Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 229 Thần âm quang hoàn (phần 1)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2081 chữ · khoảng 7 phút đọc

Mọi người còn chưa hết kinh ngạc với sự biến hóa của hai vị hòang kim bỉ mông, thì ba huynh đệ băng cực ma viên cũng đồng thời gầm lên một tiếng, hiện ra bản thể. Mặc dù so với hòang kim bỉ mông, thân hình chúng nó nhỏ hơn nhiều, nhưng với hơi thở mạnh mẽ của cửu cấp ma thú, khiến cho bọn hắn trở thành cường đại tựa như hoàng kim bỉ mông.

Trong khỏang thời gian rất ngắn, phảng phất như xuất hiện 5 ngọn núi, cửu cấp ma thú a! bình thường, khó có thể nhìn thấy một, mà giờ phút này lại xuất hiện những năm.

Rung động, ngay cả tô lạp, cũng lúng túng, không nghĩ tới mỗi ngày, mình cùng với Địch Tư và Mạt Kim Tư qua lại, nhưng bọn họ lại cường đại như vậy.

Đồng tử của Hải dương co rút lại, là cháu gái của Nguyên soái của Mễ lan đế quốc, gia gia nàng từng chiến đấu quá một lần tại chiến trường, Thú nhân tộc luôn là địch nhân của Mễ lan đế quốc, lúc này xuất hiện hai hoàng kim bỉ mông, Diệp Âm Trúc có quan hệ gì với thú nhân ? Vả lại còn có nhân vật thần bí – Tử ? là ai ?

Lần này, duy chỉ có An kỳ là không có kinh ngạc, nàng như trước, nắm tay Tử, coi như không mọi biến hóa đều không liên quan đến mình.

-Âm Trúc, chuyện gì xảy ra?

Hải Dương hỏi. nàng tuyệt đối sẽ không tin là Âm Trúc được thú nhân phái đến Mễ lan đế quốc để làm gián điệp. Cho dù việc xảy ra trước mắt là thật, nàng cũng tuyệt không tin.

Diệp Âm Trúc đi tới bên người Tử

-Bây giờ các ngươi hẳn là hiểu được, tại sao lúc đầu xuất phát đi cực bắc hoang nguyên, ta đã nhiều lần nhắc là không được tiết lộ gì khi trở về.

Tử là huynh đệ của ta, đồng thời, hắn cũng là Bỉ mông tộc, chánh thức là Bỉ Mông vương, nhưng hiện bây giờ tù trưởng của tam đại bộ lạc thú nhân, không dễ dàng bỏ qua sự tồn tại của hắn. Năm đó, khi bị ám hại, Tử đã đến A Tạp Địch Á, mười năm trước và chúng ta đã nhận biết nhau.

Khi đến Mễ lan ma võ học viện, chúng ta đã lập khế ước.

Lần này đến cực bắc hoang nguyên, nguyên nhân chủ yếu là trợ giúp Tử tìm kiếm các bằng hữu của tổ tiên hắn, với sự ủng hộ của họ, Tử sẽ tìm lại được địa vị trong lãnh địa của mình. Ta giải thích như vậy, các ngươi có thể hiểu được không ?

Tô lạp có chút mờ mịt nói:

-Cho tới bây giờ, ta cũng chưa nghe nói qua bỉ mông cự thú còn có sự tồn tại của bỉ mông vương.

Mỗi một hoàng kim bỉ mông cơ hồ đều độc lập, cuồng ngạo, so như thế nào với bỉ mông vương đây?

Địch Tư cười hắc hắc, gập lưng xuống, đưa đầu nói

-Tô lạp, tiểu huynh đệ, ta mà cuồng ngạo ư,oan uổng chết được Ngươi sẽ không nghĩ vì ta là bỉ mông cự thú mà sau này không cho ta ăn thịt nướng đấy chứ ?

Tô lạp sửng sốt một chút, nhìn cái đầu to của Địch Tư cùng bộ lông màu vàng, trong lúc nhất thời nói không ra lời. Hoàng kim bỉ mông, đối với hắn sự rung động cũng đủ lớn.

Tử thản nhiên nói:

-Chúng ta Tử Tinh nhất tộc, ngàn năm mới gặp một lần, bây giờ có lẽ loài người, đã quên chúng ta rồi.

Có lẽ chỉ có long tộc, địch nhân của chúng ta mới có thể lưu lại một ít trí nhớ.

Bây giờ, bí mật của ta các ngươi đều đã biết rồi. Nếu các ngươi lựa chọn rời đi, ta cùng Âm Trúc cũng sẽ không trách các ngươi.

-Âm trúc là huynh đệ của chúng ta.

Mã lương mỉm cười, đi tới dưới chân Mạt Kim Tư, thích thú so độ cao. Hắn và Thường Hạo đều xuất thân từ Đông Long bát tông, đối với thú nhân cũng không có gì cừu hận, bây giờ đối với Đông Long bát tông mà nói, đại lục càng loạn thì càng có lợi, mới có thể tìm được cơ hội hướng pháp lam thất tháp phát động việc xâm nhập, thuộc hạ của Tử đều là hoàng kim bỉ mông, có thể thấy được hắn có cỡ nào cường đại, vừa mới xác lập với Diệp Âm Trúc địa vị chủ đạo, hắn có thể có như vậy một minh hữu cường đại, đối với sau này, việc phát triển địa vị của Đông Long bát tông đều có thật lớn chỗ tốt. Thú nhân là như thế nào? Chính đồng bọn khế ước của hai người có được nhờ trợ giúp của bọn Tử.

Tô Lạp ngửng đầu nhìn lên, so với hắn không biết Địch Tư cao hơn hắn bao nhiêu

-Ta còn chưa bao giờ ngồi trên vai hoàng kim bỉ mông, nếu ngươi muốn ăn thịt nướng, để ta thử xem như thế nào?

Địch Tư nhếch miệng cười nói:

-không thành vấn đề.

Bàn tay thật lớn mở ra, để cho Tô Lạp đi tới, sau một khắc, cảm giác như đằng vân giá vũ ,Tô Lạp đã ngồi trên bả vai rộng rãi của Địch Tư.

Tô lạp, Mã Lương và Thường Hạo chưa từng làm cho chính mình thất vọng, Diệp Âm Trúc chuyển ánh mắt hướng đến Hải Dương, là cháu gái của Nguyên soái của Mễ lan đế quốc, nàng sẽ hay không chấp nhận chính mình cùng thú nhân quan hệ huynh đệ? Mặc dù có lời cam đoan lúc trước của Hải Dương,hắn cũng không có cách nào dám chắc.

Hải Dương từng bước một bước về phía trước, ánh mắt nàng đã khôi phục lại bình thường, lắc lắc đầu thốt:

-Ta không thấy, ta không thấy… Tóc đen theo trán nhẹ lay động, trên gương mặt màu trắng, vẻ mặt và bộ dáng đáng yêu của Hải Dương làm cho Diệp Âm Trúc và Tử đều không khỏi nhịn được, nở nụ cười.

Tử cầm tay An kỳ thốt:

-Xuất phát.

Diệp Âm Trúc cười, người nhẹ nhàng tiến lên, dưới sự kinh hô của Hải Dương, đưa thân thể mềm mại của nàng từ trên mặt đất phóng người lên, mượn lực tại ngực Địch Tư, đằng thân lên ngồi xuống trên vai.

Đứng trên cao, nhìn xa, ngồi trên vai hoàng kim bỉ mông có thể nhìn xa hơn nữa.

Mạt kim tư, mỗi tay một người, đưa Thường Hạo và Mã Lương đặt trên vai mình, vấn đề là bọn hắn cũng không được đãi ngộ như Tô lạp vậy, hoảng sợ kêu lên, còn tưởng rằng hoàng kim bỉ mông đã phát điên rồi.

Tam vị băng cực ma viên đi đầu, ngay sau đó là Tử cùng An kỳ, cuối cùng là hai vị hoàng kim bỉ mông. Năm cửu cấp ma thú và ba gã ma pháp sư, một gã thích khách cùng tử tinh bỉ mông, tinh linh nữ vương hai người là một đội ngũ cường đại, tiến vào cực bắc hoang nguyên.

Tại mặt sau cùng của đội ngũ, là xích tinh hồng linh, lúc này bộ dáng của hắn có chút tức cười, theo sát địch tư phía sau, vẻ khẩn trương cùng thân thể run rẩy.

Không biết có lẽ vì đã bắt đầu hấp thu kim ý trong cơ thể, bộ lông của hồng linh trở nên càng ngày càng trong suốt rồi.

Càng lúc hỏa hồng lượng sắc tăng, băng tuyết tăng thêm vẻ diễm lệ.

Băng sâm không tăng theo địa hình, mà là nhiệt độ. Tiến vào băng quyển, nhất thời mọi người có chút không thích ứng. Mặc dù rét lạnh như trước, nhưng so với trong băng sâm nước đóng thành băng, lạnh vô cùng,ở trong băng quyển có vẻ ấm áp hơn nhiều, nhưng điều trọng yếu chính là, nơi này không có gió cũng không có tuyết,chung quanh chỉ có sự yên tĩnh đến đáng sợ.

Diệp Âm Trúc ngồi ở trên vai Địch Tư, một tay ôm sát eo Hải Dương, dõi mắt nhìn ra xa, từ bả vai Địch Tư với độ cao hơn mười thước, hắn có thể thấy phía trước địa thế rất bình thản, chỉ là chung quanh vụ khí theo độ ấm tăng lên trở nên dày đặc, ước chừng chỉ có thể thấy khỏang hai trăm thước cảnh vật, xa hơn nũa trở nên một mảnh mơ hồ.

Đi đàng trước là tam vị băng cực ma viên, tốc độ càng ngày càng chậm, Diệp Âm Trúc có thể thấy rõ ràng thân thể chúng nó tựa hồ có chút phát run, mỗi bước đều cũng cố gắng hết sức.

Bọn họ sợ cái gì? Trong lòng Diệp Âm Trúc mọc lên một cái nghi vấn, thông qua tinh thần liên lạc, với Tử phát ra câuhỏi.

Tử, sắc mặt cũng trở nên có chút ngưng trọng, hướng Diệp Âm Trúc nơi đầu vai Địch Tư truyền âm:

-Nơi này quả nhiên cổ quái, xem ra ta đã đoán đúng. Áp lực, cường đại áp lực, ngay cả ta cũng có cảm giác khó chịu, ngươi không có phát hiện Địch Tư cùng Mạt Kim Tư thần sắc cũng rất ngưng trọng sao?

Có thể gây cho cửu cấp thượng vị ma thú áp lực, phải là một thứ gì đó tồn tại cao hơn bọn chúng.

Diệp Âm Trúc nghiêng đầu hướng Địch Tư nhìn lại, quả nhiên Địch Tư tính trương cuồng đã thu liễm, mặc dù không giống với ba tiểu đệ của hắn đã không chịu nổi mà run rẩy đi tới, bước tiến cũng trở nên phi thường ngưng trọng.

Hồng quang trong đôi mắt lóe ra, tựa hồ cảm thụ được động tĩnh chung quanh.

Vụ khí trở nên càng ngày càng mãnh liệt, làm cho tầm nhìn cũng trở nên càng ngày càng kém. Trong khi đó, nhiệt độ lại từ từ dâng cao.

Đột nhiên, phía trước tam vị băng cực ma viên dừng bước, Viên Nhất quay đầu lại, sợ hãi thốt:

-Chúng ta thật sự còn muốn tiến lên phía trước sao? Phiến sương mù này là bằng chứng đã chánh thức tiến vào băng quyển. Trong trí nhớ của chúng ta, còn không có người nào tiến vào băng quyển mà có thể còn sống trở ra.

Tử thản nhiên nói:

-Tiếp tục, ngươi có thể không chết, ngừng lại là lập tức chết.

Viên Nhất nhìn thoáng qua hai huynh đệ của mình, bất đắc dĩ cố tăng dũng khí, tiếp tục đi tiếp.

Băng vụ nồng nặc, nhìn lên thậm chí có thể phát hiện trong đó ẩn chứa một giọt tiểu thủy châu, tiến vào phiến băng vụ đã gần một giờ thời gian, tầm nhìn hai bên đã giảm xuống mười thước, mọi người chỉ có thể bảo trì trận hình, để tránh không nhìn thấy người của mình.

Vụ khí càng nồng hậu, tâm tình của mọi người cũng trở nên càng ngày càng căng thẳng.

-Hải Dương, chúng ta hợp tấu một khúc đi.

Diệp Âm Trúc đột nhiên nói.

Dù ngoại giới có ngưng trọng cũng không thể ảnh hưởng đến Hải Dương trong lòng, cảm giác hạnh phúc trong lồng ngực Diệp Âm Trúc, thuần luyến làm nàng say mê, không cảm thấy chút nào nguy hiểm. Nghe Diệp Âm Trúc nói, nàng ngước đầu lên hỏi,

-Hợp tấu?

Diệp Âm Trúc vuốt cằm nói:

-Hợp tấu, “Tiêu tương thủy vân” ngươi chuẩn bị đi. Chúng ta tựu hợp tấu khúc này.

Hải Dương sẽ không nghịch ý Diệp Âm Trúc đích, gật đầu nói:

-Hảo, ta chỉ sợ rằng tâm tình không cách nào dung nhập.

Diệp Âm Trúc mỉm cười, thốt:

-Không sao, tinh thần lực của ngươi đã tăng lên, cảm giác đối với nhạc khúc cũng tự nhiên tăng rất nhiều, chỉ cần để tâm tình theo ta, dung nhập khúc ý cũng không khó khăn. Ta sẽ giúp ngươi.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 17

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự