Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 225 Song tử tuyết long báo đích nhận chủ (phần 3)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2125 chữ · khoảng 7 phút đọc

Mã Lương xuất ra phù hào này có vẻ rất cố sức, mỗi một bút đều cực kỳ chuyên chú, trong hoàn cảnh rét lạnh thế này, nhưng trên đầu hắn đã xuất hiện một tầng vụ khí nhàn nhạt, tinh thần lực hoàn toàn đặt trên trứng của tuyết long báo.

Từng tầng năng lượng ba động bắt đầu mạnh lên, quang hoa màu trắng do trứng tuyết long báo phóng ra cũng bắt đầu trở nên càng ngày càng mãnh liệt. Tâm của Mã Lương đã đạt tới mức độ tập trung rất cao, dưới tác dụng của ngân long huyết và họa tông ma phù đặc thù, tinh thần lạc ấn đã được tuyết long báo tự phong bế tựa hồ có chút run động.

Ngay khi họa bút khắc họa xong phù hào cuối cùng, cả người Mã Lương suýt nữa xỉu trên mặt đất, nhưng trong mắt hắn lại tràn ngập hy vọng, nhìn chằm chằm vào trứng của tuyết long báo phía trước, vào trên huyết sắc phù hào, lo lắng chờ đợi kết quả cuối cùng.

Quang hoa màu trắng đột nhiên bành trướng, mỗi một huyết sắc phù hào lúc này đều sáng lên, làm cho băng quật của u minh tuyết phách lóe sáng, quang hoa màu trắng mang theo khí tức mênh mông không ngừng bành trướng, có thể thấy rõ huyết sắc phù hào đang bị quang hoa màu trắng thôn phệ.

Mã Lương ngưng tụ chút tinh thần lực cuối cùng, toàn lực hướng về phía trứng tuyết long báo thăm dò, ngay khi hắn xuyên qua bình chướng bên ngoài đang định tiến vào trong, đột nhiên quang hoa màu trắng thu lại, tất cả huyết sắc phù hào bị thôn phệ không còn một mảnh, một cỗ khí tức mạnh mẽ đẩy tinh thần lực của hắn ra ngoài, quang hoa thu liễm, tất cả lại khôi phục như bình thường.

Há mồm phun ra một ngụm máu tươi, Mã Lương so với Thường Hạo lúc trước còn chật vật hơn, ngồi bệt trên mặt đất, suýt nữa hôn mê rồi.

Tử tiến lên một bước, giúp hắn đứng lên, một cổ năng lượng màu tím nhu hòa truyền vào trong làm trạng thái suy yếu của Mã Lương giảm đi vài phần. Không cần hỏi, từ vẻ mặt uể oải của Mã Lương là có thể biết hắn đã thất bại.

Miễn cưỡng đứng vững thân hình, Mã Lương cười khổ một tiếng

-Vẫn là năng lực không đủ, nếu tinh thần lực của ta cường thịnh hơn một ít,thì thu phục ma thú này làm sao thất bại được.Xem ra ta vô duyên với tuyết long báo rồi.

Tập tễnh đi tới bên người Thường Hạo, khoanh chân minh tư. mặc dù thất bại nhưng bọn hắn đều không quá khổ sở, dù sao đã thử qua rồi, so với việc không thử thì tốt hơn nhiều. Tự mình thất bại thì không oán người khác được. Huống chi còn có hai cửu cấp ma thú hạ vị tồn tại.

Rốt cục đến phiên Hải Dương, nàng vốn chưa từng nghĩ tới còn có thể đến phiên mình, đi tới trước mặt trứng tuyết long báo, khoanh chân ngồi xuống, nàng cũng không có suy nghĩ nhiều, từ khi dung mạo khôi phục lại, nàng phát hiện ngoại trừ Diệp Âm Trúc ra, trong lòng nàng đã không còn chút dục vọng nào khác, ngay cả việc luyện tập cổ tranh mà dĩ vãng mình thích nhất, đại đa số cũng là vì có thể cầm tranh hòa minh với Diệp Âm Trúc, cho nên nàng thậm chí không có tự hỏi làm sao mới được tuyết long báo chấp nhận, chỉ khoanh chân ngồi xuống, lấy cổ tranh của mình ra.

Lướt nhẹ qua mười dây đàn, khóe miệng Hải Dương toát ra một nụ cười, trong đầu không nhịn được nhớ tới tình cảnh lần đầu tiên nhìn thấy Diệp Âm Trúc. Khi đó hắn vừa từ bên ngoài vào thì mình cũng vừa bắt đầu diễn tấu, đúng là nhờ một khúc , làm bọn hắn có lần đầu tiên câu thông. Cũng chính một lần đó làm lòng nàng có thêm một bóng hình.

Mười ngón tay trắng trẻo thon dài, đó là hai bàn tay mà Diệp Âm Trúc cũng phải sợ hãi than thầm, cho dù khắc bằng bạch ngọc cũng không nhẵn nhụi oánh nhuận bằng mười ngón tay của nàng, móng tay trong suốt giống như thủy tinh lóng lánh quang thải nhu hòa, động tác tự nhiên ưu nhã động lòng người.

Tử đứng một bên bất giác cũng sinh ra cảm xúc, sự ưu nhã do Hải Dương lơ đãng toát ra hắn cảm giác được rất rõ ràng, tựa hồ chỉ có thiếu nữ trước mắt này mới tương phối với huynh đệ của mình, bọn họ đều ưu nhã như nhau, nhất là ánh mắt đều giống nhau khi nhìn nhạc khí của mình.

“Thiện nữ u hồn”, vẫn là một khúc “Thiện nữ u hồn”, chỉ bất quá lúc này đây Hải Dương chỉ đạn tẩu một đoạn,lúc tối hậu có 1 đoạn lạc “chỉ có khi khó khăn mới cảm giác được ánh mặt trời tuyệt vời”.

-"Con đường khó khăn đến mấy cũng sẽ có ánh mặt trời soi rọi”, tỷ tỷ, tranh khúc của tỷ quá bi thương, tại sao không thể vui sướng một chút?

-Đúng vậy! Ta đã tìm được niềm vui của mình, trong một sát na, tâm tình của Hải Dương cơ hồ dung nhập vào trong tranh huyền của mình, dung nhập vào trong “Thiện nữ u hồn”. Thanh âm như tiên ngọc, như long ngâm ông minh phát ra, một vầng sáng màu vàng hiện lên, ngay cả nàng cũng không có chú ý tới pháp lực của mình lại tăng lên một tầng, đạt tới cảnh giới hoàng cấp trung giai.

Cảm giác lạnh như băng bị hòa tan, không còn bi thương, nhìn cổ tranh của mình, nhìn bàn tay của mình, giờ phút này, trong lòng Hải Dương chỉ có một thân ảnh ưu nhã, anh tuấn. Giờ phút này, nàng đột nhiên phát hiện mình rất vui, chút do dự cuối cùng trong nội tâm trong sát na này cũng biến mất. Nhẹ giọng hát:

“Nhân gian lộ

Khoái nhạc thiếu niên lang

Hồng trần lý

Khoái nhạc hữu đa thiểu phương hướng

Nhất ti ti tượng mộng đích phong vũ

Lộ tùy nhân mang mang

Nhất ti ti tượng mộng đích phong vũ

Lộ tùy nhân mang mang“

Thanh âm nhu mỹ làm tất cả mọi người đều động tâm, ngay cả băng cực ma viên lần đầu tiên nghe được tiếng ca tuyệt vời như thế cũng quên chữa thương, ánh mắt ngốc trệ nhìn Hải Dương, lẳng lặng lắng nghe.

Tranh âm tiếp tục, mặt Hải Dương lộ vẻ mỉm cười tự nhủ: "Cho dù chỉ là một giấc mộng, ta cũng hy vọng mình vĩnh viễn không tỉnh lại. Vĩnh viễn vĩnh viễn để ta bên cạnh người ấy. Cho dù phải trả bất cứ giá nào."

Tranh âm cũng chấm dứt khi nàng nói ra chữ cuối cùng, lúc này, ánh mắt của mọi người đều đặt trên người Hải Dương, không ai phát hiện Tô Lạp đang tu luyện khóe mắt đã chảy xuống hai giọt nước mắt.

Khi thanh âm cuối cùng của „Thiến nữ u hồn“ vang lên thì còn cách thời gian một canh giờ rất xa, nhưng Hải Dương hiển nhiên không có ý tứ tiếp tục, đứng lên, áp cổ tranh vào ngực, bước chân nhẹ nhàng mà kiên định đi về phía Diệp Âm Trúc.

Ngay khi nàng vừa mới xoay người, đột nhiên một đạo quang mang màu trắng từ sau lưng Hải Dương bắn ra, nàng chỉ cảm thấy toàn thân trong nháy mắt dung nhập vào một mảnh lạnh như băng, ngay sau đó tiến vào trong tinh thần lạc ấn, hai tiếng long ngâm thanh thúy vang lên, trực tiếp tiến vào trong nội tâm đã được mở ra của nàng. Lưỡng đạo tâm tình trong trẻo nhưng lạnh lùng, tinh thần ba động dị thường không ngừng kích thích tới chỗ sâu nhất trong linh hồn nàng. Trong mắt Hải Dương toát ra một tia dị mang, nhưng nàng rõ ràng cảm giác được, lưỡng đạo tâm tình kia tràn ngập bi thương và cần được vỗ về.

Mẫu ái tử trong nội tâm phát ra, Hải Dương đứng ở nơi đó bất động, giống như một mẫu thân thực thụ vậy, dùng tâm của nàng an ủi tâm linh của hai ấu nhi.

Tử và những người khác đều thấy được một cảnh tượng kỳ dị, nguyên tố ba động trong không khí rõ ràng trở nên mãnh liệt, quang mang màu trắng mãnh liệt giống như một cây cầu nối Hải Dương và trứng của tuyết long báo lại một chỗ, trứng tuyết long báo trở nên càng ngày càng sáng, dưới tác dụng của quang mang màu trắng, thân tư vốn đã phiêu động của Hải Dương càng trở nên phiêu phiêu tựa tiên tử.

Lặng yên một hồi, thân thể của nàng không bị khống chế từ từ bay lên khỏi mặt đất, trứng tuyết long báo cũng bị một cỗ năng lượng vô hình tác dụng thoát ly khỏi mặt đất, một người một trứng, cứ như vậy dần dần trọng hợp trong không trung.

Một tay giữ lấy lụa trắng che mặt, tay kia nhẹ nhàng đặt bên trên trứng, Hải Dương có chút kinh ngạc nhìn kỹ trứng đã bắt đầu run rẩy, ôn nhu nói:

-Làm sao vậy? Nói cho tỷ tỷ, các ngươi tại sao lại bi thương như thế?

Giờ phút này, tất cả những người đang tu luyện đều mở mắt ra, khí tức nguyên tố mênh mông trong không khí làm bọn họ không cách nào tiếp tục tu luyện, ánh mắt của mỗi người đều tập trung trên ngườii của Hải Dương và trứng tuyết long báo trên không. Nhìn thấy cảnh này, bọn họ biết, tuyết long báo đã chấp nhận rồi, chính là nhờ một đoạn giai điệu đơn giản và một tiếng ca động lòng người của Hải Dương.

-Bởi vì chúng nó vừa mới mất đi mẫu thân.

Thanh âm nhu hòa của Diệp Âm Trúc vang lên, Hải Dương thấy hoa mắt, Diệp Âm Trúc đã đến trước mặt nàng, không đợi nàng phản ứng, Diệp Âm Trúc cầm lấy viên tinh thạch lóng lánh một chút lam tinh quang trên trứng của tuyết long báo, nhẹ nhàng nhét vào trong miệng Hải Dương.

-Nếu chúng nó lựa chọn ngươi, vậy ngươi thay thế mẫu thân hảo hảo chiếu cố chúng nó. Có lẽ, bởi vì ngươi là nữ tính, cho nên chúng nó mới chấp nhận ngươi.

Một đạo thanh lưu chảy xuống, không có gì trở ngại, phảng phất như không phải là một khối ma tinh mà chỉ là một đạo khí lưu mà thôi. Ngay khi thanh lưu chảy vào trong cơ thể, Hải Dương đột nhiên phát hiện hai thanh âm trống ngực đập, phảng phất như cùng tiết tấu với tiếng đập của mình, trứng lúc này đã vỡ tan, hóa thành một dải quang màu trắng huyễn lệ điểm thêm một chút tinh quang màu lam quấn quanh thân thể mềm mại của nàng.

Diệp Âm Trúc bay xuống trên mặt đất, nhìn tinh quang màu lam trên không trung một chút, trong mắt rốt cục toát ra một tia tươi cười an ủi. Hắn tin tưởng rằng Hải Dương chính là lựa chọn tốt nhất của song bào thai tuyết long báo, sự thiện lương của Hải Dương không thấp hơn Nguyệt Minh, nhất định sẽ chăm sóc tốt chúng nó. “Tuyết long báo mẫu thân vĩ đại, ngươi có thể yên tâm rồi.“

Tinh quang màu lam từ từ dung nhập, hai tiếng long ngâm thanh thúy vang lên trong tinh quang, quang mang màu trắng hóa thành từng đạo trong suốt dung nhập vào trong đó, rõ ràng có thể thấy được năng lượng ba động không ngừng tăng lên, đó là khí lưu lạnh như băng, lại tựa hồ như tiếng ngâm nga mang âm luật đặc thù.

Tất cả đều đang phát sinh biến hóa, khế ước đã hình thành một khắc trước khi trứng vỡ, dưới điều kiện tiên quyết của song bào thai cùng trứng, Hải Dương thành đồng đội của hai tiểu tuyết long báo, thậm chí là mụ mụ của chúng nó.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 19

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự