Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 187 Hợp tấu (phần 1)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2278 chữ · khoảng 8 phút đọc

Diệp Âm Trúc nói:

-Bây giờ ta mới hiểu được tại sao bỉ mông cự thú lại nghe lệnh của ngươi, lại còn xưng hô ngươi là Tử Đế. Học kỳ này chấm dứt, ta sẽ không trở về Bích Không Hải. Bốn tháng thời gian chúng ta ở cực bắc hoang nguyên hẳn là sẽ có nhiều thu hoạch.

Tử nói:

-Trong thời hạn bốn tháng, nếu vẫn không cách nào tìm được tung tích bọn họ, ta coi như là cũng hết hi vọng.Đến lúc đó còn nghĩ đến việc tìm nữa hay sao. Được rồi, Âm Trúc, ngươi có phát hiện được rằng tiếng đàn của ngươi tựa hồ đối với ma thú có một loại công hiệu rất đặc thù không? Điểm này ít nhất đã được nghiệm chứng trên người bỉ mông chúng ta. Ta và các bỉ mông huynh đệ này đều rất mong muốn có thể được nghe ngươi đạn cầm đó.

Diệp Âm Trúc trấm tư nói:

-Ta cũng phát hiện thấy điểm này. Không biết có phải bởi vì ma thú tâm tính tương đối đan thuần hay không, nên dễ dàng bị tiếng đàn ảnh hưởng tâm tình, mặc dù bọn họ tịnh không hiểu âm luật, nhưng tâm tình cảm giác so với loài người lại còn linh mẫn hơn.

Tử lắc đầu, nói:

-Không, không phải đơn giản như vậy. Nếu nói về cầm khúc tạo nghệ, ngươi mặc dù không tồi nhưng so ra vẫn kém vị Tần Thương sư phụ của ngươi. Mặc dù ta cũng đã nghe hắn tấu một vài lần nhưng một chút phản ứng cũng không có. Vậy mà ngươi đạn tấu cầm khúc, dù chỉ là bản luyện tập sơ đẳng nhất cũng khiến ta gia tăng thực lực, có tác dụng trợ giúp nhất định. Có lẽ chính là bởi vì ngươi tu luyện Xích Tử cầm tâm chẳng. Ta đã nghe Tần gia gia của ngươi nói qua, ngươi là thiên tài vạn trung vô nhất để học cầm. Trời sinh đối với âm luật có lĩnh ngộ lực rất mạnh. Âm Trúc. Sức lực một người chung quy là có hạn, cho dù là ta là Tử Tinh Bỉ Mông cũng không có khả năng một mình đối kháng toàn bộ thú nhân. Nếu ngươi đúng là hậu nhân của Đông Long đế quốc, vậy thì ngươi có địa vị xuất sắc, tương lai nhất định không thể kém được. Mặc dù ngươi bây giờ tuổi vẫn chưa lớn, nhưng cũng hẳn là cũng đã bắt đầu tự mình chuẩn bị lực lượng. Tiếng đàn của ngươi nếu có năng lực tăng trưởng thực lực ma thú, vậy tại sao không tận dụng một chút? Bất cứ ma thú nào cũng hy vọng có thể lợi dụng điểm này để tiến hóa. Nếu may mắn, nói không chừng ngươi hoàn toàn có thể tổ chức một đại quân ma thú.

Nghe Tử nói xong, Diệp Âm Trúc trong lòng có chút mờ mịt. Hắn dù sao thời gian tiến vào xã hội vẫn còn thiếu, mặc dù có thể hiểu được lời của Tử về việc tự mình tăng trưởng thực lực nhưng dục vọng lại không mãnh liệt.

Tử tự nhiên nhìn ra được vẻ mơ hồ của Diệp Âm Trúc, trầm giọng nói:

-Âm Trúc, có một điều ngươi phải biết rõ. Nếu ngươi đúng là hậu nhân của Đông Long đế quốc, vậy, địch nhân của ngươi chính là mọi quốc gia trên Long Khi Nỗ Tư đại lục. Cha mẹ và sư phụ ngươi sở dĩ không chịu nói lai lịch cho ngươi, sợ rằng cũng vì nguyên nhân này, tất cả cũng vì an toàn của ngươi. Đại lục đã tĩnh lặng rất nhiều năm, trải qua trăm ngàn năm chuyển hóa, cho dù là hậu nhân của Đông Long đế quốc trước kia cũng đã dung nhập vào trong các nước khác nhau rồi. Cho dù chính thức vẫn còn một ít di dân nhưng thực lực cũng còn xa mới có thể so sánh với các quốc gia nhân loại. Cho dù ta trở thành vua của thú nhân, toàn lực ủng hộ ngươi cũng không thể so sánh với lực lượng đã có từ ngàn năm của Pháp Lam thất tháp. Ngươi có hiểu được ý tứ của ta chứ?

Diệp Âm Trúc gật đầu

-Tử, lần trước, sau trận đánh tại Khoa Ni Á thành, Mễ Lan đế quốc hoàng đế Tây Nhĩ Duy Áo thúc thúc đã ban thưởng cho ta tòa thành nhỏ đó, còn có cả núi non cực bắc hoang nguyên chung quanh Bố Luân Nạp nữa. Nếu tương lai ngươi gặp chuyện gì cứ đến đó. Đáng tiếc nơi đó quá nhỏ, nếu không nói không chừng có thể như ngươi nói, tự thành lập lực lượng của mình.

Nghe Diệp Âm Trúc nói xong, Tử trong mắt sáng ngời:

-Không, Âm Trúc ngươi sai rồi. Ta cho rằng cái địa phương kia phi thường tốt. Vậy để ta cường hành phá vỡ không gian tới bên người, thu phục tộc nhân của ta ở đó. Đồng thời cũng quan sát sơ qua một chút địa hình nơi đó. Bố Luân Nạp là một vùng đất núi non rất cao, trong đó có rất nhiều ngọn cao hơn bốn ngàn thước tạo thành vòng tròn, trở thành thiên nhiên bình chướng của Mễ Lan đế quốc đối với hoang nguyên thú của cực bắc. Mặc dù Khoa Ni Á thành của ngươi rất nhỏ, nhưng diện tích núi non mặt đất ở Bố Luân Nạp lại rất lớn. Sợ rằng diện tích đất của một vị đại quý tộc ở Mễ Lan đế quốc cũng không thể cùng ngươi so sánh. Chỉ bất quá bởi vì Bố Luân Nạp núi non quá hiểm trở ở cực bắc hoang nguyên. Do khí lạnh từ phương bắc truyền đến làm cho khí hậu trở nên cực lạnh, khắc nghiệt mới không được người coi trọng. Nhưng ngươi nghĩ không chính xác, bởi vì nó ở chỗ hẻo lánh, hoàn cảnh ác liệt lại không có người ở mới không dễ dàng bị người chú ý. Hơn nữa nó nằm ngay kề cực bắc hoang nguyên. Nếu tương lai có một ngày, ta nhất thống Thú nhân tộc, vậy, chúng ta có thể kết minh cùng một chỗ rất tốt. Ta cho rằng bây giờ mà nói, cơ hồ không có chỗ nào có thể so sánh với Khoa Ni Á thành về mức độ thích hợp đối với chúng ta.

Diệp Âm Trúc chần chờ một chút, nói:

-Nhưng tòa thành đó cũng quá nhỏ. Dân cư chỉ có khoảng hai vạn, chỉ có thể săn bắn để kiếm sống. Ta vẫn còn nhớ rất rõ lần trước bị thú nhân tiến công, nếu không phải vận khí tốt, sợ rằng chỉ một vị hoàng kim bỉ mông cũng có thể dễ dàng phá vỡ phòng ngự của Khoa Ni Á thành, khiến cả tòa thành bị hủy diệt.

Tử nói:

-Thành nhỏ cũng không vấn đề gì, chẳng lẽ không thể cải tạo sao?

Nghe Tử nói, đôi mắt Âm Trúc cũng từ từ sáng lên

-Vấn đề này ta cũng đã tự hỏi, vị trí của Khoa Ni Á thành, nói về núi non nam phương, ba mặt toàn núi, chỉ có một thông lộ rất hẹp xuyên qua trong núi, nối thẳng Mễ Lan đế quốc với Phổ Lợi Á bình nguyên. Hiện quy mô Khoa Ni Á thành thật sự quá nhỏ. Nếu nương nhờ địa thế, coi núi non hai bên Khoa Ni Á thành là tấm bình phong, vậy là có thể tạo dựng bên trong núi non Bố Luân Nạp thành một thành thị thật lớn nằm trong thung lũng. Chỉ là diện tích bên trong núi non Bố Luân Nạp thật sự rất lớn, muốn ở trong đó tạo dựng thực lực của mình, đầu tiên sẽ phải hoàn thành việc phòng ngự khắp núi non xung quanh. Việc này cũng không phải một sớm một chiều có thể làm được, hơn nữa còn phải cần đến các loại tài nguyên cũng như phải tính toán thiên văn, địa lý. Cho nên lúc đầu mặc dù ta từng nghĩ tới Cầm thành tương lai nhưng rồi đành phải gác lại.

Tử trầm ngâm một chút, nói:

-Như vậy đi, tìm kiếm thần thú là việc còn mờ mịt, tỷ lệ thành công không lớn. Lần này khi đi tìm thần thú trở về, chúng ta sẽ để ra một ít thời gian, ta với ngươi tới Khoa Ni Á thành xem xét, suy nghĩ một chút sẽ kiến thiết cho tương lai như thế nào. Chúng ta phải đi rất xa, cũng không cần nhất thời sốt ruột. Ngươi cũng có thể thuận tiện bố trí tại Khoa Ni Á thành một cái truyền tống pháp trận, tương lai cũng tùy thời có thể trở lại địa phương của mình.

-Hảo, cứ như vậy đi.

Diệp Âm Trúc gật đầu, lúc này tâm tình hắn có chút ngưng trọng. Đối với tương lai của chính mình, hắn vẫn chưa có kế hoạch gì khả quan, nhưng một điều có thể xác định được chính là phải có thực lực của chính mình, không có thực lực, bất luận kẻ nào cũng có thể khi dễ. Việc đầu tiên cần làm là giải quyết vấn đề đó. Về phần lai lịch của Đông Long Bát Tông, đến khi gặp lại cha mẹ và ông nội phải hỏi cho rõ ràng mới được.

Tử nói:

-Được rồi, vì ngươi phải thiết lập thực lực của chính. Vậy nhân tài là không thể thiếu được. Lần này chúng ta đi tìm thần thú, ngươi có thể đưa thêm mấy bằng hữu hoàn toàn có thể tín nhiệm cùng đi. Tại sâu trong cực bắc hoang nguyên, còn có những ma thú rất cường sinh sống. Mặc dù cũng không có long tộc, nhưng trong đó cũng không ít bát, cửu cấp tồn tại. Đến lúc đó ta sẽ dẫn Địch Tư và Mạt Kim Tư đi trước. Chúng ta đều có thể huyễn hóa thành hình người, cũng không sợ bọn họ nhìn ra, ngươi có thể nói chúng ta là bằng hữu của ngươi. Đến lúc đó, chúng ta có thể trợ giúp ngươi và bằng hữu thu thập ma thú, vừa củng cố tình hữu nghị, đồng thời cũng tăng cường thực lực cho các ngươi.

Nghe Tử nói vậy, Diệp Âm Trúc nghĩ ngay tới Tô Lạp. Mặc dù Tô Lạp đã có tiểu ngân long Ngân Tệ rồi. Nhưng hắn vẫn muốn mang Tô Lạp đi. Trong lòng hắn, Tô Lạp là bằng hữu hoàn toàn có thể tín nhiệm, hơn nữa còn không có gia thế phức tạp gì. Về phần những người khác có thể hoàn toàn tín nhiệm, sợ rằng cũng chỉ có Mã Lương của Họa Tông và Thường Hạo của Kỳ Tông mà thôi. Bọn họ cùng mình giống nhau, đều xuất thân từ Đông Long Bát Tông, tự nhiên không có vấn đề gì. Còn các đồng học khác, mặc dù cũng có chút quan hệ không tồi, nhưng bọn hắn phần lớn đều là quý tộc Mễ Lan đế quốc, tương lai dám chắc là muốn tách ra. Hơn nữa, ai có thể nói cho cùng bọn họ sẽ không tiết lộ bí mật của mình và Tử đây?

Nghĩ tới đây, Diệp Âm Trúc lại nghĩ tới Hải Dương, bất quá, hắn bỏ qua rất nhanh. Mặc dù sâu trong nội tâm, hắn biết Hải Dương cũng tuyệt đối có thể tín nhiệm, nhưng nàng dù sao cũng là cháu gái của Tây Đa Phu!

-Tử, ta về trước. Sau khi tốt nghiệp, ta sẽ dẫn người trực tiếp đến đây tới tìm ngươi.

Tử nói:

-Ngươi đi đi. Ta cũng thừa thời gian này tiếp tục tu luyện, hy vọng có thể sớm đột phá bát cấp ma thú.

Tử tinh cầu lại phát động, trên mặt đất truyền tống pháp trận hiện lên, mang theo không gian khí tức đặc thù mang Diệp Âm Trúc đi.

Trở lại túc xá, bên ngoài đã hiện ra một tia ánh sáng, buổi sáng đến thật nhanh. Diệp Âm Trúc nhẹ nhàng trở về phòng ngủ. Tự mình khoanh chân ngồi xuống giường, vẫn còn một đoạn thời gian mới tới ban ngày, có thể khôi phục một ít tinh thần lực cho tốt. Khoảng cách truyền tống xa như vậy tiêu hao quả thật kinh khủng. Cũng may Tử bên kia đã khôi phục một ít, nếu không chính mình cuối cùng sẽ bị truyền làm khổ mất.

Hết thảy hình như cũng giống như trước, khi ánh bình minh tới, Tô Lạp lại rời khỏi giường của mình đi chuẩn bị điểm tâm. Vẫn còn cách giờ đi học khoảng nửa giờ liền đánh thức Diệp Âm Trúc đang minh tưởng dậy.

Vừa ăn điểm tâm, Diệp Âm Trúc vừa quan sát Tô Lạp, hắn phát hiện Tô Lạp tựa hồ trầm mặc rất nhiều, mặc dù mặt ngoài nhìn không ra tâm tình hắn có biến hóa gì, nhưng ánh mắt hắn lại che dấu bên trong nội tâm.

-Tô Lạp. có chuyện ta muốn cùng ngươi thương lượng một chút.

Tô Lạp ngẩng đầu nhìn hướng Diệp Âm Trúc

-Chuyện gì?

Diệp Âm Trúc nói:

-Không lâu sau sẽ là thi cuối kỳ, sau đó sẽ được nghỉ. Ngươi có tính toán gì chưa?

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 18

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự