Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 230 Thần âm quang hoàn (phần 2)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2051 chữ · khoảng 7 phút đọc

Hải Dương nhìn Âm Trúc, lật tấm vải trắng che mặt lên, kia là làn da trắng như tuyết mịn, này là cặp mắt đen long lanh, mặc dù đây không phải lần đầu hắn thấy dung nhan của nàng nhưng vẫn không kìm được lòng run lên một cái.

Nàng nhẹ nhàng cười rồi nói:

-Lâu rồi ngươi chưa nhìn ta, bất luận thế nào ngươi cũng phải nhớ kỹ khuôn mặt này!

Diệp Âm Trúc có chút mơ hồ gật đầu, Hải Dương đậy khăn che mặt lại, đặt cổ cầm lên đùi.

-Cầm đế, ngài đánh đàn ở chỗ này, sẽ không dẫn người đến sao? Hay là chúng ta cẩn thận một chút.

Địch Tư hỏi dò. Cảm giác áp lực càng ngày càng mạnh, khiến hắn có chút không thở nổi.

Diệp Âm Trúc lạnh nhạt nói:

-Chẳng lẽ chúng ta không lên tiếng, bọn họ không biết chúng ta đã tiến vào lãnh địa của họ sao? nếu là như vậy, tại sao trước kia, không một ma thú nào tiến vào mà còn sống đi ra ngoài?"

Cái này… Địch Tư không nói được gì thêm.

Tử ngẩng đầu nhìn hướng Diệp Âm Trúc đang ngồi trên vai Địch Tư, cười nói:

-Âm Trúc, đàn đi, ta cũng rất muốn nghe các ngươi hợp tấu.

Chỉ có hắn mới hiểu được Diệp Âm Trúc muốn làm gì.

Diệp Âm Trúc mỉm cười, từ không gian giới chỉ, xuất ra Hải Nguyệt Thanh Huy cầm, hướng bên người Hải Dương lộ ra một tia cười như ánh mặt trời, bát chỉ đã phiêu nhiên luật động, tiếng đàn trầm thấp ông minh lặng yên phát ra.

Không cần nói, tiếng đàn chính là cách tốt nhất để chỉ dẫn, nương theo phiếm âm phiêu dật, cổ tranh của Hải Dương nhất thời phát ra một chuỗi thanh minh cao viễn băng liệt.

Chỉ cần bàn tay tiếp xúc cầm huyền, Diệp Âm Trúc sẽ hoàn toàn tiến vào một loại trạng thái khác, tám ngón tay nhẹ lướt trên dây, vừa ưu nhã vừa cổ điển, sự anh tuấn ấy làm cho Hải Dương ngất ngây. Nhớ lại lúc lần đầu nghe hắn đàn, ngay cả khi nàng đã đạt được thanh cấp, nàng đã cảm thấy được sự chênh lệch giữa hai người. Sự khác biệt này không phải là tinh thần lực, mà là ở khả năng cảm thụ âm nhạc. Nhờ hắn chỉ điểm, với khúc “Thiếu nữ u hồn” nàng đã cảm nhận được khá hơn trước nhiều nhưng nàng cũng phải từ từ mới có thể đưa tâm tình vào khúc nhạc. Âm Trúc thì khác hẳn, chỉ trong khoảnh khắc, tay hắn đụng vào dây đàn, hay bất cứ loại nhạc cụ nào, hắn đều có thể diễn tả ngay lập tức.

Tiếng đàn tràn ngập ma lực, chẳng những vây quanh mỗi người, mà cũng vây quanh bản thân hắn và cổ tranh, phảng phất như được một loại lực lượng vô hình dẫn dắt, tâm tình Hải Dương trực tiếp dung nhập vào cầm khúc.

Trong khi song tấu, một cầm một tranh, một trầm một thanh, hai chủng loại hoàn toàn bất đồng âm luật, nhưng lại kết hợp một cách hoàn mỹ, dung nhập làm một.

Bên kia, ngồi ở trên vai Địch Tư, Tô Lạp nhìn Diệp Âm Trúc cùng Hải Dương song tấu, trong mắt toát lên sự đố kị. Hắn biết, cho dù mình có ở gần hắn cách mấy, cho dù có thân thiết với hắn bao nhiêu, cũng không sao được như Hải Dương cùng hắn hợp tấu! Nếu có thể tái sinh, hắn thề nhất định lựa chọn thần âm sư, lựa chọn một nhạc khí tốt nhất để cùng song tấu với Âm Trúc.

Cổ cầm âm thanh như tiếng rồng ngâm xa xa, hợp cùng với tranh mà diễn khúc "Tiêu tương thủy vân", khúc nhạc giống như sóng nước bập bềnh, sương khói mênh mang. Lúc ấy từ thân thể của Âm Trúc, một quầng sáng màu vàng nhạt xuất hiện, Hải Dương thì lại phát ra ánh sáng màu xanh lạt, cả hai lại hỗ trợ lẫn nhau. Ánh sáng xanh từ từ nhập vào quầng sáng vàng, khiến cho màu vàng đậm hơn.

Âm Trúc trong lòng không ngớt kinh hãi, khi biết được tinh thần lực của mình có sự biến hóa, trong quá trình hợp tấu với hắn, Hải Dương đã đạt thanh cấp trung giai, sự trợ giúp quả thật lớn. Phải biết rằng, ma pháp cấp bậc càng về sau, mỗi bậc chênh lệch lại càng to. Diệp Âm Trúc bây giờ thực lực là kiếm đảm cầm tâm thất giai, tương đương với lam cấp sơ giai, cho dù Hải Dương là thanh cấp trung giai, cũng không có thể tăng lên tới lam cấp trung giai. Nhưng là, do sự dẫn đạo của tiếng đàn, tranh âm hoàn toàn dung hợp, tinh thần lực của hai người đều là huyền nhạc của cầm huyền cùng tranh huyền cộng minh dung hợp, chẳng những tinh thần lực tốc độ ngưng tụ gia tăng thật lớn, Diệp Âm Trúc rõ ràng cảm giác được khi hai người phát huy cầm ma pháp, thực lực đã đạt tới bên bờ của kiếm đảm cầm tâm cửu giai. Hắn tin tưởng nếu có thể có hai gã thanh cấp thần âm sư phụ trợ chính mình nói không chừng, có thể đột phá đến tử cấp cảnh giới a! Thật sâu trong lòng, hắn biết, đạt tới tử cấp thần âm sư là một việc kinh khủng.

Âm thanh biến hóa vô cùng, lúc tán lúc tụ, lúc dồn dập lúc lại thư thả. Một khúc "Tiêu tương thủy vân" dưới sự vận dụng của thần âm sư đã hóa cường đại, thông qua tình cảm cùng nhạc khúc giao dung mà sinh ra thực lực.

Cầm theo tâm tình của Diệp Âm Trúc mà run rẩy, tâm tình của Hải Dương cùng tranh cũng dung hòa theo. Quầng sáng màu vàng với đường kính ba mươi thước bao bọc thân thể mọi người hoàn toàn ở bên trong. Âm thanh của nhạc khúc đã không chỉ khiến người nghe cảm thấy vui vẻ, mà sóng âm còn khiến cho tinh thần lực cùng khí tức có sự ảnh hưởng, thậm chí là thông qua không khí chấn ba cùng với tinh thần lực mà bọn họ cảm thụ, đạt đến hiệu quả cao nhất trong khối không gian quầng sáng bao phủ.

Xích Tinh Hồng Linh, thực lực kém cỏi nhất lại có phản ứng đầu tiên. Thực lực của nó chỉ tương đương với ma thú cấp bốn, tinh thần lực không đáng kể, từ lúc tiến vào băng quyển, thân thể nó không ngớt run rẩy, toàn cuộn tròn người thành một trái cầu, nắm chặt lấy bộ lông của Địch Tư, đeo tại trên người hắn không dám buông.

Lúc này tại cầm tranh hợp tấu, dưới ánh màu vàng đậm, sự sợ hãi trong mắt nó từ từ biến mất, thay vào đó là một vẻ si mê, con mắt rực rở chăm chú nhìn Diệp Âm Trúc cùng Hải Dương. Nó mượn lực vài lần đến bên Địch Tư, tựa trên vai Tô Lạp đang chăm chú lắng nghe với bộ dáng cực kỳ say mê, tại ngực của hắn trong lúc đó, một điểm nhàn nhạt có vầng sáng màu tím, từ từ sáng lên. Tiến gần đến kiếm đảm cầm tâm cửu giai, thần âm pháp lực, cũng kích thích hắn, trong cơ thể kim được gia tốc hấp thu, hắn như thế nào không hưng phấn đây?

Ngay sau đó, Tô Lạp, Mã Lương và Thường Hạo, ba người đồng thời cảm giác được khí tức trên người đã xuất hiện biến hóa, sau khi tiến vào băng quyển, cảm giác áp lực trong tim đã lặng yên biến mất, toàn thân tựa hồ cũng trở nên dễ chịu, tinh thần cũng thế, bất luận là đấu khí của Tô Lạp, hay là ma pháp sư pháp lực của hai vị đông long bát tông trẻ tuổi đều cũng tăng lên đáng kể. Bọn họ tự mình có khả năng đạt tới trạng thái cao nhất, đối với ngoại giới, cảm quan cũng nhạy cảm lên rất nhiều, tất cả hết thảy tựa hồ đều cũng tiến vào một cảnh giới kỳ diệu.

Ba gã băng cực ma viên cước bộ dừng lại, nhìn qua cơ thể bọn họ, quang mang màu vàng che khuất bên trong, nghe nhạc khúc ưu nhã động lòng người, chúng nó không khỏi nhịn được cùng tuyết long báo phát sinh một tình cảnh, trong lòng đồng thời nghĩ đến, cái loài người đáng sợ, may là lúc này đây hắn đứng ở cùng một phe với chúng. Chung quanh áp lực tiêu mất, thân thể hết run rẩy, toàn thân tràn ngập một lần nữa lực lượng, ngay cả Viên Nhị cùng Viên Tam còn không có khỏi hẳn vết thương cũng đã không hề đau đớn. Sinh trưởng tại băng sâm, chúng nó chưa lúc nào gặp qua ma pháp thần kỳ như thế, trong lúc nhất thời lòng tin về ý khiêu chiến trong băng quyển không khỏi tăng nhiều, cước bộ cũng trở nên trầm ổn rất nhiều.

Sự khẩn trương của Địch Tư cùng Mạt Kim Tư đích đã bị quang hoàn kỳ dị bao phủ và tiêu trừ, ngay cả tâm tình của Tử cũng buông lỏng rất nhiều, đi tới một bên, hướng Diệp Âm Trúc chìa ra ngón cái.

Chơi xong cầm khúc, khống chế tâm huyền cùng cầm huyền của chính mình, Diệp Âm Trúc đột nhiên phát hiện, tiếng đàn của mình đã tiến vào cảnh giới cao hơn. Khi diễn tấu cầm khúc, âm nhạc không thể nghi ngờ đã phát tán, tiếng đàn vang rất xa, cầm ma pháp uy lực là có thể kéo dài đến rất xa, căn cứ thanh âm lớn nhỏ, mà phạm vi bao trùm sẽ thay đổi. Nhưng lúc này, hắn lại cảm giác được rõ ràng, khi chính mình diễn tấu “Tiêu tương thủy vân”, có lẽ nguyên nhân là do cầm ma pháp lực tăng nhiều lên, hắn phát hiện chính mình cũng có thể thông qua tinh thần lực trực tiếp khống chế phạm vi được bao phủ bởi cầm ma pháp lực.

Không hạn chế tiếng đàn khuếch trương, hiệu quả của tiếng đàn là căn cứ vào thanh âm lớn nhỏ truyền đi, nhưng có thể khống chế được ảnh hưởng của ma pháp lực, thông qua tinh chuẩn ma pháp lực khống chế, có thể phát huy tinh thần lực. Tình huống này, trước kia, hắn không có nghe Tần Thương nói qua, mơ hồ cảm giác được tinh thần lực này xuất hiện, có liên quan đến mình, đồng thời cùng đấu khí của chính mình và đồng đẳng bổn mạng khế ước với Tử cũng có liên hệ thâm thiết, tựa như là một sự pha trộn dẫn đến dị biến.

Một bên diễn tấu một bên thưởng thức, Diệp Âm Trúc xác định suy đóan của chính mình là chính xác, theo quang hoàn màu khống chế, đưa toàn bộ mọi người vào trung tâm, thế hệ sau này của Cầm đế Diệp Âm Trúc làm đại lục khiếp sợ, thần âm quang hoàn lần đầu tiên xuất hiện trong lịch sử Long Khi Nỗ Tư đại lục.

Có thần âm quang hoàn phụ trợ, tình trạng của mọi người hoàn toàn ổn định, hơn nữa trạng thái chiến đấu cũng tốt lên, đàng trước ba gã băng cực ma viên nhất thời trở nên linh hoạt, quang mang màu lam từ ánh mắt lạnh như băng của bọn họ trên người phóng thích, dạng hình phiến, vụ khí nồng nặc nhất thời hóa thành tảng băng rơi trên mặt đất, làm tầm mắt mọi người được khôi phục rất nhiều.

Địch Tư tức giận nạt một tiếng

-Ba tên đần, làm gì đi chứ.

Tô Lạp cười, nói:

-Có lẽ là bọn họ sợ quá mà quên đi rồi.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 13

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự