Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 116 Sát lục âm nhận ( Phần 3 )

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 1738 chữ · khoảng 6 phút đọc

Tô Lạp đi tới bên cạnh Diệp Âm Trúc , nhéo hắn một cái thật đau ở tay , ân cần hỏi : “ Ngươi không sao chứ ? “ .

Diệp Âm Trúc cười khổ lắc đầu , đáp : “ Chúng ta đi mau thôi . Nguyên lai giết chóc lại có cảm giác thống khổ như vậy “ .

Tô Lạp than nhẹ một tiếng : “ Vì bảo vệ bản thân , đôi khi không tránh được giết chóc . Sau này ngươi sẽ quen với những việc này thôi . A ! Ngươi xem “ . Hắn đột nhiên giật mình chỉ về phía dưới chân núi .

Bốn người cùng nhìn về phía đó và sắc mặt tái mét lại . Ngay dưới chân núi , sườn núi , khắp nơi đều có thú nhân , đi đầu chính là một số lượng khổng lồ viên nhân tại sườn núi , sau đó là những thân thể cao gần ba thước , bộ lông màu vàng đan xen những vạch màu đen chạy dọc khắp cả thân thể . Xen lẫn trong đó là những thú nhân cao gần hai thước , tốc độ cực kỳ nhanh , đang chạy theo viên nhân phía trước nhằm hướng đỉnh núi tiến tới , hiển nhiên đã nghe được tiếng chém giết từ trên đây vọng xuống .

“ Hình như là hổ nhân và báo nhân , tất cả đều là chủ lực cuả thú nhân tộc , hơn nữa còn cường đại hơn cả viên nhân nữa cơ . Trời ạ ! Thú nhân tộc rốt cuộc muốn làm gì đây ? “ . Tô Lạp thầm nuốt nước bọt .

Hương Loan đột nhiên kinh hô : “ Bỉ mông cự thú ... bỉ mông cự thú “ .

Đi sau cùng đội ngũ thú nhân là bỉ mông cự thú , thân hình khổng lồ cao mười lăm thước dưới ánh mặt trời tỏa ra quang mang màu xám . Từ trên đỉnh núi bốn người Âm Trúc cũng cảm thấy cự kỳ kinh sợ . Số lượng bỉ mông cự thú khoảng chừng hơn 100 , hơn nữa hổ nhân , báo nhân , viên nhân tam đại cường lực binh chủng , toàn bộ số này ít nhất phải tương đương với 1/3 thực lực của Lôi thần bộ lạc .

“ Đi mau “ . Diệp Âm Trúc lúc này cũng không ngại xấu hổ nữa , hai tay vòng qua hông Hải Dương và Hương Loan kéo đi . Tô Lạp cũng nhanh chóng đuổi theo .

Khi thấy thân ảnh Tô Lạp đã đuổi kịp mình , Âm Trúc trầm giọng nói : “ Tô Lạp , tốc độ ngươi nhanh nhất , mau trở về Khoa ni á thành báo tin . Đám thú nhân này chắc chắn muốn công kích Khoa ni á thành , không nghĩ tới bọn họ không ngại địa hình hiểm trở mà công kích đến đây , xem ra quân đội đã quá khinh thường rồi . Lần chiến tranh với thú nhân này sợ rằng không đơn giản như vậy . Từ khoa ní á thành đến Mễ lan đế quốc là con đường đơn giản nhất mà quân đội không hề phòng bị , nếu thú nhân chiếm được Khoa ni á thành , sợ rằng có thể xuyên thẳng vào bình nguyên , muốn ngăn cản được bọn họ thì Mễ lan đế quốc phải tổn thất trầm trọng “ .

Mỗi ngày đều nghe Áo Lợi Duy Á giảng giải tình hình quân sự , hắn đối với bản đồ tác chiến cực kỳ quen thuộc , dễ dàng đoán ra mục đích của quân đội thú nhân tộc . Phổ lợi á bình nguyên có thể nói là nơi sản xuất nhiều lương thực nhất của Mễ lan đế quốc , đất đai phì nhiêu , có đại thành thị buôn bán cực kỳ phát đạt . Nhiều năm qua ở trong đại lục yên ổn , lực phòng vệ của tòa thành này là con số 0 tròn trĩnh , đừng nói là chủ lực quân đoàn của thú nhân tộc cùng bỉ mông cự thú , cho dù chỉ là một quân đội bình thường cũng có thể dễ dàng công hãm thành thị này , có thể nói Phổ lợi á là huyết mạch của Mễ lan đế quốc , nếu mất đi thì tổn thất vô cùng nghiêm trọng .

Tô Lạp do dự một chút rồi nói : “ Ta đi trước , vậy còn các ngươi ? “ .

Diệp Âm Trúc vội la lên : “ Không còn thời gian đâu , ngươi đi mau đi . Phải có chút thời gian chuẩn bị chúng ta mới có thể có cơ hội ngăn trở bọn họ . Nói cho Áo Lợi Duy Lạp đại ca , bảo hắn mau đến Thánh tâm thành cầu viện , nếu không sẽ không kịp nữa . Thú nhân bây giờ còn chưa đến , nhanh đi “ .

Tô Lạp biết Diệp Âm Trúc nói đúng , cắn chặt môi , thân thể tăng tốc , dưới tác dụng của vĩnh hằng thế thân khôi lỗi phát huy đến cực hạn , nhằm hướng Khoa ni á thành lao nhanh tới .

Tại lều trung ương của Lôi thần bộ lạc .

Tù trưởng Lôi thần bộ lạc là một sư nhân cường đại , có thể nói là chiến sĩ cường đại nhất trong vương tộc và Lôi thần bộ lạc , lực lượng hoàn toàn có thể so sánh cùng với bỉ mông cự thú . Thân thể cao hơn ba thước , toàn thân tỏa ra khí thế bức nhân , đôi mắt chứa đầy những tia quang mang uy mãnh , còn có vài phần âm hiểm , hiển nhiên hắn không giống với thú nhân bình thường có suy nghĩ đơn giản .

Bàn tay hắn chậm rãi mở bản đồ trải ra toàn bàn , trong mắt hiện lên một chút đắc ý . “ Người của chúng ta hẳn là đã đến vùng núi Phiên việt bố luân nạp rồi , chỉ cần ra được Bố luân nạp sơn khẩu , tài phú cực lớn của Mễ lan đế quốc chắc chắn sẽ thuộc về Lôi thần bộ lạc chúng ta . Đến lúc đó , cho dù Sở la môn có hùng nhân cùng Chiến thần yếu tắc có hổ nhân cũng không thể chống lại thực lực của Lôi thần bộ lạc chúng ta . Cực bắc hoang nguyên sẽ thống nhất dưới tay Cổ Đế ta . Hảo , thật sự là quá tốt . Ai Mạc Sâm tiên sinh , người quả là báu vật của Lôi thần bộ lạc chúng ta , nếu không có người đề cử , sợ rằng ta cũng không thể nghĩ đến phương pháp trực tiếp đột kích vào Mễ lan đế quốc “ .

Đứng bên trái Cổ Đế là một nhân vật toàn thân được che phủ bởi cái áo choàng màu lam chùm kín đầu , hoàn toàn không nhìn rõ mặt mũi , nhưng chiều cao chỉ tương đương với một người bình thường . Thanh âm của hắn phát ra , giọng trầm thấp có pha thêm chút lạnh lùng , âm hiểm : “ Ca ngợi Lôi thần , đây là sự chiếu cố của Lôi thần đối với con dân của người . Bây giờ chúng ta phải tạo áp lực thật lớn ở mặt trước , để cho bọn họ có phát hiện ra chúng ta đã xâm nhập được vào Mễ lan cũng không thể phái nhiều long kỵ binh đi ứng phó . Chỉ có như vậy chúng ta mới thu được thêm nhiều tài phú . Ta nghĩ lần này quân đội của ngài đã được ta đưa cho mười cái không gian giới chỉ sẽ nhanh chóng đầy ắp đem về dâng cho ngài “ .

Cổ Đế ha hả cười : “ Đúng , người nói đúng , mười không gian giới chỉ có thể vét sạch cả một thành thị , ta tin rằng chẳng bao lâu nữa người dân của ta có thể chứng kiến tài sản của Mễ lan có nhiều đến cỡ nào “ .

Nói đến đây , hàn quang trong mắt hắn chợt lóe : “ Bất quá ta dường như không thấy Pháp lam có sự phản ứng nào . Ai Mạc Sâm tiên sinh , người nói xem nếu chúng ta công kích các thành thị phía bắc của Mễ lan đế quốc thì có gặp phải sự phản ứng của Pháp lam không ? Nếu như vậy thì chúng ta không thể chống chọi lại được . Tổ tiên ta đã dặn rằng thủy chung không thể chống lại Pháp lam “ .

Ai Mạc Sâm mỉm cười , nói : “ Không , đương nhiên sẽ không . Pháp lam thất tháp sẽ không dễ dàng can thiệp vào chuyện của đại lục , mà Mễ lan lại là đệ nhất đế quốc của Long khi nỗ tư đại lục , cho dù lần này ngài lấy được rất nhiều tài phú , đối với họ tổn thất chẳng đáng là bao . Có khi họ yếu đi thì Pháp lam càng mừng ấy chứ , nam bắc cân bằng thì địa vị của Pháp lam càng thêm ổn định “ .

Cổ Đế gầm nhẹ một tiếng : “ Pháp lam còn cần sự cân bằng hay sao ? Sợ rằng quân đội của cả đại lục cùng đứng lên cũng không thể đối kháng lại với họ . Truyền mệnh lệnh của ta , toàn thể quân đoàn lang kỵ binh xuất phát , đánh sâu vào phòng tuyến của Mễ lan đế quốc cho ta . Sư nhân thân vệ đoàn , bỉ mông quân đoàn , ngưu đầu nhân quân đoàn , bán nhân mã cung tiễn quân đoàn cùng ta xuất phát , mục tiêu là Thánh tâm thành . Mã Nhĩ , lần này ta sẽ cho ngươi biết thế nào là thất bại thảm hại , khi ngươi phát hiện ra mục tiêu thật sự của chúng ta sợ rằng quân đoàn cướp bóc của chúng ta đã trở về rồi . Ha ha , ha ha ha ha ... “ .

Trên một thân cây đại thụ tại đỉnh núi , Diệp Âm Trúc không ngừng quan sát xung quanh . Sau khi Tô lạp đi , hắn cũng không trở về Khoa ni á thành mà tạm thời dừng lại ở đây .

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 18

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự