Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 119 Hoàng kim bỉ mông ( Phần 2 )

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 1612 chữ · khoảng 5 phút đọc

Trên núi lửa rất lớn , viên nhân , hổ nhân và báo nhân đều bối rối chạy tứ tán , hoàng kim bỉ mông Mạt tư Kim một mặt chỉ huy thủ hạ tiến lên , một mặt cũng chạy theo đại ca lên núi . Lúc này mỗi bỉ mông cự thú trong mắt đều tràn ngập nộ khí vô tận , chỉ cần tới đỉnh núi , cho dù là cự long cỡ nào bọn họ cũng xé thành thành mảnh nhỏ . Hơn nữa Địch Tư lại lên đỉnh núi trước tiên , là một cửu cấp ma thú cao cấp , cho dù gặp có gặp ma thú gì thì hắn cũng không sợ , sẵn sàng nghênh tiếp .

Nhưng khi Địch Tư lên đến đỉch núi , sự phẫn nộ của hắn lên đến đỉnh điểm , không ngừng gào thét làm rung động không gian xung quanh . Địch nhân của hắn không phải là những binh đoàn hùng mạnh của Long khi nỗ tư đại lục mà là không khí , trên đỉnh núi ngoại trừ băng tuyết thì không có sự hiện diện của một sinh vật nào , chung quanh chỉ còn những gốc cây trơ lại .

“ Hỗn đàn ! “ . Địch Tư không thể kiềm chế cơn giận của mình , một quyền xuất ra đấm xuống mặt đất khiến mặt đất chấn động kịch liệt như có cơn địa chấn vừa xảy ra .

Mạt Tư Kim phản ứng rất nhanh , vừa nhìn thấy hành động của Địch Tư như thế đã nhảy vọt lên , bốn ngân bỉ mông cũng vội theo sát phía sau .

Chỉ tội cho cuồng bạo bỉ mông , vận khí xem ra quá tệ , chỉ vì chậm chân mà dính chịu không ít đau đớn . Khi Địch Tư nổi giận phát ra một quyền xuống mặt đất , đương nhiên đấy là toàn bộ lực lượng hắn xuất ra , lúc đầu chỉ tạo ra một cơn địa chấn , sua đó từ vị trí của Địch Tư , cả đỉnh núi nổ mạnh .

Oanh !

Đại đa số các đỉnh núi trong vùng núi Bố luân nạp đều do hoa cương nham cực kỳ cứng rắn tạo thành , có thể xấp xỉ với các loại quáng thạch dùng để luyện vũ khí . Nhưng vào giờ phút này , một quyền của Địch Tư đã tạo ra một cái hố trống rỗng đường kính đến 30 thước , vô số những tảng đá bắn ra , khiến đám cuồng bạo bỉ mông đang ở trên sườn núi bị hất lăn xuống dưới . Buồn cười là thân thể to lớn của những bỉ mông này lăn xuống còn tạo uy lực lớn hơn những thân cây Diệp Âm Trúc đã dùng , thêm vào trọng lượng đáng kể của bỉ mông , những thú nhân nào không may mắn lảng vảng ở dưới chân núi đều thành một đống bấy nhầy nát vụn .

Bụi từ từ tan đi , Địch tư lúc này đã bình tĩnh đứng lên , xem ra sau khi xuất ra một quyền sự phẫn nộ của hắn đã giảm đi không ít , hồng quang trong ánh mắt cũng dần dần tan biến .

Mạt Tư Kim và bốn ngân bỉ mông đang ở gần đấy , ha hả cười , nói : “ Lão đại , tính ngươi vẫn nóng nảy như thế , chả thay đổi gì cả . Ngươi xem , đó chính là Khoa ni á thành “ . Vừa nói , hắn vừa đưa cánh tay tráng kiện chỉ về phía dưới chân núi .

Địch Tư đưa mắt nhìn theo , lạnh lùng nói : “ Vậy hãy cho tòa thành này biết thế nào là sự giận dữ của ta . Truyền lệnh của ta , tấn công Khoa ni á thành , một người cũng không để lại , giết hết đi “ .

Mạt Kim Tư bất đắc dĩ nhún vai : “ Lão đại , ngươi muốn ta truyền lệnh cho ai đây ? Bây giờ chỉ có sáu người chúng ta thôi “ .

“ Ách ... “ . Địch Tư lúc này mới phát hiện , ngoài mình và Mạt Kim Tư ra , bên cạnh chỉ có bốn ngân bỉ mông . Ngay cả số cuồng bạo bỉ mông lúc này cũng không thấy , đang lăn lông lốc xuống dưới chân núi .

“ Mẹ kiếp ... , trước tiên chỉnh quân đã “ . Địch Tư gầm nhẹ một tiếng .

Mạt Kim Tư vẫn bình tính suy nghĩ : “ Lão đại , tình huống có chút không ổn a ! Người Mễ lan hình như đã biết chúng ta đánh lén , nếu không đã không chuẩn bị hỏa công chờ chúng ta . Bây giờ làm sao bây giờ ? “ .

Địch tư tức giận hừ một tiếng : “ Chuẩn bị thì đã sao ? Chẳng lẽ bọn họ có thể ngăn cản được chúng ta hay sao ? Ta không tin một tòa thành nhỏ bé thế này lại có đủ binh lực ngăn cản chúng ta “ .

“ Cổ Đế đối với chúng ta kỳ vọng rất lớn , thế nên hãy cẩn thận một chút . Chờ thêm một chút nữa đi , ta xem quân đội của chúng ta vừa rồi cũng tổn thất không nhỏ đâu “ .

Địch tư khinh thường nói : “ Những đê đẳng thú nhân thật sự là vô dụng , ngay cả mấy ngọc lửa cỏn con cũng sợ . Ta nghe ngươi vậy , để cho bọn người trong tòa thành đó sống thêm một lúc nữa “ .

Khi Địch Tư cùng Mạt Kim Tư thương lượng , bốn người Diệp Âm Trúc đã trở về Khoa ní á thành . Hỏa công dem lại hiệu quả quá lớn so với sự tưởng tượng của hắn , chứng kiến đám đông thú nhân dang chật vật với những ngọn lửa , bốn người không dám dừng lại nhìn lâu , trực tiếp đi xuống núi , vì thế đám bỉ mông cự thú khi lên mới không thấy ai .

Vừa vào cửa thành , Diệp Âm Trúc đã thấy đại đội long kỵ binh được võ trang đầy đủ . Áo Lợi Duy Lạp mặc khải giáp màu thủy lam , cầm trong tay long thương dài bảy thước , đang đứng chỉ huy đám long kỵ binh . Việc Áo Tạp Phúc không có mặt ở đây khiến tình hình càng trở nên bi quan .

“ Âm Trúc , ngươi đã trở về . Tình hình bên kia thế nào ? “ . Áo Lợi Duy Lạp không hổ danh là người của La lan gia tộc , vừa mới nhận được tin của Tô Lạp đã phản ứng , phân phó phòng thủ toàn bộ thành trì .

Diệp Âm Trúc đáp : “ Tình hình tương đối ổn , chúng ta thừa dịp thú nhân còn chưa kịp lên đã dùng hỏa công . Hiệu quả cũng không tệ lắm , đám thú nhân nhất thời bị cầm chân “ .

Hương Loan cười nói : “ Đúng vậy ! Hiệu quả cực kỳ cao , cả chân núi bị cháy , sợ rằng thú nhân tổn thất không nhỏ “ .

Hai mắt Áo Lợi Duy Lạp sáng ngời , dùng sức vỗ lên vai Diệp Âm Trúc : “ Huynh đệ , làm tốt lắm , xứng đáng là quán quân của đại hội so tài tân sinh . Bây giờ quan trọng nhất là chúng ta phải tranh thủ thời gian . Ngươi thử nói cho ta thú nhân có khoảng nhiêu người ? “ .

“ Ta thấy số lượng rất đông , không thể đếm xuể . Do lúc đó ta mải ngăn chặn nên cũng không chú ý lắm . Nhưng ta đảm bỏa là thành trì của chúng ta không thể chống đỡ được bọn họ lâu đâu “ . Nói xong , hắn gãi gãi đầu tỏ vẻ xấu hổ vì bản thân không để ý tới một vấn đề quan trọng như thế .

Tô Lạp nói : “ Để ta nói cho , ta là thích khách , đối với phương diện trinh sát tương đối am hiểu “ .

Thích khách là thám tử tôt nhất , điểm này Áo Lợi Duy Lạp đương nhiên biết rất rõ , ánh mắt lập tức chuyển qua nhìn Tô Lạp .

Tô Lạp trầm ngâm nói : “ Theo sự quan sát của ta , quân đoàn thú nhân lần này bao gồm bốn chủng tộc , phân biệt là : hổ nhân , báo nhân , viên nhân , bỉ mông cự thú . Trong đó , số lượng của bỉ mông cự thú cũng khá đông , theo màu lông có thể đoán có ít nhất một hoàng kim bỉ mông , số lượng ngân bỉ mông thì không rõ còn cuồng bạo bỉ mông không dưới 70 người “ .

Nghe Tô Lạp nói , Áo Lợi Duy Lạp không khỏi nuốt nước bọt , không cần nói đến những loại quân khác , cho dù với bằng này bỉ mông cự thú cũng có thể dễ dàng san phẳng Khoa ni á thành . “ Ngươi nói tiếp đi , số lượng các loại quân khác ra sao ? “ .

“ Viên nhân số lượng nhiều nhất , đại khái khoảng mọt vạn rưỡi đến hai vạn . Số lượng hổ nhân và báo nhân cộng lại ít hơn viên nhân một chút . Bất quá vừa rồi chúng ta sử dụng hỏa công làm trận thế của bọn họ rối loạn , đồng thời có thể gây ra tổn thất không nhỏ “ .

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 25

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự