Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 221 Tuyết long báo chi noãn (phần 2)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2245 chữ · khoảng 8 phút đọc

Âm Trúc không dừng tay lại, bởi vì chiến đấu còn không có chấm dứt, “Cao sơn lưu thủy” như phi bộc lưu tuyền phát ra, sự nguy nga của khúc ý giống như thân thể của hắn, tất cả chung quanh giống như không có quan hệ với hắn. bởi vì hắn tín nhiệm bằng hữu của mình, tín nhiệm huynh đệ của mình.

Tử chưa từng làm cho Diệp Âm Trúc thất vọng, cho tới bây giờ cũng không có. Cho nên ngay khi Diệp Âm Trúc vừa mới bị uy hiếp thì thân ảnh màu tím khôi vĩ đã chắn trước mặt hắn.

Đối mặt băng cực ma viên, thân thể của Tử giống như rất nhỏ, nhưng khí thế của hắn hoàn toàn áp đảo băng cực ma viên.

Tử quang bành trướng trong nháy mắt, không có rống giận, bởi vì địch nhân trước mắt căn bản không xứng để Tử phẫn nộ. Thân thể bành trướng với tốc độ kinh khủng, trong nháy mắt đã cao hơn hai mươi thước, tử tinh cự kiếm dài mười ba thước mang theo tử quang huyễn lệ xuất hiện, cự kiếm như thế nhưng ngoại trừ quang thải huyễn lệ ra thì không phát ra một chút thanh âm.

Băng trùy dừng lại, bởi vì nó mất đi động lực tiến tới, một đạo ánh sáng màu tím xuất hiện ở trung tâm băng trùy, xẻ dọc nó xuống. Phanh một tiếng, một lần nữa hóa thành băng nguyên tố tiêu tán trong không trung.

Một đạo huyết tuyến kéo dài từ trán đến bụng của băng cực ma viên, thân thể hắn hoàn toàn ngốc trệ, bởi vì hắn căn bản không dám động, cũng động không được, đối mặt tử tinh bỉ mông, đừng nói là hắn chỉ là ma thú vừa mới tiến hóa thành cửu cấp hạ vị, cho dù là thượng vị như hoàng kim bỉ mông và u minh tuyết phách cũng phải thần phục a!

Tử tinh cự kiếm cũng không có ở trên thân thể của băng cực ma viên, thân kiếm thật lớn đã bị tử nắm trong tay giống như một ngọn cỏ bình thường, phảng phất như không có sức nặng, mũi kiếm chỉ vào ngực của băng cực ma viên, Tử hiện ra bản thể, thanh âm trầm thấp mà uy nghiêm.

-Thần phục,hay là tử vong.

Băng tuyết yểm ánh, tử tinh cự kiếm tản ra quang huy đế vương chỉ thuộc về tử tinh bỉ mông, uy áp cường đại làm hồng quang trong mắt băng cực ma viên từ từ tiêu thất, lửa giận cuồng bạo giống như bị tạt một bát nước lạnh mau chóng bị dập tắt. Hắn cũng muốn phản kháng, cũng muốn liều mạng. Nhưng sinh tồn hơn trăm năm, trải qua vô số khó khăn mới đạt đến cấp bậc bây giờ, hắn không nỡ chết, huống chi dưới sự uy áp của tử tinh bỉ mông trước mặt, ngay cả tâm tình lựa chọn tử vong cũng không thể xuất hiện.

Băng cực ma viên trong mắt lộ vẻ khủng hoảng, run rẩy hé miệng ra, một ngọn lửa màu lam đậm từ trong miệng hắn phát ra. Đó cũng không phải là ngọn lửa thật sự, mà là băng cực ma viên khi tiến hóa lên cửu cấp mới có, linh hồn chi hỏa.

Bản thân ma thú không thể thiêm định khế ước với các ma thú khác, nhưng có thể thông qua phương pháp khác thu phục kẻ dưới tay, nhưng đây là năng lực chỉ ma thú có trí tuệ mới có, hiến tế linh hồn chi hỏa chính là thủ đoạn hàng phục tàn khốc nhất. Một khi linh hồn chi hỏa hiến tế cho đối phương thì cả đời đều bị khống chế, thậm chí ngay cả ý nghĩ phản bội cũng không có. Chỉ có thể làm kẻ dưới tay trung thành nhất của đối phương. Rất ít có ma thú lựa chọn hiến tế, cho dù là chết cũng không muốn linh hồn mình bị chỉ huy. Nhưng đối mặt với uy áp của tử tinh bỉ mông, băng cực ma viên không có lựa chọn khác, chỉ có thể hiến xuất ra thứ trân quý nhất.

Tử há mồm ra, linh hồn chi hỏa của băng cực ma viên đã bị hắn thu. Tử quang hiện lên, tử tinh cự kiếm biến mất, thân thể của Tử cũng một lần nữa huyễn hóa thành hình người. Mặc dù sắc mặt hắn có chút tái nhợt, nhưng đứng ở nơi này vẫn nguy nga như trước.

-Nếu không phải bởi vì các ngươi có ba huynh đệ, ngươi thậm chí còn không có tư cách hiến tế với ta.

Tử tinh bỉ mông cao ngạo sẽ không thu phục kẻ dưới tay yếu đuối. Hoàng kim bỉ mông mặc dù là cửu cấp ma thú thượng vị, nhưng bởi vì đồng tộc, hơn nữa lại tuyệt đối trung thành với Tử nên hắn cũng không có hiến tế linh hồn.

Tiếng đàn biến mất, Diệp Âm Trúc thu hồi Phi Bộc Liên Châu cầm, đứng bên người lộ ra ánh mắt thắc mắc về phía Tử. Hắn biết thực lực của Tử chưa đủ để hiện ra bản thể, mặc dù có tác dụng tăng cường của “Cao sơn lưu thủy”, nhưng vẫn không đủ duy trì sự tiêu hao của một kiếm lúc nãy. Tình huống khi Tử hóa thành bản thể lần trước hắn vẫn còn nhớ rõ.

-Tử ca ca.

An Kỳ đột nhiên kêu một tiếng, trong ánh mắt nhìn về phía Tử tràn ngập ân cần, hai tay gắt gao nắm lấy bàn tay to của Tử.

Tử lúc này quả thật rất suy yếu, mặc dù Âm Trúc đề thăng cùng với hắn tự thân tu luyện, thực lực so với lần biến thân trước tăng lên không ít. Lại có “Cao sơn lưu thủy” phụ trợ, nhưng hóa thân thành bản thể vẫn làm hắn tiêu hao rất nhiều năng lượng. Nếu không cũng không cần mau chóng hóa thân thành hình người như vậy. Tuy bây giờ hắn đứng rất trầm ổn, nhưng năng lượng bên trong vẫn đang xáo trộn. Đúng lúc này thì hắn phát hiện một luồng nguyên tố lực cực kỳ tinh thuần thì bàn tay An Kỳ truyền đến, giống như quỳnh tương ngọc dịch làm dịu lại thân thể của hắn.

Năng lượng của An Kỳ so với hắn tưởng tượng còn mạnh hơn nhiều, giống như trường giang thao thao bất tuyệt, hơn nữa nàng cố ý áp chế năng lượng hắc ám của mình, chỉ đem năng lượng tự nhiên truyền đi.

Dưới sự trợ giúp của An Kỳ, sắc mặt có chút tái nhợt của Tử hòa hoãn lại, giơ tay kia lên sờ sờ đầu An Kỳ, trên mặt lộ ra một tia ấm áp.

-Tử ca ca.

Kêu nhẹ một tiếng, An Kỳ tựa ở trong lòng Tử , bộ dáng vui mừng, tựa hồ cảm giác được Tử đã khôi phục.

Tử chuyển hướng nhìn băng cực ma viên trước mắt, nhàn nhạt nói:

-Hai huynh đệ của ngươi còn không chết được, gọi bọn hắn lại đây hiến tế.

-Vâng, Tử Đế tôn kính.

Hiến tế linh hồn chi hỏa xong, băng cực ma viên nhất thời trở nên ôn thuận, ngay cà vết thương do tử tinh kiếm tạo ra trên người cũng không kịp xử lý, vội vàng đi tìm hai huynh đệ bị Địch Tư đánh bay đi.

Hai băng cực ma viên bị Địch Tư đánh lúc này mới từ từ tỉnh lại, há mồm phun ra một ngụm khí lưu màu lam, thở dài một hơi

-Mẹ kiếp, đau chết lão tử rồi.

-Tử đế, tuyết huynh tựa hồ không được.

Tiếng kêu của Minh Huy vang lên, làm Diệp Âm Trúc và Tử bừng tỉnh. Hai người phát hiện tuyết long báo sau khi giết chết cự phong mãng vương đang nằm trên mặt đất, thở hổn hển từng ngụm từng ngụm, mỗi lần thở ra trong miệng đều xuất ra một ngụm máu, quang mang trong đôi mắt to màu lam đã hoàn toàn ảm đạm, biến thành một mảnh xám trắng.

Thấy tình huống tuyết long báo, Tử biết, lúc trước hắn bộc phát chỉ là hồi quang phản chiếu mà thôi. Dù sao trước khi mọi người đến, hắn là một mình đối mặt năm cửu cấp ma thú vây công a! Có thể kiên trì đến bây giờ đã khá lắm rồi.

Diệp Âm Trúc và tử tiến lên, Địch Tư tiến tới. Vợ chồng Minh Huy đứng ở bên người tuyết long báo, đang cố gắng đưa nguyên tố lực của mình vào trong người tuyết long báo. Nhưng nhìn qua hiệu quả cũng không lớn.

-Minh Huy huynh đệ, không cần lãng phí năng lượng của ngươi. Ta đã không được rồi.

Thanh âm tuyết long báo đích có vẻ rất bình tĩnh, thậm chí có chút hưng phấn. Cặp mắt ảm đạm của nó lúc này đang nhìn Tử và Diệp Âm Trúc. Làm cho Diệp Âm Trúc kỳ quái chính là thanh âm của tuyết long báo là thanh âm của nữ.

-Trước khi chết có thể nhìn thấy tử tinh bỉ mông trong truyền thuyết của thú nhân, ta cũng vui mừng lắm rồi. Tử Đế, xin ngài tha thứ cho, ta không thể nào tham bái.

Ánh mắt tử tịch của tuyết long báo nhìn qua rất nhu hòa, một điểm cũng không có sự cuồng phách lúc trước.

Tử lắc đầu, nói:

-Nếu ta hấp thu một phần năng lượng trong cơ thể ngươi, sau đó giúp ngươi tái tạo lại thân thể, có lẽ có thể bảo trụ tính mạng của ngươi.

Mắt tuyết long báo sáng rực lên một chút, nhưng rất nhanh ảm đảm trở lại

-Ngài nói chính là việt cấp trọng tổ sao? Không, ta không muốn biến thành đê cấp ma thú. Cho dù chết, ta cũng muốn giữ lấy tôn nghiêm của ma thú trí tuệ.

Tử tinh bỉ mông có một loại đặc thù năng lực, tên là việt cấp trọng tổ. Loại năng lượng này dùng để lưu giữ năng lượng, nhưng chỉ có một phần rất nhỏ, khi cường đại ma thú sắp tử vong, dùng phương pháp này hấp thu một phần năng lượng của nó, loại trừ đi tử khí, trợ giúp ma thú một lần nữa tố tạo thân thể. Tỷ lệ sống sót là năm mươi phần trăm. Nhưng bất luận ma thú cường đại đến mức nào, sau khi trọng tố đều biến thành thất cấp ma thú trở xuống, biến thành ma thú không có trí tuệ. Ma thú cao cấp bình thường sẽ không chọn phương pháp này. Bọn họ không thể chịu được việc từ thượng vị biến thành hạ vị, sự thống khổ khi mất đi trí tuệ so với chết còn lớn hơn.

Tử cũng biết tuyết long báo sẽ không lựa chọn như vậy, thở dài một tiếng, nói: "

-Ngươi còn có chuyện gì cần giúp không, có lẽ ta có thể giúp ngươi hoàn thành một ít tâm nguyện. Đáng tiếc, ngươi là cửu cấp ma thú trung vị đã tiến hóa đến thượng vị. Sau này có thể càng trở nên mạnh thêm.

Nghe xong Tử nói, trong mắt tuyết long báo nhất thời toát ra vẻ cảm kích mãnh liệt, mỗi một ma thú hoặc là thú nhân đều biết, tử tinh bỉ mông đã hứa thì nhất định sẽ làm.

-Tử đế, ta muốn ta muốn giao hài tử của ta cho ngài.

Tuyết long báo không có chút do dự, lập tức nói ra lo lắng cuối cùng của mình.

-Hài tử? Tuyết huynh, ngươi lúc nào thì có hài tử?

Minh Nguyệt kinh ngạc nói.

Ánh mắt tuyết long báo thoáng trở nên xấu hổ một chút

-Minh Nguyệt, ngươi cũng biết, trong băng sâm này, ma thú chúng ta tranh đấu cực kỳ kịch liệt. Đặc biệt là bát đại ma thú trấn thủ, ta không thể để cho người khác biết ta đang trong trạng thái suy yếu. Xin lỗi, ta cũng không phải không tín nhiệm các ngươi, chỉ là ……

Minh Nguyệt than nhẹ một tiếng

-Ta hiểu được. Nếu là ta cũng sẽ lựa chọn như vậy. Khó trách tốc độ của ngươi chậm lại rất nhiều. Thì ra là bởi vì có hài tử.

Tuyết long báo nhìn về phía băng cực ma viên đã mang hai huynh đệ lại, trong mắt toát ra hận ý mãnh liệt, nhưng cũng biết băng cực ma viên đã hiến tế linh hồn cho Tử rồi, mình muốn báo thù cũng không có khả năng.

-Trong lúc triêu bái khiêu chiến hôm nay, ta vô tình lộ ra sơ hở khi lựa chọn thực vật nên mới để mấy tên hỗn đản này lợi dụng. Nếu ta còn trong trạng thái bình thường, bọn họ làm sao có thể vây ta ở chỗ này?

Thanh âm Tuyết long báo tràn ngập cảm giác không cam lòng.

Tử nhàn nhạt nói:

-Là ngươi tự mình mắc sơ xuất nên phải nhận kết quả. Nói đi, ngươi muốn ta giúp hài tử của ngươi thế nào?

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 16

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự