Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 210 Kim cấm giáp trùng (phần 3)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2452 chữ · khoảng 8 phút đọc

-Tử đế, ta ……

Hai vị hoàng kim bỉ mông đang phẫn nộ đỏ cả mắt lên, cảm nhận được sự tức giận của Tử thì lập tức tiêu mất, trong lúc nhất thời bọn họ cũng không biết nên giải thích như thế nào, rụt rè đứng ở nơi đó, chẳng biết nên làm như thế nào cho tốt.

Tử bất đắc dĩ lắc đầu, than thầm trong lòng, may là không có thành sai lầm to lớn, nếu thực lực của mình cường đại hơn một chút cũng sẽ không như vậy rồi, bước đi đến bên người An Kỳ, nhìn nàng vẫn duy trì bộ dáng hai tay giơ ra trước, vội vàng nắm lấy một tay thăm dò trạng thái của nàng.

Ngay khi Tử chạm vào tay nàng thì sự mờ mịt trong mắt An Kỳ từ từ tiêu thất, thuần chân một lần nữa xuất hiện, ôm lấy cánh tay của Tử, có chút kinh ngạc nói:

-Tử ca ca, vừa rồi là làm sao vậy, ta, ta làm sao vậy?

Tử thương tiếc sờ sờ đầu nàng

-Không có việc gì cả, đều đã qua rồi, là ngươi cứu mọi người, nếu không sợ rằng bên ngoài có không ít người bị thương.

-Mọi người đều không sao chứ?

Diệp Âm Trúc một bên từ trên mặt đất đứng lên, một bên hỏi, không, chuẩn xác thì là hắn đứng lên từ trên thân thể của Tô Lạp và Hải Dương mới đúng. Dưới sự tác dụng của đòn trùng kích mãnh liệt vừa rồi, phòng ngự của nguyệt thần thủ hộ lập tức bể tan tành , cũng may là bản thân hắn thực lực kinh người, hơn nữa bên ngoài có An Kỳ chống đở một phần lớn lực trùng kích, lúc này mới không có tạo thành thương tổn,

Thân thể Tô Lạp và Hải Dương chạm vào đều rất mềm mại, hắn vốn lo lắng các nàng bị thương, nhưng sau khi đứng lên, nhìn các nàng từ trên mặt đất đứng dậy, trên mặt không nhịn được lộ vẻ tươi cười.

Tô Lạp và Hải Dương cũng không có bị thương, bởi vì lúc các nàng bị Diệp Âm Trúc đè xuống cũng không phải trúng chỗ cứng rắn trong huyệt động. Trong lúc các nàng sắp bị ép đụng vào mặt đất thì Diệp Âm Trúc kịp thời dùng cầm huyền đem hai đại trùng tử tới, hai thân thể dài một thước của đại trùng tử là điểm tựa tốt nhất cho các nàng, chỉ là chúng nó bị ép đến nhe răng nhếch miệng, một bên nhuyễn động một bên bất mãn grừ grừ.

Nguyệt Minh vận khí cũng không tệ, ngay khi lực trùng kích xuất hiện, Mã Lương và Thường Hạo đang ở bên cạnh nàng, ba người mặc dù đồng thời ngã xuống đất, nhưng vì bọn họ ở chỗ sâu nhất bên trong động, thừa nhận lực trùng kích nhỏ nhất, cho nên mặc dù toàn thân đau đớn, nhưng cũng không bị thương tổn gì, chỉ là hai đầu hào trư đã nướng được bảy thành rơi xuống trên mặt đất, dính đầy tro bụi.

Lúc này, mỗi người đều có bộ dáng vô cùng chật vật, trên người ngoại trừ bụi đất còn có tro tàn từ đống lửa lúc nãy, chỉ có Xích Tinh Hồng Linh thân thể cuộn tròn lại một chỗ hoàn hảo một chút, từ lúc tiến vào cực bắc hoang nguyên đến nay, ngày hôm này là ngày bọn họ chật vật nhất.

Hai đại trùng tử tựa hồ một chút cũng không có hiểu được tất cả vừa rồi là do mình tạo thành, hai hào trư dính tro bụi đang ở cách người chúng nó không xa, thong thả bò tới, khi tới khoảng cách đủ gần. Rất ăn ý há miệng ra, đồng thời cắn lấy hai hào trư, cũng không chê bẩn cứ đứng yên như vậy mà ăn.

-Hảo oa, nguyên lai hai tiểu tử các ngươi ở đây, ta giết chết các ngươi.

Hai trùng tử từ bên cạnh ba người Diệp Âm Trúc bò ra vừa lúc bị Địch Tư thấy, tiến lên một bước, hắn đứng thẳng người lên, quang mang màu vàng kim tràn ngập toàn thân, bị biến thành bộ dáng dọa người như thế, Địch Tư sớm đã phẫn nộ dị thường, đối với Tử hắn tự nhiên không dám phát tác, nhưng phát giác ra tác giả ở đây,hắn làm sao còn nhịn được?

-Địch Tư, đừng động thủ.

Diệp Âm Trúc hét lớn một tiếng, bích ti một vòng đem hai trùng tử đang ăn hào trư về bên cạnh người mình.

-Cầm ……, ngài đừng ngăn cản ta. Hai trùng tử này suýt nữa hại chết mọi người, ngay cả cơm tối cũng không có nữa, ta phải giết chết chúng nó.

Diệp Âm Trúc che ở trước mặt hai trùng tử, cười khổ nói:

-Ngươi không sợ chúng nó tấn công một lần nữa sao? Huống chi sơn động này tùy thời đều có thể sụp đổ, chẳng lẽ ngươi muốn cho mọi người đều bị chôn sống ở chỗ này?

Dựa vào thực lực của Địch Tư, nếu bị một cước tràn ngập hoàng kim khí tức của hắn, sợ rằng thạch động chịu không nổi nữa.

Địch Tư sửng sốt một chút, lúc này mới hậm hực thu quang mang lại.

Chi chi - , hai đại trùng tử phân biệt kêu một tiếng, Diệp Âm Trúc chỉ cảm thấy giác hai chân bị cái gì đó mềm mại đụng chạm, cúi đầu nhìn xuống, buồn cười phát hiện, ra hai đại trùng tử đang phân biệt cạ vào hai chân của mình, trong đôi mắt nhỏ màu vàng lộ ra vẻ xu nịnh.

Hải Dương nói:

-Chúng nó hình như không có địch ý đâu?

Ngồi xổm xuống, cẩn thận sờ sờ đại trùng tử đang ôm lấy chân trái của Diệp Âm Trúc. Thân thể đại trùng tử mềm mại như miên hoa, chạm vào rất ôn nhuyễn sảng hoạt, phi thường thoải mái. Mà chúng nó dường như cũng được Hải Dương vuốt ve rất thoải mái, hiện ra bộ dáng hưởng thụ, thậm chí còn nhắm mắt lại.

Tử lôi kéo An Kỳ ngồi xuống, quần áo trên người hắn cũng đã hư hại rất nhiều, trên người Tử đều là tro bụi, ngay cả trên mặt cũng vậy, Diệp Âm Trúc lần đầu tiên chứng kiến bộ dáng chật vật của hắn, không nhịn được nở nụ cười

-Tử, ngươi không sao chứ?

Tử dĩ nhiên cũng đang cười, hơn nữa cười so với Diệp Âm Trúc còn vui vẻ hơn, -Ta đương nhiên không có việc gì, hơn nữa tốt đến mức không thể tốt hơn, Âm Trúc, không biết là ngươi vận khí tốt hay là ta vận khí tốt, còn chưa vào trong băng sâm chúng ta đã gặp một trong các mục tiêu rồi.

-A?

Diệp Âm Trúc kinh ngạc nhìn về phía hai đại trùng tử dưới chân, tâm niệm thay đổi thật nhanh, lập tức hồi tưởng đến tam đại thượng cổ thần thú mà Tử từng nói với hắn, đi tìm thượng cổ thần thú chính là mục đích lần này của bọn họ.

Hai trùng tử hiển nhiên không có khả năng là chiến tranh cự thú và sơn lĩnh cự nhân, duy nhất có thể cũng chỉ có kim giáp cấm trùng, nhưng kim giáp cấm trùng không phải trên người có bao trùm kim giáp sao?

Tử hiển nhiên không muốn,để những người cùng tới với Diệp Âm Trúc biết lai lịch của hai trùng tử này, nói với Âm Trúc:

-Chúng nó hẳn là bị tiếng đàn của ngươi dẫn tới, đối với ngươi rất có hảo cảm, mang theo chúng nó, chúng ta rời đi nơi này trước, tìm một chỗ khác rồi hãy nói.

Hai người có đồng đẳng bổn mạng khế ước, tự nhiên tâm ý tương thông, Diệp Âm Trúc hiểu được ý tứ của Tử, gật đầu, mỗi tay bế một đại trùng tử lên. chúng nó đúng là không nhẹ, mặc dù nhìn qua chỉ dài một thước, đường kính thân thể khoảng ba mươi li, nhưng ôm trong ngực cảm thấy nặng đến cả trăm cân, đương nhiên chút trọng lượng này đối với Diệp Âm Trúc cũng không là gì.

Phủi đi tro bụi trên người, mọi người chật vật rời khỏi thạch động đầy vết nứt này, ra ngoài tìm kiếm một chỗ khác để trú ngụ.

Cực bắc hoang nguyên vô cùng lạnh, đặc biệt là ban đêm, lúc vừa bắt đầu lên đường Tử từng nói qua, tại cực bắc hoang nguyên, di chuyển vào ban đêm là không có đầu óc,bởi vì nơi này ban đêm nhiệt độ so với ban ngày thấp hơn gấp đôi, lúc nãy ở trong huyệt động còn không rõ lắm, nhưng khi vừa bước ra ngoài, mọi người nhất thời cảm giác được hàn ý lãnh nhân, mấy ma pháp sư đều có chút nhịn không được.

Tô Lạp tay phải đặt trước ngực, ngân quang sáng lên, Ngân Tệ bị hắn thả ra, trải qua khoảng thời gian này hấp thu năng lượng trong nghịch lân để phát triển, tiểu Ngân Tệ thân thể đã dài khoảng ba thước, từ ấu sanh kỳ tiến vào thành trường kỳ, tốc độ phát triển cũng chậm lại. đương nhiên đây là nó tự so sánh với mình, nếu so với ngân long bình thường thi tốc độ này là cực kỳ kinh người, đây là ưu điểm của khế ước, sau khi ký kết khế ước thì tốc độ phát triển của ma thú tăng lên rất nhiều.

Đột nhiên thấy ngân long xuất hiện, mặc dù là tiểu long, nhưng Địch Tư và Mạt Kim Tư cũng lập tức cảnh giác, khi bọn họ phát hiện là ma thú khế ước của Tô Lạp thì trên mặt mới thoải mái được vài phần.

Ngân Tệ bây giờ vẫn còn chưa bay được, thân thể mập mạp nhảy nhảy bên người Tô Lạp, dưới sự ra lệnh của Tô Lạp, một vòng quang hoàn màu đỏ xuất hiện chung quanh thân thể mọi người. Đúng là hỏa hệ ma pháp cấp thấp -Kháng cự hỏa diễm, đương nhiên, lúc này tác dụng của kháng cự hỏa diễm cũng không phải phòng ngự, mà dùng để sưởi ấm.

Dưới tác dụng của kháng cự hỏa diễm, hàn ý bị khu trừ vài phần, mọi người cũng thoải mái hơn.

Diệp Âm Trúc đi theo bên người Tử, hai vị hoàng kim bỉ mông một trước một sau, sau khi ra khỏi sơn động, bọn họ phát hiện vừa rồi không chỉ có thạch động bị nứt vỡ mà cả ngọn núi cũng bị tổn hại thật lớn, cho nên bọn họ phải tìm một chỗ khác. Nếu tìm không được ngọn núi thích hợp nào để khai động, vậy cũng chỉ còn cách dựng trướng bồng lộ thiên ngoài trời, nhưng như vậy cũng phải chịu cái rét của cực bắc hoang nguyên.

"Tử, ngươi nói chúng nó là kim giáp cấm trùng sao?"

Diệp Âm Trúc truyền âm hỏi Tử.

Tử gật đầu, đồng dạng truyền âm nói:

-"Đúng vậy, ngoại trừ kim giáp cấm trùng ra, còn có sinh vật nào có thể công kích vô thuộc tính cường đại đến như vậy? Một chút vừa rồi tuy không đạt đến uy lực cấm chú, nhưng hai cái ma pháp đạn vô thuộc tính suýt làm chúng ta đều táng thân trong thạch động, nếu ta xem không sai, hai trùng tử trong lòng người chính là kim giáp trùng chúng ta đang tìm kiếm ở trạng thái ấu sanh. Với năng lực của chúng nó bây giờ, tựa hồ chỉ có thể phát động một lần nguyên tố đạn, hơn nữa uy lực cũng không quá lớn, đây đều là công lao của tiếng đàn a! Tìm được chúng nó rồi. Cho dù lần này đi băng sâm không có thu hoạch gì cũng đáng giá.”

Diệp Âm Trúc nói:

"Khó trách ngươi cao hứng như vậy, nhưng ta cảm giác chúng hơi nguy hiểm, nếu lập lại như vậy vài lần, có trời biết sẽ phát sinh chuyện gì."

Tử nói:

"Không đâu, bởi vì là ấu sanh kỳ cho nên trí tuệ của chúng nó còn có hạn, thậm chí còn không thể nói tiếng người, chỉ có khi gặp uy hiếp mới có thể phát động công kích. Nhưng lúc này là lúc kim giáp trùng dệ tiếp xúc nhất, chúng nó rõ ràng rất thích tiếng đàn của ngươi, bằng vào sự ỷ lại của chúng nó với ngươi, sau này sẽ không phát sinh vấn đề gì. Ta nghĩ chúng nó cũng cảm giác được tiếng đàn của ngươi có thể giúp cho chúng nó phát triển. Đợi lát nữa chúng ta tìm được chỗ nghỉ, ngươi có thể thử trao đổi với chúng nó một chút."

Diệp Âm Trúc nói:

"Tốc độ phát triển của thượng cổ thần thú phát triển hẳn là rất chậm. Chỉ là ấu sanh kỳ, chúng nó lúc nào mới có thể giúp được ngươi?"

Tử mỉm cười, nói:

"Ta đã đợi nhiều năm như vậy, chẳng lẽ còn quan tâm đến việc đợi thêm một chút nữa sao? Vận khí của chúng ta đã tốt lắm rồi, không thể cầu thêm gì nữa, có lẽ chúng là hai kim giáp cấm trùng duy nhất còn lại của cực bắc hoang nguyên. Huống chi có cầm khúc của ngươi, tốc độ phát triển của chúng nó như thế nào ai mà nói trước được? Theo sự tiến bộ của cầm ma pháp, tác dụng của cầm khúc với ma thú cũng sẽ mạnh lên, để cho chúng nó đi theo ngươi đi, đợi khi chúng nó có đủ thực lực thì đem chúng đến trợ giúp ta là được, đáng tiếc ngươi cùng ta đã ký kết khế ước, nếu không thừa dịp bây giờ chúng nó đối với ngươi rất ỷ lại, ngươi hoàn toàn có thể cho chúng trở thành ma thú khế ước của ngươi."

Diệp Âm Trúc mỉm cười, nói:

"Ngươi không phải nói chúng ta không thể hy vọng quá xa vời sao? Ta đã có người đứng đầu tứ đại thần thú -Tử tinh bỉ mông ngươi làm hảo huynh đệ, còn cầu cái gì nữa đây?"

Liếc nhau, hai người không nhịn được đều nở nụ cười.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 21

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự