Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 120 Hoàng kim bỉ mông ( Phần 3 )

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 3820 chữ · khoảng 13 phút đọc

Áo Lợi Duy Lạp gật đầu , nói : “ Ngoại trừ một số chủng tộc đặc thù , đại đa số thú nhân đều sợ lửa . Trong các cuộc chiến trước đây , công kích hỏa hệ ma pháp luôn đạt hiệu quả cao nhất . Các ngươi có đoán xem được tổn thất của họ là bao nhiêu không ? “ .

Tô Lạp lắc đầu , đáp : “ Lúc ấy tình huống hỗn loạn quá , không cách nào xác định được tổn thất của đối phương . Bất quá theo sự phán đoán của ta , quân đội bọn họ muốn tập hợp lại một lần nữa phải dập tắt hoàn toàn lửa đã . Cây cối trên núi đều thuộc loại đại thụ , thời gian cháy cũng sẽ không ngắn đâu . Chỉ cần tuyết không rơi , sợ rằng một hoặc hai ngày mới tắt lửa “ .

Áo Lợi Duy Lạp lo lắng nói : “ Ta đang sợ bọn họ không đợi chỉnh quân xong đã lập tức triển khai tấn công , Khoa ni á thành lực phòng ngự quả thực quá thấp . Tường thành cao có mười lăm thước , chiều cao của một bỉ mông cự thú bình thường cũng xấp xỉ . Chúng ta bây giờ chỉ có ba cự long , hơn nữa còn chưa trưởng thành . Mà tuần long gặp bỉ mông cự thú , với số lượng ít ỏi này không thể cân bằng được , chỉ có thể trì hoãn tốc độ tiến công của bọn họ một lúc thôi “ .

Diệp Âm Trúc hỏi : “ Áo Lợi Duy Lạp đại ca , chúng ta phải mất mấy ngày mới có tăng viện ? “ .

Nghe Diệp Âm Trúc hỏi một câu như vậy , sắc mặt Áo Lợi Duy Lạp càng trở nên khó coi , nhìn quanh không có ai mới thấp giọng nói : “ Ta đã dùng ma pháp báo tin cho ông nội biết là Khoa ni á thành đang bị đánh úp , nhưng ông nội đã trả lời rằng bây giờ Thánh tâm thành cũng đang chịu áp lực rất lớn . Lôi thần tù trưởng hình như điên rồi , đã xuất toàn bộ quân chủ lực ra , còn có một số lượng lớn lang kỵ binh lợi dụng tốc độ nhanh như gió bất ngờ công kích những phòng tuyến xung quanh Thánh tâm thành , khiến việc phòng thủ trở nên hết sức khó khăn . Ông nội đã cho người trở về thỉnh cầu đế quốc xuất quân hỗ trợ , bây giờ chỉ còn có nhị ca ta và 500 long kỵ binh là có thể tới đây thôi . Người cũng không biết bao giờ mới có thể gửi quân cứu viện đến được “ .

“ Cái gì ? “ . Diệp Âm Trúc kinh hô . “ Nói như vậy chúng ta ở đây ... “ .

Trong mắt Áo Lợi Duy Lạp toát ra một tia dứt khoát , chỉ có những người lâu năm ở sa trường mới có được khí tức như thế . “ Cho dù thế nào đi chăng nữa , là một quân nhân của Mễ lan đế quốc , là một long kỵ binh tương lai , ta tuyệt đối sẽ không lùi bước . Cho dù có phải hy sinh tính mạng , ta cũng sẽ cùng long kỵ binh cố thủ ở đây , cầm chân thú nhân , để đế quốc có thêm thời gian chuẩn bị . Âm Trúc , ta rất tin tưởng vào ngươi , ngươi hãy dẫn những đệ tử của học viện triệt thoái khỏi nơi đây , rút về học viện . Bây giờ cục diện chiến tranh đã không thể trong tầm khống chế của chúng ta nữa , mọi người đều là những đệ tử tinh anh của học viện , là nhân tài của Mễ lan đế quốc tương lai , không thể để họ chết một cách vô ích như thế này được “ .

Nghe hắn nói , Diệp Âm Trúc và Tô Lạp cảm thấy cực kỳ cảm động , trong lòng càng thêm kính phục vị học trường năm thứ năm này .

Tô Lạp gật đầu nói : “ Đây có lẽ là biện pháp tốt nhất “ .

“ Ta không đi “ . Diệp Âm Trúc lắc đầu , thanh âm hắn mặc dù vẫn rất bình tĩnh nhưng ngữ khí kiên định phi thường .

Áo Lợi Duy Lạp nhíu mày : “ Âm Trúc , đây không phải là lúc thể hiện dũng khí . Ngươi phải biết các ngươi đều là những đệ tử chủ chốt của học viện , sau này sẽ có tương lai tươi sáng , tuyệt đối không thể chết ở đây được “ .

Diệp Âm Trúc nở một nụ cười ấm áp : “ Ta hiểu được , nhưng ta quyết định ở lại “ .

Áo Lợi Duy Lạp cảm thấy sững sờ , hắn đột nhiên phát hiện bây giờ trên người Âm Trúc tỏa ra một loại khí đặc thù tức giống hệt ông nội hắn , khiến những người ở bên cạnh cảm thấy an tâm .

Tô Lạp vội la lên : “ Âm Trúc , nhanh đi thôi , nếu không sẽ không còn kịp nữa “ .

Diệp Âm Trúc nhìn Tô Lạp , nói : “ Ngươi đi đi . Mặc dù ta không phải là một người dân cuả Mễ lan đế quốc nhưng ta là một đệ tử của Mễ lan học viện , có trách nhiệm phòng thủ nơi này “ .

Tô Lạp thanh nhẹ một tiếng : “ Nếu ngươi đã quyết định lưu lại , vậy ta sẽ ở đây cùng ngươi “ .

Diệp Âm Trúc cười nói : “ Biết ngay ngươi sẽ không bỏ ta mà đi mà . Thực ra việc cố thủ không phải là không có hy vọng “ .

Áo Lợi Duy Lạp sửng sốt : “ Chẳng lẽ ngươi đã có biện pháp nào sao ? “ .

Diệp Âm Trúc đáp : “ Áo Lợi Duy Lạp đại ca , chẳng lẽ ngươi đã quên những lý luận quân sự ngươi từng giảng cho ta rồi sao ? Ngươi đã từng nói , trong mọi tình huống phải tận lực . Đối mặt với đội quân thú nhân cường đại như vậy , chúng ta không thể trực diện đối chọi lại , phải dùng đến kế sách . Mặc dù hỏa công không thể làm tổn thương nguyên khí của đại quân thú nhân , nhưng ít ra cũng sẽ khiến cho bọn họ khủng hoảng một chút . Chúng ta nhanh đi chuẩn bị thôi “ .

Áo Lợi Duy Lạp vỗ vào trán mình : “ Đúng vậy ! Suốt ngày ta nói về những lý luận này mà đến lúc quan trọng lại không thể bằng ngươi . Âm Trúc , xem ra sau này ngươi có thể trở thành một vị tướng quân vĩ đại đấy “ .

Tô Lạp nghi hoặc hỏi : “ Hai người các ngươi nói cái gì thế , ta nghe chẳng hiểu gì cả ? “ .

Áo Lợi Duy Lạp cười nói : “ Ngươi suốt ngày không chịu học hỏi , bây giờ cảm thấy khó hiểu là phải . Ý của Diệp Âm Trúc là bây giờ chúng ta hù dọa thú nhân một chút , khiến cho bọn họ không dám khinh thường vọng động , thậm chí phải lui binh . Đáng tiếc suy nghĩ của thú nhân quá đơn giản , không đa nghi như loài người , nếu không ắt hẳn chúng ta còn có cơ hội . Cách này ít nhất cũng có thể trì hoãn một chút thời gian , ta cũng không tiện giải thích nữa mà đi chuẩn bị ngay đây “ .

Diệp Âm Trúc trầm ngâm suy nghĩ , đột nhiên nói : “ Áo Lợi Duy Lạp đại ca , nếu ngươi có thể cầm chân thú nhân thêm một lúc nữa , có thể chúng ta sẽ ngăn chặn được đợt công kích của bọn họ . Nhưng với một điều kiện là ngươi không thể cho ma pháp sư rút lui , tất cả đều phải ở lại nghe sự chỉ huy của ta “ .

Áo Lợi Duy Lạp trợn tròn mắt : “ Ngươi nói ngươi có biện pháp ngăn chặn hơn trăm mạng bỉ mông cự thú sao ? Ma pháp sư ? Chúng ta cũng chỉ có 40 người , hơn nữa thực lực mạnh nhất mới chỉ đạt đến thanh cấp sơ giai , điều này không có khả năng . Ngay cả lực phòng ngự của bỉ mông cự thú các ngươi cũng không phá được a ! “ .

“ Ma pháp sư là một môn học vấn huyền ảo , chẳng hạn như đại hội so tài tân sinh năm nay , trước khi diễn ra có ai dám nói là thần âm hệ đoạt giải quán quân đâu . Ngươi không tin sao ? Hãy cho ta một cơ hội , để ta thử một lần “ .

Áo Lợi Duy Lạp do dự một chút rồi quả quyết lắc đầu : “ Không được , Âm Trúc . Không phải là ta không tin ngươi mà là số ma pháp sư tại đây đều không thuộc sự quản lý của quân đội . Ngươi phải biết rằng , những ma pháp sư này ngoài thực lực xuất sắc , phần đông bọn họ đều có gia cảnh cực kỳ hiển hách , cho dù chúng ta là La lan gia tộc , cũng sợ rằng không gánh nổi hết trách nhiệm , hơn nữa trong đó lại có muội muội của ta . ta không sợ chết , nhưng ta không thể để cho gia tộc ta gặp nhiều phiền toái “ .

“ Vậy trách nhiệm đó cứ để ta gánh thay cho ngươi đi “ . Một thanh âm nhu mỹ vang lên , tại thời khắc quan trọng này , Hương Loan và Hải Dương đang chậm rãi đi đến .

Áo Lợi Duy Lạp kinh ngạc nhìn nàng : “ Ngươi ? “ .

Dáng vẻ của Hương Loan không còn trở nên tươi cười như lúc trước nữa mà trở nên trnag trọng hơn rất nhiều , bình tĩnh gật đầu , nói : “ Đúng vậy , là ta . Ta với danh phận là Hương Loan – Bối lỗ tư khoa ni , con gái của Tây Nhĩ Duy Áo – Bỗi lỗ tư khoa ni . Chẳng lẽ Áo Lợi Duy Lạp học trưởng cho rằng ta không đủ tư cách sao ? “ . Vừa nói , trong tay nàng đã xuất hiện một cái lệnh bài , quang mang màu đen và đỏ tỏa ra lóng lánh .

Mặt trước của lệnh bài có một đồ hình tinh xảo , có hai đại điểu ( chim lớn ) phân biệt hai màu đen và đỏ đang trong tư thế giương cánh oai vệ , móng vuốt đưa về phía một tấm khiên bằng hồng bảo thạch ở chính giữa , trên tấm khiên có điêu khắc một hình chữ thập màu trắng .

Diệp Âm Trúc không biết Hương Loan đại diện cho nhân vật nào nhưng Tô Lạp và Áo Lợi Duy Lạp bên cạnh đã trở nên ngốc trệ , miệng đồng thời kinh hô : “ Mễ lan hồng thập tự quốc huy “ .

Hải Dương bên cạnh Hương Loan bỗng quát : “ Áo Lợi Duy Lạp to gan , nhìn thấy công chúa đế quốc sao còn chưa hành lễ “ .

Áo Lợi Duy Lạp lúc này mới phản ứng lại , vội quỳ xuống đất hành lễ , thanh âm hơi run run : “ Tham kiến Hương Loan công chúa “ .

Bối lỗ tư khoa ni chính là họ của hoàng gia Mễ lan đế quốc , tên đầy đủ của quốc vương Mễ lan đế quốc là Tây Nhĩ Duy Áo Bối Lỗ Tư Khoa Ni .

Hương Loan gật đầu , nói : “ Xin đứng lên đi , kỵ sĩ của ta . Vừa rồi các ngươi nói chuyện ta đều nghe thấy hết , vì sự đóng góp của những người vĩ đại như các ngươi Mễ lan đế quốc mà ta cảm thấy vui mừng . Bây giờ , với thân phận công chúa đế quốc ta ra lệnh , không có mệnh lệnh của ta , bất kỳ kẻ nào cũng không được rời khỏi Khoa ni á thành . Toàn bộ ma pháp sư ở đây sẽ do Diệp Âm Trúc điều khiển , trong đó bao gồm cả ta “ .

Áo Lợi Duy Lạp giật mình : “ Không được , thưa công chúa , việc này sao có thể . Với thân phận của người , ta càng không thể cho người lưu lại . Cho dù người có ra mệnh lệnh gì đi chăng nữa , là một thành viên của La lan gia tộc , ta có trách nhiệm phải bảo vệ sự an nguy của hoàng thất “ .

Hắn không thể nghĩ rằng trong số các đệ tử của Mễ lan học viện xuất chinh lần này lại có mặt công chúa đế quốc . Tại Mễ lan học viện , đại đa số con gái xuất thân từ quý tộc đều giấu diếm thân phận của mình , ngay cả hoàng thất cũng không ngoại lệ . Chỉ có như vậy mới có thể sống hòa đồng cùng những đệ tử khác thuộc mọi tầng lớp khác nhau . Điều này cũng khiến cho những công chúa ấy hiểu sâu sắc về cuộc sống xung quanh , cũng chứng tỏ lý do vì sao Mễ lan đế quốc lại là một trong hai quốc gia hùng mạnh nhất trên đại lục .

Hương Loan hơi giận hỏi : “ Tại sao lại không được ? Ngươi dám chống lại ta sao ? “ .

Áo Lợi Duy Lạp vẫn kiên quyết nói : “ Không , thần không dám , nhưng pháp luật của Mễ lan đã quy định , công chúa không có quyền chỉ huy quân đội . Xin lỗi công chúa điện hạ , thần không dám tuân theo mệnh lệnh của người “ .

“ Ngươi ... “ . Hương Loan đương nhiên biết Áo Lợi Duy Lạp muốn bảo vệ mình , nhưng trong nội tâm nàng có một niềm tin cháy bỏng là Diệp Âm Trúc sẽ tạo nên một kỳ tích . “ Áo Lợi Duy Lạp , dựa theo pháp luật , ta quả là không có quyền điều khiển ở đây , nhưng chẳng lẽ ngươi cho rằng tự bản thân mình có thể ngăn chặn bỉ mông cự thú công kích sao ? Tại đỉnh núi , ta đã thấy Diệp Âm Trúc bằng khả năng của mình đã làm thú nhân tổn thất trầm trọng , hắn đã có thể làm một lần , tại sao lại không thể có lần thứ hai ? “ .

Áo Lợi Duy Lạp ngiêm nghị đáp : “ Mấu chốt thành công của hắn làn đó là lợi dụng địa thế của sườn núi , nhưng tại Khoa ni á thành toàn là bình nguyên trống trải . Công chúa điện hạ , thời gian không còn nhiều nữa , thần lập tức an bài người hộ tống mọi người rời đi “ .

“ Áo Lợi Duy Lạp , ngươi thực sự muốn kháng lệnh ta sao ? “ . Hương Loan nổi giận nói , lúc này trên người nàng tỏa ra một khí thế cực kỳ uy ngiêm .

“ Công chúa điện hạ , xin lỗi , dựa theo pháp luật đế quốc , mệnh lẹnh người đưa ra không có hiệu quả “ .

“ Vậy mệnh lệnh của ta thì sao ? “ . Một âm thanh dương dương tự đắc vang lên . Mọi người đồng thời nhìn lại , chỉ thấy một thân hình cao lớn trong bộ khải giáp , trong tay lăm lăm cây trọng kiếm . Hắn chính là một đệ tử của trọng kiếm hệ . Đầu khôi của khải giáp hé ta , khuôn mặt của tên đệ tử mới xuất hiện cũng lộ ra trước mắt mọi người .

Diệp Âm Trúc kinh ngạc nói : “ Tư Thiết Lạp , là ngươi ! “ . Vừa dứt lời , hắn đã thấy trên tay Tư Thiết Lạp xuất hiện một cái lệnh bài giống y hệt lệnh bài Hương Loan đang cầm trên tay .

“ Đúng vậy , ta xuất hiện bất ngờ quá sao ? Tỷ tỷ , lão đệ này có tới muộn không ? “ . Tư Thiết Lạp vẫn ở bộ dáng hồn nhiên trước đo , miệng cười hì hì , tựa như không có chút gì lo lắng .

Áo Lợi Duy Lạp cảm thấy hoa mắt , suýt nữa té xỉu trên mặt đất . Trong lòng hắn thầm nghĩ : Trời ạ ! Sao người lại trêu cợt ta đến vậy . Đã có công chúa ở đây rồi , nay lại thêm cả vương tử nữa . Phải biết hoàng đế của Mễ lan đế quốc chỉ có duy nhất hai con một nam một nữ .

Hải Dương khom người hành lễ : “ Ra mắt vương tử điện hạ “ .

Phí Tư Lạp cười nói : “ Hải Dương , ngươi cũng không cần khách khí với ta , ta không đáng sợ như tỷ tỷ của ta đâu “ .

Tô Lạp ngơ ngác đứng một bên quan sát mọi chuyện vừa xẩy ra , trong khi Diệp Âm Trúc cũng không có phản ứng quá lớn . Từ nhỏ sinh sống ở Bích không hải , hắn cũng không biết quá nhiều về giới quý tộc . Công chúa thì sao ? Vương tử là người thế nào ? Còn không phải đều là người sao ?

“ Hương Loan học tả , nguyên ngươi là công chúa a ! Còn có Tư Thiết Lạp nữa , không nghĩ rằng hắn là đệ đệ ngươi . Mà sao các ngươi nhìn có chút không giống nhau thế ? “ . Diệp Âm Trúc tò mò hỏi .

Tư Thiết Lạp cười khổ nói : “ Chúng ta là tỷ đệ cùng cha khác mẹ a ! Ngươi còn chưa nói ta so với tỷ tỷ xấu hơn rất nhiều sao . Bây giờ ta rất cao hứng . Áo Lợi Duy Lạp học trường , căn cứ vào pháp luật đế quốc , khoản đầu tiên quy định về người thừa kế , trừ khi phụ hoàng ở đây , ta có quyền tiếp quản quân đội ở đây , có đúng vậy không ? “ .

Áo Lợi Duy Lạp mặc dù không muốn thừa nhận , nhưng cũng phải gật đầu , bất đắc dĩ nói : “ Đúng vậy , thưa vương tử điện hạ “ .

Tư Thiết Lạp nói : “ Vậy thì tốt . Bây giờ ta ra lệnh , ngươi phải nghe mọi mênh lệnh của tỷ tỷ ta . Còn về việc phân công chiến đấu cụ thể thế nào sẽ do ngươi chỉ huy “ .

Áo Lợi Duy Lạp trong lòng cảm thấy khẩn trương , bây giờ hắn đã gặp phiền toái rất lớn , nói dại mồm nếu cả vương tử và công chúa đều có mệnh hệ gì ở nơi này , sợ rằng cả La lan gia tộc của hắn cũng không gánh nổi trách nhiệm . “ Vương tử điện hạ , điều này ... “ .

Tư Thiết Lạp trầm giọng nói : “ Đủ rồi , Áo Lợi Duy Lạp học trường , ngươi phải nhớ ký , là một thành viên của Bối lỗi tư khoa ni gia tộc , cho dù ta không có năng lực nhưng khi lâm trận cũng sẽ không lùi bước . Ta cũng muốn chứng kiến xem thú nhân ra sao . Giờ phút này là thời điểm quan trọng nhất trong cuộc đời của ta . Bây giờ cũng không thể chậm trễ nữa , tướng quân , ngươi hãy đi chấp hành mệnh lệnh đi , tất cả đều do ta chịu trách nhiệm . Cho dù chúng ta có mất mạng tại đây , ta cam đoan cũng sẽ không có ai làm khó La lan gia tộc . Ta đã thông qua ma pháp truyền tấn thông báo cho phụ hoàng quyết định của ta rồi “ .

Nhìn ánh mắt kiên quyết của Tư Thiết Lạp và Hương Loan , Áo Lợi Duy Lạp biết bản thân mình có nói thêm gì nữa cũng vô dụng . Cho dù hắn có muốn chống lại mệnh lệnh cũng không có khả năng , đành nói : “ Được rồi , Âm Trúc , hết thảy đều phải nhờ vào ngươi . Ta ra bên ngoài triển khai đội hình , có thể sẽ giúp các ngươi có thêm chút thời gian chuẩn bị . Trừ khi bước qua xác ta , nếu không thú nhân đừng nghĩ đến việc có thể tiến vào Khoa ni á thành “ .

Sau khi nói những lời này , Áo Lợi Duy Lạp nhanh chóng rời đi . Hắn nghĩ việc đầu tiên phải thông báo tình hình ở đây cho ông nội biết , cho dù Thánh tâm thành có thất thủ cũng nhất định phải gửi quân cứu viện đến đây .

Nhìn theo thân hình Áo Lợi Duy Lạp dần khuất , Tư Thiết Lạp thở phào nhẹ nhõm , đi đến cạnh Hương Loan , hắc hắc cười , nói : “ Thế nào , tỷ tỷ ? Ta tới đúng lúc chứ “ .

Hương Loan hừ một tiếng , nói : “ Hôm nay ngươi cũng ra dáng một nam nhân đó . Còn không mau đi đi , chẳng lẽ nghĩ bộc lộ thân phận là có thể trốn tránh không đi tham chiến sao ? Đừng quên những lời ngươi vừa nói “ .

“ Vâng , thưa công chúa điện hạ “ . Tư Thiết Lạp bắt chước động tác hành lễ của Áo Lợi Duy Lạp lúc nãy , sau đó xoay người chạy đi .

Nhìn hắn rời đi , Hương Loan không nhịn được mỉm cười : “ Tiểu tử này ! Không ngờ rằng lúc khốn khó hắn lại bộc lộ sự anh minh như phụ hoàng . Xem ra tương lai hắn sẽ là một hoàng đế tốt “ .

Diệp Âm Trúc than nhẹ một tiếng : “ Hương Loan học tả , không , Hương Loan công chúa , ta có chút hối hận rồi “ .

Hương Loan mỉm cười : “ Ngươi hối hận điều gì ? Chẳng lẽ ngươi lại ngại thân phận của ta , không dám đem ta cùng đi chiến đấu sao “ .

Diệp Âm Trúc lắc đầu , đáp : “ Ta không hy vọng liên lụy mọi người , nhưng mà nếu không có sự trợ giúp của các ngươi , ta cũng không có khả năng ngăn chặn được “ .

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 23

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự