Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 150 Khỏa thân trị liệu (phần 2)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2352 chữ · khoảng 8 phút đọc

Khí trời hôm nay rất tốt, mặc dù tiết trời vẫn lạnh như trước nhưng ánh nắng mặt trời lại mang đến cho mọi người Mễ Lan thành vài phần ấm áp. Mùa đông đã bắt đầu rời đi, ngày xuân đã đến không xa?

-Phanh phanh.

Tiếng gõ cửa vang lên, ngoài cửa túc xá truyền đến tiếng Hương Loan quen thuộc mà dễ nghe

-Diệp Âm Trúc, chúng ta tới.

Hôm nay đã tới ngày hẹn, cũng là một lần trị liệu cuối cùng cho Hải Dương. Dựa theo Diệp Âm Trúc giải thích như vậy, vừa đến giữa trưa, Hương Loan và Hải Dương đồng thời đi đến túc xá của Diệp Âm Trúc và Tô Lạp.

Tô Lạp đi ra cửa, mở cửa là Diệp Âm Trúc, Hải Dương và Hương Loan tiến đến.

Hai người hôm nay trang phục đều làm cho người trước mặt có cảm giác sáng ngời. Hương Loan mặc da cừu màu hồng, thân thể mềm mại hoàn toàn bên trong, chỉ hé ra khuôn mặt cười không giận không mừng. Áo cừu hoa lệ nâng cao tư dung ưu nhã của nàng càng tăng thêm vài phần mỹ lệ.

So với nàng, Hải Dương đơn giản và tao nhã hơn nhiều. Áo da cừu màu trắng nhìn qua đơn bạc hơn một chút, tóc dài màu đen cũng giấu trong áo cừu. Đôi mắt đen sâu thẳm lóe lên ánh mắt có phần bi thương, cúi đầu có phần không dám nhìn Diệp Âm Trúc. Đôi tay mềm mại của nàng nắm lấy nhau trước người, móng tay thon dài lóe lên ánh sáng nhàn nhạt như thủy tinh.

Đóng cửa túc xá ngăn cách cái rét của bên ngoài, Diệp Âm Trúc mỉm cười nói:

-Các ngươi trước tiên ngồi một chút.

Nói xong hắn hướng vào phòng ngủ hô:

-Ly Sát, các đồng học của ta tới. Phiền ngươi ra ngoài nhường phòng ngủ.

Cái rét đối với Ly Sát mà nói hiển nhiên không có tác dụng gì, nàng như trước vẫn là trường bào màu bạc. Khi Ly Sát từ trong phòng ngủ đi tới, ánh mắt Hải Dương và Hương Loan không khỏi đồng thời ngưng đọng.

Hương Loan kinh ngạc nhìn Ly Sát, lại nhìn Diệp Âm Trúc. Ngoại trừ có phần bất ngờ còn mang theo vài phần phẫn nộ, trong mắt hiện lên một đạo hàn quang, cau mày nói:

-Diệp Âm Trúc. Nàng là ai?

Diệp Âm Trúc vừa muốn trả lời, nhưng lại thấy được vẻ mặt của Hải Dương, trong phút chốc hắn chỉ cảm thấy trong lòng hơi nhói đau phảng phất như bị tử trúc thần châm đâm vào tim.

Hải Dương hai mắt đen thâm sâu cũng không có vẻ phong phú như Hương Loan nhưng nhìn qua rất trống rỗng. Vẻ mặt vốn lạnh như băng đã từ từ hòa tan lại một lần nữa xuất hiện, hơn nữa tựa hồ đóng băng càng sâu. Hai tay nắm vào nhau trong lúc nhất thời bởi vì dùng sức mà thành màu trắng xanh. Trong túc xá không khí nhất thời trở nên trầm trọng.

Hương Loan thấy Diệp Âm Trúc không có trả lời, không nhịn được cả giận nói:

-Không nghĩ tới ngươi là người như thế, dĩ nhiên cũng lưu nữ hài tử. Năm nay ngươi mới bao nhiêu tuổi?

-Không phải như ngươi nghĩ đâu.

Diệp Âm Trúc lập tức giải thích, nhưng không biết tại sao khi hắn phát hiện biến hóa của Hải Dương đột nhiên hiểu được lời nói của mình lại kém cỏi như thế.

-Không phải vậy thì là thế nào? Diệp Âm Trúc, ngươi nói rõ cho ta.

Một tay chống nạnh, một tay chỉ vào cái mũi Diệp Âm Trúc, lúc này biểu hiện của Hương Loan cực kỳ mạnh mẽ. Ngay lập tức có thể trở mặt cùng Diệp Âm Trúc.

-Hương Loan tỷ, đừng như vậy, chúng ta đi thôi.

Hải Dương kéo tay Hương Loan, không hề nhìn Diệp Âm Trúc, cũng không nhìn Ly Sát mà là trực tiếp đi ra bên ngoài.

Ngay khi Hải Dương chuẩn bị lôi kéo Hương Loan rời đi, đột nhiên nàng cảm thấy trước mắt ngân quang chợt lóe, đã có thêm một người đứng chắn trước đường đi của các nàng.

-Nhìn không ra, ngươi nóng tính như vậy. Ngươi chính là cháu gái của Tây Đa Phu sao. Nếu không phải bởi vì ngươi, ta cũng không cần phải ở chỗ này chờ mười ngày.

Người cản đường đi của các nàng đúng là Ly Sát. Nàng tới không phải muốn giúp Diệp Âm Trúc, chỉ là hy vọng trị liệu có thể mau chóng chấm dứt, nàng cũng mang theo Diệp Âm Trúc về Ngân long thành.

Hải Dương sửng sốt một chút, tốc đột xuất hiện đột ngột này rõ ràng không phải đấu khí có thể đạt tới. Ngân bào mỹ nữ trước mắt giống như là tự nhiên xuất hiện, ma pháp nguyên tố trong không khí nói cho nàng biết, cái này là một cái thuấn di ma pháp.

Phản ứng của Hương Loan nhanh hơn so với Hải Dương

-Chờ mười ngày? Chẳng lẽ ngươi chính là Ngân long thành phái tới?

Người khác không biết người của Ngân long thành tìm Diệp Âm Trúc phiền toái, nàng làm sao lại không biết. Nàng chẳng những biết Ngân long thành muốn mang Diệp Âm Trúc đi, ngày đó Diệp Âm Trúc bởi vì chuyện của Hải Dương mà lưu lại nàng cũng hoàn toàn biết. Vì việc này, Hải Dương rất cảm động. Nếu không, hôm nay đột nhiên thấy một mỹ nữ đi ra từ phòng ngủ của Diệp Âm Trúc, nàng cũng sẽ không phản ứng bất bình thay cho Hải Dương như vậy.

Diệp Âm Trúc cười khổ tiếp lời:

-Không phải nàng ta thì còn ai nữa? Ngay cả phòng ngủ của ta và Tô Lạp đều bị nàng ta chiếm.

Hương Loan nhất thời hiểu được, khuôn mặt đỏ hồng vì phẫn nộ từ từ khôi phục tươi cười như bình thường. Chẳng biết nghĩ được chuyện gì buồn cười, bật ra một tiếng cười, nụ cười giống như gió xuân thổi tan băng giá, ngay cả Ly Sát nhìn thấy cũng không khỏi ngẩn ngơ. Ghé vào bên tai Hải Dương nói nhỏ vài câu.

Nghe Hương Loan nói, sắc mặt Hải Dương tái nhợt từ từ khôi phục vài phần huyết sắc, nhìn nhìn Ly Sát trước mặt, lúc này mới chậm rãi xoay người một vầng mây đỏ nổi lên bên ngoài nửa khuôn mặt kiều diễm nhưng không mở miệng. Lúc này nàng mới phát hiện, phản ứng của mình tựa hồ có chút quá kịch liệt hoàn toàn không giống một bằng hữu bình thường. Trong lúc nhất thời ngượng ngùng chẳng biết nên như thế nào là tốt. Những đầu móng tay lại nắm vào một chỗ, chỉ bất quá lúc này và lúc trước hoàn toàn là hai loại tâm tình khác nhau.

Diệp Âm Trúc tự nhiên sẽ không hiểu tâm sự của nữ hài tử, chỉ là ngây ngốc đứng nhìn các nàng, trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ Hải Dương còn không có hiểu được sao? Hương Loan học tỷ hẳn là nói cho nàng biết chuyện gì xảy ra.

Hương Loan cười đẩy Hải Dương đến trước mặt Diệp Âm Trúc

-Được rồi, chỉ là hiểu lầm mà thôi. Các ngươi mau nhanh bắt đầu đi, Âm Trúc, ngươi không phải nói giữa trưa dương khí mạnh nhất là lúc thi thuật tốt nhất sao?

-Ừm.

Diệp Âm Trúc đáp ứng một tiếng, hướng tới Hải Dương làm một cái thủ thế mời, lúc này hướng vào trong phòng ngủ đi tới.

Hải Dương cắn cắn môi dưới, nhìn thoáng qua Hương Loan bên cạnh, nhận được ánh mắt cổ vũ, cố gắng nén ngượng ngùng trong lòng đi theo sau Diệp Âm Trúc vào phòng ngủ.

Mới vừa tới cửa phòng ngủ, Diệp Âm Trúc đã đi vào lại đi ra, vừa lúc đụng vào Hải Dương đang đầy tâm sự.

-A! Ngươi làm gì?

Hải Dương như là chim sợ cành cong hô nhỏ một tiếng, hạ ý thức lui về phía sau vài bước.

Diệp Âm Trúc xấu hổ nói:

-Xin lỗi, Hải Dương học tỷ, không đụng vào ngươi chứ. Ta chỉ là muốn nói cho Hương Loan học tỷ và Ly Sát, trong lúc trị liệu cho ngươi, là không thể bị cái gì quấy rầy, nếu không rất dễ dàng xảy ra nguy hiểm.

Hương Loan đi tới bên người Hải Dương,cười nói:

-Được rồi. Các ngươi đi đi. Ta ở chỗ này canh cho các ngươi, sẽ không cho ai tới quấy rầy. Bất quá, Âm Trúc ngươi không nên chiếm tiện nghi Hải Dương của chúng ta nha.

Vừa nói, nàng còn hung hăng trừng mắt liếc Diệp Âm Trúc một cái, dứ dứ nắm tay nhỏ bé không hề có lực uy hiếp của mình.

Chứng kiến bộ dáng Diệp Âm Trúc gật đầu, Hương Loan tới bên tai Hải Dương thấp giọng nói:

-Nha đầu ngốc, ngươi sợ cái gì. Âm Trúc tiểu tử ngốc này cái gì cũng đều không hiểu. Ngươi buông lỏng một chút, cho dù coi trọng hắn, cũng trước tiên phải khôi phục dung mạo rồi hãy nói a! Có tỷ tỷ ở bên ngoài, nếu hắn dám khi dễ ngươi thì kêu lên.

Hải Dương khẽ mấp máy môi:

-Âm Trúc sẽ không như vậy đâu.

Hương Loan cười trộm nói:

-Vừa rồi không biết là ai tâm như tro tàn muốn đi, bây giờ lại nói tốt cho người ta, xong hết rồi Hải Dương a,ngươi cũng thích tên ngay thẳng giống như tờ giấy trắng này rồi.

Hải Dương tựa hồ dưới sự kích thích của Hương Loan ngược lại trấn định hơn, liếc nàng một cái, nói:

-Ngươi gặp qua một người tâm như tờ giấy trắng lúc đối mặt hơn vạn thú nhân có thể trấn định đánh lui địch quân sao? Hương Loan tỷ, đối với Diệp Âm Trúc ngươi cũng không xem rõ như ta.

Nói xong, không đợi Hương Loan mở miệng, nhanh bước vào phòng ngủ.

Hương Loan ngơ ngác nhìn Diệp Âm Trúc đóng cửa phòng ngủ, trong đầu vương vấn lời nói của Hải Dương

-Ta thật sự không hiểu rõ như nàng ư ?

-Nàng nói không sai, Diệp Âm Trúc tuyệt không đơn giản giống như ngoài mặt hắn.

Thanh âm Ly Sát có chút lạnh như băng truyền vào trong tai Hương Loan. Mặc dù Hương Loan và Hải Dương nói chuyện với nhau thanh âm rất thấp, nhưng đối với Ngân Long có thể đem ma pháp nguyên tố khống chế như cử động ngón tay mà nói, thanh âm của các nàng tự nhiên không còn là bí mật.

Hương Loan xoay người lại nhìn về phía Ly Sát, nói:

-Ngươi cũng hiểu được Âm Trúc không đơn giản sao? Nhưng là, tâm tính của hắn quả thật rất đơn thuần !

Ly Sát nhàn nhạt nói:

-Hắn mặc dù đơn thuần, nhưng hắn cũng rất thông minh.

Hương Loan có chút không cho là đúng:

-Có lẽ vậy, bất quá ta còn nghĩ hắn giống một tiểu đệ đệ đáng yêu.

Ly Sát dù sao cũng là cự long sinh sống mấy ngàn năm, mặc dù dựa theo tuổi loài người mà tính toán thì mới mười sáu, mười bảy tuổi mà thôi, nhưng hiểu biết so với Hương Loan tự nhiên nhiều hơn một chút

-Ngươi có biết tiểu đệ đệ còn có một ý nghĩa khác ?

-A……, ngươi……

Hương Loan lúc này mới ý thức được chính mình lỡ miệng, bất quá nàng phảng ứng rất nhanh, lập tực nói sang chuyện khác

-Tỷ tỷ, ngươi là Ngân Long, vậy ngươi có nhận chủ hay chưa? Không bằng ngươi theo ta có được không? Điều kiện gì ta đều có thể thỏa mãn ngươi.

Nhìn Hương Loan tuyệt sắc mỉm cười có thể so với thần khí, Ly Sát có chút kinh ngạc nói:

-Cái gì đều có thể thỏa mãn ta ?

Hương Loan chăm chú nói:

-Đúng vậy! Ta vẫn chưa có ma thú làm bạn, tỷ tỷ ngươi xinh đẹp như vậy, không bằng cùng một chỗ với ta, ta là một thần âm sư, nếu là có ngươi bảo vệ, sau này sẽ không bị thua thiệt nữa. Ngân long các ngươi không phải thích các loại bảo vật sao? Còn có thức ăn ngon nữa, ta đều có thể cho ngươi. Từ nhỏ ta luôn hy vọng có thể có một Ngân long làm ma thú đồng bọn của ta mà. Từ ý nghĩa nào đó mà nói, chúng ta Mễ Lan đế quốc và các ngươi Ngân Long, đều là tượng trưng lẫn nhau, không phân biệt, là công chúa duy nhất của Mễ Lan đế quốc, ta nghĩ, thân phận của ta không làm nhục tỷ tỷ đâu.

Ly Sát trong mắt tử quang lóe ra, phảng phất muốn đem Hương Loan nhìn thấu, Hương Loan đưa cặp mắt trong suốt nhìn lại, trong đôi mắt to xinh đẹp tràn ngập ánh mắt chờ mong, nhưng lại cũng không có một tia chùn bước bởi vì Ly Sát nhìn kỹ.

Ly Sát hài lòng gật đầu, nói:

-Dám nhìn thẳng ánh mắt của Ngân Long, chứng minh trong lòng ngươi không hề đen tối. Hơn nữa có thể nhìn ra được, ngươi là xử nữ. Đã phù hợp với điều kiện cơ bản thực hiện khế ước với Ngân Long. Hơn nữa ngươi là minh hữu của Ngân Long thành chúng ta, thân phận Mễ Lan đế quốc công chúa, quả thật có thể thực hiện khế ước với Ngân Long. Chỉ là thực lực của ngươi còn thấp, Ngân Long đều chỉ cùng người mạnh thực hiện khế ước.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 23

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự