một đường băng nứt thật lớn xuất hiện cách đó không xa, lấy đường băng nứt làm tâm, không biết có bao nhiêu đứt gãy trên mặt băng cùng hiện ra, một thanh âm trầm thấp cương ngạnh từ bốn phương tám hướng truyền đến

-Là ai đánh thức Cách Lạp Tây Tư vĩ đại. Đã thật lâu không có nhấm nháp qua mùi vị của sinh vật tại lục địa, hãy chịu chết đi. ha ha ha ha ……

Từ khi sinh ra đến nay, mọi người lần đầu tiên nghe được tiếng cười kinh khủng như thế, mỗi một tiếng cười to, trên mặt đất vết nứt mở rộng mấy lần, băng phấn phún ra, từ trời cao, vô số băng phiến tản ra, đang ấm áp nhất thời bị một trận gió lạnh vô cùng, làm mỗi người đều rùng mình.

Tô Lạp phản ứng nhanh nhất

-mau bỏ đi. Tựa hồ là sinh vật rất cường đại, chúng ta trước tiên lùi về băng lâm. Có thể ngăn cản tốt hơn.

Tử cùng Diệp Âm Trúc liếc nhau, vung tay lên, các ma pháp sư lại lên trên vai hoàng kim bỉ mông như trước, mọi người bắt đầu chạy, hướng băng lâm lui lại.

Oanh - , một tiếng nổ to, vô số băng phiến bị nghiền nát bay lên trời, tựa như một cái băng cầu thật lớn đột nhiên nổ tung, tiếng xé gió phát ra, mỗi một mảnh toái băng đều như mũi tên nhọn bắn ra, cơ hồ bao trùm hơn một ngàn thước phương viên.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 12

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự