Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 217 Đệ cửu ma thú với đệ bát ma thú (phần 1)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2299 chữ · khoảng 8 phút đọc

Hai vị u minh tuyết phách hiển nhiên không ngờ tới đối thủ lại cường đại như thế, tiếng đàn của Diệp Âm Trúc lọt vào tai bọn họ cực kỳ hài hòa, trong đầu vợ chồng hai người đồng thời hiện lên lúc nữ nhi mới xuất sanh thì một nhà ba khẩu rất ấm áp, trong lúc đắm chìm trong cảm giác ấm áp, khí thế của bọn họ đã giảm xuống rất nhanh.

Cầm tông tam đại thần khúc, nếu dựa vào tử vi cầm tâm diễn tấu, đó chính là uy lực của cấm chú a! Mặc dù Diệp Âm Trúc còn kém tử vi cầm tâm hai giai, nhưng hắn từ nhỏ tu luyện xích tử cầm tâm, so với các thần âm sư khác thì thấu hiểu nhạc khúc hơn nhiều, “Cao sơn lưu thủy” phát huy tác dụng đã đạt tới rồi trình độ tương đối cường đại.

Nghe thấy cầm khúc, Tử chỉ cảm thấy toàn thân tràn ngập năng lượng, linh hồn liên lạc của đồng đẳng bổn mạng khế ước làm cho hiệu quả của cầm khúc do Diệp Âm Trúc đàn tác dụng lên hắn tăng lên. Một tầng tử tinh vững chắc trong nháy mắt bao phủ toàn bộ thân thể hắn, mặc dù hắn không có hiển lộ ra bản thể, nhưng đứng ở nơi đó, khí tức đọng trên người hắn đủ làm hai vị u minh tuyết phách kinh hãi.

Lúc đầu, Tử có thể một kiếm chém chết hắc long Dạ Tinh Hủ dĩ nhiên là bởi vì hắn đã phát huy toàn bộ sức mạnh hiện ra bản thể, hơn nữa hắc long sau khi đấu cấm chú với ngân long năng lượng sót lại cũng không nhiều, nhưng quan trọng nhất là sự uy áp của tử tinh bỉ mông. Trước khí tức của tử tinh bỉ mông, bất cứ ma thú gì cũng đều run rẩy. Trong lúc nhất thời, tình thế hoàn toàn đảo ngược, tố hợp tốt nhất của cầm đế và tử đế bề ngoài đã hoàn toàn áp chế hai vị cửu cấp ma thú.

Lại một tiếng rít vang lên, dưới sự uy áp của Tử và ảnh hưởng của tiếng đàn do Diệp Âm Trúc phát ra, mẫu thân của Minh Tuyết không ôm lấy nàng nữa, để nàng bay ra.

Đối mặt với uy áp thật lớn, sắc mặt Minh Tuyết biến thành một mảnh trắng bệch, nhưng nàng vẫn cố gắng bay đến giữa song phương, không có tiến hóa đến cửu cấp, nàng không cách nào nói chuyện, chỉ có thể lo lắng phát ra một tiếng rít.

Động tác Nguyệt Minh trên tay dừng lại một chút, ngẩng đầu nhìn Minh Tuyết thần sắc buồn bã ở hướng đối diện

-Âm Trúc, không nên. Minh Tuyết nói mọi người không nên đánh nhau.

Diệp Âm Trúc gật đầu, nhưng khúc “Cao sơn lưu thủy” vẫn không đình chỉ, hắn đương nhiên không hy vọng đánh nhau, nhưng áp lực thì phải tăng thêm, nếu không, căn bản không cách nào tiến hành trao đổi ngang hàng được.

Nghe được thanh âm của nữ nhi, thần sắc của hai vị u minh tuyết phách đồng thời biến đổi, ánh mắt nhìn Nguyệt Minh nhất thời trở nên hòa hoãn vài phần. Mà giờ phút này, tay phải của Nguyệt Minh cũng đã khắc họa đến thời khắc cuối cùng. Tầng tầng hắc vụ không ngừng tản ra từ trên người Nguyệt Minh, khí tức năng lượng khổng lồ làm vóc người vốn kiều tiếu của nàng càng trở nên nhỏ bé, nhưng ánh mắt dứt khoát của nàng mới là tiêu điểm của toàn trường.

-Minh Tuyết, từ nay về sau, ngươi tự do rồi.

Phảng phất giống như giải phóng tất cả tình cảm trong nội tâm, Nguyệt Minh ngửa mặt lên trời phun ra một ngụm máu. Huyết vụ không hề tiêu tan, trực tiếp rót vào trong tinh thần lạc ấn thật lớn mà nàng đã khắc họa.

Minh Tuyết dùng tốc độ nhanh nhất bay về hướng Nguyệt Minh, trong miệng kêu lên cuống quít, nàng thân là ma thú loại u hồn, lúc này trên mặt không ngờ cũng chảy ra một giọt nước mắt. Nhưng cho dù tốc độ nàng nhanh đến mức nào cũng không bằng động tác của Nguyệt Minh. Ngay khi huyết vụ Nguyệt Minh phun ra hoàn toàn dung hợp với phù hào phía trước khắc họa của nàng thì một cột sáng màu đen thật lớn từ trong lòng ngực nàng phát ra. Trong nháy mắt, cột sáng đã oanh kích lên vị trí đồng dạng trên ngực Minh Tuyết.

Nguyệt Minh kêu lên một tiếng đau đớn, chậm rãi ngã xuống trên mặt đất, còn thân thể Minh Tuyết được sự bao phủ của cột sáng màu đen càng trở nên rõ ràng hơn, một vòng quyển năng lượng màu đen không ngừng hướng thẩm thấu vào trong cơ thể nàng, có thể cảm giác được, năng lượng của nàng dưới tác dụng của cột sáng màu đen không ngừng tăng lên.

Nguyệt Minh thi triển không chỉ là ma pháp mạnh mẽ phế bỏ khế ước, đồng thời, vì đền bù cho Minh Tuyết mười năm rời xa cha mẹ, nàng dùng phương pháp đặc thù đem ba thành ám ma pháp pháp lực của mình phóng thích vào trong ma pháp giải trừ khế ước, hoàn toàn rót vào trong cơ thể Minh Tuyết.

Chứng kiến cảnh này, cha mẹ Minh Tuyết đồng thời lặng đi, bọn họ có thể rõ ràng cảm giác được nữ nhi lúc này bi thương đến mức nào, chính là vì người kia mà nữ nhi bi thương. mặc dù năng lượng của nàng đang không ngừng tăng lên, nhưng ánh mắt nàng nhìn Nguyệt Minh càng trở nên thương cảm, nước mắt không ngừng chảy xuống, không ngờ biến thành một viên trân châu rơi xuống mặt đất, cho dù ở bên trong băng cốc nhưng vẫn phát ra quang mang rực rỡ.

Nước mắt của u minh tuyết phách là một trong những thứ tối trân quý nhất trên thế gian. Muốn cho u minh tuyết phách khóc, cơ hồ là không có khả năng. thân là u hồn, bọn họ cũng không có bản thể, chỉ có khi nào cực độ bi thương, hay là vì người tối thân cận nhất mới có thể chảy ra nước mắt tinh khiết nhất. Nước mắt của u minh tuyết phách hóa thành minh châu, chính là ma tinh thạch cao nhất của ám băng song hệ.

Nữ nhi có thể vì cô gái kia mà khóc, có thể thấy được quan hệ giữa các nàng cũng không giống như mình nghĩ. Hắc ám chung quanh từ từ tiêu thất, hắc ám cách ly lặng lẽ giải trừ, sắc mặt cha mẹ Minh Tuyết cũng đồng thời hòa hoãn xuống.

Dưới sự khiên dẫn của khí kỵ, Diệp Âm Trúc đình chỉ

Than nhẹ một tiếng, thu hồi Phi Bộc Liên Châu Cầm, đỡ Nguyệt Minh từ trên mặt đất lạnh như băng lên. Trúc đấu khí thuần hòa đưa vào trong cơ thể Nguyệt Minh, duy trì trứ sự ấm áp của thân thể nàng. Tinh thần lực hao phí quá độ đã làm nàng cực kỳ suy yếu. Nếu không kịp thời trị liệu, rất có thể gặp phải vấn đề lớn.

Cột sáng màu đen bao phủ quanh Minh Tuyết rốt cục tiêu thật, Minh Tuyết đầu tiên là vọt đến trước người Nguyệt Minh, trong miệng không ngừng phát ra tiếng kêu bi thảm. Đáng tiếc, Nguyệt Minh đã giải trừ khế ước, bây giờ đã không thể nào hiểu được thanh âm của nàng.

Nguyệt Minh sắc mặt mặc dù trắng bệch, nhưng ánh mắt nàng lại sáng ngời, tâm kết rốt cục đã được giải bỏ, làm cho thân thể mệt mỏi của nàng tràn ngập cảm giác giải thoát. Nhẹ nhàng đích vuốt ve Minh Tuyết vừa lớn lên một ít, lộ ra nụ cười, mặc dù chỉ có thể chạm vào hư không, nhưng lúc này nàng vô cùng thỏa mãn.

-Đừng khóc, Minh Tuyết. rốt cục ta đã trả lại tất cả những gì ta lấy của ngươi. Mặc dù ta biết như vậy cũng không đền bù được mười năm thống khổ phải xa phụ mẫu của ngươi, nhưng ta chỉ có thể làm được như vậy. Minh Tuyết, ta chưa bao giờ xem ngươi như một ma thú. Ngươi là thân nhân của ta, là muội muội của ta. Âm Trúc nói đúng, thích một người không nhất định phải ở cùng người đó một chút, chỉ khi nào để người đó hạnh phúc mới là tốt nhất cho người đó. Đi thôi, trở lại bên cạnh cha mẹ ngươi đi. Ngươi ở cùng một chỗ với bọn họ ta cũng yên tâm hơn nhiều, nếu sau này còn có cơ hội đến băng sâm, ta nhất định sẽ đến thăm ngươi.

Nguyệt Minh đang cười, nhưng nước mắt nàng vẫn như trước không ngừng chảy xuống, cho dù nàng đã đem toàn lực khống chế, cũng không thể khống chế được cảm giác không muốn chia lìa trong nội tâm.

-Có lẽ thật sự là chúng ta hiểu lầm.

Phụ mẫu Minh Tuyết bay tới trước mặt Diệp Âm Trúc một khoảng không xa, bọn họ không dám đến quá gần Tử, nhưng lúc này sắc mặt đã hoàn toàn bình tĩnh trở lại.

Diệp Âm Trúc ôm Nguyệt Minh, nói:

-Lúc đầu, gia gia của Nguyệt Minh vì muốn tôn nữ của mình tương lai sẽ cường đại hơn nên đã bắt nữ nhi của các ngươi. Lần này chúng ta đến là để xin lỗi các ngươi, hơn nữa đem Minh Tuyết về cho các ngươi. Mặc dù Nguyệt Minh và Minh Tuyết ký kết khế ước, nhưng các ngươi cũng thấy được, ở cùng với Nguyệt Minh, Minh Tuyết cũng không có chịu khổ. Hy vọng các ngươi có thể tha thứ cho chúng ta. Nguyệt Minh hy vọng nhất chính là Minh Tuyết có thể hạnh phúc.

Cánh tay hắn ôm Nguyệt Minh rất kiên định, bởi vì hắn có thể cảm giác được Nguyệt Minh bây giờ cần nhất chính là một bộ ngực ấm áp.

Phụ thân của Minh Tuyết trầm giọng nói.

-Ta gọi là Minh Huy, đây là thê tử của ta Minh Nguyệt. Ta xin lỗi vì hành động của chúng ta vừa rồi. Không ngờ loài người còn có nữ hài tử thiện lương như vậy, mặc dù mất đi nữ nhi mười năm làm ta rất khó chịu. Nhưng những lời nữ hài này nói lúc nãy đã làm ta tha thứ nàng.

Minh Nguyệt ôm nữ nhi vào trong lòng, than nhẹ một tiếng

-Nhiều năm như vậy rồi, đây là lần đầu tiên ta có cảm giác muốn khóc. Lão công, giúp nữ hài này đi. Sự thiện lương của nàng làm ta thấy rất tôn trọng.

Minh Huy gật đầu, vươn cánh tay phải hư vô đặt phía trên đỉnh đầu Nguyệt Minh, quang mang màu ám lam giống như sương khói bình thường rót vào trong mi tâm Nguyệt Minh.

Hắc ám khí tức lạnh như băng làm lệnh Diệp Âm Trúc có chút không thoải mái, nhưng đây là năng lượng thích hợp nhất cho Nguyệt Minh, thân thể suy yếu nhất thời nhận được sự bổ sung tốt nhất, bên ngoài da thịt xuất hiện một tầng quang ảnh màu ám lam, hai mắt không chịu khống chế chậm rãi khép lại, bắt đầu ngủ say.

Minh Huy thu tay lại, nói:

-Nàng đã không có việc gì rồi, chờ đến khi nàng tỉnh lại thì thương tổn do giải trừ phong ấn sẽ hoàn toàn biến mất. Đáng tiếc, nàng sau này không thể thiêm ước với ma thú khác.

Minh Tuyết đột nhiên lo lắng thét chói tai hai tiếng, chỉ chỉ vào mình, rồi chỉ chỉ vào Nguyệt Minh.

Minh Huy biến sắc

-Tuyết nhi, ngươi nói ngươi muốn làm ma thú của nàng? Không, tuyệt đối không được. Ngươi vất vả lắm mới trở về bên cạnh ba ba, mụ mụ. Mặc dù ta thừa nhận nữ hài tử này tâm địa thiện lương, Nhưng chúng ta không thể mất ngươi lần nữa.

Minh Tuyết lo lắng lắc đầu, chỉ chỉ Nguyệt Minh, lại phân biệt chỉ chỉ phụ mẫu, lại chỉ chỉ băng cốc, cuống quít thét chói tai.

Minh Huy sắc mặt hòa hoãn một ít

-Ý ngươi là để nàng ở cùng một chỗ với chúng ta?

Minh Tuyết dùng sức gật đầu.

Minh Huy nhíu mày nói:

-Nhưng nàng dù sao cũng là nhân loại. Nơi này không thuộc về nàng. Nàng cũng không thuộc về nơi này.

Minh Tuyết chớp chớp đôi mắt to động lòng người, nước mắt lại muốn chảy xuống, buồn bã thét chói tai không ngừng.

Thật vất vả mới nhìn thấy nữ nhi, Minh Huy thật sự không muốn làm Minh Tuyết thất vọng, chỉ phải bất đắc dĩ nói:

-Nếu nàng nguyện ý thì để cho nàng lưu lại. Thuộc tính của nàng cùng chúng ta tương hợp. Có lẽ nàng có thể trở thành ma pháp sư thứ nhất tu luyện trong băng sâm. Nàng vì ngươi mà mất đi năng lực thiêm ước ma thú, lại thiện lương như thế, đây coi như là một chút bồi thường của chúng ta với nàng. Đã lâu lắm rồi tâm tình không có ba động mãnh liệt đến như vậy, nữ nhi ngoan, đừng khóc, được không?

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 16

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự