Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 211 Thiểm, Lôi huyết khế (phần 1)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2139 chữ · khoảng 7 phút đọc

Vận khí của bọn Diệp Âm Trúc quả là tốt, vừa đi trong cực bắc hoang nguyên không lâu đã phát hiện một ngọn núi nhỏ, dù ngọn núi này cũng không cao lắm chỉ gần trăm thước nhưng cũng đủ để tạo một cái huyệt động để nghỉ ngơi. Lại một lần nữa mọi người cùng chuẩn bị cơm tối, cực bắc hoang nguyên thật sự là rất lạnh, dù trên người cả đoàn đều dính không ít tro bụi nhưng giờ cũng không có cách nào thanh tẩy, may là trên người tam nữ đều rất sạch sẽ, thực lực của An Kỳ thì cường đại đến nỗi bụi đất chưa dính vào người đã bị đấu khí cường hãn của nàng hóa giải còn Tô Lạp và Hải Dương đều được Âm Trúc che chở nên nhiễm bẩn cũng không nhiều, Nguyệt Minh cũng có Thường Hạo và Mã Lương đỡ hộ phần lớn rồi. Địch Tư cùng Mạt Kim Tư mang theo đầy lòng nộ khí một lần nữa đi săn dã thú, chỉ có trời mới biết xung quanh có bao nhiêu dã thú gặp xui xẻo với hai gã này. Trong chiếc động vừa khai tạo Diệp Âm Trúc ngồi ở trong cùng, giờ chuyện trọng yếu nhất của hắn chính là thử liên lạc cùng hai con Kim Giáp cấm trùng, thứ nhất thử xem chúng còn có đồng loại hay không, thứ hai là cần phải hiểu rõ thêm về chúng.

Kim Giáp Cấm Trùng dù sao cũng là thần thú thập cấp, bây giờ chúng nó còn đang là ấu trùng nên có chút dễ dãi nhưng cũng không có nghĩa là tương lai khi chúng phát triển cũng dễ dàng sai khiến nữa. Căn cứ hiểu biết của Tử đối với Kim Giáp Cấm Trùng dù chúng mới là ấu trùng nhưng chúng đã có một trí tuệ nhất định, dù chưa thể phát thoại nhưng cũng có thể tiến hành trao đổi thông qua tinh thần, một khi tiến vào trưởng thành kỳ thì ma thú thập cấp có thể huyễn hóa thành hình người, không cần phải đợi đạt đến thực lực cường đại tử giai, đó là ưu thế của chúng cũng là điểm khác biệt lớn nhất giữa thập cấp phát triển hình thần thú với ma thú cửu cấp. Nhưng Kim Giáp Cấm Trùng cũng có đặc điểm riêng, theo tổ tiên của Tử truyền lại thì trừ phi hoàn toàn trưởng thành nếu không Kim Giáp Cấm Trùng tuyệt đối không huyễn hóa thành hình người, về lý do thì không một ai biết cả.

Hai con Kim Giáp Cấm Trùng nằm trên mặt đất, phía trước mặt lộ ra một chiếc đùi heo, nhìn chúng thấy rõ vẻ hưởng thụ tựa hồ đã hoàn toàn quên hết những nguy hiểm vừa tao ngộ.

Diệp Âm Trúc sờ sờ thân thể mềm mại bóng loáng của chúng, nhìn cảnh chúng đang chăm chú ăn mà khó tin rằng loại đạn nguyên tố cường đại kia lại do thân thể yếu ớt nay phóng ra.

“Làm thế nào để trao đổi cùng chúng được đây ?”

Diệp Âm Trúc thử phóng xuất một tia tinh thần lực để liên lạc cùng chúng nhưng hắn rất nhanh đã thất vọng, ý thức của Kim Giáp Cấm Trùng hoàn toàn nội uẩn trong cơ thể chúng mà tinh thần lực do hắn phát ra căn bản không thể tiến vào thân thể yếu ớt đó được. Phòng ngự lực của Kim Giáp Cấm Trùng tuy yếu nhưng chống cự về mặt tinh thần lại phi thường biến thái. Thân thể chúng như một bức vách thật thể đem toàn bộ ý thức của mình bảo vệ ở trong, Diệp Âm Trúc không ngừng suy tư, hai con Kim Giáp Cấm Trùng này trí tuệ còn kém thông qua ngôn ngữ rất khó cùng chúng trao đổi, lại không cách nào tiến hành trao đổi tinh thần, căn bản không cách nào hiểu được chúng. Sức ăn của hai con Kim Giáp Cấm Trùng mạnh kinh người, chiếc đùi heo to gần bằng thân chúng chỉ chốc lát đã biến mất, một con Kim Giáp Cấm Trùng còn tiến tới bên cạnh Diệp Âm Trúc, nó khẽ cạ vào Diệp Âm Trúc sau đó nhếch thân trên lên phát ra vài tiếng hừ nhẹ " Ân"

Diệp Âm Trúc từ suy tư bừng tỉnh nhìn con Kim Giáp Cấm Trùng bên cạnh mỉm cười nói :

-Ngươi làm gì vậy, còn chưa ăn no sao ?

Kim Giáp Cấm Trùng dùng sức lắc lắc đầu, từ thân hình tròn lẳn của nó vươn ra hai chiếc xúc tu khua loạn trong không khí, miệng thì phát ra thanh âm hừ hừ, từ đôi mắt màu vàng tràn đầy nét say mê, nhìn qua cực kỳ đáng yêu.

Con Kim Giáp Cấm Trùng còn lại cũng tiến tới làm một loạt động tác y như bạn nó, nghe thanh âm của chúng đột nhiên Diệp Âm Trúc như ngộ ra, hắn đoán rằng hai con Kim Giáp Cấm Trùng này như đang muốn nghe hắn đạn cầm cho chúng nghe a! Chẳng lẽ chúng ăn no xong muốn nghe một khúc nhạc sao ?

Trong lòng Diệp Âm Trúc nổi lên vài tia yêu thích, quang mang lóe lên, HẢi Nguyệt Thanh Huy cầm lại một lần nữa được lấy ra, dù sao giờ đây cũng đang nhàn rỗi, đạn cầm cho chúng nghe đồng thời còn tu luyện cho chính hắn nữa mà.

Tám ngón đặt trên đàn, một khúc “Viên Mộng” thanh u vang lên, tiếng đàn còn vang vọng lan tỏa khắp cả chiếc hang nhỏ, hai con Kim Giáp Cấm Trùng như thỏa mãn nhất thời cùng im lặng, hai đôi mắt nhỏ nhìn chằm chằm Diệp Âm Trúc bộ dáng thập phần hưởng thụ.

Hải Dương cười khúc khích nói :

-Chúng nó quả là khôn lanh, Âm Trúc, có thể để ta cùng hợp tấu một khúc với ngươi được không ?

Khúc “Viên Mộng” này nàng cũng biết, hơn nữa thời gian này nàng đang rất cố gắng để linh hồn có thể dung nhập vào nhạc khúc nên khi nghe thấy Diệp Âm Trúc đạn tấu nàng cũng rất muốn thể hiện.

Diệp Âm Trúc mỉm cười :

-Không dám, ta còn mong không được mà, mời ngươi.

Quang mang chợt lóe lên trên tay Hải Dương đột nhiên đã có thể một cây cổ tranh, hai tay nàng khẽ đặt trên dây tranh chờ đến khi Diệp Âm Trúc kết thúc một tiểu tiết mười ngón tay mới cử động cùng hòa tấu cùng Diệp Âm Trúc. Tài nghệ dùng tranh của Hải Dương cũng rất xuất sắc, dù đối với sự kiến giải đối với nhạc khúc không thể so với người mười sáu năm chuyên luyện như Diệp Âm Trúc nhưng tại Thần Âm hệ nàng tuyệt đối là một cao thủ, dưới sự dẫn động của Diệp Âm Trúc tiếng tranh vang lên như tiên ngọc cùng hòa vào thanh âm trầm thấp ngân nga của cổ cầm phối hợp liền lạc như da trời. Diệp Âm Trúc vừa đạn tấu vừa nói với Hải Dương :

-Dụng tâm cảm thụ thâm ý trong nhạc khúc, trừ nó ra ngươi đừng để ý đến bất kỳ thứ gì khác.

Nói xong, hữu thủ của hắn khởi Tê Phượng sơ linh thế, tả thủ xuất Loan Phụng hòa minh thế, âm thanh cổ cầm chợt vang động, tâm huyền cùng cầm huyền trong nháy mắt dung hợp thành một giúp cho Hải Dương dễ dàng cảm thụ được giai điệu của nhạc khúc.

Khi tâm hồn của Hải Dương dung nhập hoàn toàn vào giai điệu của bản hợp tấu thì nàng chợt cảm thấy được tâm hồn của Diệp Âm Trúc cũng như tự cảm giác được sự tồn tại của linh hồn mình. Linh hồn Diệp Âm Trúc không hề có chút tỳ vết nào, “Viên Mộng” khúc, từ mỗi âm tiết rất nhỏ cũng đều khiến cho linh hồn cả hai tới gần nhau hơn, loại cảm giác tuyệt diệu này thậm chí còn mỹ diệu hơn nhiều so với những lời tỏ tình cảm động nhất.

Đúng lúc Hải Dương đã hoàn toàn đắm chìm trong giai điệu tuyệt vời thì Diệp Âm Trúc chợt phát hiện ngoài linh hồn của hắn và Hải Dương chợt xuất hiện hai tia tinh thần lực mỏng monh khác, chúng nó tựa hồ cũng dung hợp vào trong cầm khúc thế nhưng không tìm được đúng lối vào nên chỉ đành khẽ rung động theo giai điệu, thoáng kinh ngạc rồi Diệp Âm Trúc chợt đoán ra vội cẩn thận tiếp xúc với chúng rồi đem chúng đến gần tâm huyền của hắn. Vì hắn chỉ giúp hai tia tinh thần lực đến cạnh tâm huyền của hắn nên không hề ảnh hưởng chút nào đến Hải Dương đồng thời cũng không có bị nàng phát hiện. Đúng theo suy đoán của hắn, hai tia tinh thần lực kia chính là do hai con Kim Giáp Cấm Trùng kia phát ra.

Lúc tinh thần lực của chúng bắt đầu dung nhập vào cầm khúc của Diệp Âm Trúc thì cũng có chút sợ hãi nhưng dưới sự dẫn dắt cổ động của giai điệu và cảm nhận sự trong sáng của linh hồn Diệp Âm Trúc nên dần dần chúng cũng bình tĩnh lại rồi hoàn toàn tiến vào trạng thái hưởng thụ các giai điệu của cầm khúc.

Một khúc “Viên Mộng” rất nhanh kết thúc nhưng Diệp Âm Trúc không hề ngừng lại cũng không đổi sang bản nhạc khác mà hắn lại bắt đầu đạn tấu lại từ đầu. Dưới tác dụng của tâm huyền và cầm huyền hắn đã hoàn toàn liên lạc được với ý thức của hai con Kim Giáp Cấm Trùng, cầm huyền và tâm huyền thành hai chiếc cầu nối giữa hắn và Kim Giáp Cấm Trùng hơn nữa hắn còn không mất chút tinh thần lực nào cũng có thể dung nhập vào ý thức hải của Kim Giáp Cấm Trùng, cảm nhận được linh hồn cũng trí nhớ của chúng.

Đó là cực bắc hoang nguyên với băng thiên tuyết địa, có hai thân ảnh kim sắc xuất hiện giữa khung cảnh giá buốt đó, thân thể chúng đang run lên từng hồi nhưng không bởi vì cái rét mà vì sợ hãi. Hai thân ảnh dài chừng năm thước toàn thân bao phủ kim giáp huyễn lệ, từ đôi mắt to của chúng thấy rõ vẻ kinh hoàng, một trong hai con cự trùng còn có chiếc bụng rất lớn, ánh mắt nó không chỉ có nỗi sợ hãi mà còn có sự thống khổ. Đúng lúc đó, một tiếng rồng ngâm vang lên, một con cự long xuất hiện giữa không trung, toàn thân tản ra bạch sắc quang mang lộng lẫy, nó không phải là Bạch long trong thất đại long thành, cũng không có thân thể khổng lồ nhưng lại tràn ngập quang mang năng lượng các loại nguyên tố. Một đôi long mục tràn ngập vẻ hưng phấn cùng tàn nhẫn nhìn chăm chú vào hai con cự trùng phía dưới, năng lượng khổng lồ đã bắt đầu ngưng tụ quanh thân nó.

Nặc Khắc Hi , đó đúng là thần thánh cự long Nặc Khắc Hi a! -đang đắm chìm trong ký ức của hai con Kim Giáp Cấm Trùng mà Diệp Âm Trúc vẫn nhận ra ngay thân phận của con cự long kia. Vậy hai con kim sắc cự trùng kia không còn nghi ngờ gì nữa mà chính là hai con Kim Giáp Cấm Trùng trưởng thành.

Một tiếng rít chói tai từ miệng một con Kim Giáp Cấm Trùng phát ra, nó đã tiến lên chắn phía trước con Kim Giáp Cấm Trùng có chiếc bụng to rồi vận năng lượng toàn thân, một quang hoàn kim sắc xuất hiện bao phía ngoài thân nó rồi hình thành một viên đạn nguyên tố khổng lồ trực chỉ hướng cự long đang trên không tiến tới.

Trong mắt thần thánh cự long Nặc Khắc Hi toát ra vẻ khinh thường :

-Kim giáp nhất hệ di dân, hôm nay sẽ là ngày mà các ngươi bị diệt tộc.

Viên đạn nguyên tố bay tới trước người Nặc Khắc Hi thì bộc phát, vô số tia kình khí dày đặc bắn tới, đúng lúc đó trên long thân của Nặc Khắc Hi cũng xuất hiện một vòng tròn thất thải che phủ nó khỏi toàn bộ uy lực do kình khí của viên đạn nguyên tố phát ra.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 13

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự