Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 197 Hỏa Sơn đích nhãn lệ (phần 2)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 1947 chữ · khoảng 7 phút đọc

Diệp Âm Trúc có chút đắc ý nói:

-Đương nhiên thức ăn do Tô Lạp nấu là ngon nhất.

-Âm Trúc ngươi không nên nói vậy. Ta như thế nào có thể so sánh với a di được đây

Tô Lạp bưng 2 món cuối cùng đi ra

-Thúc thúc thời gian hơi vội ta chỉ chuẩn bị thế này ngài đừng chê cười.

Diệp Trọng liếc mắt nhìn Tô Lạp thật lâu toát ra 1 tia mỉm cười nói:

-Đã phi thường tốt rồi. Cám ơn cháu, Tô Lạp

Bữa cơm thịnh soạn bắt đầu, Diệp Trọng càng ăn càng kinh ngạc, Tô Lạp nấu nướng thật phi thường tinh tế, Diệp Âm Trúc đối với hắn trù nghệ thật không khoa đại. Chỉ là trong khi ăn cơm Diệp Trọng thủy chung toát ra 1 chút tư lự vẻ mặt. Khiến cho Tô Lạp có chút thảm thắc tản mát ra vài phần ửng đỏ. Tương tụ thời gian luôn ngắn ngủi khi màn đêm buông xuống là lúc Diệp Âm Trúc tiễn cha tới cửa học viện.

-Trở về đi. Trong nhà con không cần lo lắng cái gì, chính mình tại học viện chăm chỉ tu luyện.

Diệp Trọng dặn dò con mình.

-Cha ngài dọc đường cũng phải cẩn thận. Thay con ân cần hỏi thăm mụ mụ cùng 2 vị ông nội. Ngài nói với Tần gia gia ta có đựơc Hải Nguyệt Thanh Huy cầm và Phi Bộc Liên Châu cầm. Tần gia gia sẽ hiểu được.

Diệp Trọng gật đầu nói:

-Âm Trúc chú ý quan tâm tới mình đi nhé, ba cùng mụ đều cũng rất nhớ ngươi, đợi năm sau khi quay về nếu tiện thì đưa cả nữ bằng hữu về. Bây giờ hảo cô nương càng ngày càng ít trước tiên chiếm lấy 1 người đi, thôi ta đi.

Mang theo 1 tiếng cười dài Diệp Trọng bay lên trời chớp mắt đã thấy mất dạng trong bầu trời đêm.

“Đưa nữ bằng hữu về?”

Diệp Âm Trúc nhìn về hướng cha rời đi không khỏi có chút buồn cười. Chẳng lẽ ba ba biết chuyện của mình và Hải Dương? Sẽ không a! Ba ba còn chưa thấy nàng cơ ma. Mang theo vài phần nghi hoặc đối với ý muốn của cha hắn lúc này mới trở về ký túc xá.

-Oa có cái gì ăn đây! Ta vẫn còn đang đói đây.

Hương Loan không chút khách khí vừa vào cửa liền lao thẳng đến trước bàn cầm lấy 1 quả trứng cắn 1 cái rồi cầm tương cho nốt vào miệng lộ ra 1 cái thỏa mãn nụ cười. Diệp Âm Trúc vừa tới nói:

-Các ngươi tới thật sớm. Thương cảm bữa sáng của ta a .

Hương Loan mặt trắng không còn chút máu liếc nhìn hắn 1 cái thị uy rồi ăn nốt 2 quả trứng sau đó cầm lấy bánh kem bên cạnh cắn 1 ngụm, ra vẻ bổn tiểu thư ăn bữa sáng của ngươi đó là vinh hạnh của ngươi, ngươi không thể trách được. Tô Lạp từ trong phòng bếp đi ra cười nói:

-Ăn đi, chờ chút không có việc gì. . Ta sợ các ngươi ăn sớm nên chuẩn bị nhiều hơn 1 chút. Còn có thực phẩm ngày hôm nay đã chuẩn bị từ tối qua rồi.

Hương Loan cười nói:

-Tô Lạp ngươi thật sự là hảo nam nhân đầu bếp. Nếu ai gả cho ngươi đều có phúc đó. Ngươi cũng không cần chuẩn bị cái gì cả bên kia là danh thắng cái gì cũng có thể mua được.

Hải Dương mỉm cười nói:

-Tô Lạp ngươi thật là tỉ mỉ khó trách lúc đầu Âm Trúc bàn qua có nói nhất định muốn cho ngươi đi cùng.

Tô Lạp nhìn Diệp Âm Trúc liếc mắt 1 cái, Diệp Âm Trúc đang có chút đắc ý nói: “

-Hắn a! Thị tìm quản gia.

Diệp Âm Trúc ủy khuất nói:

-Ta khả không lại ngươi làm gì đều nhanh. Ngươi cái gì cũng làm rồi ta còn có thể làm gì.

Hương Loan bật cười nói:

-Ngươi quả thực là được tiện nghi. Khi dễ Tô Lạp thành thật.

Diệp Âm Trúc bất đắc dĩ nói:

-Ta mới là chân thật. Mau ăn sớm chút đi sau đó xuất phát sớm.

Bốn người ăn xong thức ăn Tô Lạp chuẩn bị, thừa dịp trời sáng sớm rời đi Mễ Lan ma vũ học viện, hai trăm lý khoảng cách cũng không phải là gần nhất là đối với Hương Loan và Hải Dương đều là ma pháp sư. Cho nên bọn họ đặc ý tới trước Mễ Lan thành mua 1 cỗ xe ngựa rồi hướng mục tiêu đi tới. Dựa theo thời gian tính toán đại khái tới buổi chiều là họ sẽ tới được mục tiêu.Mở cửa sổ xe ngựa nhìn 2 bên đường ngày xuân ấm áp vạn vật sinh sôi mọi người đều không nhịn được có chút thanh nhẹ, hít thở thanh tân không khí nói không nên lời thật là thoải mái.

-Xem ra đi ra ngoài du ngoạn là không sai, lần trước rời đi Mễ Lan chính là lúc đi tới Khoa Ni A thành. Chỉ bất quá khi đó là phải đi tham chiến so với tâm tình bây giờ hoàn toàn không giống với.

Hương Loan dựa trên vai Hải Dương thoải mái nói. Tô Lạp nói:

-Bây giờ khí hậu thật tốt,đi ra ngoài quả rất thích hợp.

Diệp Âm Trúc buồn cười nói:

-Chúng ta không gọi là đi ra ngoài mà là xuất môn ngồi xe. Nếu dụng chân để đi phỏng chừng cảm giác sẽ rất tốt.

Hương Loan hừ 1 tiếng nói:

-Đi có thể a! vậy ngươi cõng ta cùng Hải Dương chúng ta sẽ không ngồi xe nữa.

Diệp Âm Trúc phản kháng nói:

-Không phải còn có Tô Lạp sao, tại sao lại chỉ có ta cõng.

Hương Loan đáp lại:

-Tô Lạp như vậy thấp bé a! Ngươi bình thường khi phụ hắn chưa đủ sao,giờ khiến cho ngươi bồi, như thế nào tránh đây.

-Ach…nhìn vẻ mặt Hương Loan cố ý trêu chọc, Diệp Âm Trúc không nhịn được trong lòng rung động,chính mình không biết làm thế nào với nàng.

-Sợ ngươi rồi coi như ta cái gì cũng đều chưa nói.

Dọc theo đường đi bọn họ không có gặp vấn đề gì, giữa trưa bốn người mới thấy thức ăn Tô Lạp mang theo cỡ nào chính xác. Đường lớn chạy đi đâu mua đồ vật bây giờ? Đúng như vậy thức ăn của Tô Lạp mang theo mới làm bọn họ không mang bụng đói mà xuống ôn tuyền.Xuống xe ngựa hoạt động 1 chút bởi vì ngồi xe ngựa lâu thân thể có chút cứng ngắc, bốn người đều có cảm giác thoải mái. Diệp Âm Trúc ngẩng đầu nhìn về phía màu lam vòm trời, nhắm mắt lại cảm thụ ánh mặt trời kì diệu. Chanh sắc quang mang thực có xuyên thấu lực, từ ánh mắt trực nhập vào trong lòng, tâm cũng đã lập tức ấm áp lên, như vậy hảo khí trời thật sự là thoải mái. Bọn họ xuống xe tại quan đạo từ nơi này có 1 cái đường mòn rất sâu bởi vì đều do màu xanh biếc lá cây tạo thành nên chỉ có thể xuống xe đi bộ mà vào. Cuối đường mòn là núi,một mảnh màu xanh biếc đã biến thành thanh sơn phảng phất có tánh mạng thanh tân hơi thở tràn ngập sinh cơ tràn đến. Xa xa có thể thấy núi non 1 mảnh hơi nước mây khói nhè nhẹ bay lên trời thật động lòng người.

-Đi nào.

Hương Loan hưng phấn như đứa trẻ trước tiên hướng phía đường mòn đi tới,

-Nơi này kêu Thánh Thiên Tuyền, mùa đông là lúc nhiều người tới đây nhất. Bị đế quốc khống chế, bởi tiến vào cửa mất tiền nhiều lắm cho nên du khách tựu không nhiều lắm. Bất quá cũng bởi vậy cho nên Thánh Thiên Tuyền mới không bị người ta phá hoại cảnh sắc.

Theo đường mòn màu xanh đi vào phía trong, cảm giác xung quanh đều là màu xanh thật là thư thái, Diệp Âm Trúc và Tô Lạp lần đầu tiên đến đây, lúc này Tô Lạp tâm tình tựa thay đổi rất nhiều thỉnh thoảng hướng Hương Loan hỏi về Thánh Thiên Tuyền tình cảnh.

-Thánh Thiên Tuyền chia làm Thánh Tuyền và Thiên Tuyền, Thiên Tuyền là bình thường du khách vui đùa địa phương mà Thánh Tuyền là để chiêu đãi khách quý, nơi này chính là Mễ Lan phụ trách muốn đến Thánh Tuyền phải có Mễ Lan hoàng gia cấp 1 cái khách quý tạp mới được vào. Chúng ta trực tiếp đến Thánh Tuyền đi nơi đó ôn tuyền độ nóng rất thích hợp hơn nữa đều tinh khiết nguyên chất.

Diệp Âm Trúc nói:

-Nhưng ta và Tô Lạp chưa từng có khách quý tạp mà.

Hương Loan trên tay hình phượng không gian giới chỉ quang mang chợt lóe,

-Âm Trúc ngươi thật là khờ chẳng lẽ ta ngay cả vài cái khách quý tạp còn không có ư?

Bốn cái lan sắc tạp phiến xuất hiện tại đôi tay trắng nõn của nàng dưới ánh mặt trời chiếu xuống lóe ra trong suốt quang thải. Dĩ nhiên cũng dụng lam bảo thạch điêu trác mà thành trong đó rõ ràng có nguyên tố ba động. Diệp Âm Trúc có chút xấu hổ nói:

-Lại để cho ngươi trả phí, thật là bất hảo ý tứ a.

Nhìn hắn bộ dáng Hải Dương không khỏi nhịn được 1 tiếng cười nhẹ

-Không có việc gì cả. Hương Loan đưa loại cao cấp tạp này không cần mất tiền cũng có thể có chiêu đãi tốt nhất. Ngươi quên nàng có thân phận gì rồi sao?

-Ai, thật là nữ sanh ngoại tộc ta còn muốn ngoa trá hắn vài điểm nữa. Ngươi lại nói ra tất cả rồi.

Vừa nói nàng vừa giả bộ bất mãn bộ dáng.

Hải Dương mặt đỏ lên mặc dù còn lớp lụa trắng nhưng Diệp Âm Trúc cũng cảm thấy nàng ngượng ngùng. Tô Lạp giải vây kịp thời nói:

-Được rồi chúng ta phải đi Thánh Tuyền.

Theo đường mòn dẫn về phía trước, ước chừng đi bộ 20 phút sau bọn họ đã tiến vào bên trong núi, phảng phất như tiến vào1 đạo bình chướng, vừa tiến vào phiến sơn phạm vi chung quanh độ ẩm tăng lên rất nhiều. Một cổ ôn tuyền đặc hữu lưu hoàng khí đập vào mặt, mặc dù không có mùi thơm ngát của thực vật nhưng có 1 phong vị khác hẳn. Thị giả cũng ở chỗ này xuất hiện, ước chừng 30 danh thị giả phụ trách tiếp đãi khách nhân tới đây. Diệp Âm Trúc kinh ngạc phát hiện, những thị giả này đều tinh hoa nội liễm, thân thể cường tráng cốt cách thô to rõ ràng đều là tu luyện vũ kĩ cao thủ. Tại sau khi Hương Loan xuất khách quý tạp lập tức 1 gã thị giả cung kính mang theo bọn đi vào bên trong. Hương Loan nhìn ra Diệp Âm Trúc nghi hoặc thấp giọng nói:

-Nơi này dù sao thuộc về hoàng thất vì phòng bị có người làm loạn tự nhiên sẽ có cao thủ bảo vệ. Thị giả đều là từ hoàng cung Cấm Vệ Quân lựa chọn ra.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 24

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự