Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 112 Thú liệp kinh kiến ( Phần 3 )

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 1724 chữ · khoảng 6 phút đọc

“ Không cần giải thích nữa , đi thôi “ . Tô Lạp trừng mắt nhìn Âm Trúc một cái , hung hăng đi đầu .

Diệp Âm Trúc chỉ có thể cười khổ , xấu hổ mang theo Hương Loan và Hải Dương nhị nữ đi theo . Thực lực hắn bây giờ so với trước kia đã tăng lên không ít , mặc dù phải mang thêm hai người nhưng thừa sức đi theo Tô Lạp không chút khó khăn .

Hương Loan và Hải Dương cảm nhận được từ tay Âm Trúc truyền đến một cỗ đấu khí nhu hòa , nâng thân thể các nàng lên một cách dễ dàng , tựa hồ như hai nàng đối với Âm Trúc không có một chút sức nặng nào vậy . Cảnh vật xung quanh không ngừng thay đổi , mặc dù có hơi lạnh một chút nhưng cảm giác phi hành quả thực rất kích thích đối với hai nàng .

Men theo sườn núi , nửa giờ sau Diệp Âm Trúc và Tô Lạp đã lên đến đỉnh ở độ cao 1000 thước . Trên đỉnh núi không khí lạnh hơn dưới kia nhưng cũng rất thanh tân .

“ Thoải mái quá ! “ . Hương Loan hưng phấn kêu lên , dựa người vào vai Âm Trúc hỏi : “ Chúng ta sẽ làm gì tiếp theo đây ? “ .

Âm Trúc chưa kịp trả lời thì Tô Lạp ở phía trước đã lên tiếng : “ A, sao lại có nhiều dã thú đến vậy ? “ .

Diệp Âm Trúc nhìn theo hắn , quả nhiên mặt bên kia của chân núi có một khu rừng nhỏ , số lượng dã thú rất nhiều , nhưng vừa thấy người là bỏ chạy tán loạn . Những dã thú này thuộc nhiều chúng loại khác nhau , lớn có bé có , nhưng giờ đây đang lâm vào trong trạng thái khủng hoảng , sợ hãi .

“ Đi ! “ . Tô Lạp khẽ quát một tiếng , thân thể giống như một tia chớp màu xám , trong chớp mắt nhằm hướng chân núi lao đi . Tốc độ của hắn quả thực king người , đến Diệp Âm Trúc đạt đến hoàng trúc ngũ giai cũng phải cảm thán .

Hương Loan kinh hô : “ Nhanh quá , không hổ danh là thích khách hệ . Âm Trúc , chúng ta cũng đến đó xem một chút đi “ .

“ Hảo “ . Diệp Âm Trúc thúc giục đấu khí , mang hai người đuổi theo Tô Lạp , rất nhanh chóng cũng đã xuống được chân núi .

Tô Lạp lúc này đã bắt đầu hành động , thân ảnh của hắn như hư ảo bởi tốc độ quá nhanh , hữu thủ cầm một chủy thủ màu đen , cứ mỗi lần vung tay ra là có một dã thú gục xuống . Diệp Âm Trúc từ xa quan sát thấy chủy thủ của Tô Lạp xẹt qua cổ họng của những dã thú , chúng không kịp kêu một tiếng , thân thể đã gục xuống , máu tươi phún đầy ra . Bất kể là loại dã thú nào cũng không thể chịu nổi một kích của Tô Lạp . Tô Lạp dường như muốn đem sự khó chịu lúc nãy phát tiết lên đám dã thú , chỉ trong chốc láy mà đã có hơn mười dã thú gục ngã , trong không khí lạnh như bằng phảng phất mùi máu tanh .

Diệp Âm Trúc có chút không đồng tình , hắn định gọi Tô Lạp lại nhưng động tác của Tô Lạp quá nhanh , mắt hắn còn không thể nhìn rõ thân ảnh của Tô Lạp .

“ Oa , lợi hại quá ! Đã lâu không thấy một thích khách lợi hại như vậy . Xem ra lúc nãy hắn tự hào về đấu khí của mình cũng không phải là khoe khoang “ . Hương Loan cũng đã phản ứng , thấy cảnh tượng này nàng cực kỳ hưng phấn . Buông tay rời khỏi Âm Trúc , nàng lấy ra từ không gian giới chỉ một cây đàn tỳ bà , hữu thủ khẽ gẩy , lục quang lóe ra , những đợt bạo âm hướng tới đám dã thú đang chạy trốn công kích .

Đây là lần đầu tiên Âm Trúc thấy Hương Loan thi triển ma pháp , nàng khống chế bạo âm vô cùng chuẩn xác , mỗi một tiếng bạo âm vang lên lại có một dã thú gục ngã không dậy nổi . Ở khu rừng này chỉ có các loại dã thú cấp thấp , làm sao có thể chịu nổi những đợt bạo âm của nàng công kích đây . Mà cây tỳ bà nàng sử dụng bây giờ cũng tỏa ra ngân quang , xem ra không phải là vật tầm thường .

Hương Loan giống như là đang so tài cùng Tô Lạp , hai người không ngừng ra tay công kích , số dã thú gục ngã bây giờ cũng phải 100 con . Điều khiến Hương Loan giật mình là Tô Lạp công kích bằng chủy thủ đương nhiên không thể nhanh bằng nàng sử dụng bạo âm công kích , vậy mà số dã thú Tô Lạp giết được lại nhiều hơn nàng .

Hải Dương không gia nhập vào đợt săn bắn này , nàng thủy chung vẫn đứng bên cạnh Diệp Âm Trúc , bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy tay hắn như sợ hắn chạy mất .

“ Tô Lạp , Hương Loan học tả , đủ rồi . Chúng ta mặc dù có không ít người nhưng dù sao cũng không thể ăn được nhiều đến vậy , dừng tay thôi “ . Diệp Âm Trúc cao giọng hô . Dã thú thân hình không nhỏ , dù mấy người có không gian giới chỉ sợ rằng cũng không thể chứa nổi , mà hơn nữa giết nhiều quá ăn cũng không hết .

Thân ảnh màu xám chợt lóe , Tô Lạp đã đi về bên cạnh hai người bọn họ , chủy thủ màu đen trong tay hắn ngay cả một giọt máu cũng không dính , sắc mặt thản nhiên như không , nhịp hô hấp vẫn đều đặn , cứ như là từ nãy đến giờ hắn chưa hề ra tay vậy .

Còn Hương Loan thì liên tục phóng thích tinh thần ma pháp , lúc này đã có chút mệt mỏi , thu hooig tỳ bà , liếc nhìn Tô Lạp , nói : “ Ngươi thực sự là quái vật máu lạnh “ .

Tô Lạp thản nhiên trả lời : “ Cảm ơn ngươi đã khen . Thích khách đều có máu lạnh cả “ .

Diệp Âm Trúc mang theo Hải Dương tiến lên , vừa đi nhặt các con thú gục ngã bỏ vào không gian giới chỉ , vừa nói : “ Bên này sao lại có nhiều dã thú đến vậy ? Các ngươi xem , trên núi còn không ít dã thú xuống đây , cho dù là mùa đông đến , dã thú cũng không cần phải di chuyển gấp đến vậy . Chẳng lẽ có nguyên do nào khác chăng ? “ .

An Nhã đã đưa cho hắn một không gian giới chỉ bên trong rất rộng lớn , lại có thể phân cách không gian , cho nên cũng không sợ máu dã thú làm vấy bẩn hải nguyệt thanh huy cầm . Đúng như lời hắn nói , từ xa quan sát thấy không ít dã thú đang di chuyển về phía bọn hắn đang đứng , mặc hco Tô Lạp và Hương Loan vừa giết nhiều như vậy , bọn chúng cũng không ngừng tiến lên , những con thú bỏ chạy lúc trước cũng đã bắt đầu quay trở lại .

Tô Lạp gật đầu nói : “ Việc này quả thực bất thường . Các ngươi ở đây chờ ta đi xem xét tình hình “ .

Diệp Âm Trúc vội can ngăn : “ Chúng ta cùng đi , nhiều người dù sao cũng dễ chiếu cố lẫn nhau hơn “ . Hắn không biết tại sao trong lòng hắn có một dự cảm cực kỳ không tốt . Từ khi còn bé hắn đã luyện cầm ở trong rừng trúc , đối với dã thú cũng có hiểu biết đôi chút , nay dã thú lại có biểu hiện là thường như vậy , trong rừng sâu kia chắc chắn phải có chuyện gì xảy ra .

Tô Lạp nhìn thoáng qua Hương Loan và Hải Dương , nói : “ Vậy ngươi phải cẩn thận một chút khi bảo vệ các nàng ấy , khi gặp cường đại ma thú , ta sẽ đón đầu nó , ngươi đem hai nàng ấy chạy trước đi . Ngân Tệ , ra đi “ . Vừa nói , Tô Lạp vừa vỗ vỗ vào ngực mình .

Ngân quang chợt lóe , thân hình một thước rưỡi của tiểu long rơi bịch một cái xuống đất , long trảo nhỏ xíu đang dụi dụi đôi mắt của mình , xem bộ dáng là vừa mới ngủ dậy . Bộ dạng của nó bây giờ quả thực tức cười , vừa mới tỉnh táo đôi chút đã chạy đến dùng hai tiểu trảo ôm lấy chân Tô Lạp : “ Không , mụ mụ , bên ngoài lạnh lắm , con muốn ngủ “ .

Nghe Ngân Tệ gọi Tô Lạp là ‘ mụ mụ ‘ , Diệp Âm Trúc cố gắng nhịn cười , cả người rung lên bần bật , trong khí Hương Loan và Hải Dương ngốc trệ nhìn tiểu long trước mặt .

Hải Dương kinh hô : “ Đây là long sao ? “ .

Hương Loan ngây ngốc trả lời : “ Đúng vậy , chính là long , hơn nữa còn là ngân long cao quý . Nó còn nhỏ như vậy mà đã biết nói đã chứng minh trí tuệ cùng thân phận của nó . Nhưng vì sao nó lại gọi Tô Lạp là ‘ mụ mụ ‘ ? “ .

Diệp Âm Trúc đến bây giờ không thể nhịn được nữa , bật cười , nói : “ Tiểu tử kia đã trực tiếp ấp trứng , sau khi trứng nở tiểu long nhìn thấy Tô Lạp đầu tiên . Có thể đó là nguyên nhân nó coi Tô Lạp là mẹ nó “ .

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 25

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự