Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 212 Thiểm, Lôi huyết khế (phần 2)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 1746 chữ · khoảng 6 phút đọc

Oanh một tiếng, uy lực của viên đạn nguyên tố hoàn toàn bị hóa giải, con Kim Giáp Cấm Trùng phía dưới chợt rống lên đầy giận dữ, lại phát ra thêm một viên đạn nguyên tố nữa nhưng công kích của nó hiển nhiên không có tác dụng gì, uy lực sánh với nửa cấm chú làm sao có thể gây uy hiếp cho một thần thoại của Long tộc được đây ?

Sau khi ngăn cản đòn tấn công của hai viên đạn nguyên tố Nặc Khắc Hi cũng không vội công kích mà tỏ vẻ như mèo vờn chuột, nhìn nhìn về phía hai con Kim Giáp Cấm Trùng. Đúng khi đó con Kim Giáp Cấm Trùng còn lại đột nhiên cũng dụng toàn bộ sức mạnh của nó phát xuất một viên đạn nguyên tố, đồng thời con Kim Giáp Cấm Trùng kia cũng không hề do dự vận năng lượng cùng tấn công.

Hai viên đạn nguyên tố cùng bay về phía Nặc Khắc Hi, vẻ khinh thường trong mắt cự long đã tiêu mất, một giọng ngâm xướng trầm thấp không ngừng vang lên từ miệng Nặc Khắc Hi, một cột sáng thất thải từ trên trời chiếu xuống, chỉ nháy mắt đã hấp thu toàn bộ năng lượng trên người cự long. Hai viên đạn nguyên tố sau khi phát xuất một viên biến thành màu bạc con một viên mang màu vàng, sau đó chúng cùng dung hợp trên không rồi biến thành một viên đạn lớn gấp đôi, còn sau khi phát ra năng lượng con Kim Giáp Cấm Trùng phía trước nhất thời thu nhỏ lại còn một nửa lúc trước, con Kim Giáp Cấm Trùng có chiếc bụng to thì không ngừng run rẩy rồi một quả trứng màu vàng sậm từ người nó chui ra. Vừa thấy quả trứng cả hai con Kim Giáp Cấm Trùng liền cùng nhìn nhau, trong mắt chúng tràn ngập lòng quyết tâm. Vạn phần lưu luyến nhìn quả trứng dưới đất rồi con Kim Giáp Cấm Trùng vừa sinh ra quả trứng cẩn thận mang quả trứng giấu ở một lỗ hổng dưới đất rồi nhanh chóng dụng một tảng đá lớn che phía trên.

Lúc này, quang mang trên không mãnh liệt dao động khiến Nặc Khắc Hi không thể nhìn thấy một cảnh tượng kỳ dị xuất hiện, sau lưng hai con Kim Giáp Cấm Trùng cùng có một đôi cánh màu vàng mỏng manh , sau đó cả hai con Kim Giáp Cấm Trùng cùng phóng thẳng về phía quang mang huyễn lệ trên không. Giờ cả hai con Kim Giáp Cấm Trùng đều không hề có chút sợ hãi nữa, cùng quyết tâm tử chiến chúng biến mất giữa vùng quang mang chói mắt nhất.

OANH - hai sắc nguyên tố đạn nổ mạnh cùng với chiếc cột sáng thất thải, phút chốc tất cả đều hãm vào một mảnh hắc ám. Tâm huyền của Diệp Âm Trúc không ngừng rung động, hắn cảm giác được sự tiếc nuối của hai con Kim Giáp Cấm Trùng trước khi chết đối với con của chúng, cảm giác được tình cảm của chúng với nhau đồng thời còn cảm nhận rõ ràng quyết tâm hy sinh để bảo vệ cho con mình.

Dù đã đoán được kết quả nhưng khi chung quanh chìm ngập trong bóng tối Diệp Âm Trúc vẫn không khỏi thầm cầu khẩn trong lòng vì bọn họ.

Bóng tối như thể vĩnh cửu, lúc này tựa hồ chỉ còn âm thanh của tiếng đàn do Diệp Âm Trúc phát ra vẫn đang rung lên. Đột nhiên, cảnh vật trước mắt lại biến đổi, chung quanh lại bừng sáng lên. Vẫn là nơi đó nhưng cảnh vật đã hoàn toàn thay đổi, tuyết trắng bao trùm khắp mặt đất, nếu không thấy một hòn đá đang khẽ rung động thì có lẽ Diệp Âm Trúc không thể nào nhận ra được đây vẫn chính là nơi hai con Kim Giáp Cấm Trùng đã chiến đấu cùng Nặc Khắc Hi.

-Phanh một tiếng hòn đá lệch sang một bên để lộ ra quả trứng màu vàng sậm kia, căn bản không thể nào biết được đã trôi qua bao nhiêu năm nhưng giờ đây chỉ thấy trên vỏ quả trứng xuất hiện rất nhiều vết nứt, một tầng quang mang chợt bao lấy quả trứng, mơ hồ bên trong quả trứng có thể thấy hai thân thể đang không ngừng chuyển động. Theo một tiếng rắc rất nhỏ một chiếc đầu chậm rãi từ quả trứng chui ra, trên thân nó còn mang một tầng chất nhầy màu vàng, thậm chí ngay cả mắt nó cũng chưa mở ra, từ miệng nó phát ra tiếng trẻ con khóc rất rõ ràng, ngay sau đó lại thêm một con nữa chui ra, bộ dáng chúng cơ hồ giống nhau như đúc, khi nó từ vỏ trứng chui ra chỉ phút chốc phong vân chợt biến ảo, vốn bầu trời đang tĩnh lặng rất nhanh bị một tầng mây đen hoàn toàn bao phủ, toàn bộ tuyết vực nhưng lại rất yên lặng, vốn tuyết trắng không ngừng rơi xuống cũng ngừng bay, những cơn gió buốt cũng biến mất, dường như đã đến thời điểm tận cùng của cả thế giới, lúc này, hai ấu trùng vừa chui ra khỏi quả trứng thành trung tâm của hết thảy cảnh vật trước mắt.

Đôi mắt nhỏ chậm rãi mở ra, vì cách đó không xa nên Diệp Âm Trúc còn phát hiện ra một điểm bất đồng giữa hai con ấu trùng đó là con bên trái có tròng mắt màu vàng còn tròng mắt con kia mang ngân sắc. Bầu trời hôn ám đột nhiên sáng bừng lên, một tia chớp kim sắc lăng không đánh xuống, cùng lúc đó gần như ngay lập tức từ giữa đám mây đen đang quần tụ trên không trung lại hình thành một tia chớp ngân sắc, kim ngân song sắc lôi điện phân biệt đánh xuống người hai ấu trùng kia, tựa như chính quang mang mà cha mẹ chúng đã lưu lại trước khi qua đời.

Quang mang chói lòa khiến tất cả mọi vật đều trắng lòa, khi Diệp Âm Trúc khôi phục thị lực thì tất cả đều đã khôi phục lại như bình thường, bất quá chỉ có điều khác là thân thể của hai ấu trùng kia đã xuất hiện trên mặt đất, chiếc vỏ trứng đã tiêu mất, ngay cả huyệt động mà chúng ẩn thân cũng không thấy đâu, một kim một ngân sắc phân biệt tạc trên lưng hai ấu trùng.

Tiếng đàn vẫn ngân nga như trước chỉ có linh hồn Diệp Âm Trúc là quay trở lại với hiện thực, tất cả vẫn ở trong động như trước nhưng Diệp Âm Trúc phát hiện cả hai con Kim Giáp Cấm Trùng đã dán vào người từ lúc nào không biết, ánh mắt chúng còn hàm chứa vẻ cảm kích vô cùng, chúng khẽ cọ cọ vào hắn.

Dường như chúng cũng từ ký ức của Diệp Âm Trúc cảm nhận được rất nhiều việc. Âm thanh của cổ tranh và cổ cầm cùng chấm dứt, Diệp Âm Trúc nhận ra hai Hoàng kim bỉ mông cũng đã về tới nơi, còn Tô Lạp đang nấu ăn. Hắn bèn thu hồi Hải Nguyệt Thanh Huy cầm rồi ôm cả hai con Kim Giáp Cấm Trùng vào lòng, nhìn vào mắt con có tròng mắt bạc mỉm cười nói :

-Ngươi sinh ra trong lôi điện vậy tên ngươi sẽ là Thiểm, được không ?

Ấu trùng kia có vẻ rất hài lòng không ngừng gật gật đầu, hưng phấn cạ lên ngực Âm Trúc, Diệp Âm Trúc cũng nhìn về con Kim Giáp Cấm Trùng còn lại nói :

-Còn tên ngươi sẽ là Lôi nhé.

Xong xuôi Diệp Âm Trúc vừa ôm chúng chuẩn bị đứng dậy đi ăn tối thì cả hai con Kim Giáp Cấm Trùng cùng hé miệng rồi cắn vào hai bên tay hắn. Hàm răng của Thiểm, Lôi đều sắc bén phi thường, từ cánh tay hắn truyền lên cảm giác đau buốt óc, Diệp Âm Trúc kêu lên một tiếng đau đớn, rõ ràng có thể được huyết dịch hắn đang chảy nhanh vào cơ thể chúng.

-Âm Trúc.

Vài tiếng kinh hô đồng thời vang lên, Tô Lạp và Tử là người đầu tiên chạy tới bên cạnh hắn, thậm chí Tô Lạp còn xuất ra Thiên Sứ Thán Tức định hạ thủ một con Kim Giáp Cấm Trùng ở trong lòng Âm Trúc. Thân hình Diệp Âm Trúc chợt nhoáng lên một cái chỉ còn lưu lại một hư ảnh nhợt nhạt, vừa lui về sau đến hơn hai thước Âm Trúc vừa nói :

-Không sao đâu, chúng không làm thương tổn ta đâu.

Dù hắn cũng không biết có chuyện gì xảy ra nhưng hắn lại chắc chắn tin tưởng, cả hai con Kim Giáp Cấm Trùng đều thông qua tâm linh tương thông nói với hắn chúng tuyệt không thương tổn hắn, sau khi tâm linh tương thông chúng đều xem hắn như là thân nhân.

Sau lưng Thiểm nổi lên một dây kim tuyến, còn bên Lôi là một dây ngân tuyến. Trong phút chốc kim quang và ngân quang trải rộng khắp toàn thân chúng, quang mang lóe lên rồi chợt dung nhập vào cơ thể Diệp Âm Trúc theo vết thương mà Thiểm, Lôi gây ra. Thấy rõ lưỡng sắc quang mang lan dần lên cánh tay Âm Trúc rồi từ hai bên tay tiến vào đại não, hai đạo linh hồn ấn ký gắt gao dung hợp cùng linh hồn hắn, Diệp Âm Trúc kinh ngạc phát hiện linh hồn mình tựa như đã dung hợp rồi chỉ trong nháy mắt đã chia ra làm ba, hai phần linh hồn tương đối yếu hơn phân biệt dung nhập xuống đôi tay hắn rồi cùng linh hồn chủ đạo trên đại não hình thành một tam giác kỳ dị. Một quang mang kim sắc từ mi tâm Diệp Âm Trúc xuất ra rồi vờn quanh thân thể hắn rồi chuyển dần thành đậm mầu. Sau khi quang mang tan hết cả hai vết thương trên tay Âm Trúc đều đã biến mất, chỉ còn chút họa tiết kim ngân nhị sắc trên tay hắn.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 13

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự