Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 222 Tuyết long báo chi noãn (phần 3)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2235 chữ · khoảng 8 phút đọc

Khí tức của tuyết long báo trở nên dồn dập hơn vài phần

-Tử đế tôn kính, ta bây giờ sẽ dùng hết khí lực để sinh hài tử ra, nhưng đến khi ta chết thì hài tử mới ra đời, ta sẽ dùng năng lượng cuối cùng của mình kết thành một cái kén để bảo vệ chúng nó, để cho chúng nó có đủ chất dinh dưỡng. Vị này là bằng hữu của ngài sao?

Ánh mắt nàng rơi vào trên người Diệp Âm Trúc.

Tử gật đầu, nói:

-Âm Trúc là huynh đệ của ta. Hắn gọi là Diệp Âm Trúc.

Tuyết long báo do dự một chút mới tiếp tục nói:

-Diệp Âm Trúc, cám ơn ngài trợ giúp. Tiếng đàn của ngài thật sự rất kỳ lạ. Lúc ta như đèn hết dầu mà vẫn có thể giúp ta khôi phục lại một chút lực lượng để ta tiêu diệt cự phong mãng vương. Nếu ngài nguyện ý, ta muốn mời ngài cùng hài tử của ta thiêm đính khế ước. Có ngài và Tử Đế bảo vệ, hài tử của ta nhất định có thể phát triển thuận lợi.

Minh Huy kinh ngạc nói:

-Tuyết huynh, chẳng lẽ ngươi muốn hài tử của ngươi rời khỏi băng sâm sao?

Tuyết long báo cười khổ một tiếng

-Không rời đi thì sao chứ? Chẳng lẽ ma thú nơi này có thể trơ mắt nhìn hài tử của ta phát triển sao? Bọn họ sẽ không cho phép uy hiếp như vậy tồn tại. Cho dù là thực lực của các ngươi cũng không chắc có thể bảo vệ an toàn cho hài tử của ta. Chỉ có rời khỏi nơi này, rời khỏi sự cạnh tranh khốc liệt này, chúng nó mới có thể sinh tồn được. Cũng chỉ có cùng loài người thiêm đính khế ước, chúng nó mới có thể phát triển nhanh hơn. Mặc dù làm vậy sẽ làm hài tử của ta mất đi tự do, nhưng chúng nó có thể tiến hóa trong một thời gian ngắn, mới có thể có thực lực bảo vệ chính mình.

Trong mắt Diệp Âm Trúc toát ra vài phần khâm phục

-Tuyết long báo, ngài làm cho ta nhìn thấy một vị mẫu thân vĩ đại, vì hài tử đã suy nghĩ chu toàn như vậy. Nhưng ta không thể đáp ứng được, bởi vì ta đã thiêm đính khế ước rồi.

Tuyết long báo giật mình nhìn Diệp Âm Trúc

-Thiêm đính khế ước cũng có thể giải trừ. Ta có thể dùng chút linh hồn lực cuối cùng của ta giúp ngài giải trừ linh hồn lạc ấn khế ước lúc trước sinh ra, một lần nữa thiêm đính khế ước. Có lẽ ngài không biết, hài tử của ta là một đôi song bào thai. Bởi vì là song bào thai cùng trứng, một khi thiêm đính khế ước rồi, khi chúng nó phát triển thì ngài có hai cửu cấp ma thú a!

Diệp Âm Trúc nhìn thoáng qua Tử bên cạnh, nói:

-Không được, ta phải thừa nhận là rất hấp dẫn. Nhưng không được, ta sẽ không cùng bằng hữu của ta giải trừ khế ước.

Tuyết long báo khó hiểu hỏi:

-Tại sao? Chẳng lẽ bằng hữu của ngài cũng là cửu cấp ma thú sao? Nhưng hài tử của ta có đến hai. Chúng nó sẽ kế thừa toàn bộ năng lực của ta, tương lai đều trở thành cửu cấp ma thú thượng vị a! Ta tưởng tượng không ra, ma thú gì có thể cùng chúng nó so sánh. Có thể nói cho ta biết thiêm ước ma thú của ngài là gì không?

-Là ta.

Tử nhàn nhạt nói. Mục quang hắn nhìn tuyết long báo trở nên lạnh lùng hơn vài phần.

-Cái này ……

Ánh mắt tuyết long báo nhất thời ngốc trệ, ngay cả hai vị u minh tuyết phách một bên cũng giật mình mở to hai mắt nhìn. Bọn họ không cách nào tưởng tượng được, đỉnh cấp của ma thú và thú nhân, thập cấp cường giả tử tinh bỉ mông cũng thiêm đính khế ước với loài người. Đối với Diệp Âm Trúc, bọn họ phải đánh giá lại lần nữa.

Vẻ mặt tuyết long báo đọng lại cả nửa ngày,một hồi lâu, thở dốc càng thêm kịch liệt, từ thần sắc xem ra không kiên trì không được bao lâu nữa.

-Xin lỗi, tử đế. Ta vô tình mạo phạm tôn nghiêm của ngài.

Tuyết long báo có chút sợ hãi nói.

Tử lạnh nhạt nói:

-Nếu ngươi cố ý, ngươi cũng không cách nào mở miệng ra nữa rồi.

Tuyết long báo cắn răng, hướng Diệp Âm Trúc nói:

-Nếu ngài và tử đế là khế ước bằng hữu, hài tử của ta đương nhiên không cách nào so sánh được. Nhưng ta vẫn hi vọng có thể giao hài tử của ta cho ngài và tử đế. Ta tin tưởng ánh mắt của ngài, xin để ngài và Tử đế quyết định vận mệnh tương lai cho hài tử của ta. Vi chúng nó lựa chọn một người thích hợp, một người thiện lương thiêm đính khế ước cùng chúng nó, được không?

Nếu lúc này có người chứng kiến cảnh tượng trước mắt này, nhất định sẽ giật mình đến không ngậm miệng lại được, cửu cấp ma thú cầu xin một con người mang hài tử còn chưa xuất sinh của mình đi ra ngoài, điều này cơ hồ là không thể tưởng tượng được.

Diệp Âm Trúc trịnh trọng gật đầu, nói:

-Cảm tạ ngươi đã tín nhiệm. Yên tâm đi, ta nhất định sẽ tìm một bằng hữu thích hợp cho hài tử của ngươi. Chỉ cần ta và Tử còn sống, chúng nó sẽ được bảo vệ an toàn.

Tuyết long báo gật đầu, ánh mắt có chút cầu khẩn nhìn về phía Tử, Tử tự nhiên hiểu được ý tứ của nàng, nhàn nhạt nói:

-Âm Trúc nói chính là ta nói. Ngươi có thể yên tâm.

Tuyết long báo lúc này mới hoàn toàn trầm tĩnh lại

-Cám ơn ngài, tử đế, cũng cám ơn ngài, Diệp Âm Trúc. Ta có thể yên tâm đi rồi.

Tròng mắt mờ mịt của nàng đột nhiên sáng rực lên, thân thể vốn đã suy yếu đột nhiên phát ra một tầng quang mang nhàn nhạt.

-Chờ một chút.

Tử tiến lên một bước, một chưởng đặt ở trên đầu tuyết long báo

-Ta biết ngươi sao lại lựa chọn như vậy, cũng sẽ không ngăn cản ngươi. Nhưng trước khi ngươi ra đi, ta có mấy vấn đề muốn hỏi ngươi.

Tuyết long báo sửng sốt một chút, lại phun ra một ngụm máu tươi

-Tử đế, thời gian của ta không nhiều lắm, ta sợ chậm nữa thì không kịp mất.

Tử nói:

-Vấn đề của ta rất đơn giản. Thân là một trong bát đại ma thú trấn thủ của băng sâm, ngươi có biết trong bảy ma thú khác có ai là sơn lĩnh cự nhân hay chiến tranh cự thú không?

Tuyết long báo lắc đầu, nói:

-Không có, ta có thể dám chắc là không có. Ta mặc dù là yếu nhất trong số bát đại ma thú trấn thủ, nhưng thực lực so với các ma thú trấn thủ khác cũng không thua kém bao nhiêu, đa số đều là tương đương với tử cấp bát giai hoặc cửu giai của loài người. Tuyệt đối không có ma thú là thập cấp thần thú như ngài.

Tử biết lúc này tuyết long báo không có khả năng lừa gạt mình, cám thấy thất vọng, không nhịn được nhíu mày.

-Nhưng mà…

Tuyết long báo tựa hồ nhớ tới cái gì, đột nhiên nói.

-Nhưng mà cái gì?

Tử nhìn về phía nàng.

Tuyết long báo nói:

-Trong khi ta tuổi còn trẻ, từng cùng với phụ thân của hài tử tiến vào băng quyển, hạch tâm của băng sâm. Còn có rất nhiều ma thú cường đại muốn đi cùng chúng ta. Nhưng khi chúng ta chính thức tiến đến chung quanh băng quyền thì cảm giác được một cổ áp lực vô cùng lớn xuất hiện. Ai cũng không biết áp lực này từ đâu mà đến. Đại đa số ma thú đều lui bước, chỉ có một ít cường giả thượng vị ma thú đắn đo một chút rồi quyết định tiến vào trong, trượng phu của ta cũng là một trong số đó. Chính vì vậy nên hài tử của ta mất đi phụ thân. Nếu hắn còn, ta cũng không cần một mình cực khổ ở chổ này. Hài tử trải qua trăm năm sắp xuất thế thì lại mất đi mẫu thân.

Hai giọt nước mắt thật lớn từ trong mắt tuyết long báo chảy xuống, hóa thành một mảnh băng rồi vỡ thành băng phấn.

Tử nhíu mày nói:

-Đến tột cùng là uy áp như thế nào, còn có, tại sao mấy cửu cấp ma thú thượng vị này lại muốn vào trong băng quyển?

Tuyết long báo nói:

-Bởi vì chúng ta cảm giác được một cổ hấp dẫn lực cường đại, tựa hồ như có vật gì vậy đản sinh, hình như là một sinh vật. Nguyên tố năng lượng khổng lồ trần ngập. Nếu chúng ta có thể ăn được sinh vật kia, nói không chừng có thể đột phá bình cảnh của cửu cấp ma thú thượng vị, tiến hóa đến thập cấp vĩnh viễn là giấc mộng của chúng ta. Nhưng số cửu cấp ma thú thượng vị đi vào không có ai quay trở ra. Ta ở bên ngoài băng quyển gian khổ chờ đợi, nhưng chỉ nghe được một tiếng rên rỉ và một thanh âm như trâu hống, cả băng quyển tựa hồ đều vì tiếng trâu hống đó mà run rẩy. Nếu ta đoán không sai, tại băng quyển rất có thể có thập cấp cường giả sinh sống. Nếu không thì bốn cửu cấp ma thú thượng vị kể cả trượng phu của ta sao không ai có thể sống sót rời khỏi."

-Ngưu hống.

Trong mắt Tử toát ra một tia suy tư, đôi mắt màu tím của hắn cũng từ từ sáng lên.

Tuyết long báo biết sứ mạng của mình đã hoàn thành rồi, trong đôi mắt màu lam mang theo một chút buồn bã, hai ngọn lửa từ trong mắt toát ra, trong nháy mắt kéo dài ra khắp thân thể, hoàn toàn bao phủ lấy thân thể thật lớn của nàng.

Minh Huy, Minh Nguyệt đồng thời kinh hô một tiếng

-Linh hồn thiêu đốt?

Minh Huy lo lắng nói:

-Tuyết huynh, ngươi làm như vậy sẽ làm linh hồn lạc ấn của mình vĩnh viễn biến mất.

Tuyết long báo cười buồn bã, nói:

-Nhưng chỉ có như vậy mới có thể bảo tồn năng lực của ta để lưu lại cho hài tử. Đây là việc cuối cùng ta có thể làm cho chúng nó. Diệp Âm Trúc, phiền toái ngài. Sau khi ta đi, ngoại trừ hài tử của ta thì còn có tinh hạch của ta, xin ngài đem tinh hạch này giao cho chủ nhân tương lai của hài tử ta, để cho hắn ăn vào. Như vậy thì hài tử của ta sau khi thiêm đính khế ước xong sẽ có được sự giúp đỡ từ tinh hạch của ta, có thể phát triển tốt hơn. Trong …… tinh hạch …… của ta …… củng có đủ năng lượng …… đối với…người …… kia …… sinh ra …… trợ giúp …… nhất định. Cũng …… thay ta …… chăm sóc …… hài tử……, để cho …… chúng nó …… lớn lên. …… đây là …… tâm nguyện …… cuối cùng …… của ta, van cầu …… ngài ……, nhất định giúp …… ta …… hoàn thành …….

Linh hồn chi hỏa màu lam từ từ thôn phệ thân thể tuyết long báo, thanh âm càng về cuối càng trở nên đứt quãng.

Tâm của Diệp Âm Trúc rất khó chịu, hắn đột nhiên phát hiện mình rất nhớ mẫu thân, mẫu ái vĩnh viễn là thứ vĩ đại nhất, vô tư nhất trên thế giới này, vĩnh viễn nỗ lực nhưng không cần hồi đáp.

Hắn trịnh trọng mà kiên định gật đầu

-Ta đáp ứng ngươi.

Đôi mắt màu lam toát ra ý cười thỏa mãn, linh hồn chi hỏa trong nháy mắt bão tăng, không có nhiệt lượng, nhưng mang đi tính mạnh vĩ đại của người làm mẫu thân.

Tthậm chí không có một chút tro tàn lưu lại, khi linh hồn chi hỏa màu lam biến mất trước mặt Diệp Âm Trúc thì chỉ còn lại một viên lam tinh thạch hình tròn và một cái kén lớn màu trắng đường kính khoảng một thước. Vì hài tử của mình, tuyết long báo dùng linh hồn chi hỏa tịnh hóa tất cả tạp chất của thân thể, dựa vào năng lượng tinh thuần biến thành cái kén này, đem hai hài tử của mình bảo vệ bên trong.

Cầm tinh thạch lên, Diệp Âm Trúc sờ sờ cái kén hình tròn, thở dài một tiếng, thu chúng nó vào trong không gian giới chỉ.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 19

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự