Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 215 U Minh Tuyết Phách (phần 2)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2364 chữ · khoảng 8 phút đọc

Nâng giọt lệ kết thành băng châu của Nguyệt Minh, Minh Tuyết đột nhiên bay lên, hôn nhẹ xuống trán Nguyệt Minh, sau đó quay người, cũng động tác như vậy hôn lên trán Diệp Âm Trúc, không có cảm giác thực chất, lại có một chút băng lãnh ôn nhu, đó là bao hàm cảm giác chúc phúc và thân cận.

Thân thể bay lên, Minh Tuyết vẫn như thế bưng giọt lệ của Nguyệt Minh tiến vào Băng Sâm, trong vô hình, Nguyệt Minh cảm giác thấy rõ ràng tinh thần của lực của Minh Tuyết lôi kéo mình, đi theo bước chân của nó.

Trải qua hơn 10 ngày lặn lội, mọi người cuối cùng cũng tiến vào vùng đất là mục đích cuối cùng của cuộc hành trình này, cũng là một trong những địa phương nguy hiểm nhất trên Long Khi Nỗ Tư đại lục.

Thân thể Minh Tuyết nhẹ nhàng phiêu lãng phía trước, tốc độ của nó tịnh không nhanh, khiến mọi người sau nó đủ nhanh để cất bước theo nó. Tiến vào Băng Sâm, tay Diệp Âm Trúc xuất ra Phi Bộc Liên Châu Cầm, đặt ngang trên lưng viêm thú trước thân mình và Hải Dương, hai đùi kẹp chặt viêm thú, một tay rất ôm lấy bờ eo mềm mại của Hải Dương, tay kia án lên dây đàn. Sau khi đạt đến Kiếm Đảm Cầm Tâm thất giai, tinh thần lực của hắn so với trước lại càng nhạy cảm, dù trong Băng Sâm cực kì hàn lãnh, nhưng hắn vẫn âm thầm cảm giác được huyết tinh khí tức trong đó.

Tô Lạp theo bên cạnh Diệp Âm Trúc, trở thành thích khách, hắn không cần sự giúp đỡ của ma thú, chỉ cần nhờ một điểm nhiệt lượng phát ra từ thân viêm thú là đủ, Vĩnh Hằng Thế Thân Khôi Lỗi trực tiếp khởi động, khiến thân ảnh hắn nhìn có phần hư ảo, tay trái cầm ngược Thiên Sứ Thán Tức, tịnh không có đem Ngân Tệ phóng ra, với năng lực vừa mới tiến vào thời kì trưởng thảnh của Ngân Tệ, hoàn toàn không thích hợp phát huy tại địa phương này.

Riêng Mã Lương triệu hoán ra một Kim Tinh Bạo Long, đương nhiên hắn không phải hi vọng Kim Tinh Bạo Long này có thể đem đến tác dụng gì, chỉ là dùng để làm tấm khiên thịt dự bị, xét đến cùng, lực phòng ngự của thân thể Kim Tinh Bạo Long vẫn là không tệ.

Tử và An Kỳ đi ở tận đầu đoàn, hai vị Hoàng Kim Bỉ Mông đoạn hậu, bọn họ đã nâng cao toàn bộ lực phòng ngự đến mức độ mạnh nhất.

Vừa tiến vào Băng Sâm, nhiệt độ vậy mà lại tiếp tục hạ xuống, khí tức đóng băng, hàn lãnh thấu xương, trực tiếp khiến vài con viêm thú hư nát hoàn toàn, không có nhiệt lượng do viêm thú phát ra, mọi người lập tức cảm thấy lạnh lẽo thấu xương, Nguyệt Minh, Thường Hạo, Mã Lương, Hải Dương bốn người đầu tiên phải chịu, sắc mặt đã bắt đầu xanh, thân thể run rẩy không thể khống chế được, quần áo dày cũng không thể hoàn toàn chống lại hàn khí.

- Tinh La Kì Bố.

Thường Hạo hét nhỏ, hai tay đồng thời đưa ra, trắng và đen, quân cờ hai màu bay lên không trung, dưới ba động của ma pháp lực hoàng sắc nhàn nhạt, bồng bềnh tại không trung tổ hợp thành một đồ án kì dị, mỗi một quân cờ đều phát ra quang mang nhàn nhạt, tổ hợp thành một cái lồng ánh sáng đen trắng xen nhau, bao phủ hoàn toàn thân thể mọi người vào bên trong.

Mắt Nguyệt Minh sáng lên,

- Di động thức không gian pháp trận, ngươi lại có thể hiểu dạng pháp trận cao cấp này?

Thường Hạo cười khổ nói:

- Đi mau đi, tinh thần lực của ta chỉ có thể duy trì một đoạn thời gian, nếu mà ta cầm cự không nổi, thì phải nhờ các ngươi tìm biện pháp. Cái pháp trận này của ta cũng có tác dụng ngăn cách khí tức, nên càng có thể yểm hộ chúng ta tiến vào Băng Sâm, cả đời ta đây là lần đầu tiên cảm giác được lạnh thế này, đây thực sự là địa phương không một ai mong chờ!

Có sự giúp đỡ của pháp trận, chí ít đem hàn khí ngăn trở hoàn toàn ở bên ngoài, cái pháp trận này giống như một không gian đơn độc, đem mọi người bao phủ bên trong, khiến nhiệt lượng tự thân mọi người phát tán ra không đến nỗi bị tiêu tán, hết sức mình đem hàn lãnh ngăn trở ở bên ngoài.

Minh Tuyết bồng bềnh trước mặt, không bị ảnh hưởng bởi hàn lãnh xung quanh, là ma thú loại U Minh, nhiệt độ ảnh hưởng đối với nó rất là hữu hạn.

Chính lúc đang đi, gió tuyết tựa hồ nhiều lên vài phần, trong mảng lớn hoa tuyết, vài khối tịnh không cường đại tinh thần ba động bắt đầu xuất hiện trong không khí, nhãn thần Nguyệt Minh co lại, hét nhỏ:

- Cẩn thận, là Tuyết Phách.

Diệp Âm Trúc tập trung nhìn, chỉ thấy trong gió tuyết, vài khối băng vụ bạch sắc bồng bềnh trong không khí, bọn chúng phần lớn chỉ là một vị trí, gió tuyết chỉ cần tiếp cận bọn chúng là liền trực tiếp bị hút tiêu thất đi mất vào trong băng vụ.

Tử trầm giọng nói:

- Ấy là vì sự tồn tại của Tuyết Phách, Băng Sâm mới hàn lãnh như vậy, bọn chúng dù là toàn thể sinh vật cấp thấp nhất trong Băng Sâm, chỉ thuộc bọn tứ cấp ma thú, nhưng là chủ nhân chân chính của Băng Sâm, số lượng nhiều, hầu như phân bố trong khắp các xó xỉnh của toàn thể Băng Sâm. Mọi người nhất định phải cẩn thận, thiên vạn không để bị Tuyết Phách trói buộc, cũng không được phát động công kích, nếu không dù cho thực lực mạnh nữa, cũng vô pháp sống mà đi khỏi chỗ này. Tuyết Phách dù chỉ có trí tuệ rất thấp, nhưng lại thù rất dai, chỉ cần bị hủy diệt một con, lập tức sẽ dẫn đến biến hóa toàn bộ Băng Sâm.

Trí tuệ cấp thấp sao? Nghe xong lời Tử nói, Diệp Âm Trúc trong lòng biến đổi nhẹ, phóng mắt nhìn tới, trong vùng băng lăng ,Tuyết Phách số lượng rất nhiều, nếu như chỉ là một hai người, có lẽ còn có thể theo kẽ hở giữa bọn chúng lách qua, nhưng nhiều người thế này, lại còn có dạng ma thú thể hình to lớn như Kim Tinh Bạo Long, chỉ trông vào né tránh là không hiện thực.

Quay đầu về Tô Lạp dặn dò một chút, bảo bọn họ bảo hộ các ma pháp sư, Diệp Âm Trúc bay lên, trực tiếp đáp lên lưng Kim Tinh Bạo Long,

- Mã Lương, ngươi bảo Kim Tinh Bạo Long mở đường, đi chậm một chút, Tử, ngươi và An Kỳ cũng đi ra sau đi, ta nghĩ ta có biện pháp khiến các Tuyết Phách này nhường đường cho chúng ta.

Tử biết Diệp Âm Trúc xưa nay không khoa trương, gật đầu, mang An Kỳ người luôn luôn hưng phấn sau khi tiến vào Băng Sâm đi ra phía sau Kim Tinh Bạo Long, cùng những người khác tụ tập tại một chỗ.

Diệp Âm Trúc ngồi xếp bằng trên cái lưng rộng lớn của Kim Tinh Bạo Long, sau một chút trầm ngâm, bèn đổi Phi Bộc Liên Châu Cầm thành Xuân Lôi Cầm.

Đã không thể chính diện đối kháng, vậy, chỉ có hòa nhập vào trong, đấy là cái Diệp Âm Trúc sau khi từ Long Vực trở về mới lĩnh ngộ được.

Tám ngón gẩy nhẹ, tiếng đàn trong trẻo lặng lẽ cất lên, chỉnh lại tiếng ngâm nga trầm thấp của cầm khúc lúc bình thường, thành tiết tấu nhanh nhẹn phảng phất như Tinh Linh đang múa, một quầng quầng Cầm Ma Pháp ám hoàng sắc ba động lặng lẽ phát ra, tinh thần lực hắn chú nhập tịnh không quá mạnh, tiếng đàn chỉ phát ra đến cự li khoảng 30 mét rồi bắt đầu yếu đi.

Các bạn của Diệp Âm Trúc nghe được cầm khúc, dưới ảnh hưởng của Cầm Ma Pháp, bọn họ phát hiện tâm tình vốn khẩn trương của mình lập tức được thư giãn, toàn thân phảng phất đều trở nên thoải mái, nhất là sự sung sướng của tinh thần, khiến cho gian khổ đi đường nhanh chóng theo tinh thần từng lớp bay đi.

Một cảnh kì dị xuất hiện, tùy theo cầm khúc vang lên, Kim Tinh Bạo Long chầm chậm tiến lên, chỉ cần là chỗ Cầm Ma Pháp lực ám hoàng sắc tới được, thì Tuyết Phách phiêu đãng tại không trung lại tự tránh ra, gió gào tương hợp cùng tiếng đàn thành âm thanh dễ nghe, những băng vụ ấy lại như là đang múa, lại như trở thành bảo hộ của mọi người, không chỉ tự tránh ra, mà lại còn nhanh chóng hấp thu gió tuyết trong không trung, khiến cái làm mọi người bị che chắn thị tuyến một chút và bị nhiễm hàn lãnh giảm xuống mức độ lớn.

Hải Dương nhìn thân ảnh màu trắng ngồi ngay ngắn trên lưng Kim Tinh Bạo Long, nhìn mái tóc đen yên tĩnh rủ sau lưng, sự nhu hòa trong mắt lập tức tràn đầy ái mộ, Tô Lạp bên cạnh hắn, ánh mắt cũng hoàn toàn biến thành hoãn hòa, có chút si dại nhìn Diệp Âm Trúc, Thiên Sứ Thán Tức trong tay đã không còn bị nắm chặt nữa.

Mã Lương mở to mắt, hạ giọng thì thầm nói:

- Chữ “thần” trong Thần Âm Sư, không biết hình như ý tứ là thần kì, như vậy cũng được sao? Không nhờ là lần đầu tiên ta nghe được cách ngăn cản ma thú như thế.

Thường Hạo vừa duy trì pháp trận của mình, vừa nhỏ giọng nói với Mã Lương:

- Tiếng đàn của Âm Trúc đối với ma thú hình như có một dạng ma lực đặc thù, nhất là đối với những ma thú vô cùng nóng tính, ngươi quên hai con trùng kí rồi sao? Không phải cũng biến thành hòa thuận dưới cầm khúc của hắn sao. Chẳng lạ là Cầm Tông thủy chung được bài danh đứng đầu ma pháp tứ tông, lần này ta thực sự phục rồi.

Khúc đàn “Bạch Tuyết” mềm mại dễ nghe, khúc ý mô phỏng, chính là tuyết hoa tự do tự tại bay liệng tại không trung, khí tức khinh linh tự do ấy, chính là cốt tủy của khúc ý. Diệp Âm Trúc không cần phải phát huy uy lực chân chính của khúc đàn, chỉ cần thông qua khúc ý, khiến Tuyết Phách cảm thụ được thiện ý của mình, cảm thụ được mình và bọn họ tịnh một không có khác biệt quá lớn.

Hiệu quả so với trong tưởng tượng còn tốt hơn, thông qua liên hệ của Cầm Ma Pháp lực, hắn có thể rõ ràng cảm giác được Tuyết Phách lơ lửng kia đối với hắn sản sinh ra cảm giác thân cận, không chỉ không tiếp tục ngăn cản trước mặt, còn tự phát hình thành hộ vệ, dẫn đường cho bọn họ tiến lên.

Nghe được khúc đàn, Minh Tuyết cũng tự nhiên bồng bềnh không xa trên đỉnh đầu Diệp Âm Trúc, vừa tiến lên, vừa thỉnh thoảng quay đầu nhìn nhìn hắn, ánh mắt vốn có chút khẩn trương đã hoàn toàn biến thành nhu hòa.

Uy hiếp của hàn lãnh giảm thấp, khiến tốc độ đi nhanh thêm, Diệp Âm Trúc đạt tới thực lực Kiếm Đảm Cầm Tâm thất giai, hoàn toàn có thể duy trì diễn tấu khúc đàn này không ngừng, vì tinh thần lực được nâng cao do gẩy đàn thậm chí còn lớn hơn phần bị tiêu hao, hoàn toàn không trở thành gánh nặng, chỉ là hai tay hắn có chút hàn lãnh, cần phải duy trì Trúc Đấu Khí mới có thể bảo trì tốt được huyết dịch tuần hoàn.

Thời gian nửa ngày nhanh chóng qua đi, vì trong hoàn cảnh hàn lãnh, nhiệt lượng của thân thể mọi người đều tiêu hao rất lớn, không biết phải hay không vì nguyên nhân bị lượng lớn Tuyết Phách bao quanh, mà trong nửa ngày này, bọn họ vậy mà không có gặp thêm một ma thú bất kì nào.

Giản đơn ăn một chút thịt ma thú đã chuẩn bị trước khi tiến nhập Băng Sâm, mọi người lại tiến lên, Nguyệt Minh nói với mọi người, căn cứ vào tinh thần ba động của Minh Tuyết và hiển thị trên địa đồ của gia gia nàng chế tạo, hiện tại khoảng cách đến địa phương U Minh Tuyết Phách sinh hoạt đã không xa, năm xưa nơi gia gia nàng tiến vào, chỗ sâu nhất chính là lãnh địa của U Minh Tuyết Phách.

Tiếp tục khởi trình, Diệp Âm Trúc đột nhiên phát hiện, dù cho mình không tiếp tục diễn tấu cầm khúc, lúc Tuyết Phách ấy cũng không ngăn đường, càng không công kích bọn họ, lúc này thậm chí có càng nhiều U Minh Tuyết Phách tụ tập giữa không trung, khiến toàn bộ xung quanh nhìn toàn là sương mù phủ, kì dị không nói ra được. Chỉ là, hắn vẫn diễn tấu khúc Bạch Tuyết như cũ, không phân biệt, chỉ là việc cùng những Tuyết Phách tứ cấp ma thú này kết giao bằng hữu cũng nên làm, huống gì, trong Băng Sâm địa phương nguy hiểm như vậy, chủ quan thế nào đều không thể tồn tại.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 16

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự