Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 181 Dung nhan của ta thuộc về ngươi (phần 1)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2276 chữ · khoảng 8 phút đọc

Gần như toàn bộ đệ tử ngơ ngác ra mặt, nếu nói Ny Na là Tây Nhĩ Duy Áo thân tỉ tỉ họ còn có thể tiếp nhận. Nhưng đường đường một đế quốc hoàng đế lại đến đây ban tiệc tẩy trần cho Diệp Âm Trúc một đệ tử thần âm hệ, một tử tước nho nhỏ, mọi người đều không cách nào giải thích được.

Tây Nhĩ Duy Áo hiển nhiên cũng biết mình và tỷ tỷ không có cách gì cả, bất đắc dĩ nói:

-Được rồi, chúng ta không thảo luận về vấn đề này nữa. Hôm nay là Âm Trúc tiếp phong. Có ăn là tốt rồi. Chỉ thương cho kim khố nhỏ bé của ta, lần này lại muốn cạn sạch rồi. Không biết có thể hồi lại không a?

Ny Na toát ra vẻ tươi cười

-Đường đường là vua một nước, một lời đã nói sao có thể hồi lại a! Nếu đã mời khách, phải có một chút thành ý.

Tây Nhĩ Duy Áo chuyển hướng qua mọi người nói:

-Nào, mọi người cũng ngồi đi. Không cần câu thúc.

Mọi người lúc này mới đồng loạt ngồi xuống. Cũng may lúc trước đã ngồi trên đất ăn sẵn rồi, nếu không đế quốc hoàng đế ở chỗ này, mọi người sao có thể ngồi trên đất mà ăn.

Tây Nhĩ Duy Áo thở dài một tiếng, nói:

-Âm Trúc, về chuyện lần này, thúc thúc muốn nói với ngươi một tiếng xin lỗi. Vì đế quốc, khiến cho ngươi bị ủy khuất lớn như vậy, thúc thúc nhất định sẽ bồi thường cho ngươi. Ngươi có mong muốn gì? Chỉ cần có thể ta sẽ đáp ứng ngươi.

Diệp Âm Trúc trong lòng cả kinh, Tây Nhĩ Duy Áo nói lời này trước mặt nhiều người như vậy thì sẽ không có khả năng thu hồi lại, nếu nói hắn không cảm động, là không có khả năng. Nhưng hắn cũng mơ hồ hiểu được, đây là một loại quyền biến thuộc về đế vương chi thuật. mặc dù như thế, thân là quốc vương của Long Khi Nỗ Tư đại lục đệ nhất đế quốc, có thể làm được như vậy đã là tốt lắm rồi.

-Tây Nhĩ Duy Áo thúc thúc, ta cái gì cũng không cần. Mọi chuyện nếu đã giải quyết rồi, thì để cho nó qua đi thôi.

Tây Nhĩ Duy Áo có chút thống khổ nói:

-Làm vua một nước mà không thể bảo vệ nhân dân của mình chính là điều thống khổ nhất trên đời.

Nói đến đây, hắn hạ giọng xuống, âm thanh chỉ có một mình Diệp Âm Trúc có thể nghe được, nói:

-Chuyện này dù sao cũng là bí mật quốc gia. Thúc thúc không thể phong thưởng cho ngươi, vì sợ quần thần phản đối. Nhưng chuyện này thúc thúc vĩnh viễn ghi tạc trong lòng. Bất luận tương lai ngươi có việc gì cần đến, thúc thúc đều có thể thỏa mãn ngươi một điều kiện. Ngươi bây giờ tuổi còn nhỏ, không nên nói ra điều kiện. Đây là đế quốc nợ ngươi.

Kỳ thật, sau khi Diệp Âm Trúc rời ngân long thành không lâu, Tây Nhĩ Duy Áo đã biết tin tức. Hắn không chỉ biết Diệp Âm Trúc bình an vô sự trở về, đồng thời cũng biết được hắn trở thành ngân long ngoại tịch. Hắn đương nhiên biết ngân long ngoại tịch đối với một ma pháp sư có ý nghĩa gì. Mặc dù, Tây Đa Phu ngại lời thề với long tộc không thể đem chuyện trong long vực nói cho hắn hay, nhưng từ ngữ khí và vẻ mặt Tây Đa Phu, Tây Nhĩ Duy Áo cũng có thể đoán được, muốn trở thành ngoại tịch của ngân long tuyệt đối không phải là chuyện dễ dàng.

Người Tây Nhĩ Duy Áo bội phục nhất chính là tỷ tỷ của mình.Ngay từ chuyện ngay từ đầu có tầm nhìn đầu từ vào Kim Sắc sinh hoạt, hay lần này đối với Âm Trúc đều là tỷ tỷ đề nghị với hắn. Hiện giờ Diệp Âm Trúc chưa tới mười bảy tuổi, ai có thể tưởng tượng được khi hắn hai mươi bảy tuổi, sẽ trở thành một ma pháp sư đẳng cấp nào đây? Mễ Lan đế quốc không thiếu quân đội, cũng không thiếu tiền tài, thiếu nhất là tuyệt thế cường giả. Tây Đa Phu mặc dù cường đại, tử cấp cao thủ cũng không ít. Nhưng cùng Pháp Lam so sánh, vẫn còn kém quá xa. Ngân long thành minh ước cũng không thể bù lại thiếu sót này. Chỉ là nếu có thể bồi dưỡng hợp lý sẽ trở thành tuyệt thế cường giả của đế quốc, thậm chí có thể đạt tới đẳng cấp của Pháp Lam thất tháp tháp chủ. Mọi chuyện đều có thể xảy ra. Là một vị đế vương hùng tài vĩ lược, Tây Nhĩ Duy Áo hy vọng nhất chính là có một ngày chứng kiến Mễ Lan đế quốc địa thiết kỵ đạp bằng mọi ngõ ngách của Long Khi Nỗ Tư đại lục.

Bởi có Tây Nhĩ Duy Áo tham gia, bữa tiệc trở nên nghiêm cẩn rất nhiều, Tây Nhĩ Duy Áo cũng không dừng lại quá nhiều thời gian. Chỉ là đơn giản nói với Diệp Âm Trúc vài câu, thể hiện thiện ý của mình, rồi mang theo Tây Đa Phu rời đi. Đương nhiên, bữa tiệc này là do Tây Nhĩ Duy Áo tổ chức, Ny Na tất nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội để ép giá đệ đệ.

Khi Tây Đa Phu đi đặc ý liếc mắt nhìn Diệp Âm Trúc một cái, hướng hắn gật đầu. Thần sắc hắn luôn nghiêm túc đội trời đạp đất, Diệp Âm Trúc lần đầu thấy được một chút tán dương. Có lẽ nguyên nhân là vì cả hai cùng là ngân long ngoại tịch, Âm Trúc rõ ràng cảm giác được vị Nguyên soái này tựa hồ thân cận hơn rất nhiều.

Đối với việc Tây Nhĩ Duy Áo đối xử tốt, Diệp Âm Trúc mặc dù trong lòng có chút cảm động, nhưng hắn đồng thời cũng biết, nếu mình tại long vực bị long tộc phát hiện mọi chuyện. Sợ rằng Tây Nhĩ Duy Áo sẽ trước tiên vứt bỏ mình đi. Lúc này, hắn rốt cục cũng hiểu được câu nói trong sách vở, trong chính trị, không có vĩnh viễn bằng hữu, chỉ có vĩnh viễn ích lợi.

Bữa tiệc kết thúc, dưới sự dẫn dắt của Ny Na, các nữ đệ tử thần âm hệ nối đuôi nhau rời khỏi thần âm thính. Theo như lời Ny Na, mấy cô gái đánh đàn kia cũng là đệ tử thần âm hệ, hay cũng là bạn học của Diệp Âm Trúc, chỉ là tư chất có hạn, bây giờ cũng bất quá là chanh cấp mà thôi.

-Âm Trúc, ngươi chờ một chút được không?

Nhìn Diệp Âm Trúc cũng muốn cùng những người khác đi ra ngoài, Hải Dương đột nhiên gọi hắn lại.

Diệp Âm Trúc sửng sốt, xoay người lại nhìn Hải Dương

-Học tỉ, có việc gì thế?

Hải Dương mím môi, thấp giọng nói:

-Ta có chuyện muốn nói với một mình ngươi.

Một bên thì Hương Loan mỉm cười, đưa mắt nhìn Hải Dương cổ vũ, còn bên người thì Tô Lạp đã đi ra ngoài.

Tô Lạp tựa hồ nghĩ tới cái gì, thân thể rõ ràng trở nên có chút cứng ngắc, nhưng thần sắc ảm đạm của hắn lại cũng không có biểu hiện ra cái gì. Chỉ cúi đầu đi ra ngoài, thậm chí không nhìn Diệp Âm Trúc một cái.

Hải Dương đóng cửa. Lúc này, thần âm thính nội chỉ còn lại có nàng và Diệp Âm Trúc hai người.

Hai người đều đứng, Diệp Âm Trúc cũng có thể cảm giác được sự hấp dẫn kinh người từ cơ thể Hải Dương. Làn hương thơm không rõ làm từ hương liệu gì nhè nhẹ lan tỏa từ thân thể người thiếu nữ. Nhất là khí tức ưu nhã cổ điển của nàng, càng gây cho hắn ấn tượng mạnh mẽ.

Tựa hồ gom hết dũng khí, Hải Dương đứng lại cách Diệp Âm Trúc chỉ có một thước. Hai người mặt đối mặt, hai con ngươi trong suốt, ánh mắt có chút phức tạp. Diệp Âm Trúc lúc này hào khí trong ánh mắt không còn chỉ còn vài phần bối rối. Trong tròng mắt Hải Dương lại tràn ngập tâm tình phức tạp.

-Học tỉ, ta cũng đang có việc muốn hỏi ngươi đây.

Cảm thấy có chút giằng co mập mờ, Diệp Âm Trúc khơi chuyện phá vỡ sự xấu hổ.

Hải Dương nhẹ giọng nói:

-Ngươi muốn hỏi cái gì?

Diệp Âm Trúc nói:

-Khuôn mặt ngươi, ta muốn xem, khuôn mặt ngươi có hồi phục chưa? Ta thành công hay thất bại?

Hải Dương nhìn thấy trong mắt hắn sự ân cần lo lắng, đôi mắt to đen tròn nhất thời ươn ướt.

Thấy Hải Dương sắp khóc, Diệp Âm Trúc nhất thời không biết làm sao. Vội hỏi:

-Học tỉ, ngươi, ngươi đừng khóc a! Ngươi để ta xem. Có lẽ chúng ta còn có biện pháp khác.

Hải Dương vẫn không nói gì, giơ bàn tay nhỏ bé xinh xắn của nàng lên, chậm rãi bỏ chiếc mạng sa che mặt màu trắng xuống.

Cái khăn che mặt chậm rãi rơi xuống, một làn da trắng nõn, từng chút một xuất hiện trước mắt Diệp Âm Trúc.

Trong nháy mắt...

Một sát na...

Diệp Âm Trúc hoàn toàn á khẩu.

Ánh mắt hắn ngưng đọng lại, hắn giơ tay mình lên.

Phảng phất trong không khí, mọi nguyên tố đều đình chỉ ba động.

Bộ não hắn tạm thời ngưng hoạt động, hô hấp của hắn trong nháy mắt ngưng trệ.

Trong khoảnh khắc, hắn căn bản là không cách nào dụng ngôn ngữ để hình dung hết thảy những gì mình vừa chứng kiến.

Tất cả biến hóa này, đều cũng vì khuynh thế dung nhan trước mặt hắn.

Băng tuyết như ngọc, da thịt như thủy tinh trong trắng không chút tỳ vết nào. Đôi mắt đen huyền mang theo hơi nước, nụ cười hoa nhường nguyệt thẹn. Đôi môi anh đào xinh xắn, dung nhan xinh đẹp vượt trội hơn hẳn Hương Loan, như là nữ thần vốn không có thực trên cõi nhân gian này, thêm vào tà áo diềm màu lam phấp phới đang mặc, phải chăng nàng chính là đại hải thần nữ giáng thế?

Hải Dương, Hải Dương. Đây mới chính là Hải Dương a! Dung nhan như vậy mới xứng đáng với nàng a!

Thân hình đầy đặn, hấp dẫn mà hắn thấy trong lần trị liệu cuối cùng phảng phất lại muốn nổi lên. Một cảm giác thỏa mãn không cách nào tả được lan tỏa khắp nội tâm hắn.

Hải Dương quả là kiệt tác xinh đẹp của tạo hóa. Rốt cục dưới tác dụng của tử trúc thần châm đã khôi phục bình thường. Hơn mười năm mất đi, rốt cục đã trở về.

Phong tư ưu nhã, cao quý, thong thả nư nàng, đang đứng trước mình chừng một thước, hô hấp tựa hồ có chút dồn dập. Tuyệt vời không thể so sánh a! Ca ngợi Pháp Lam, ca ngợi hết thảy thần minh có thể ca ngợi, đây mới là hoàn mỹ.

Vẻ băng lãnh biến mất, dung nhan xinh đẹp của nàng đang mang theo một tia đỏ ửng nhàn nhạt, trong đôi mắt to đen tròn tràn ngập hơi nước. Nàng đang nhìn ta. Ánh mắt nàng tại sao làm ta có cảm giác nóng rực. Từ băng lãnh đến nồng nhiệt, trái ngược nhau hoàn toàn như băng hỏa hai cực, dáng vẻ Hải Dương thay đổi quá mức kinh ngạc.

-Còn nhớ khi chúng ta gặp mặt lần đầu tiên, ngươi nói câu gì không?

Hải Dương nhẹ giọng nói.

Trong mắt Diệp Âm Trúc lộ vẻ than thở cùng hưng phấn, nói không ra lời.

-Ngươi nói, trong như tiên ngọc, vang như rồng ngâm, chính là một khúc "Thiện nữ u hồn". Sau đó ngươi cùng ta hợp tấu. Trước khi gặp ngươi, ta không nghĩ sẽ có nam nhi chọn chức nghiệp thần âm sư này. Nhưng sau ta mới biết được sự xuất sắc của ngươi. Là ngươi, là ngươi làm cho ta biết thần âm sư còn có thể cường đại như thế nào. Nhạc điệu có thể trở nên tuyệt vời như thế nào.

-Lần đầu tiên nhìn thấy khuôn mặt ta, ngươi không có chút nào khinh bỉ, không có tránh như tránh nọc rắn. Ta có thể nhìn thấy trong mắt ngươi sự thương tiếc. Nhưng ngươi biết không? Khi đó ta cũng không muốn tiếp nhận phần thương tiếc này, tôn nghiêm của ta làm cho ta không hy vọng bị bất luận kẻ nào thương cảm.

-Không, học tỉ, ta không phải có ý đó.

Diệp Âm Trúc rốt cục cũng nói ra lời, có chút lo lắng phản bác lại.

-Đừng gọi ta là học tỉ. Gọi ta là Hải Dương.

Đôi mắt đen ngập nước, lặng lẽ chảy thành dòng, làm cho thủy nguyên tố trong suốt ướt đẫm vạt áo.

-Hải... . Hải Dương.

Diệp Âm Trúc đột nhiên thấy mình dường như rất ngu ngốc. Muốn giải thích, mà lại nói không nên lời.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 18

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự