Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 12 Tử đích lực lượng ( phần 3 )

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 1722 chữ · khoảng 6 phút đọc

Tử ngẩng mặt lên trời gầm rống , cơ hồ trong chớp mắt đã tiếp cận đoàn thiết giáp trọng kỵ . Tất cả thiết giáp thú đồng loạt nhảy dựng lên , vọt tới phía trước nhưng tốc độ của đối thủ cực kì nhanh , trong chốc lát đã lao vào , bắt đầu va chạm với các kỵ sĩ .

Những tiếng kêu thảm thiết vang lên không dứt , trọng kỵ sĩ thi nhau gục xuống , nếu không bị cánh tay của Tử xuyên qua thân thể thì cũng bị thiết côn quật cho gãy xương . Ngay cả thiết giáp thú cũng không ngoại lệ , chịu chung số phận với chủ nhân của chúng . Trước khí thế bức nhân đó , thiết giáp trọng kỵ đội nhanh chóng hỗn loạn .

Diệp Âm Trúc từ trên cao chứng kiến , chính hắn vĩnh viễn không thể nào quên hình ảnh Tử rít gào , đi vào trạng thái khát máu , ánh mắt lạnh như băng , chỉ biết giét chóc . Những trọng kỵ sĩ phía sau đội hình giật mình kinh hãi , họ không biết phía trước xảy ra chuyện gì , chỉ nghe thấy những tiếng rống đinh tai nhức óc cùng những âm thanh kêu là thảm thiết , trong ánh mắt bọn họ phảng phất những tia sợ hãi . Thiết giáp thú phía dưới họ thì run rẩy , thậm chí có con miệng mũi phún ra bọt mép ( đại ý : sợ sùi cả bọt mét ) . Đây là lần đầu tiên sau bao năm chinh chiến nơi sa trường những trọng kỵ sĩ mới thấy hiện tượng này , nỗi kinh hoàng trong thâm tâm càng tăng lên gấp bội .

“ Cút ngay ! “ . Tử gầm nhẹ một tiếng , bước lên phía trước . Đúng lúc này , Âm Trúc cũng vừa vặn rơi xuống sau lưng hắn .

Tuy Tử bước đến không nhanh nhưng từng bước đều mang cho người ta cảm giác vững như bàn thạch . Tốp trọng kỵ binh thứ nhất đã hoàn toàn gục ngã trên mặt đất , số còn lại thấy Tử đến gần vội giơ thương lên một cách vô thức . Tử lại bắt đầu động thủ , động tác tuy cực kì đơn giản nhưng kết quả thì thực sự kinh nhân , hắc thiết côn quét ngang ra , năm kỵ sĩ chấn bay ra sau mười thước , nằm im không nhúc nhích . Tử tiến đến một con thiết giáp thú không còn chủ nhân , tùy tiện đá một cước , cả một thân hình hai trăm cân bị sút bay ra ngoài , ngay cạnh chủ nhân . Tình trạng của bốn thiết giáp thú còn lại cũng chẳng khá hơn , cũng bị sút bay như vậy , không thấy rên rỉ tiếng nào .

Nhìn cảnh tượng khủng bố như vậy , ai cũng cảm thấy kinh hoàng tột độ , tự hỏi không biết đây là loại quái vật gì không biết , sao thực lực lại cường đại như vậy ! Số trọng kỵ binh còn lại run như cầy sấy , chỉ sợ nạn nhân tiếp theo là mình , trong mắt họ chỉ tràn đầy sự sợ hãi , một tia phản kháng cũng không có .

“ Cút ! “ . Tử lại gầm nhẹ một tiếng . Lúc này cả đội trọng kỵ binh không dám ho he , vội tách ra hai bên tạo thành một con đường nhỏ . Tử ngẩng cao đầu tiếp tục đi , coi như không có chuyện gì vừa xảy ra . Âm Trúc vội lẽo đẽo chạy theo , vừa đi vừa tò mò nhìn Tử . Đây là lần đầu tiên hắn thấy Tử sử dụng vũ lực , từ trước đến nay không hề nghĩ rằng thực lực của Tử lại cường đại đến thế . Ngay cả chúng nhân bên đường nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi cũng sợ suýt vãi cả ra quần , ngay cả việc hô hấp cũng không dám gây ra tiếng động khi Tử và Âm Trúc đi qua , thở phào nhẹ nhõm khi thấy bóng dáng hai người biến mất .

Toàn đội trọng kỵ binh lần này tổn thất vô cùng nặng nề , gục ngã chừng non nửa đội , những tên bị thiết côn chấn bay xương cốt vỡ vụn , thậm chí có tên thủng một lỗ sâu hoắm trên người , chắc do tay Tử đâm thủng . Năm con thiết giáp thú bị đã bay đi đã chết tự lúc nào , nội tạng bên trong bị vỡ hết , máu từ miệng không ngừng chảy ra . Số thiết giáp thú còn lại may mắn có vài con còn sống sót nhưng không gãy chân thì cũng bị thương cực kì nặng , máu me bê bết .

“ Tử , ngươi là chiến sĩ sao ? “ . Âm Trúc hỏi .

“ Cứ xem như vậy đi “ . Sự cuồng bạo trong mắt Tử đã hoàn toàn biến mất , thay vào đó là sự lạnh lung cố hữu .

“ Tử , vừa rồi sao ngươi phải ra tay nặng quá vậy ? “ .

Tử ngẩng mặt lên nhìn bầu trời trong xanh , lạnh lùng trả lời : “ Bởi vì không một ma thú nào có thể bắt ta phải nhường đường . Cho dù là rồng cũng vậy “ .

Âm Trúc nhìn thật sâu vào trong mắt Tử : “ Tử , ngươi biết không ? Vừa rồi ngươi cho ta cảm giác là ngươi rất cường đại , nhưng sự cường đại này quá khủng bố , khiến người khác cảm thấy ghê sợ . Ngươi đã từng học đấu khí chưa “ .

“ Ta không học , bởi vì ta không cần “ . Tử nhìn lại Âm Trúc , đột nhiên lại nở ra một nụ cười . “ Ngươi không phải đã bảo là sẽ bảo vệ ta sao ? “ .

Âm Trúc cũng cười : “ Đương nhiên . Chỉ cần ta ở bên cạnh ngươi thì ta sẽ vĩnh viễn đứng trước bảo vệ ngươi . Lần sau ta sẽ không để cho ngươi phải sử dụng lực lượng như vậy “ .

La nhĩ đúng là một tòa thành nhỏ phồn hoa , người người đi lại tấp nập , không ít ỏi như Á tạp địch á . Không khí trong lành làm con người có cảm giác sảng khoái , thích hợp cho một ngày mới tươi đẹp . Diện mạo anh tuấn của Diệp Âm Trúc cùng vẻ cương nghị của Tử khiến cho nhiều người chú mục nhìn , nhất là những cô gái trẻ , thậm chí còn có một số người lớn gan đến mức chủ động liếc mắt đưa tình với hai người .Tử tất nhiên là giữ nguyên bộ mặt lạnh như băng còn Âm Trúc lại mỉm cười đáp trả , vẻ ngoài anh tuấn cùng nụ cười ấm áp ấy đã khiến cho bao cô gái chết mê chết mệt . Bất quá nếu họ mà biết trong lòng Diệp Âm Trúc đang nghĩ gì thì chắc phải ngất xỉu mất .

“ Tử , tại sao những nữ tử này lại nhìn chúng ta với ánh mắt khác thường vậy ? Ngực của các nàng thực là ‘cường tráng’ quá a ! “ . Âm Trúc có chút hâm mộ nói . ( chú thích : vì Âm Trúc chưa bao giờ tiếp xúc con gái nên tưởng ngực các nàng do cơ bắp tạo thành >”< )

Bộ mặt cứng ngắc của Tử trong nháy mắt biến đổi , giãn ra như cố nín cười , hai mắt đầy tia tiếu quang : “ Bộ cha mẹ ngươi không có nói qua cho ngươi những việc này sao ? “ .

Âm Trúc lắc đầu , bảo : “ Ngươi ở cùng ta một thời gian dài tại Bích không hải cũng biết đầy , thời gian ta ở cùng cha mẹ rất ít , họ sợ ảnh hưởng tới việc tu luyện xích tử cầm tâm của ta cho nên cũng không bao giờ nói qua cho ta về sự việc bên ngoài . Ngươi có biết tại sao ngực của nữ tử so với chúng ta lại ‘cường tráng’ vậy không ? “ .

Tử bất đắc sĩ nhìn Âm Trúc , trả lời : “ Không biết “ .

“ Nguyên lai ngươi cũng không biết . Đáng tiếc là ta không có một bằng hữu là nữ tử , nếu không đã có thể biết được nguyên nhân rồi . Tử , chúng ta đi mua giác mã đi . Chẳng lẽ hôm nay còn định chạy tiếp sao ? “ . Âm Trúc đang hỏi thì đột nhiên săc mặt Tử đại biến , đứng gần hắn Âm Trúc cảm thấy toàn thân trong nháy mắt căng thẳng như sắp phải lâm trận , một cỗ khí tức vô cùng cổ quái từ người hắn tỏa ra . Âm Trúc không biết rõ đây là loại cảm giác gì , tựa hồ như phẫn nộ , lại tựa hồ như kích động . Theo hướng Tử nhìn , chỉ thấy cách đó không xa có một nhóm gồm mười người đang đi đến , dẫn đầu là một người so với Tử còn cao lớn hơn , bộ mặt lông lá rậm rạp , tướng mạo âm trầm , toàn thân tỏa ra khí thức như mãnh thú , nhìn tràn đầy năng lượng như sẵn sàng bộc phát . Hắn so với người thường có những đặc điểm cực kì khác biệt . Những người đi cùng hắn hình dáng cũng khác nhau , phần lớn tướng mạo đều kì dị khác thường , thậm chí trong số đó có cả một người có một cái đuôi thật dài đằng sau . Người đi đường vừa nhìn thấy những người này đều tự ý tránh xa , tựa hồ rất sợ hãi bọn họ .

“ Tử , ngươi làm sao vậy ? Bọn họ là ai ? “ . Âm Trúc hỏi .

“ Bọn họ đến từ cực bắc hoang nguyên , gọi là thú nhân . Cầm đầu chính là một hoàng tộc trong thú nhân , sư tộc nhân “ . Tử âm trầm nói .

“ Thú nhân ? Thú nhân là gì ? Cũng thuộc nhân tộc sao ? “ .

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 35

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự