Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)
Truyện chưa được công bố

Chương 16

Bạn đang đọc Cách Cách Bất Nhập - Vu Triết (Edit) của Vu Triết

Phiên bản Dịch · 3832 chữ · khoảng 13 phút đọc

Trong giọng nói Hạng Tây mang theo nôn nóng cùng đứt quãng khó nghe khiến Trình Bác Diễn thực bất đắc dĩ, nói nửa ngày rồi cũng không nghe ra được Hạng Tây rốt cuộc muốn nói cái gì, chỉ đành phải đánh gãy câu nói mang theo roẹt roẹt của Hạng Tây: "Cậu rốt cuộc là gặp phải chuyện gì? Gấp không? Hay để tôi giúp cậu gọi cảnh sát đi?"

"Không cần gọi cảnh sát! Đừng gọi!" Hạng Tây bên kia hô một tiếng.

"A nghe được nghe được, nhanh lên! Nói cho tôi biết cậu đang ở đâu, gặp phải chuyện gì?" Trình Bác Diễn cuối cùng cũng nghe được một câu đầy đủ nội dung, quả thực có loại cảm giác cao hứng không sao hiểu được.

"Tôi......Phố kia...... Kỳ thật......" Âm thanh bên Hạng Tây lần nữa trở lại nguyên trạng.

"Được rồi, đừng nói nữa nghe không rõ," Trình Bác Diễn thở dài, nghĩ nghĩ đột nhiên hô lên, "Chỉ số thông minh của tôi đều bị cậu làm cho triệt tiêu rồi! Cậu đừng gọi nữa, gửi tin nhắn! Gửi tin nhắn cho tôi!"

Bên kia Hạng Tây lập tức cúp điện thoại.

"Aiz......" Trình Bác Diễn cau mày, kéo ngăn tủ ra lấy áo khoác mặc vào, ngẫm nghĩ lại từ trong ngăn kéo cầm ra ít tiền mặt, sau đó mở cửa phòng đi ra ngoài.

Bên Hạng Tây không thể nghe ra là đang xảy ra chuyện gì, nhưng Trình Bác Diễn vẫn quyết định đi một chuyến. Bản thân anh quả thật cũng không biết mình rốt cuộc là uống lộn thuốc hay là quá thánh phụ, khi không lại từ bỏ một ngày nghỉ đi quản ba cái chuyện rỗi hơi này.

Ngồi trong xe đợi nửa ngày Hạng Tây vẫn chưa nhắn tin qua, Trình Bác Diễn đột nhiên sực nhớ đến một chi tiết.

Việc Hạng Tây thất học chỉ nhận biết được vài chữ...... Hẳn là thật sự rồi.

Lại qua một lúc lâu điện thoại mới rốt cuộc vang lên, Hạng Tây cuối cùng cũng gửi tin nhắn qua được.

Tôi bị ngừi khóc ở trong phồng ra khung được, anh có thể giứp tôi tiềm cái chìa khóc đêm đến đây mở cửa khung.

Tin nhắn có kèm theo địa chỉ, toàn bộ tin nhắn kèm địa chỉ này Trình Bác Diễn phải nhìn qua vài lần, đem lỗi chính tả tự động chỉnh sửa một hồi mới xem như hiểu được đại khái, chỉ là vẫn không thể nhìn ra được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì từ nội dung tin nhắn này.

Trình Bác Diễn mở ra định vị chỉ đường, sau khi tra ra được đại khái tuyến đường liền nhắn lại: Bây giờ tôi bắt đầu đi, khoảng 40 phút nữa tới.

Đây là một địa chỉ ở trong thành phố, cách chỗ Trình Bác Diễn cũng không xa lắm, cách nhà hàng Phong Ba trang vậy mà lại rất gần.

Suốt quãng đường Trình Bác Diễn lái xe điện thoại vẫn luôn rất an tĩnh, Hạng Tây không gọi lại hay nhắn tin đến nữa, cảm giác giống như không hề có chuyện gì xảy ra.

Trình Bác Diễn bắt đầu suy xét xem nếu thật sự chỉ là không cẩn thận bị nhốt ở trong phòng, anh sau khi đi tìm thợ khóa đến mở cửa xong có nên mắng cho Hạng Tây một trận không, được cả một ngày nghỉ lớn lao như vậy mà lại phải đi làm mấy cái chuyện không đâu này.

Sau khi lái đến tiểu khu kia, Trình Bác Diễn phải chạy vài vòng xung quanh mới tìm thấy chỗ đậu xe, xuống xe nhìn quanh bốn phía cũng không thấy có tiệm sửa khóa nào, đành phải lên trên tìm ra địa chỉ rồi tính tiếp.

Phòng Hạng Tây nói là ở tầng bảy trên cùng, không có thang máy, Trình Bác Diễn một bên vừa leo cầu thang vừa thầm nghĩ đến việc chân Hạng Tây như vậy mà có thể thật sự leo nổi từ tầng một đến tầng bảy sao......

Lúc đi đến tầng thứ sáu, nghe được lầu trên truyền xuống tiếng người chửi bậy.

Trình Bác Diễn dừng chân, này không phải giọng Hạng Tây, là một giọng nam lạ hoắc.

"Thông minh lắm! Mẹ nó còn biết trộm điện thoại!" Người này mắng chửi rất dữ dội, "Thật không hổ là người ở Đại Oa Lí lớn lên, trộm đồ thật sự là vô tung vô ảnh mà! Tao thật là không biết đó!"

Trình Bác Diễn nhíu nhíu mày, cảm giác nếu người này là đang nói với Hạng Tây, vậy chẳng khác nào bản thân đang tự tìm phiền toái cho mình rồi.

"Không sao! Gọi cho ai? Viện binh à? Gọi tới rồi thì để tao nhìn xem, để tao coi mày gọi được cái thá gì đến cứu mày, không có Bình thúc thì mày cũng chỉ là thứ vô dụng thôi!"

Trình Bác Diễn lên tới tầng bảy, ngoài hành lang phơi đầy cải trắng cùng hành tây, bốn cửa phòng trọ đều đóng lại không thấy được người, tiếng người vừa mắng chửi kia cũng im bặt.

Trình Bác Diễn đứng ngoài hành lang một lúc, không còn nghe thấy gì cả, địa chỉ kia của Hạng Tây chỉ cung cấp vị trí phòng ở tầng bảy, cụ thể phòng nào thì không viết, anh đành cao giọng hô hai tiếng: "Hạng Tây? Hạng Tây!"

"A——" Bên phải không biết từ trong phòng nào đột nhiên truyền ra giọng Hạng Tây, "Chỗ này! Ở đây nè——"

"Chỗ nào?" Trình Bác Diễn hướng bên phải đi qua. Thành thật mà nói giọng Hạng Tây lúc gào lên làm anh có chút giật mình, không nghĩ rằng giọng Hạng Tây còn có thể cao như vậy.

Hạng Tây không trả lời, một cánh cửa phòng mở ra, là một thanh niên khoảng hai mươi mấy. Trời hôm nay khá lạnh, người này vậy mà lại chỉ mặc một cái áo ba lỗ.

Trình Bác Diễn dừng bước, cùng người này mặt đối mặt nhìn thoáng qua, người này nhìn chằm chằm anh không nói lời nào, anh bèn hô thêm một tiếng: "Hạng Tây? Là phòng này à?"

"Phải phải phải!" Tiếng Hạng Tây mà truyền tới rõ ràng rành mạch, sau liền có hơi lo lắng lại tiếp một câu, "Ca anh đi một mình à?"

"Không lẽ tôi còn phải mang cảnh sát đến?" Trình Bác Diễn nói, người thanh niên trước mắt này vẫn không nói lời nào, cũng không tránh ra, cứ như vậy ngăn trước mặt anh. Trình Bác Diễn rơi vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan bèn hô lên hỏi, "Ở đây có một người... áo ba lỗ, là bạn cậu à?"

"Anh muốn làm gì?" Áo Ba Lỗ rốt cuộc cũng mở miệng, trước khi Hạng Tây trả lời nhìn chằm chằm Trình Bác Diễn không khách khí hỏi.

"Tìm Hạng Tây." Trình Bác Diễn trả lời rất đơn giản, người này bất kể là có quan hệ gì Hạng Tây, tóm lại nhìn liền biết cũng không phải cái người tốt lành gì. Trình Bác Diễn trời sinh đối với loại tạo hình này vốn không có hảo cảm, nếu không phải Hạng Tây cả ngày kêu ca kêu đến đáng thương như vậy, lúc này anh cũng thật sự sẽ không quản.

"Anh là gì của cậu ta?" Áo Ba Lỗ từ trên xuống dưới đánh giá anh.

Trình Bác Diễn im lặng, bản thân cũng không có kiên nhẫn ở chỗ này dây dưa, đành bước lên đẩy nhẹ vai Áo Ba Lỗ một cái, trực tiếp lách người đi vào trong phòng.

Vừa bước vào liền nhìn thấy Hạng Tây đứng ở buồng trong, hai tay nắm lấy song sắt trước mặt, nháy mắt bỗng có loại cảm giác như bản thân đường xá xa xôi đi tới đây thăm tù vậy.

"Ca," Hạng Tây vừa thấy Trình Bác Diễn tiến vào liền duỗi cánh tay ra ngoài song sắt hướng anh vẫy vẫy, lại thấp giọng nhanh hỏi, "Không phải nói anh tìm thợ khóa đến sao? Một mình anh chạy đến đây xảy ra chuyện gì thì làm sao!"

"Nếu có thì cũng đã xảy ra rồi," Trình Bác Diễn quay đầu lại nhìn lướt qua Áo Ba Lỗ đi theo phía sau, đoạn bước đến trước cửa sắt nhìn nhìn, quay đầu duỗi tay hướng Áo Ba Lỗ, "Chìa khóa."

"Đàm Tiểu Khang! Nhanh mở cửa cho tao!" Hạng Tây cũng hô một tiếng.

"Ha, có người chống lưng cho thì đúng là khác liền," Đàm Tiểu Khang đứng không nhúc nhích, phi thường khó chịu mà nói một câu, "Còn ca này ca nọ."

"Mày còn muốn cái gì đây! Không chịu để yên đúng không!" Hạng Tây có chút không kiên nhẫn nói.

"Chìa khóa." Trình Bác Diễn nhíu nhíu mày, cái tình huống giằng co với lưu manh này anh ăn không tiêu, cảm giác có hơi mất mặt.

"Không đưa," Đàm Tiểu Khang trả lời rất dứt khoát, "Có ngon thì báo cảnh sát đi!"

Trình Bác Diễn không để ý đến hắn nữa, xoay mặt nhìn Hạng Tây: "Tại sao cậu ta nhốt cậu?"

"Nó biến thái!" Hạng Tây vừa nhớ đến chuyện đêm qua liền bắt đầu nổi lửa.

"Tao thao, mắc gì ông đây lại thành biến thái!" Đàm Tiểu Khang nhảy đến trước cửa sắt, "Mày nghĩ mày là ai chứ, sờ không được đụng không được à!"

" Đúng! Là mày thì sờ không được đụng không được!" Hạng Tây đạp cửa một cái, "Cút mẹ mày đi biến thái!"

"Được rồi," Trình Bác Diễn xem như đã hiểu được đầu đuôi câu chuyện, im lặng cau mày liếc mắt nhìn Hạng Tây một cái, đi qua bắt lấy cánh tay Đàm Tiểu Khang, "Chìa khóa, đừng ép tôi ra tay."

Đàm Tiểu Khang vốn là không dám động thủ, bị Trình Bác Diễn túm một cái nhất thời liền nóng nảy, ngay tức khắc vung cánh tay hướng lên mặt Trình Bác Diễn: "Mẹ nó mày tuổi gì!"

"Tuổi lớn nhất!" Trình Bác Diễn tránh được cánh tay hắn, miếng kiên nhẫn cuối cùng cũng theo gió bay xa, đem Đàm Tiểu Khang đẩy lên sô pha, thuận tay cầm lấy cái thắt lưng không biết của ai vắt trên sô pha hung hăng đánh lên cánh tay Đàm Tiểu Khang, "Chìa khóa đâu!"

"Giết người! Bớ người ta hành hung......" Đàm Tiểu Khang vừa gào vừa giãy giụa, cong chân thụi một cái vào bụng Trình Bác Diễn.

"Ca cẩn thận!" Hạng Tây nóng nảy, nắm cửa sắt lay lay.

Trình Bác Diễn dừng một chút, một đá này của Đàm Tiểu Khang trúng ngay đùi anh, dùng lực không nhỏ, rất đau, anh hít sâu một hơi, bắt lấy cánh tay Đàm Tiểu Khang dùng sức ấn một cái, đầu gối hướng thắt lưng hắn đè xuống.

"A ——" Đàm Tiểu Khang gào một tiếng, một nửa mặt bị ấn xuống sô pha, cánh tay bị ấn ở sau lưng cũng không thể nhúc nhích, chỉ còn lại hai chân là bình an quỳ trên mặt đất.

"Vặn nó! Vặn khớp nó!" Hạng Tây vừa thấy liền kích động, nắm song sắt nhảy cẩng lên, "Vặn cánh tay nó!"

"Cậu câm miệng!" Trình Bác Diễn quay đầu trừng mắt liếc nhìn hắn một cái.

"Chìa khóa ở trong túi nó." Hạng Tây lập tức ngậm miệng không gào nữa, duỗi tay chỉ chỉ.

Lúc Trình Bác Diễn thò tay lấy chìa khóa, tay hơi thả lỏng, Đàm Tiểu Khang lập tức giãy giụa muốn xoay người tiếp tục tấn công.

"Cho cậu cảm thụ một chút," Trình Bác Diễn nhanh chóng dùng đầu gối ấn lên lưng hắn, bắt lấy cổ tay hắn kéo lên trên, dùng ngón tay chọc chọc lên vai hắn hai cái, "Ở chỗ này, tôi chỉ cần đụng một cái liền rời ra."

Đàm Tiểu Khang rít một tiếng, ngẩng mặt trừng mắt nhìn anh.

"Tôi chỉ có một chiêu này thôi, bất quá quen tay hay việc, cậu nếu muốn xem tôi cũng không ngại biểu diễn cho cậu xem," Trình Bác Diễn từ trong túi hắn móc chìa khóa ra, "Không muốn xem thì nằm yên đừng nhúc nhích."

Đàm Tiểu Khang cũng không phải người ghê gớm gì, nghe Trình Bác Diễn nói xong câu đó thì im bặt. Lúc Trình Bác Diễn buông hắn ra cầm chìa khóa đi mở cửa, hắn cũng chỉ dựa vào sô pha hai mắt phóng lửa nhìn trừng trừng.

Hạng Tây đã đem hết đồ đạc của mình bỏ vào trong ba lô, Trình Bác Diễn vừa mở cửa, hắn liền vác balo từ phòng ngủ vọt ra, đi thẳng đến chỗ Đàm Tiểu Khang trên sô pha.

"Làm gì." Trình Bác Diễn một phen túm chặt hắn.

Hạng Tây theo quán tính bị anh túm xoay nửa vòng mới dừng lại, không nói gì.

"Đi." Trình Bác Diễn đem chìa khóa ném lại trên bàn, lôi kéo Hạng Tây ra cửa.

"Từ từ." Hạng Tây dừng lại, cúi đầu lục lọi ba lô.

Trình Bác Diễn nhìn chằm chằm tay hắn, đề phòng hắn từ trong ba lô móc ra hung khí gì đó, bất quá Hạng Tây lục nửa ngày, mới từ sâu trong một góc túi lấy ra một cuộn tiền nhỏ.

Hắn cầm mấy tờ ra đặt trên bàn trà nhỏ cạnh cửa, liếc mắt nhìn Đàm Tiểu Khang một cái: "Tiền nhà tiền điện nước mấy ngày này, cũng không sai biệt lắm."

Trình Bác Diễn lại nhìn hắn đem chỗ còn lại cuộn kỹ nhét vào ba lô, xoay người đi ra.

Sau khi ngồi vào trong xe, Trình Bác Diễn không vội lái đi, hai người ngồi trầm mặc nửa ngày.

"Ca, cảm ơn anh." Hạng Tây ôm ba lô, quay đầu nhìn ngoài cửa sổ nói một câu.

"Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?" Trình Bác Diễn hỏi.

"Đàm Tiểu Khang là...... hàng xóm cũ của tôi ở Triệu Gia Diêu," Hạng Tây cắn cắn môi, "Lúc xuất viện tôi không phải là không có chỗ ở sao, gặp phải nó, liền tạm thời ở nhờ chỗ nó, nó giới thiệu cho tôi đến Phong Ba trang."

"Cậu không có chỗ ở?" Trình Bác Diễn hơi giật mình nhìn hắn, "Lúc xuất viện không phải cậu nói tôi đưa cậu đến Triệu Gia Diêu sao?"

"Anh một hai muốn đưa tôi đi, tôi dù sao cũng phải để anh có chỗ đưa đi chứ," Hạng Tây cười cười, "Tôi...... Thôi không nói, nói cũng không tin, nói chung chính là tôi ở nhờ chỗ nó, kết quả nó biến thái, tối hôm qua một hai muốn sờ tôi, còn nói thích tôi, trời má ghê tởm chết, sau đó nó liền đem tôi nhốt trong phòng, đúng là biến thái mà!"

Trình Bác Diễn cau mày nhẹ khụ một tiếng.

"Sao vậy?" Hạng Tây quay đầu nhìn anh, "Chính là biến thái mà!"

"Phải," Trình Bác Diễn gật gật đầu, có chút bất đắc dĩ, "Biến thái."

"Là không cho tôi nói thô tục đúng không?" Hạng Tây đột nhiên nhớ tới, có chút ngượng ngùng nói, "Tôi nói mười năm rồi, thuận miệng, ở trước mặt anh đã tính là kiềm chế tốt lắm rồi, tôi bình thường nói hai mươi chữ liền có mười tám chữ là tục rồi...... Tôi không nói nữa."

"Sao cũng được," Trình Bác Diễn thở dài, nhéo nhéo ấn đường, "Ý của cậu là, bây giờ cậu không có chỗ để đi, đúng không?"

Đúng vậy, không có chỗ đi.

Cho nên mới gọi cho Trình Bác Diễn.

Hạng Tây cúi đầu, hắn gọi cho Trình Bác Diễn, không chỉ là muốn tìm người tới đem hắn thoát khỏi chỗ Đàm Tiểu Khang.

Trình Bác Diễn là nhận thức của hắn đối với thế giới này, có thể nói, là "Người bình thường" duy nhất, muốn thoát khỏi cuộc sống trong quá khứ, muốn đi được một nước chính xác, hắn phải cần một người như vậy.

Kỳ thật nếu không phải thật sự không còn cách nào khác, hắn cũng không muốn tìm mọi cách lôi kéo Trình Bác Diễn như vậy, đã không có đạo nghĩa còn rất mất mặt, nhưng trước mắt hắn không có cách nào khác, không bắt lấy Trình Bác Diễn, hắn sẽ phải trở về sống trong vũng lầy đó.

"Không có gì," Hạng Tây xoa xoa mũi, lôi kéo khóe miệng cười cười, "Cùng lắm thì đến chỗ cây ATM."

"Cây ATM?" Trình Bác Diễn sửng sốt, "Cướp cây ATM? Cậu suy nghĩ kỹ lại chút đi....."

"Bác sĩ Trình, ngài có thể đem tôi nghĩ theo hướng tốt không?" Hạng Tây kéo dài giọng thở dài, "Tôi đến đó là phải cướp sao? Tôi ở chỗ đó không được à?"

"Ở trong cây ATM?" Trình Bác Diễn trợn mắt quan sát hắn, "Cái này mà cũng gọi là 'nghĩ theo hướng tốt' hả?"

"Khá tốt," Hạng Tây gãi đầu, "Ngày đó nếu không phải ở trong cây ATM gặp phải Đàm Tiểu Khang tới đi tiểu thì chắc giờ tôi vẫn còn chui trong đó, ý mà bị cái chỗ đó nước tiểu......"

"Dừng......" Trình Bác Diễn quả thực sa mạc lời, mở hộc đựng đồ lấy ra gel rửa tay nhỏ vài giọt hung hăng xoa một hồi, sau đó mới khởi động xe, "Đừng nói nữa, trước mang cậu đi ăn chút gì đã."

"Tôi mời anh," Hạng Tây lập tức nói, "Hôm nay lại bắt anh đi một chuyến xa như vậy giải quyết chuyện rách nát này của tôi."

"Không cần, cậu tiết kiệm đi." Trình Bác Diễn nghĩ đến bộ dáng Hạng Tây cẩn thận đem cuộn tiền kia nhét trở lại trong ba lô. Cuộn tiền chắc cũng được mấy ngàn, phỏng chừng là toàn bộ gia sản của Hạng Tây đi.

"Cũng không phải muốn mời anh cái gì sang trọng đâu, sữa đậu nành bánh quẩy bánh chẻo rán gì đó thôi, 20 đồng tiền đủ cho hai đứa mình no căng rồi," Hạng Tây cười cười, "Ca anh để tôi mời một lần đi."

Trình Bác Diễn nhìn hắn một cái: "Vậy tôi muốn ăn tào phớ."

"Không thành vấn đề!" Hạng Tây búng tay một cái, " Để tôi chỉ đường cho anh, chỗ bên Phong Ba trang có một hàng làm ăn đặc biệt ngon luôn, mấy hôm trước tôi mới vừa phát hiện đó."

Trình Bác Diễn từ nhỏ đến lớn chưa từng ra ngoài ăn mấy cái này, toàn là lão mẹ ở nhà làm, ngay cả khi vào đại học rồi cũng không mấy khi ăn ở bên ngoài. Vì Đại học Y khoa ở ngay trong thành phố, lão mẹ liền triển khai biện pháp kêu anh về nhà, sau đó làm cho anh ăn.

Lần cuối ngồi ăn tào phớ ở quán ven đường như này đã là chuyện của năm ngoái rồi.

Anh ngồi xuống bên cạnh một cái bàn hơi ám dầu mỡ, nhìn Hạng Tây chạy qua chạy lại mấy lượt, bưng đến một đống sủi cảo hấp bánh quẩy bánh rán, còn thêm hai chén tào phớ lớn, tiếp theo lại quay người bưng hai cốc sữa đậu nành đi đến.

"...... Chắc ăn không hết rồi." Trình Bác Diễn nhìn đống đồ ăn trước mắt.

"Anh nói thử xem anh ăn được bao nhiêu." Hạng Tây nhìn anh.

"Một chén tào phớ, hai cái bánh quẩy." Trình Bác Diễn nói.

"A?" Hạng Tây ngẩn người, chậc chậc hai tiếng, "Chỉ ăn chút xíu như này chả trách anh đi làm hay mệt mỏi...... Anh ăn đi, anh ăn không hết tôi đều có thể xử lý sạch."

Trình Bác Diễn ăn tào phớ cùng bánh quẩy, bởi vì ngửi thấy sủi cảo hấp rất thơm nên ăn thêm hai nữa, phần còn lại để Hạng Tây ăn sạch.

Lúc từ trong quán nhỏ đi ra, Hạng Tây vuốt bụng ợ một cái, sau đó lén nhìn nhìn Trình Bác Diễn: "Ợ một cái cũng thật lớn a."

"Nghe thấy rồi." Trình Bác Diễn nhíu nhíu mày.

"Anh muốn rửa tay à?" Hạng Tây nở nụ cười.

"Miệng lưỡi như vậy chả trách bị người ta nhốt trong phòng." Trình Bác Diễn nói.

"Tôi bị người ta nhốt trong phòng là vì tôi quá đẹp trai......" Hạng Tây nhắc tới chuyện này liền rất buồn bực.

Lại nói tuy rằng từ chỗ Đàm Tiểu Khang bắt đầu cuộc sống mới không được hoàn mỹ lắm, nhưng tốt xấu gì hắn cũng đã bắt đầu đi làm công rồi, nếu không phải do Đàm Tiểu Khang động kinh, hắn còn có thể liều mạng làm một trận, có khi còn lên làm phục vụ luôn rồi, đứng ở cửa gọi vài câu anh hùng đại hiệp nữ hiệp mời vào trong.

Bất quá bây giờ điều hắn cần quan tâm không phải điều này, mà là vị Trình Bác Diễn-trước-sau-vẫn-luôn-không-nhìn-ra-thái-độ-gì này rốt cuộc có đem hắn đưa đến chỗ cây ATM không.

Trình Bác Diễn đã lên xe, hắn nhìn nhìn mặt anh một chút, vẫn là nhìn không ra manh mối gì.

Trình Bác Diễn mềm lòng, điểm này hắn có thể khẳng định, nhưng Trình Bác Diễn cùng mình không phải người chung một thế giới, điểm này chính hắn cũng rõ ràng, Trình Bác Diễn so với hắn lại càng rõ ràng hơn.

Người ta rốt cuộc có còn mềm lòng tiếp tục giúp đỡ cái tên lưu manh đầu đường xó chợ phiền nhiễu này nữa không, hắn không dám chắc.

Trình Bác Diễn nhìn hắn lên xe, không lái xe ngay mà nhìn chằm chằm hắn một lúc, Hạng Tây bị anh nhìn đến có hơi chột dạ, muốn nói ca nếu không hay là để tôi xuống xe đi.

"Hạng Tây," Trình Bác Diễn khởi động xe, ngữ khí rất nghiêm túc nói, "Tôi biết cậu đang suy nghĩ cái gì."

"A?" Hạng Tây sửng sốt.

"Tôi cũng không phải người nhiều hảo tâm thiện lương," Trình Bác Diễn đem xe lái về phía trước đi, "Tôi giúp cậu là có lý do riêng."

Hạng Tây im lặng, không dám nhiều lời.

"Cậu có thể qua chỗ tôi ở tạm mấy ngày," Trình Bác Diễn nói, "Trong mấy ngày này cậu cứ từ từ mà đi tìm phòng với việc làm."

" Được!" Hạng Tây nhanh chóng gật đầu, "Cảm ơn ca!"

"Còn nữa," Trình Bác Diễn nhìn hắn một cái, "Ở lại chỗ tôi, cần phải có ba điều kiện."

Tác giả có lời muốn nói:

Canh một.

Bạn đang đọc Cách Cách Bất Nhập - Vu Triết (Edit) của Vu Triết
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi 青玄412
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 1

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự