Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 117 Sát lục âm nhận ( Phần 4 )

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 1692 chữ · khoảng 6 phút đọc

Hắn biết rõ rằng tình hình Khoa ni á thành bây giờ rất nguy kịch , đừng nói là mấy quân đoàn thế này , chỉ cần mấy trăm bỉ mông cự thú xuất chiến , Khoa ni á thành chắc chắn không thể chống đỡ nổi , việc cần thiết bây giờ là có thể trì hoãn thời gian càng lâu càng tốt . Vì thế Diệp Âm Trúc định ở lại một mình ngăn cản đoàn quân thú nhân .

Hương Loan và Hải Dương đã được hắn bố trí ở một nơi khá xa , không có sự trợ giúp của hắn , các nàng có đi cũng chẳng được bao nhiêu , có khi còn nguy hiểm hơn nữa chứ , thà đợi hắn một chút rồi tất cả cùng rời đi .

Việc Diệp Âm Trúc muốn làm rất đơn giản , đây là ngọn núi gần Khoa ni á thành nhất , muốn vượt qua sường núi bên này để sang bên kia cũng mất một chút thời gian , hắn định nhân lúc thú nhân di chuyển leo lên đỉnh núi sẽ dùng thân cây làm vật cản đường . Ở đây có rất nhiều cây cổ thụ chọc trời , so với độ cao ngàn thước của ngọn núi cũng xấp xỉ , nếu những thân cây này lăn xuống từ trên đỉnh núi , lực sát thương nhất định sẽ rất kinh người . Mặc dù chỉ có một mình nhưng Diệp Âm Trúc tự tin tốc độ của mình kết hợp với cường bạo lực lượng có thể thành công , ít nhất cũng không phải vướng bận sự an toàn của Hải Dương và Hương Loan .

Bích ti đã được Diệp Âm Trúc triển khai , quấn thành một vòng quanh những cây cổ thụ gần đấy . Diệp Âm Trúc vận dụng đấu khí khiến bích ti dễ dàng cắt đứt những thân cây cổ thụ , khiến chúng thay nhau đổ ầm xuống , tạm ngăn chặn đám thú nhân tiến lên .

“ Hắn là người sao ? Sao hắn không biết mệt mỏi vậy ? “ . Hương Loan thì thào hỏi . Nàng và Hải Dương đều là ma pháp sư, hơn nữa lại là thần âm sư , đối mặt với cục diện này chỉ có thể đứng nhìn từ xa .

Thanh âm Hải Dương lúc này cũng không còn lạnh như băng nữa : “ Lực lượng của Âm Trúc so với thú nhân còn mạnh hơn . Ngươi xem , hắn ngoại trừ lúc dùng đấu khí cắt đứt cả cây đại thụ còn có lúc nào dùng đâu “ .

Hương Loan cười hì hì , ghé sát tai Hải Dương nói : “ Đúng vậy ! Hắn rất cường tráng a ! “ .

Hải Dương đỏ mặt lên , trừng mắt nhìn nàng , nói : “ Đến lúc nào rồi mà ngươi còn nghĩ bậy bạ như vậy “ .

Hương Loan tỏ bộ dáng oan uổng : “ Ta chỉ nói hắn cường tráng , sao lại là chuyện bậy bạ . Ta nghĩ là tư tưởng ngươi không lành mạnh mới đúng . Hải Dương , không nghĩ rằng ngươi cũng đã động xuân tâm rồi “ .

Hải Dương lườm nàng : “ Thận hết biết . Bây giờ còn chưa biết có thể vượt được nguy cơ trước mắt không vậy mà ngươi còn nghĩ viển vông . Không thể nghĩ rằng thú nhân lại chọn từ vị trí này mà công kích , nếu để bọn họ vượt qua Khoa ni á thành , sợ rằng ... “ .

Hương Loan lúc này cũng đã trở nên ưu sầu , nói : “ Bây giờ chỉ có thể hy vọng trì hoãn thêm một ít thời gian mà thôi . Phụ hoàng không biết có thể điều động quân viện trợ đến kịp thời hay không nữa . Thú nhân bây giờ tựa hồ không còn đơn giản như xưa nữa , nếu bọn họ một mặt ra sức công kích Thánh tâm thành , sợ rằng quân cứu viện cũng không thể đến kịp “ .

Hải Dương biến sắc : “ Nếu nói như vậy thì chẳng lẽ mọi chuyện xong hết rồi sao . từ Mễ lan thành đến bắc cương ít nhất cũng phải mất 20 ngày lộ trình , nhanh nhất cũng không có khả năng dưới 10 ngày . Bây giờ đừng nói đến 10 ngày , cho dù một giờ cũng sợ rằng chúng ta không thể trụ nổi “ .

Hương Loan thở dài một tiếng : “ Cũng chỉ biết phụ thuộc vào mệnh trời thôi . Mà cho dù trời sập cũng do nam nhân gánh vác “ . Nói xong , nàng đưa mắt tìm Diệp Âm Trúc .

Thân hình chợt lóe , Diệp Âm Trúc đã trở lại bên người nhị nữ , tuy hắn đã có biện pháp tạm thời ngăn chặn thú nhân nhưng trên mặt hắn lúc này một tia cao hứng cũng không có .

“ Âm Trúc , tình hình phía dưới thế nào ? Thú nhân đã lên đây chưa ? “ . Hương Loan hỏi .

Diệp Âm Trúc lắc đầu , đáp : “ Chưa đâu . Bọn họ hình như đang tập trung binh lực , có lẽ bởi vì cái chết của những viên nhân đi đầu nên bọn họ chưa dám vọng động . Thú nhân hình như rất cẩn thận “ .

Hương Loan lại hỏi : “ Vậy bao giờ chúng ta đi ? “ .

“ Đợi thú nhân lên núi đã . Hy vọng những thân cây đại thụ đổ xuống có thể gây cho họ chút tổn thất . Chúng ta ở trê này có lợi thế là rừng cây rậm rạp , bọn họ phải leo dốc đứng , hơn nữa còn bị thân cây đại thụ ngăn cản , nhưng ta sợ rằng cách này cũng không có tác dụng mấy . Nếu có lửa thì tốt quá , bây giờ là cuối thu đầu đông , rất thích hợp cho việc dùng hỏa công . Ngày hôm qua ta còn hỏi Áo Lợi Duy Lạp đại ca về cách chiến đấu lợi dụng hỏa công . Đáng tiếc chúng ta không có hỏa hệ ma pháp sư “ .

“ Ai nói là không có lửa nào ? “ . Một thanh âm vang lên khiến ba người chú ý . Họ xoay người nhìn lại đã thấy Tô lạp trở về .

Sắc mặt Tô Lạp lúc này có chút tái nhợt , không ngừng thở dốc , trên mặt khó có thể che dấu sự mệt mỏi . Tiểu long Ngân Tệ vẫn thoải mái ở trên vai hắn , thân thể mũm mĩm đáng yêu , thỉnh thoảng còn dùng tiểu trảo nghịch những sợi tóc của Tô Lạp .

“ Tô Lạp , sao ngươi lại quay trở lại ? “ . Diệp Âm Trúc kinh ngạc hỏi .

Tô lạp lúc này đã đến bên cạnh Diệp Âm Trúc , ngồi xuống nghỉ ngơi : “ Ta đã báo tin cho Áo Lợi Duy Lạp , sau đó lại sợ các ngươi ở lại gặp nguy hiểm nên quay trở lại luôn . Âm Trúc , ngươi chuẩn bị thân cây đổ đối phó với thú nhân sao ? “ .

Diệp Âm Trúc gật đầu : “ Bên kia là dốc đứng , dễ thủ khó công , chúng ta có thể trì hoãn tốc độ tiến quân của thú nhân một chút . Ta làm thế này để cho Áo Lợi Duy Lạp đại ca có thêm thời gian chuẩn bị . Hắn nghe xong tình huống phẩn ứng thế nào ? “ .

Tô Lạp cười khổ cói : “ Còn có thể thế nào nữa ? Chúng ta tổng cộng chỉ có 500 long kỵ binh , thêm cả đệ tử học viện là 600 , số quân thủ thành của Khoa ní á thành thì không tính làm gì . Bây giờ hắn đã dụng ma pháp thông báo tình hình cho Thánh tâm thành biết . Phản ứng của Thánh tâm thành ra sao ta cũng không biết , hắn vừa truyền tin tức đi là ta đã quay trở lại rồi “ .

“ Cám ơn ngươi , Tô Lạp ! “ . Trong mắt Diệp Âm Trúc tràn ngập những tia quang mang xúc động .

Tô lạp bĩu môi , nói : “ Cám ơn gì ? Ngươi quên những lời ngươi nói với ta rồi sao ? “ .

Hai người bốn mắt nhìn nhau , không nhịn được cùng mỉm cười . Đúng lúc này , Diệp Âm Trúc phát hiện thú nhân đã bắt đầu di chuyển . Bốn người ở trên quan sát , thấy từng hàng thú nhân chỉnh tề đang nhằm phía đỉnh núi đi tới , mục tiêu rõ ràng là Khoa ni á thành . Đi đầu lúc này không phải là những viên nhân nữa mà là những báo nhân với tốc độ cực nhanh . Số lượng cực đông , không thể ước lượng được là bao nhiêu . Theo sau báo nhân là hổ nhân và viên nhân , còn đám bỉ mông cự thú không cử động , chỉ ở bên sườn núi đối diện quan sát tình hình .

Tô Lạp quay sang Diệp Âm Trúc hỏi : “ Chúng ta nên làm gì bây giờ ? “ .

“ Vừa rồi ngươi nói là có lửa , phải chăng từ Ngân Tệ ? “ .

Tô Lạp gật đầu xác nhận : “ Ngân Tệ mặc dù còn rất nhỏ nhưng nó ít nhất có thể phát ra xích cấp hỏa hệ ma pháp , mặc dù không thể tấn công , nhưng dùng để thiêu đốt đồ vật thì dư sức . Bây giờ đang là mùa khô , thân cây cũng dễ đốt hơn “ .

Diệp Âm Trúc quyết định thật nhanh : “ Tốt lắm , chúng ta hãy dùng hỏa công thử xem sao . Bất luận có thể thành công hay không , chúng ta cũng trở về Khoa ni á thành “ .

Tô Lạp cho Ngân Tệ rời khỏi vai mình , xoa xoa đầu nó , hỏi : “ Ngươi đã chuẩn bị xong chưa ? “ .

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 24

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự